Thế giới xôn xao về trường dạy biệt kích thiếu nhi tại Việt Nam !!!


Thế giới xôn xao về trường dạy biệt kích thiếu nhi tại Việt Nam !!!

 | JULY 31, 2015 1:34 PM

Nghe nói Bộ Chính Trị đảng cộng sản bách chiến bách thắng muôn năm đã hồ hỡi một cách vô cùng phấn khởi đề nghị Trường này được ghi vào kỷ lục Guiness mà chỉ ở xứ đỉnh cao mới có
Trường huấn luyện biệt kích thiếu nhi tại Việt Nam??!!

Người Việt xứ Đài còn bị phân biệt?

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/07/150730_nguoi_viet_o_dai_loan_blog
31 tháng 7 2015

Người Việt xứ Đài còn bị phân biệt?

150730111908_chiang_kai_shek_memorial_hall_taipei_640x360_istock.jpg

Khu tưởng niệm Tưởng Giới Thạch ở Đài Bắc

Sau hơn chục cuộc phỏng vấn được chúng tôi thực hiện ở Đài Loan, cảm giác chung là phụ nữ Việt Nam ở đây vẫn bị phân biệt đối xử, tuy đã ít hơn nhiều so với thập kỷ trước.

Và ấn tượng thứ hai, không ngờ có nhiều người Việt Nam ở Đài Bắc đến vậy, mà theo số liệu của Sở Di dân Đài Loan, người Việt ở Tân Bắc vẫn đông hơn cả.

Đi đâu cũng gặp người Việt, từ lúc xếp hàng đợi đóng dấu visa nhập cảnh cho tới lúc đi lơ vơ trên đường phố, vào siêu thị; từ trung tâm thành phố cho tới những nơi xa xôi hơn, chủ yếu là phụ nữ.

Người đàn ông Việt Nam duy nhất tôi gặp trong chuyến đi là một người khoảng 30 tuổi, quê ở Thái Bình, làm việc trong quán ăn ở khu Ximending.

Tôi hỏi chuyện vì thấy anh mặc chiếc áo phông màu trắng đã cũ có chữ ‘Quê hương Việt Nam’. Anh sang lao động và rất thích cuộc sống ở Đài Bắc, vừa kiếm được tiền, vừa văn minh sạch sẽ, tiếng tăm cũng không quá khó, văn hóa lại gần gũi với Việt Nam.

Phụ nữ Việt thì có ở khắp nơi, hay đi thành nhóm và hình như ăn mặc điệu đà, màu sắc hơn phụ nữ bản xứ.

Trong lúc quay phim ở khu tưởng niệm Tưởng Giới Thạch, tôi tình cờ nghe chuyện một nhóm chị em, có lẽ sang lao động, nói chuyện về một, hai người Việt khác sang lấy chồng, lời lẽ không mấy thiện cảm.

Những phụ nữ sang theo dạng kết hôn, dường như không chỉ chịu sự phân biệt từ người bản xứ, mà từ cả những người Việt với nhau.

‘Thụ động’

Thành phố Đài Bắc với tòa nhà 101, một trong những công trình kiến trúc cao nhất thế giới

Để chuẩn bị cho chuyến đi, tôi liên hệ với Văn phòng Đại diện của Đài Loan ở Anh để hỏi về thị thực báo chí nhưng không gặp được người phụ trách.

Chính ông này sau đó đã gọi tới văn phòng của tôi và hướng dẫn đầy đủ, còn dạy cho mấy câu tiếng Trung để đi mua sắm và dặn chợ nào nên tới thăm. Sau cuộc điện thoại, ông email lại chúc chuyến đi làm việc của chúng tôi được thành công.

Sắp xếp phỏng vấn với bà Lý Lâm Phụng, giám đốc phụ trách vấn đề nhập cư của sở Di dân Đài Loan cũng hết sức đơn giản: gọi điện, hẹn ngày giờ, địa điểm, chủ đề chính của cuộc phỏng vấn, và cứ thế tiến hành.

Sở có phòng tiếp khách và cũng là phòng phục vụ truyền thông rất rộng, bàn ghế gỗ to và nặng, trạm trổ cầu kỳ.

Bà giám đốc có ba người trợ lý đi theo, mỗi người mang theo một chồng hồ sơ số liệu về người di dân mà chúng tôi yêu cầu được biết.

Dù bị tôi chất vấn bằng những chứng cớ và lý lẽ do các nhà hoạt động chỉ trích chính quyền đưa ra, bà vẫn mỉm cười và nói Đài Loan đã làm khá tốt trong việc xử lý vấn đề người nhập cư, tuy nhiên, hiện nay chính phủ ưu tiên những người nhập cư theo dạng đầu tư hoặc những người có kỹ năng cao.

Người nhập cư theo dạng hôn nhân, trong đó có Việt Nam và Indonesia đang giảm dần đều từ ba năm trở lại đây do chính sách quản lý chặt chẽ hơn, ngay từ khâu phỏng vấn ở nước bản địa.

Bà cũng nói, người nhập cư theo dạng hôn nhân giờ đổ sang Hàn Quốc vì chính sách bên đó thoải mái hơn, nhưng nay Hàn Quốc đã sang Đài Loan để học hỏi kinh nghiệm.

Bà Lý Lâm Phụng nói Đài Loan tổ chức nhiều lớp dạy nghề cho phụ nữ từ Đông Nam Á vì biết họ ‘không thoải mái lắm’ về mặt tài chính

Trong khi đó, các nhà hoạt động và nghiên cứu về phụ nữ di dân cho rằng, chính phủ Đài Loan ‘cực kỳ thụ động’ trong việc giải quyết vấn đề này.

Bà Hạ Hiểu Quyên, giảng dạy ở Viện nghiên cứu Chuyển đổi xã hội, đại học Thế Tân, và là nhà vận động lâu năm nhằm thay đổi chính sách của chính phủ đối với phụ nữ lấy chồng Đài Loan nói với tôi rằng chính quyền Đài Loan thực ra không hề chuẩn bị để trở thành đất nước của người nhập cư.

“Trước đây quyền công dân được dựa trên dòng máu, chẳng hạn như bạn chỉ có thể là người Đài Loan nếu cả cha và mẹ là người Đài Loan. Thế nên chúng tôi không có chính sách toàn diện trong việc làm thế nào để đối phó với người nhập cư.

“…Các nhà hoạt động có vai trò rất quan trọng trong việc đưa ra vấn đề trong luật và chính sách để sửa đổi. Rất nhiều điều sửa đổi là nhờ các chiến dịch xã hội,” bà nói.

Hồng Mẫn Chi, một phụ nữ Việt Nam lấy chồng Đài Loan và hiện làm cho hội từ thiện chuyên giúp đỡ phụ nữ từ Đông Nam Á sang Đài Loan cũng nhấn mạnh rằng, không có những tổ chức độc lập đi biểu tình, vận động, yêu cầu chính quyền phải thay đổi luật thì sẽ không có được ngày hôm nay.

Chẳng hạn như vấn đề môi giới hôn nhân, theo linh mục công giáo gốc Việt ở Đào Viên, ông Nguyễn Văn Hùng lấy ví dụ, cũng là nhờ có những người làm từ thiện và các nhà vận động như ông liên tục yêu cầu thì chính quyền mới đưa ra lệnh cấm và bất hợp pháp hóa môi giới hôn nhân, và đây là quyết định giúp giảm tình trạng buôn bán phụ nữ.

“Chính sách của chính phủ Đài Loan đã thụ động thì ở Việt Nam lại càng thụ động hơn nữa.

“Ở Đài Loan thụ động như thế nhưng họ còn biết lắng nghe. Chúng tôi một tổ chức phi chính phủ, yêu cầu họp với họ một phiên và lắng nghe.. và họ sẵn sàng làm ngay.”

“Tình hình nhập cư đến Đài Loan lập gia đình bây giờ không có nhiều nữa, không còn xô bồ và nhiều như trước, tôi nghĩ nó đến do sự nỗ lực của chính phủ Đài Loan nhiều hơn là chính phủ Việt Nam.”

‘Nghèo và lạc hậu’

Bữa ăn đầu tiên của đoàn tại Đài Loan. Chichu (trái), Hạnh Ly (giữa) và Neal quay phim

Mất khoảng một giờ đồng hồ cả tôi và đồng nghiệp người Đài Loan, ChiChu, liên tục gọi tới văn phòng đại diện của Việt Nam tại Đài Loan thì được một người nhận máy và nói không có ai cho phỏng vấn vì người phụ trách văn phòng đã về Việt Nam “nghỉ lễ 30-4”.

Người này sau đó giới thiệu chúng tôi nói chuyện với ông Vũ Văn Long, Hội trưởng Hội người Việt Nam tại Đài Loan – là hội người Việt duy nhất được chính phủ chính thức công nhận, người này nói.

Ông Vũ Văn Long sống tại Đào Viên, và khi nghe chúng tôi nói cũng sẽ phỏng vấn một người khác cũng sống tại đây, ông tỏ ra không hài lòng và từ chối phỏng vấn.

ChiChu giải thích với ông rằng, cho tới lúc đó ông là đại diện duy nhất của phía Việt Nam nên nếu ông không muốn trả lời chúng tôi cũng có nghĩa là phía Việt Nam đã bỏ lỡ cơ hội tự bảo vệ và giải thích về vị trí của họ trong vấn đề này.

Ông Long lúc đó mới đồng ý cho chúng tôi tới gặp, và gợi ý đúng ngày đó cũng có ngày hội Việt Nam ở Đào Viên.

Ông Vũ Văn Long, hội trưởng hội người Việt Nam tại Đài Loan

Tới nơi thì ngày hội cũng đã kết thúc, khoảng 20 phụ nữ Việt Nam mặc áo dài rất đẹp ngồi bên bậc thêm bên ngoài nhà văn hóa, ông Long là người đàn ông duy nhất có mặt ở đó.

Trả lời cho những nhận định không mấy tích cực về chính phủ Việt Nam trong cuộc phỏng vấn, ông Long nói, nhìn chung chính phủ Việt Nam không thể làm nhiều “vì những cô dâu đã đến đây có quốc tịch Đài Loan rồi thì bên Việt Nam không nhúng tay vào được, chỉ có thể có ý kiến”.

“Quan trọng nhất là bên Việt Nam đã hỗ trợ và hỗ trợ rất nhiều con cái của những cô dâu đi qua đi lại và đã tạo những điều kiện rất thuận lợi. Như 5 năm miễn thị thực cả con cả chồng và nếu có chuyện gì riêng thì văn phòng sẽ làm rất nhanh về vấn đề thủ tục.”

Tuy nhiên, khi tôi đưa ra ý này để chất vấn lại linh mục Nguyễn Văn Hùng, ông nói: “Tôi nghĩ chỉ tạo điều kiện cho chồng con về thăm Việt Nam và coi đó là tiến bộ thì cái đó là sai lầm to lớn.

“Việc đi lại là quyền con người, nó không dính dáng gì tới việc anh tạo thuận lợi cho những người này.”

Linh mục Công giáo Nguyễn Văn Hùng

Một điều bất ngờ khác, là nhiều người Đài Loan coi Việt Nam là một nước nghèo và lạc hậu.

Nhà vận động của hội Phụ nữ Nam Dương, Hồng Mẫn Chi nói rất thẳng thắn với tôi rằng, nhiều người Đài Loan vẫn coi Việt Nam là “nước cộng sản lạc hậu”, “người ta nghi là phụ nữ Việt Nam sang đây lấy chồng chỉ vì tiền chứ không vì tình cảm thiệt.”

Thế nhưng, ý kiến khác cho rằng, những gì chúng ta làm trong cuộc sống này đều nhằm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, và nguyện vọng có cuộc sống đầy đủ hơn là hoàn toàn chính đáng.

Bà Hạ Hiểu Quyên nhắc lại nhiều lần với tôi, rằng những phụ nữ này đang bị “chính quyền [Đài Loan] đối xử như với tội phạm. Họ cũng có nhu cầu, có gia đình và là một phần của xã hội và họ nên được đối xử công bằng.”

Theo số liệu của Sở Di dân Đài Loan cung cấp cho BBC tính đến cuối tháng 4/2015, hiện có 88.642 nam và 65.663 nữ người Việt Nam sống ở Đài Loan, trong đó nam giới chủ yếu sang theo dạng lao động.

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 31-7-2015: MA CÔ CHÀO HÀNG


THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 31-7-2015

Posted on Tháng Bảy 31, 2015 | Để lại bình luận

MA CÔ CHÀO HÀNG

bbt-me1bb9bi-nho

Các bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta 
“Ma cô” không phải là một danh từ Việt ngữ. Lý do có thể là vì người Việt (trước đây) không có ai làm cái thứ công việc xấu xa, tồi tệ và khốn nạn đó.

Hết tặng xe lại đến tặng tranh ‘bác Hồ’ cho… người mù


Hết tặng xe lại đến tặng tranh ‘bác Hồ’ cho… người mù

Posted on 30/07/2015by 

TGCD – Một trò đểu của bọn lãnh đạo cười trên sự đau khổ của người khuyết tật 

Bạn đọc Danlambao – Một bức ảnh từ cuối năm 2014 ghi lại cảnh ông Nguyễn Thanh Bình, bí thư tỉnh uỷ Hà Tĩnh đang trao tặng một bức tranh cho đại diện trung ương hội người mù Việt Nam.

Phản biện bài viết Nghề Ăn Cắp Của Người Việt tại Đức của Phạm Thị Hoài


Phản biện bài viết Nghề Ăn Cắp Của Người Việt tại Đức của Phạm Thị Hoài 

Thứ Bảy, ngày 01 tháng 8 năm 2015 | 1.8.15

Con ơi giữ lấy nghề cha
Một ngày chôm, chỉa bằng ba năm làm!
Nước Đức có 2 cộng đồng? (Ảnh em bé cầm 2 cờ trong cuộc biểu tình chống TQ ở Frankfurt hôm 5/6/2011
Nước Đức có 2 cộng đồng? (Ảnh em bé cầm 2 cờ trong cuộc biểu tình chống TQ ở Frankfurt hôm 5/6/2011

Ý kiến: ‘Tiếc thương đại úy trại Chí Hòa’

http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2015/08/150801_dinh_quang_anh_thai_trai_giam_chi_hoa
1 tháng 8 2015

Ý kiến: ‘Tiếc thương đại úy trại Chí Hòa’

Đinh Quang Anh Thái

BBC giới thiệu: Nhà báo Đinh Quang Anh Thái bị tù từ 1977 đến 1984 vì tham gia Mặt trận Dân tộc Tiến bộ do bác sỹ Nguyễn Đan Quế sáng lập và ông phụ trách in tờ báo bí mật Toàn dân Vùng dậy. Ra tù tháng 2/1984 ông vượt biên tới Hoa Kỳ năm 1985. Hiện ông làm việc cho báo Người Việt ở Orange County, California. Cảm xúc này của ông đã được chia sẻ trên trang Facebook cá nhân.

Nhà báo Đinh Quang Anh Thái hiện sống ở California, Hoa Kỳ (hình từ trang Facebook cá nhân của tác giả)

Buổi chiều cuối tháng 7 ở California, nhận được tin nhắn của người bạn ở Sài Gòn: Ông Ba Thùy, người “cấm anh không được thất bại” đã chết, tiếc quá!

Ba Thùy, vỏn vẹn tên gọi hai chữ, tên thật là gì tôi không biết, chỉ biết ông mang quân hàm đại úy và là trưởng khu BC trại giam T30 Chí Hòa giai đoạn 1982. Tôi đoán ông trên tôi khoảng trên dưới 10 tuổi.

Ba Thùy nổi tiếng khe khắt với tù nhân và sẵn sàng kỷ luật không nương tay với “những tù nhân phản động không chịu cải tạo” trong trại.

Tết Ta 1983, lần thứ ba, Ba Thùy đưa tôi ra khỏi phòng lớn để cùm trong biệt giam. Sáng 30 Tết, tù nhân phòng 10 khu BC vui sướng vì tin của trại giam cho biết sẽ được thăm nuôi đặc biệt trong ngày do “chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước.”

Tôi hồi hộp chờ đợi giỏ thăm nuôi của gia đình. Gần trưa, đích thân Ba Thùy gọi tên tôi ra khỏi phòng để đi biệt giam. Uất ức và ngỡ ngàng, tôi hỏi, tôi tội gì mà bị đi biệt giam, Ba Thùy nói, phạm kỷ luật trại giam.

Thì ra, tội cũ ba năm trước đánh ănngten trong trại. Tôi mặc vội hai quần xả lỏn và hai áo may ô trùm lên nhau và xách ca nhựa ra khỏi phòng. Ba Thùy ra lệnh cởi đồ và tước một đi một quần một áo.

Nằm trong biệt giam ở lầu ba trại T30, hai chân bị cùm, lưng dựa vách tường, đêm lạnh cóng vì đói ăn thiếu mặc, tôi xé đũng quần xà lỏn kéo lên lên che ngực. Giấc ngủ chập chờn, người đổ vào chậu đựng phân, cứt và nước tiểu vương vãi khắp phòng, dính cả vào ca nhựa đựng cơm.

Sau khi Sài Gòn thất thủ, nhiều người từng làm cho chế độ Việt Nam Cộng hòa đã phải đi "học tập, cải tạo" dài hạn

Sáng Mùng Một, Ba Thùy mở cửa phòng giam, tôi nói, Tết là truyền thống của dân tộc, cán bộ cho tôi thùng nước rửa phòng giam và ca đựng cơm. Ba Thùy nói, không truyền thống gì với anh và ra lệnh cho người tù phát cơm đổ vào thau nhựa của tôi chén bobo và vài cộng rau muống.

Căm thù. Uất hận. Lòng chỉ muốn cầm dao đâm chết Ba Thùy. Thậm chí giết cả nhà Ba Thùy.

Hết hận thù

Vậy mà, nỗi thù hận tan vào hương khói, chỉ vì, chiều Mùng Một, nghe giọng Ba Thùy vọng lên từ khu nhà dành cho cán bộ quản lý trại giam: “Em để con gà cho anh uống rượu với bạn.” Giọng người đàn bà chắc chắn là vợ Ba Thùy: “Cả nhà có con gà, anh ăn nhậu với bạn thì các con lấy gì ăn."

Hóa ra họ khổ hơn cả tù nhân. Vì dù sao, người tù miền Nam, dù gì thì khi được thăm nuôi ngày Tết cũng được bữa cơm no với giỏ thức ăn do gia đình chắt chiu gửi vào.

Ba tuần biệt giam, tôi được thả về phòng giam chung, thân thể tàn tạ. Tri Hai tâm sự với ông Như Phong Lê Văn Tiến, “nhà báo của các nhà báo miền Nam” bị giam cùng phòng, tôi nói, cháu sẽ thử tay Ba Thùy này và chấp nhận hậu quả.

Một tuần sau, tôi xin gặp Ba Thùy để xin “làm việc”, nghĩa là có vấn đề khai báo. Được gọi lên văn phòng, tôi nói với Ba Thùy: “Cán bộ mắng nhiếc tôi là ‘tay sai Mỹ-Ngụy’, với tôi, cán bộ cũng chẳng qua là “tay sai “Liên Xô-Trung Quốc.”’ Ba Thùy rút cái coòng tay và đánh vào trán tôi phọt cả máu. Vết thương ba mươi năm sau đến bây giờ vẫn còn dấu.

Thật ngạc nhiên, giải tôi tôi về phòng giam, Ba Thùy mở cửa và nói với toàn phòng, “anh này nếu cải tạo tốt sẽ trở thành người tốt” và không phạt gì tôi.

Cuộc chiến kết thúc cũng là lúc bắt đầu làn sóng di tản ồ ạt của thuyền nhân người Việt

Vài tuần sau, Ba Thùy đột nhiên gọi tôi ra “làm việc”. Sau khi rảo một vòng quanh khu BC để cam chắc không có ai chung quanh, Ba Thùy quay về bàn làm và bắt đầu câu chuyện với giọng trọ trẹ vùng Quảng Bình:

“Tôi nói một lần và chỉ một lần với anh: đất nước này đang bị những tay quan liêu cách mạng cai trị. Tôi và một thằng bạn rời làng quê Quảng Bình đi chống Mỹ cứu nước. Ngày ra đi, bạn tôi khóc vì không nỡ rời lũy tre làng. Vậy mà bây giờ nó đã vượt biên và sống ở nước ngoài. Vì sao hả? Vì chúng tôi đi xuống miền Nam thấy ruộng đồng bát ngát, cá lội dưới sông, vậy mà dân vẫn đói. Chỉ vì chính sách ngăn sông cách chợ. Và chính tại trại giam này đã từng giam những người không sai phạm luật pháp. Cho nên, quan liêu cách mạng còn kinh hơn quan liêu phong kiến”.

Từ buổi nói chuyện hôm đó, Ba Thùy bớt gay gắt với tù nhân, và với riêng tôi, thi thoảng ông còn cho thuốc lá hút.

Tôi muốn khóc. Chợt thương Ba Thùy, chợt thương những phận người cả đời dấn thân cho lý tưởng để rồi bẽ bàng khi nhìn ra sự thật

Một buổi chiều tháng Hai năm 1984, tôi bị gọi ra khỏi phòng. Ngồi bệt dưới đất nghe Ba Thùy hỏi, anh có biết bị gọi làm gì không? Tôi nói, đời tù chuyển bao nhiêu phòng rồi, nên không biết rồi sẽ đi về đâu. Ba Thùy nói, anh được tạm tha.

Lúc ký giấy xuất trại, tôi nói với Ba Thùy, hồ sơ trại có địa chỉ nhà tôi, tôi mời cán bộ hôm nào đến tôi uống chung rượu.

Chừng một tháng sau, Ba Thùy xuất hiện trước cửa, bố mẹ anh chị em tôi hốt hoảng vì thấy công an áo vàng mang quân hàm đại úy đến hỏi.

Tôi mời ông ra đầu ngõ. Một đĩa tiết canh vịt, một đĩa lòng, hai xị đế. Ba Thùy hỏi, anh toan tính gì cho tương lai?

Tôi nói, bây giờ không còn là tù nhân nữa, xin phép gọi bằng anh và trải lòng, không công ăn việc làm, đêm nào cũng phải trình diện công an phường, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài con đường vượt biên.

Ba Thùy đột nhiên đứng phắt dậy, nói gần như quát: “Cấm anh không được thất bại. Tôi không muốn nhìn thấy anh trở lại trại giam.”

Tôi muốn khóc. Chợt thương Ba Thùy, chợt thương những phận người cả đời dấn thân cho lý tưởng để rồi bẽ bàng khi nhìn ra sự thật.

Buổi chiều sống xa quê nhà, chợt nhớ câu nói một người thuộc thế hệ cha ông: “Trong cuộc chiến Quốc-Cộng, người Quốc Gia làm nhiều điều không chuẩn nhưng may mắn là làm trên Con Đường Đúng là mưu tìm No Ấm-Tự Do-Dân Chủ cho người dân. Còn người Cộng Sản làm nhiều điều thành công nhưng bất hạnh cho dân tộc vì họ chọn Con Đường Sai.”

Nghe tin ông Ba Thùy qua đời, thương ông, nhớ ông, một người Cộng Sản đã lỡ lầm hy sinh cống hiến cho Con Đường Sai. Dù không tin tôn giáo nào, tôi vẫn lắng lòng cầu nguyện cho ông tìm được an bình nơi cõi khác.

Xuân Hùng – Thời đại Hồ Chí Minh có gì để rực rỡ?


Xuân Hùng – Thời đại Hồ Chí Minh có gì để rực rỡ?

31/07/2015
Người dân thời đại Hồ Chí Minh lội trong biển nước sau cơn mưa lớn tại Sài Gòn.

Trong tiến trình lịch sử, mặc dù phải trải qua nhiều thăng trầm, biến cố nhưng Việt Nam vẫn là một quốc gia phát triển liên tục, khẳng định sự tồn tại và không ngừng lớn mạnh của một dân tộc.

Continue reading

Anh-Pháp xin trợ giúp về khủng hoảng di dân

http://www.bbc.com/vietnamese/world/2015/08/150802_uk_france_calais
3 giờ trước

Anh-Pháp xin trợ giúp về khủng hoảng di dân

150731110144_migrants_in_calais_arial_view_624x351_bbc_nocredit.jpg

Anh và Pháp đã thống nhất thêm biện pháp an ninh

Anh quốc và Pháp kêu gọi các nước EU khác giúp giải quyết nguyên nhân gốc rễ gây ra cuộc khủng hoảng di dân Calais hiện tại.

Bộ trưởng Nội vụ Anh Theresa May và người đồng nhiệm Pháp Bernard Cazeneuve viết trên tờ Sunday Telegraph rằng đây là một cuộc "khủng hoảng di dân toàn cầu".

Người di cư ở Calais đêm nào cũng tìm cách vượt qua eo biển sang Anh.

Kêu gọi của hai bộ trưởng nội vụ được đưa ra trong khi đang có thêm chi tiết về các biện pháp an ninh mà Anh và Pháp thống nhất với nhau, trong có việc thuê thêm cảnh vệ từ các hãng tư nhân.

Các biện pháp an ninh mới, được thống nhất trong cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa Thủ tướng Anh David Cameron và Tổng thống Pháp Francois Hollande hôm thứ Sáu, bao gồm cả việc lắp đặt thêm camera theo dõi CCTV, tăng cường cho cảnh sát Pháp, dựng thêm hàng rào…

‘Hành động cứng rắn hơn’

Bà May và ông Cazeneuve viết: "Vấn đề hiện nay không chỉ là giữa hai nước".

"Nó là vấn đề lớn cả trên cấp độ châu Âu và quốc tế."

"Nhiều người hiện ở Calais tìm cách vượt qua eo biển đã đến qua đường Ý, Hy Lạp và các nước khác."

"Bởi vậy chúng tôi hối thúc các nước thành viên khác, cũng như cả khối EU, giải quyết vấn dề này tận gốc."

Theo hai vị bộ trưởng, giải pháp lâu dài cho vấn đề là phải làm sao để người di cư nhận thấy rằng cuộc sống ở châu Âu không dễ dàng gì.

Một phát ngôn viên của Phố Downing nói ông thủ tướng muốn tăng cường anh ninh và "hành động cứng rắn hơn" tại cửa khẩu.

Các biện pháp an ninh mới:

  • Thêm cảnh vệ tư nhân, do Anh quốc trả tiền, để tăng cường đội ngũ 200 người hiện nay
  • Thêm hiện diện của cảnh sát Pháp tại biên giới trong suốt mùa hè
  • Thêm hàng rào, Anh quốc trả tiền, xung quanh đường hầm qua eo biển Anh, nếu cần có thể dựng cao hơn và dày hơn, cùng một rào chắn bằng thép lớn để bảo vệ đường hầm.
  • Thêm camera CCTV, thiết bị hồng ngoại và đèn chiếu tại các điểm chính trên hàng rào.

Người phát ngôn của Chính phủ Anh nói thêm: "Ngoài ra, chúng tôi muốn hỗ trợ những người bị ảnh hưởng, như mở thêm các khu đỗ xe ở Kent nhằm giảm áp lực lên dân cư và doanh nghiệp".

Trong một tuần đã có hàng nghìn vụ tìm cách đột nhập đường hầm sang Anh

Trong khi đó, lãnh đạo tạm quyền của đảng Lao Động Anh đã viết cho ông Cameron yêu cầu đòi Chính phủ Pháp bồi thường cho người dân Anh bị ảnh hưởng của khủng hoảng Calais.

Bà Harriet Harman nói người dân và doanh nghiệp không thể phải gánh vác chi phí của "các thất bại của an ninh biên giới".

Bà kêu gọi ông Cameron, với áp lực ngoại giao nếu cần, đòi bồi thường từ Chính phủ Pháp cho tất cả các thiệt hại gây ra.

Tuy nhiên Chính phủ Anh nói chỉ trích lẫn nhau không phải là cách giải quyết vấn đề.

Tuần qua đã có hàng nghìn vụ người di cư tìm cách xâm nhập ga tàu qua eo biển.

Một người, có thể là người Sudan, thiệt mạng tối hôm thứ Ba. Đây là người thứ chín chết khi tìm cách vào đường hầm kể từ đầu tháng Sáu.

Hơn 600 cảnh sát chống bạo động Pháp đã được điều tới Calais để hỗ trợ cảnh sát địa phương.

Lãnh đạo người Kurd hối thúc PPK rút khỏi Iraq

http://www.voatiengviet.com/content/lanh-dao-nguoi-kurd-hoi-thuc-pkk-rut-khoi-iraq/2893624.html
02/08/2015

Lãnh đạo người Kurd hối thúc PPK rút khỏi Iraq

Văn phòng của Tổng thống Massud Barzani (phải) trong một tuyên bố nói PKK “nên rút các chiến binh khỏi vùng người Kurd để đảm bảo thường dân người Kurd không trở nên nạn nhân của cuộc chiến và tranh chấp này.”

Văn phòng của Tổng thống Massud Barzani (phải) trong một tuyên bố nói PKK “nên rút các chiến binh khỏi vùng người Kurd để đảm bảo thường dân người Kurd không trở nên nạn nhân của cuộc chiến và tranh chấp này.”

Ngày thứ Bảy, 1/8, Tổng thống vùng người Kurd tại Iraq kêu gọi Đảng Công nhân Kurdistan PKK “rút lui” khỏi lãnh thổ người Kurd ở Iraq để tránh thiệt hại cho thường dân trong các cuộc không kích của Thổ Nhĩ Kỳ.

Văn phòng của Tổng thống Massud Barzani trong một tuyên bố nói PKK “nên rút các chiến binh khỏi vùng người Kurd để đảm bảo thường dân người Kurd không trở nên nạn nhân của cuộc chiến và tranh chấp này.”

Tuyên bố cũng lên án những cuộc không kích của Thổ Nhĩ Kỳ vào thường dân, tiếp sau những báo cáo thiệt hại về nhân sự và nhà cửa trong những chiến dịch không kích tại vùng tây bắc Iraq.

Tuyên bố nói thêm: “Chúng tôi lên án các vụ không kích gây chết chóc cho các công dân vùng người Kurd cư ngụ, và chúng tôi kêu gọi Thổ Nhĩ Kỳ không oanh tạc thường dân nữa.”

Cũng trong tuyên bố này, văn phòng tổng thống người Kurd Iraq cũng thúc đẩy chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ và PKK tái tục tiến trình hòa đàm.

Thổ Nhĩ Kỳ đã mở hàng trăm vụ không kích vào các căn cứ phiến quân người Kurd tại vùng núi hai bên biên giới Iraq.

Một số thường dân thiệt mạng hay bị thương trong chiến dịch không kích Ankara bắt đầu cách đây một tuần, tiếp theo một số vụ tấn công bên trong Thổ Nhĩ Kỳ.

Đảng Dân chủ Kurdistan của ông Barzani thường có tranh chấp với PKK, nhưng đã cho phép những chiến binh của đảng này ẩn náu tại những vùng núi hẻo lánh về phía biên giới Iraq.

Bắc Kinh reo hò – Boston phản đối

Posted on Tháng Tám 1, 2015 by aotrangoi | Để lại bình luận

789070-aaf38d92-37e1-11e5-9c70-bb8d701e73e2-450x253

Trần Gia Hồng Ân – Bắc Kinh đã được chọn đăng cai Olympics Mùa Đông 2022, qua mặt thành phố Almaty của Kazakhstan với tỷ số rất xát nút 44 – 40.

Bắc Kinh từng đăng cai Olympics Mùa Hè 2008, nay trở thành thành phố đầu tiên trên hành tinh đăng cai cả hai Olympics mùa hè và mùa đông.

Mới cách đây hai năm không một ai nghĩ rằng Bắc Kinh có thể giành được vinh dự này. Nhưng gió đã đổi chiều. Một thành phố ở châu Âu rút quyền đăng cai vì lý do chính trị và tài chính.

Bắc kinh reo hòBắc kinh reo hò

Thiết tưởng cũng nên nói thêm đôi lời rằng tại những quốc gia phát triển. Dân chúng không mấy mặn mà với việc đăng cai những sự kiện thể thao lớn của thế giới hào nhoáng, khoe khoang, khuếch trương, nhưng đắt đỏ, tốn kém và lãng phí.

Đầu tuần này, Boston, Mỹ đã chính thức rút tên ra khỏi cuộc chạy đua quyền đăng cai Olympics Mùa Hè 2024 vì phần lớn dân chúng không ủng hộ. Người Boston tự thành lập một hội chống lại việc tổ chức Olympics tại quê hương của họ. Người ta dương cao khẩu hiệu trước tòa thị chính: “An toàn đường phố”, “Cần nhà ở”, “Cần trường học”, “Không cần Olympics”. Thị trưởng Boston đã lắng nghe tiếng kêu gào của mọi người trên đường phố.

Boston phản đốiBoston phản đối

Ủy ban Olympics Quốc tế ước tính khoảng 1.5 tỷ Mỹ kim chi phí cho giải Olympics Mùa Đông 2022 từ việc xâ dựng làng Olympic, cơ sở thi đấu v.v. . Nhưng tại Bắc Kinh đã có sẵn, gần như còn nguyên vẹn cơ sở hạ tầng của Olympic Mùa Hè 2008. Nên Bắc Kinh có thể có lời lớn trong việc tổ chức Olympic Mùa Đông 2022.

Olympic Mùa Đông 2014 tại Sochi, Nga tốn khoảng 51 tỷ Mỹ kim, giá đắt đỏ nhất trong lịch sử Olympics. Những quốc gia đã đang cai trong những năm gần đây: 2018: Pyeongchang, Nam Hàn; 2014: Sochi, Nga; 2010: Vancouver, Canada; 2006: Turin, Italy; 2002: Salt Lake City, Mỹ.

Sau khi nghe tin Bắc Kinh thắng cuộc, dư luận thế giới đưa ra hai câu hỏi: Làm thế nào Bắc Kinh có đủ lượng tuyết tự nhiên, đồi núi thiên nhiên cho các môn thi đấu? Bắc Kinh là một chính quyền bất hảo về nhân quyền, cớ gì mà giành được ân huệ này? Tổ chức Nhân quyền Thế giới thông báo: “Quyết định này là một cái tát vào mặt những nhà đang đấu tranh cho nhân quyền tại Trung Quốc.”

Sau khi nghe tin thắng cuộc, hàng chục ngàn dân Bắc Kinh đổ ra đường, dồn về quảng trường Thiên An Môn tay cầm quốc kỳ, miệng hát vang quốc ca, ăn mừng chiến thắng, Tân Hoa Xã vừa thông báo sáng nay.

August 1, 2015

© Trần Gia Hồng Ân tổng hợp
© Đàn Chim Việt

Angelina Jolie

Posted on Tháng Tám 1, 2015 by aotrangoi | Để lại bình luận

an

Mạnh Kim – Trong số diễn viên Hollywood, Angelina Jolie là ngôi sao hạng A+; trong số nhân vật đương đại, Jolie là một trong những gương mặt phụ nữ A++. Những hình ảnh thường thấy của cô, ngoài phim trường, không phải là quần là áo lụa nữ trang lủng lẳng mà là những chuyến đi từ thiện toàn cầu mà mới đây nhất là Myanmar. Cô là tấm gương cho nhiều “nghệ sĩ vĩ đại” và đáng được xem là niềm cảm hứng cho những ai nhìn thế giới bằng đôi mắt biết khóc.

Không phải tự nhiên mà tháng 12-2007, một tổ chức đại diện nông dân Philippines (Kilusang Magbubukid ng Pilipinas – Phong trào nông dân Philippines) đã yêu cầu Liên Hợp Quốc phái Jolie đến nước mình để chứng kiến số người bị hất khỏi ruộng vườn bởi chính sách chính phủ. Nhận thức về vấn đề nhân đạo và hoạt động từ thiện của Angelina Jolie bắt đầu hình thành khi cô đến Campuchia để thực hiện phim Tomb Raider. Cảnh người dân nghèo khổ lam lũ sống ở nơi còn lổn ngổn mìn như dấu vết sót lại từ thời chiến tranh đã ám ảnh Jolie từ đó. Thế là cô đến UNHCR để xin thông tin về những điểm nóng bất ổn trên thế giới. Vài tháng sau, người ta thấy Jolie quảy balô lên đường. Địa điểm của cô là những trại tỵ nạn khắp toàn cầu.

11224465_10153719383914796_2212062713319252669_nAngelina Jolie

Tháng 2-2001, Jolie thực hiện chuyến thực địa đầu tiên trong sứ mạng 18 ngày tại Sierra Leone và Tanzania. Vài tháng sau nữa, cô lại đến Campuchia trong hai tuần; rồi gặp người tỵ nạn Afghanistan ở Pakistan, nơi cô đóng góp 1 triệu USD. Bị ấn tượng trước tinh thần tự nguyện và lòng hảo tâm của Angelina Jolie, tháng 8-2001, UNHCR chính thức “bổ nhiệm” Jolie làm đại sứ thiện chí LHQ. Trong buổi họp báo nhân sự kiện này, Jolie nói: “Chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước thông tin và tảng lờ trước sự thật rằng hiện có hàng triệu người đang sống khổ sống sở. Tôi thật tâm muốn giúp. Tôi không tin mình có thể nghĩ khác với những người khác. Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều muốn công lý và công bằng, một cơ hội cho một cuộc sống có ý nghĩa”.

Ngôi sao làm từ thiện chẳng là chuyện lạ nhưng cách Angelina Jolie làm cho thấy cô thật sự quan tâm vấn đề như thế nào. Năm 2002, cô ghé trại tỵ nạn Tham Hin tại Thái Lan; rồi bay sang Ecuador thăm người tỵ nạn Colombia để có cái nhìn cụ thể về “cuộc khủng hoảng nhân đạo kinh khủng nhất Tây bán cầu”. Tiếp đó, Jolie đến nhiều trại UNHCR ở Kosovo; ghé qua trại tỵ nạn Kakuma tại Kenya và gặp người tỵ nạn Angola trong khi quay phim Beyond Borders ở Namibia. Năm 2003, cô thực hiện chuyến đi sáu ngày đến Tanzania rồi bay ngược về châu Á để thăm (trong một tuần) những số phận nghiệt ngã tại Sri Lanka.

Trong dịp công chiếu phim Beyond Borders tháng 10-2003, Jolie tung ra quyển Notes from My Travels, ghi lại những gì tai nghe mắt thấy trong các chuyến đi từ thiện. Không chỉ đến châu Phi hay châu Á, Jolie cũng thực hiện các chuyến đi nhân đạo với vai trò đại sứ UNHCR ngay tại Mỹ. Bất chấp tình hình an ninh cực xấu tại Darfur (Sudan), cô cũng đến tận nơi để chứng kiến cuộc khủng hoảng chính trị nghiêm trọng ở nước này. Cuối năm 2004, cô tham gia chương trình EXIT do kênh ca nhạc MTV khởi xướng để chống tình trạng buôn người tại châu Âu. Năm 2005, cô lại sang Pakistan để gặp người tỵ nạn Afghanistan (gặp Tổng thống Pervez Musharraf và Thủ tướng Shaukat Aziz). Tháng 11 cùng năm, ngay dịp mùa Tạ ơn, thay vì ở Mỹ để hưởng lễ, Angelina Jolie “lôi” Brad Pitt sang Pakistan để “chung sức” với chính phủ nước này trong việc cứu nạn nhân (từ một trận động đất kinh hoàng).

Ngoài vô số chuyến đi thực địa, Angelina Jolie còn tham gia các chương trình từ thiện và diễn đàn kêu gọi nhận thức ở tầm toàn cầu. Cô thường xuyên tham gia Ngày tỵ nạn thế giới tổ chức tại Washington DC và thậm chí được mời làm diễn giả tại Diễn đàn kinh tế thế giới năm 2005 và 2006. Chưa hết, cô cũng mò vào tận Quốc hội Mỹ để kêu gọi giúp đỡ từ giới nghị sĩ cho các mục tiêu nhân đạo (chỉ trong năm 2003, Jolie đến Capitol Hill ít nhất 20 lần!). Năm 2005, Jolie thành lập Trung tâm quốc gia về trẻ nhập cư và tỵ nạn, nơi trợ giúp pháp lý miễn phí. Dùng hình ảnh mình, cô cổ súy sự quan tâm vấn đề nhân đạo thông qua phương tiện truyền thông.

Cô từng đích thân thực hiện bộ phim The Diary Of Angelina Jolie & Dr. Jeffrey Sachs in Africa, trong đó thuật lại chuyện mình và tiến sĩ kinh tế lừng danh Jeffrey Sachs thực hiện chuyến đi đến các ngôi làng heo hút ở Tây Kenya. Với tinh thần hoạt động từ thiện nhiệt tình và bất vụ lợi, ngày 24-10-2003, Jolie trở thành người đầu tiên được trao giải Công dân thế giới từ Hiệp hội thông tín viên LHQ. Hai năm sau, cô được hoàng thân Campuchia Norodom Sihamoni trao quốc tịch Campuchia như một ghi nhận công sức cô trong việc bảo tồn đời sống hoang dã tại Battambang (với chiến dịch quyên góp được 5 triệu USD cho dự án trên). Tháng 10-2005, cô được trao Giải nhân đạo toàn cầu từ tổ chức phi lợi nhuận UNA-USA (United Nations Association of the United States of America). Tháng 6-2007, cô thậm chí được mời làm thành viên Hội đồng quan hệ đối ngoại Hoa Kỳ, một trong những tổ chức nghiên cứu chính trị hàng đầu nước Mỹ. Chẳng phải không có lý do khi tuần báo Time (2006) xếp Angelina Jolie vào danh sách 100 nhân vật tạo ảnh hưởng nhiều nhất thế giới.

Sau 15 năm hoạt động thiện nguyện, Angelina Jolie không hề mệt mỏi. Tháng 1-2015, cô đến Dohuk (Iraq), thăm người tỵ nạn Syria và đến các trại tỵ nạn thuộc cộng đồng thiểu số Yazidi, nói chuyện với những người đàn bà bị tra tấn, bị bắt cóc, bị giam cầm và trốn thoát… Năng lượng Jolie là vô tận. Từ năm 2001 đến nay, cô đã đến hơn 20 nước. Tổ chức Jolie-Pitt của cô và chồng chuyên thực hiện các dự án xóa nghèo, bảo vệ thiên nhiên; đóng góp cho Tổ chức Bác sĩ không biên giới 1 triệu USD. Cô là đồng chủ tịch tổ chức “Hợp tác giáo dục cho thiếu nhi vùng xung đột” do tổ chức Sáng kiến toàn cầu Clinton thành lập năm 2006, năm mà vợ chồng cô đã góp quỹ từ thiện với hơn 8 triệu USD. Năm 2008, cô cùng Microsoft lập tổ chức “Những đứa trẻ cần bảo vệ” với sự tham gia các hãng luật, tổ chức phi chính phủ… nhằm tư vấn pháp lý cho trẻ di cư bơ vơ…

Có thể nói gì về người phụ nữ này: Angelina Jolie, cô là nguồn cảm hứng với cả thế giới, một trong những người mang lại cảm hứng nhiều nhất cho thời đại chúng ta!

Theo Facebook Mạnh Kim

Ấn Độ và Bangladesh chấm dứt tình trạng bế tắc của hàng vạn người

http://www.voatiengviet.com/content/an-do-bangladesh-cham-dut-tinh-trang-be-tac-cua-hang-van-nguoi/2892905.html
02/08/2015

Ấn Độ và Bangladesh chấm dứt tình trạng bế tắc của hàng vạn người

Người dân ăn mừng sự kết thúc của tình trạng bế tắc kéo dài 68 năm của hàng vạn người sinh sống trong vùng biên giới giữa Ấn Độ và Bangladesh, 1/8/2015.

Người dân ăn mừng sự kết thúc của tình trạng bế tắc kéo dài 68 năm của hàng vạn người sinh sống trong vùng biên giới giữa Ấn Độ và Bangladesh, 1/8/2015.

Ấn Độ và Bangladesh hôm thứ bảy ăn mừng sự kết thúc của tình trạng bế tắc kéo dài 68 năm của hàng vạn người sinh sống trong vùng biên giới giữa hai nước.

Khuya ngày thứ bảy, giờ địa phương, Ấn Độ và Bangladesh trao đổi hơn 150 phần đất được gọi là “ốc đảo” – lãnh thổ của Ấn Độ ở Bangladesh và lãnh thổ của Bangladesh ở Ấn Độ. Đây là những phần đất bị cô lập từ khi hai nước này thoát khỏi ách cai trị của thực dân Anh để độc lập vào năm 1947.

Cư dân ở các phần đất này giờ đây được cấp quốc tịch do họ lựa chọn, và được tiếp cận các dịch vụ giáo dục, y tế và các cơ sở công ích lần đầu tiên.

Sự chia cắt kéo dài gần 7 thập niên đã chấm dứt nhờ vào một hiệp định mới về biên giới mà Dhaka và New Delhi ký kết hồi tháng 6.

Hầu hết cư dân ở những phần đất được trao đổi đã chọn quốc tịch của nước bao quanh họ. Chưa tới 1.000 người ở phía Bangladesh chọn quốc tịch Ấn Độ. Những người này phải sang Ấn Độ tái định cư trong vòng vài tháng tới đây.

Lũ lụt ‘xả chất độc hại ra Vịnh Hạ Long’

  • 1 tháng 8 2015

Mưa lớn gây lũ lụt, làm hư hại gần 3 ngàn ngôi nhà, mỏ than, các nhà máy nhiệt điện ở Quảng Ninh, giới chức nói

Mưa bão dữ dội ở miền bắc đến nay đã cướp đi sinh mạng của 17 người và nhấn chìm nhiều mỏ than lớn, gây quan ngại về nguy cơ ô nhiễm môi trường nghiêm trọng cho các cộng đồng địa phương và cho cả Vịnh Hạ Long.

Sáu ngày mưa lớn tại Quảng Ninh khiến hàng ngàn người phải đi sơ tán. Nhà cửa, đường sá bị ngập chìm trong nước khiến các nhóm bảo vệ môi trường lo sợ về nguy cơ ô nhiễm bụi mỏ, hãng tin Reuters nói.

Vịnh Hạ Long, nơi có các làng chài nổi, các hang động lớn và các tảng núi đá vôi, là địa điểm Di sản Thế giới UNESCO được hàng triệu du khách tới thăm mỗi năm.

Vịnh nằm ngay ở khu vực khai thác mỏ lớn, và trận bão lũ mới nhất đã quét hàng ngàn tấn than theo dòng nước, theo thông tin do Tập đoàn công nghiệp Than và Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) đưa ra.

Thiệt hại cho đến nay ước tính lên tới 2 nghìn tỷ đồng (khoảng gần 92 triệu đô la Mỹ), trong đó chừng phân nửa là thiệt hại của Vinacomin, theo trang web chính thức của Chính phủ.

Tuy nhiên, cả trang tin Chính phủ lẫn tuyên bố của lãnh đạo Vinacomin đều chưa đề cập tới mối đe dọa về ô nhiễm môi trường.

Mưa lớn có thể sẽ còn tiếp tục cho tới thứ Hai, trên diện rộng ở nhiều tỉnh miền bắc, theo trung tâm dự báo khí tượng quốc gia.

Chất thải độc hại

Các hình ảnh đăng trên trang VnExpress cho thấy người dân ở Cẩm Phả phải lội ngập trong bùn xỉ than tới đầu gối, do dòng nước đổ ra từ các mỏ lân cận vốn đã bị sạt lở thân đập chắn từ đầu tuần.

Nước lụt đổ ra từ các vỉa than và ba nhà máy nhiệt điện, những nơi không có hồ chứa, thoát nước phù hợp.

Trong một tuyên bố, tổ chức quốc tế bảo vệ môi trường, chuyên về các nguồn nước sạch Waterkeeper Alliance nói nước tràn ra từ các điểm trên chứa đầy chất bùn than độc hại, trong đó có cả các chất kim loại nặng arsenic, boron, barium, cadmium, chromium, chì, manganese, selenium và thallium.

Tổ chức này nói tình trạng lũ lụt nghiêm trọng ở khu vực cảng Làng Khánh và sông Diễn Vọng đang cuốn theo lượng nước ô nhiễm từ nhà máy nhiệt điện Quảng Ninh đổ ra Vịnh Hạ Long.

Nhóm bảo vệ môi trường Waterkeeper Alliance lo ngại về việc chất độc hại đổ vào Vịnh Hạ Long do mưa lũ

Được biết có chừng 1.500 du khách đã được cứu trong trận mưa lũ, và quân đội đang tham gia các nỗ lực cứu hộ.

Chủ tịch Waterkeeper Alliance, Robert F Kennedy Jr hoan nghênh việc triển khai hoạt động của nhóm đối phó với tình trạng thiên tai của chính phủ.

"Tuy nhiên, chúng tôi vô cùng quan ngại về diễn biến của thảm họa chưa được nhìn thấy hết này," ông được hãng thông tấn ABC của Úc trích lời.

"Chúng tôi thúc giục Chính phủ [Việt Nam] và kêu gọi UNESCO cùng cộng đồng quốc tế hãy tham gia bảo vệ Vịnh Hạ Long khỏi tình trạng bị ô nhiễm thêm nữa do các mỏ than và các nhà máy nhiệt điện" ông Kennedy nói.

"Chúng ta cần tất cả các bên hành động quyết đoán nhằm bảo vệ các cộng đồng cư dân địa phương và địa điểm Di sản Thế giới này, nơi đang phải đối diện với mối đe dọa rõ ràng, hiện hữu," trang tin Ecowatch chuyên về môi trường dẫn lời ông Kennedy.

Trong một tuyên bố đưa ra hôm thứ Bảy, cựu lãnh đạo Đảng Xanh ở Úc, Bob Brown nói rằng việc nước thải từ các mỏ tràn ra là "một thảm họa môi trường nữa về than mỏ", ABC tường thuật. "Đây là một thảm kịch của con người diễn ra dưới sự tác động của một thảm họa sinh thái."

Tại các nơi khác ở miền bắc, dự báo thời tiết sẽ tiếp tục có mưa vừa và mưa to trên diện rộng trong những hôm tới.

Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Trung ương, nhiều nguy cơ sẽ xảy ra lũ quét và sạt lở đất ở tất cả các khu vực miền núi phía bắc.

Trung Quốc điều tra bê bối tại chùa Thiếu Lâm

http://www.voatiengviet.com/content/trung-quoc-dieu-tra-be-boi-tai-chua-thieu-lam/2890628.html
02/08/2015

Trung Quốc điều tra bê bối tại chùa Thiếu Lâm

Chùa Thiếu Lâm ở tỉnh Hà Nam, Trung Quốc.

Chùa Thiếu Lâm ở tỉnh Hà Nam, Trung Quốc.

Trung Quốc đang điều tra các cáo buộc cho rằng sư trụ trì chùa Thiếu Lâm Thích Vĩnh Tín có hai chứng minh nhân dân, quan hệ tình dục với phụ nữ và đã bị trục xuất khỏi chùa từ nhiều thập niên trước.

Tân Hoa Xã hôm 30/7 đưa tin, Ban Tôn giáo Nhà nước của Trung Quốc cho biết những cáo buộc trên mạng trực tuyến gần đây về sư trụ trì chùa Thiếu Lâm Thích Vĩnh Tín đã khiến cơ quan này phải yêu cầu văn phòng của họ ở tỉnh Hà Nam, nơi ngôi chùa tọa lạc, điều tra cáo buộc.

Hội Phật giáo Trung Quốc cũng cho biết trên trang web của họ rằng vấn đề này “đã ảnh hưởng đến hình ảnh và danh tiếng của Phật giáo Trung Quốc” và họ đã báo cáo vụ việc cho cơ quan chức năng.

Những cáo buộc này được đăng tải trên mạng trực tuyến tuần trước bởi một người đàn ông tự xưng là đệ tử cũ tại chùa.

Sự việc đã thu hút nhiều sự chú ý từ người sử dụng Internet của Trung Quốc và truyền thông nhà nước.

Dưới bút hiệu "Thích Chánh Nghĩa", người tố cáo cáo buộc rằng ông Thích Vĩnh Tín đã bị đuổi ra khỏi chùa Thiếu Lâm trong những năm cuối thập niên 1980, có hai chứng minh nhân dân, quan hệ tình dục với nhiều phụ nữ và thậm chí còn có con với những người đó.

Nội dung chi tiết trong thư cáo buộc sư trụ trì Thích Vĩnh Tín dụ dỗ một “tín đồ” Thiếu Lâm bằng tiền để quan hệ tình dục và sau đó giữ cô làm người tình.

Thích Chánh Nghĩa chứng minh các cáo buộc của mình bằng những tài liệu cung cấp cho giới báo chí, bao gồm bản sao giấy tờ cáo buộc của ngôi chùa từ những năm 80.

Những bản sao này cho thấy quyết định trục xuất sư trụ trì sau khi bị bắt quả tang “sử dụng biên lai giả để yêu cầu hoàn lại các khoản chi tiêu” và “có vấn đề nghiêm trọng về tài chính”.

Người tố cáo cũng đưa ra các bản sao tài liệu cho thấy vị sư trụ trì có hai số chứng minh nhân dân với hai ngày sinh khác nhau. Một trong các giấy tờ có tên khai sinh của vị sư trụ trì và ảnh trên hai chứng minh nhân dân khá giống nhau.

Ông Trịnh Thụ Dân, Giám đốc quan hệ công chúng của chùa Thiếu Lâm, nói với The Paper, trang web tin tức của nhà nước Trung Quốc: “Tôi đã ở chùa Thiếu Lâm trong nhiều năm, tôi chưa bao giờ nghe nói về người đã viết thư tố cáo. Không có người nào như vậy”.

Nhiều người Trung Quốc tin rằng lối sống của sư trụ trì là quá xa xỉ đối với một nhà sư.

Một người sử dụng mạng xã hội Weibo với biệt danh Coffee-pig viết: “Tôi tin chắc rằng có vấn đề. Ngôi chùa đã có nhiều tranh cãi từ lâu. Chẳng phải đã đến lúc để điều tra một cách nghiêm túc? Hãy trả lại sự bình yên cho các Phật tử”.

Trên trang web của mình, chùa Thiếu Lâm cũng đã phủ nhận tất cả những cáo buộc và mô tả chúng là “vô căn cứ, xấu xa và bôi nhọ” và đã báo cáo sự việc cho cảnh sát.

Khoảng 30 đệ tử Thiếu Lâm cũng đã tuyên bố trên mạng trực tuyến hôm thứ Năm để bảo vệ sư trụ trì của mình. Họ khẳng định người tố cáo là một đệ tử Thiếu Lâm đã bị trục xuất và dùng “những lời phỉ báng xấu xa” để trả thù.

Ông Thích Vĩnh Tín đã tốt nghiệp Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh, trở thành sư trụ trì chùa Thiếu Lâm từ năm 1999.

Năm 2006, sư trụ trì Thích Vĩnh Tín trở thành tâm điểm chú ý của công chúng khi nhận một chiếc xe hơi hạng sang trị giá 1 triệu nhân dân tệ từ chính quyền địa phương cho những đóng góp của ông cho ngành du lịch.

Vào tháng Ba năm nay, ông Thích Vĩnh Tín và ngôi chùa lại một lần nữa hứng búa rìu dư luận khi lên kế hoạch xây tổ hợp khách sạn ở Úc trị giá 297 triệu USD bao gồm một ngôi chùa, học viện võ thuật nội trú và một sân golf.

Năm 2009, trang web của ngôi chùa đã bị tấn công hai lần và các tin tặc để lại tin nhắn “Thích Vĩnh Tín, kẻ làm điều ác ở chùa Thiếu Lâm, hãy xuống địa ngục đi”.

Theo SCMP, The Telegraph

Đặng Xương Hùng: Hội chứng Phùng Quang Thanh

http://chauxuannguyen.org/2015/07/26/lo-chan-tuong-nguoi-dong-gia-bo-truong-phung-quang-thanh/
http://chauxuannguyen.org/2015/07/26/lo-chan-tuong-nguoi-dong-gia-bo-truong-phung-quang-thanh/

Posted by adminbasam on 01/08/2015

FB Đặng Xương Hùng

01-08-2015

Nếu như hội chứng Nguyễn Cơ Thạch là việc Trung Quốc dùng đòn trừng phat ông Thạch để uy hiếp các nhân vật khác trong giới lãnh đạo cấp cao. Đòn răn đe để sau đó không ai dám ngo ngoe chống lại Trung Quốc. Thì hội chứng Phùng Quang Thanh có thể hiểu là hiện có một quyền lực ngầm đang chi phối nền chính trị tại Việt Nam và nó sẽ gạt phăng ra khỏi lề những ai cản đường nó, và là một đòn răn đe với những ai muốn chống lại nó.

Hội chứng Nguyễn Cơ Thạch tồn tại 25 năm qua. Thậm chí tháng 5/2014 giàn khoan HD 981 vào sâu trong lãnh thổ Việt Nam, không một quan chức cao cấp nào dám ho he lên tiếng mạnh. Hơn nữa, Trung Quốc còn khuyên « những đứa con hoang đàng hay quay trở về » và ông Phùng Quang Thanh còn tuyên bố với toàn thế giới rằng : tranh chấp ở Biển Đông là « mâu thuẫn trong một gia đình ». Rõ ràng Phùng Quang Thanh là một trong những nhân vật mắc hội chứng Nguyễn Cơ Thạch nặng nhất.

Hội chứng Nguyễn Cơ Thạch đang có chiều hướng suy giảm, nhất là sau chuyến đi ông Nguyễn Phú Trọng sang Mỹ. Điều đó cho thấy tình báo Mỹ đã giải tỏa nỗi lo sợ của lãnh đạo Việt Nam trước o ép của tình báo Trung Quốc. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao đã nêu đích danh Trung Quốc trong những tuyên bố mới đây của mình.

Hội chứng Phùng Quang Thanh đang dần dần rõ nét. Nó trở thành hội chứng vì bất cứ một quan chức cấp cao nào quan sát những gì vừa xảy ra với ông Thanh đều rùng mình và rút ra cho mình một bài học. Một loạt những điều chuyển và tự rút lui khỏi chính trường đã chứng mình điều đó.

Hội chứng Phùng Quang Thanh ngày càng rõ nét, cho chúng ta thấy hai điều : thứ nhất, cuộc đấu đá trong nội bộ đảng là cuộc đấu tranh tàn khốc, một mất một còn giữa các nhân vật chóp bu và thứ hai, tranh chấp giữa hai phe : phe mắc hội chứng Nguyễn Cơ Thạch và phe ít bị, vẫn còn đang diễn ra căng thẳng và giằng co. Tuy phe ít bị đang tạm thời giành thắng thế.

Hội chứng ông Thanh bắt nguồn từ thời hai ông Sang, Trọng muốn phế truất ông Dũng. Cách phản pháo ác liệt của ông Dũng đã cho thấy hội chứng ông Thanh đã bắt đầu. Thất bại của ông Trọng trong việc đưa ông Nguyễn Bá Thanh và ông Vương Đình Huệ, lập Ban nội chính và Ban kinh tế để làm đối trọng với Thủ tướng, cho thấy cuộc đấu tranh quyền lực ai hơn ai dần rõ nét. Cái chết của hai ông Phạm Quý Ngọ và Nguyễn Bá Thanh khẳng định thêm tính không khoan nhượng của cuộc đọ sức quyền lực tàn khốc này.

Những sự vụ liên quan đến ông Phùng Quang Thanh trong thời gian gần đây là những triệu chứng cuối cùng để khẳng định có hội chứng. Hội chứng đã rõ khi không còn có ai dám bảo vệ và ủng hộ ông Thanh, chống lại thế lực ngầm kia nữa. Chỉ còn là những hình ảnh mờ ảo, gỡ gạc, những cái nhìn soi xét, thương hại.

Trận đấu ở những phút cuối đã ngã ngũ, tỷ số đã hoàn toàn bất lợi với cá nhân ông Thanh và phe mắc hội chứng Nguyễn Cơ Thạch. Hình như vì quyền lợi của cả hai phe, người ta đang làm mọi cách để ông và phe của ông gỡ bàn danh dự, và cũng không loại trừ khả năng áp lực của tình báo Trung Quốc quá mạnh, không dại gì phe ít bị không nhân nhượng một chút. Ông phải còn sống để làm hài lòng tất cả.

Hội chứng Phùng Quang Thanh đã làm người Việt Nam đột nhiên sướng lên ở một thời điểm, rồi chợt bừng tỉnh, chưa điều gì báo hiệu tương lai khá hơn cho dân tộc Việt Nam. Quyền lực ngầm kia một khi giành được quyền thế, nếu không thay đổi, nếu không quay lại với nhân dân, thì có khi còn tồi tệ hơn trước.

Không trông chờ vào ai, đó là thái độ thực tế nhất, người Mỹ cũng chỉ đón lấy nếu chúng ta đưa tay ra cần một sự trợ giúp. Cơ hội đến rất bất ngờ, đôi khi cơ hội đến theo dạng thách đố. Cần lắm những khối óc minh anh và thật sự dũng cảm để đưa dân tộc này ra khỏi những đêm dài tăm tối.

Người giàu nắm quyền như thế nào? (Dani Rodrik – Project Syndicate) . .

http://chauxuannguyen.org/2015/07/26/lo-chan-tuong-nguoi-dong-gia-bo-truong-phung-quang-thanh/
http://chauxuannguyen.org/2015/07/26/lo-chan-tuong-nguoi-dong-gia-bo-truong-phung-quang-thanh/


Biên dịch: Nguyễn Thị Yến Nhi

Posted on 30/09/2014

http://nghiencuuquocte.net/2014/09/30/nguoi-giau-nam-quyen-nhu-the-nao/

.

Chuyện người giàu có nhiều quyền lực chính trị hơn kẻ nghèo vốn dĩ không phải mới mẻ, ngay cả tại những nước dân chủ nơi mỗi người chỉ có một lá phiếu trong các kỳ bầu cử. Tuy nhiên, mới đây, hai nhà khoa học chính trị là Martin Gilens của Đại học Princeton và Benjamin Page của Đại học Northwestern đã công bố những phát hiện đầy thuyết phục về nước Mỹ. Những phát hiện này có ý nghĩa sâu sắc đối với sự vận hành của các nền dân chủ ở Mỹ và những nơi khác.

Nghiên cứu của hai tác giả trên được dựa theo công trình trước đây của Gilens, người đã cẩn thận tổng hợp các cuộc thăm dò ý kiến cử tri về gần 2.000 vấn đề chính sách từ năm 1981 đến năm 2002. Bộ đôi này sau đó đã kiểm nghiệm xem liệu chính phủ liên bang Mỹ có lựa chọn các chính sách đó trong vòng 4 năm sau cuộc khảo sát hay không, và tìm hiểu mức độ gần gũi giữa kết quả lựa chọn chính sách với nguyện vọng của các cử tri có những mức thu nhập khác nhau.

Khi xem xét riêng lẻ, nguyện vọng của nhóm cử tri có mức thu nhập trung bình dường như có một sức ảnh hưởng cực kỳ tích cực đối với phản ứng cuối cùng của chính phủ. Một chính sách được ủng hộ bởi các cử tri của nhóm này có khả năng được ban hành rất cao.

Thế nhưng, Gilens và Page cũng đã lưu ý rằng điều này có thể dẫn đến suy nghĩ lạc quan một cách sai lệch về tính đại diện trong các quyết định của chính phủ. Đối với hầu hết các chính sách, nguyện vọng của tầng lớp trung lưu không khác biệt nhiều so với giới tinh hoa kinh tế. Ví dụ như cả hai nhóm cử tri đều muốn một bộ máy quốc phòng vững mạnh và một nền kinh tế thịnh vượng. Một cuộc khảo sát chính xác hơn cần kiểm tra xem liệu chính phủ sẽ làm gì khi hai nhóm này đưa ra những quan điểm khác nhau.

Để thực hiện cuộc khảo sát này, Gilens và Page đã kiểm nghiệm trường hợp lợi ích tương phản giữa tầng lớp trung lưu và giới tinh hoa – là những người đứng trong top 10% có mức thu nhập cao nhất – để xác định tầng lớp nào gây được ảnh hưởng mạnh hơn. Họ đã phát hiện ra rằng sức ảnh hưởng của tầng lớp trung lưu giảm xuống còn không đáng kể trong khi nhóm thượng lưu vẫn duy trì ảnh hưởng rất lớn.

Hàm ý là rõ ràng: khi các lợi ích của tầng lớp thượng lưu khác biệt những thành phần khác của xã hội thì chỉ quan điểm của họ mới được ưu tiên cân nhắc. (Như Gilens và Page giải thích, chúng ta nên nhìn nhận nguyện vọng của top 10% này như là đại diện cho quan điểm của những người thực sự giàu có, tức là top 1% giới tinh hoa đúng nghĩa.)

Gilens và Page cũng đưa ra những kết quả khảo sát tương tự đối với các nhóm lợi ích có tổ chức, nắm giữ tầm ảnh hưởng lớn đến việc hoạch định chính sách. Họ chỉ ra rằng một khi mong muốn của liên minh các nhóm lợi ích và những người Mỹ giàu có được xem xét thì “việc quần chúng nghĩ gì không còn quan trọng nữa”.

Những kết quả đáng buồn này nêu bật lên một câu hỏi lớn, rằng làm sao mà các chính trị gia, những người không đáp ứng mong mỏi của đại đa số các cử tri lại đắc cử, và quan trọng hơn là tái đắc cử, trong khi họ chỉ biết chạy theo những thành phần giàu có?

Một phần câu trả lời cho điều đó có thể là việc hầu hết các cử tri thiếu hiểu biết về cách vận hành của bộ máy chính trị và cách nó phục vụ cho lợi ích của giới tinh hoa. Gilens và Page đã nhấn mạnh những bằng chứng họ đưa ra không có ý nói các chính sách của chính phủ làm cho tầng lớp trung lưu trở nên tồi tệ hơn. Tầng lớp này vẫn thường đạt được những gì họ muốn nhờ vào thực tế rằng nguyện vọng của họ thường tương đồng với nguyện vọng của giới tinh hoa. Sự tương đồng trong mong muốn của hai nhóm này có thể gây trở ngại cho các cử tri trong việc nhận ra sự thiên vị của các chính trị gia.

Tuy nhiên, một phần câu trả lời nguy hiểm hơn nằm ở các chiến lược mà các lãnh đạo chính trị sử dụng để được đắc cử. Một chính trị gia đại diện chủ yếu cho quyền lợi của tầng lớp tinh hoa giàu có thì buộc phải tìm các con đường khác để tỏ ra hấp dẫn đối với đại chúng. Sự thay thế đó có thể là chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa phe nhóm, và bản sắc – những thủ đoạn chính trị dựa vào các giá trị và hình tượng văn hóa hơn là các lợi ích kinh tế thiết yếu. Trong nền chính trị dựa trên những nền tảng này thì người thắng cử là người thành công nhất trong việc “khơi dậy” các đặc tính tâm lý và văn hóa tiềm ẩn chứ không phải những người đại diện tốt nhất cho lợi ích của chúng ta.

Karl Marx đã nói một câu rất nổi tiếng rằng “tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”. Ý ông muốn nói rằng niềm tin tôn giáo có thể che khuất những sự tước đoạt vật chất mà người lao động và những người dân bị bóc lột phải trải qua trong cuộc sống hàng ngày của họ.

Cũng tương tự như vậy, sự nổi lên của các quyền tôn giáo và kéo theo đó là các cuộc chiến tranh văn hóa về các “giá trị gia đình” và các vấn đề gây phân cực khác (như nhập cư chẳng hạn) là nhằm đánh lạc hướng nền chính trị Mỹ ra khỏi vấn đề bất bình đẳng kinh tế đang gia tăng mạnh mẽ từ cuối những năm 1970. Kết quả là, những người bảo thủ vẫn có thể duy trì quyền lực của họ bất chấp việc họ theo đuổi các chính sách kinh tế và xã hội đi ngược lại lợi ích của tầng lớp từ trung lưu trở xuống.

Nền chính trị bản sắc rất nguy hiểm vì nó có xu hướng tạo ra biên giới xung quanh một nhóm đặc quyền bên trong và loại trừ các nhóm bên ngoài – các nhóm từ các quốc gia, các giá trị, tôn giáo, hay sắc tộc khác. Điều này có thể thấy rõ nhất trong các nền dân chủ phi tự do như Nga, Thổ Nhĩ Kỳ và Hungary. Để củng cố vị thế tranh cử, các nhà lãnh đạo tại các nước này đánh vào các hình tượng quốc gia, văn hóa và tôn giáo.

Khi làm như vậy, họ thường thổi bùng sự giận dữ đối với các tôn giáo và sắc tộc thiểu số. Đối với các chế độ đại diện cho giới tinh hoa kinh tế (và thường suy đồi, tham nhũng tới tận gốc rễ), đó là một chiêu trò giúp mang lại thành công trong các cuộc bầu cử.

Sự bất bình đẳng lan rộng ở các nước phát triển và đang phát triển trên thế giới vì thế gây ra hai tác hại cho nền chính trị dân chủ. Nó vừa làm mất dần đi vai trò bầu cử của tầng lớp trung lưu và thấp hơn, đồng thời tạo mầm mống cho một nền chính trị độc hại mang màu sắc chủ nghĩa phe nhóm trong giới tinh hoa.

Dani Rodrik hiện là Giáo sư Khoa học Xã hội của Viện nghiên cứu cao cấp tại Princeton, New Jersey. Ông là tác giả của cuốn sách One Economics, Many Recipes: Globalization, Institutions, and Economic Growth (Một ngành kinh tế học, nhiều công thức: Toàn cầu hóa, Các thể chế và Tăng trưởng kinh tế) và mới đây nhất là cuốn The Globalization Paradox: Democracy and the Future of the World Economy (Nghịch lý Toàn cầu hóa: Dân chủ và tương lai của nền kinh tế thế giới).

Bản gốc tiếng Anh: Project Syndicate

Có thể bạn quan tâm:

  1. #180 – Người giàu – kẻ nghèo trong chính trị thế giới: Số phận buồn thảm của Phương Nam
  2. Tại sao các nước giàu lại dân chủ?
  3. Cái giá của sự bất công bằng: Về giai cấp “siêu giàu” mới nổi
  4. Harriet Taylor – người bảo vệ nữ quyền
  5. Emmeline Pankhurst – Người đấu tranh cho quyền bầu cử của phụ nữ
  6. #128 – Quyền lực cứng, quyền lực mềm, quyền lực thông minh
  7. #123 – Tiếp cận thị trường và thương mại nông nghiệp: Tiêu chuẩn kép của các nước giàu
  8. Tại sao nhiều người châu Âu gọi Đức là “Đệ tứ đế chế”?

Hải Phòng: 2 thanh niên bị bắt vì lập facebook chống CA ăn hối lộ.

http://chauxuannguyen.org/2015/07/26/lo-chan-tuong-nguoi-dong-gia-bo-truong-phung-quang-thanh/
http://chauxuannguyen.org/2015/07/26/lo-chan-tuong-nguoi-dong-gia-bo-truong-phung-quang-thanh/

Hai admin trang facebook ‘Tránh chốt cảnh sát giao thông Hải Phòng’ vừa bị bắt giam hôm 30/7/2015 vì các hoạt động hỗ trợ cộng đồng chống lại hành vi chặn xe, ăn hối lộ của ngành CA.

Tránh chốt CSGT Hải Phòng

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/08/9046a-haiphong.jpg

Những người bị bắt còn rất trẻ và đều đang sinh sống tại Hải Phòng, đó là anh Nguyễn Đức Hảo, 21 tuổi, sinh viên trường Đại học Hàng Hải và anh Hoàng Anh Thư, 23 tuổi, nhân viên kỹ thuật FPT.

Cả hai cùng bị cáo buộc tội danh ‘đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin trên mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng internet’ theo điều 226 bộ luật hình sự. Đây là tội danh có mức án lên đến 7 năm tù giam.

Trang facebook ‘Tránh chốt CSGT Hải Phòng’ được thành lập từ tháng 10/2014 đến nay nhằm mục đích cảnh báo người dân thoát khỏi các chốt chặn do CSGT lập ra nhằm bắt xe và đòi tiền hối lộ.

Việc làm tử tế của hai bạn trẻ này đã được cộng đồng mạng hưởng ứng mạnh mẽ. Trước thời điểm bị bắt, trang facebook này đã thu hút được 58 ngàn lượt like và nhận tin.

Hai admin của trang ‘Tránh chốt CSGT Hải Phòng: Nguyễn Đức Hảo và Hoàng Anh Thư

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/08/d0bba-ndh-hat.jpg

Tướng CA Đỗ Hữu Ca chỉ đạo bắt người

Dù vậy, mô hình khá độc đáo này khi phát triển đã khiến cho nguồn thu bất chính của CA Hải Phòng có nguy cơ sụt giảm nghiêm trọng.

Theo báo điện tử VTC, giám đốc CA thành phố Hải Phòng – thiếu tướng Đỗ Hữu Ca đã trực tiếp chỉ đạo lập ‘chuyên án 715C’ để truy tìm những người đứng sau trang facebook trên.

Lúc 7:30’ sáng ngày 30/7/2015, hai admin Nguyễn Đức Hảo và Hoàng Anh Thư đã bị CA bắt giam và thu giữ nhiều máy tính.

Phía CA cáo buộc hai bạn trẻ này đã dùng facebook để ‘nói xấu, bôi nhọ và hạ uy tín của lực lượng CSGT – Công an TP Hải Phòng’.

Dù vậy, bất chấp hành vi bắt bớ, bỏ tù của lực lượng CA, cho đến sáng ngày 1/8/2015, nhiều trang mạng có nội dung tránh chốt CSGT tương tự đang tiếp tục mọc lên như nấm.

Mô hình chống mãi lộ này cũng đang hoạt động tích cực tại Hà Nội, Hải Dương, Hải Phòng, Sài Gòn… và nhiều tỉnh thành trên cả nước.

Sau khi xảy ra vụ bắt bớ, trang ‘Tránh chốt CSGT Hà Nội’ – một ‘đồng nghiệp’ của 2 admin Hải Phòng chia sẻ:

“Hôm nay, một con người tử tế, luôn giúp đỡ người khác, làm việc có ích cho cộng đồng, sống có lý tưởng đã không may gặp nạn cùng 2 cộng sự.
Xin chia buồn với nhân dân lao động thành phố Hoa Phượng Đỏ. 

Các bạn hãy vững tin vào việc mình làm hoàn toàn trong sáng với mong muốn xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.
Chúc các bạn Bình An.”

Diễn viên Angelina Jolie cùng Bà Suu Kyi gặp gỡ công nhân ở Myanmar

http://www.rfa.org/vietnamese/internationalnews/angelina-jolie-suu-kyi-meet-women-garment-workers-in-myanmar-08012015113357.html
2015-08-01

Diễn viên Angelina Jolie cùng Bà Suu Kyi gặp gỡ công nhân ở Myanmar

000_Hkg10199058-622.jpg

Diễn viên Angelina Jolie cùng lãnh tụ chính trị đối lập Aung San Suu Kyi gặp gỡ các nữ công nhân ngành may mặc ở Myanmar hôm 1/8/2015.

Angelina Jolie, ngôi sao Holywood vào hôm thứ bảy đã cùng lãnh tụ chính trị đối lập Aung San Suu Kyi gặp gỡ các nữ công nhân ngành may mặc ở Myanmar.

Nữ diễn viên điện ảnh từng đoạt giải Oscar, đồng thời là Đại sứ thiện chí của Cơ quan tị nạn Liên Hiệp Quốc đã tới Myanmar từ hôm thứ tư. Angelina Jolie đã được Tổng thống Thein Sein tiếp kiến tại Thủ đô Napyidaw và gặp gỡ những phụ nữ sống sót từ Bang Kachin, nơi bị tàn phá vì nội chiến và cũng là nơi những người này bị bạo hành hiếp đáp .

Angelina Jolie và bà Suu Kyi đã nghe các nữ công nhân dệt may kể về đời sống và điều kiện lao động của họ cũng như khát vọng được nâng cao trình độ giáo dục.

Cũng như các nơi khác ở Châu Á, ngành dệt may Myanmar là điểm nóng về nhân quyền và an toàn lao động. Lao động dệt may ở Myanmar đã nhiều lần có hành động phản đối giới chủ, đòi tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc.

VIỆT NAM TỤT HẬU VÌ GIÁO DỤC PHÁ SẢN

1
Nguyễn Vĩnh Long Hồ
Tháng Tám 2, 2015 Viet Nam Daily News Để lại phản hồi
ADVERTISEMENT

TẦM NHÌN GIÁO DỤC VIỆT NAM CỦA LÝ QUANG DIỆU:

Những lời chia sẻ của ông Lý Quang Diệu với nền giáo dục của Việt Nam trong chuyến đi tơi ớ Việt Nam năm 2007, cho tới bây giờ đáng cho chúng ta suy ngẫm: Tại sao nền giáo dục XHCN tụt hậu và đã hoàn toàn phá sản. Ông Lý Quang Diệu khẳng định rằng: “Nếu thắng trong cuộc đua giáo dục, sẽ thắng trong phát triển kinh tế.”

Ông Lý Quang Diệu cho rằng: “Chìa khóa để tránh tụt hậu đó là tiếng Anh,” ông chia sẻ. “Các trường học ở Singapore đều dùng tiếng Anh là ngôn ngữ bắt buộc. Việc lựa chọn tiếng Anh đóng vai trò giúp ngăn chận xung đột sắc tộc và đem lại ưu thế cạnh tranh. Ngày nay, Singapore có lợi thế là nhờ vậy. Đây là phần thưởng ngoài dự đoán của Singapore khi thực hiện quy định nầy.”

Nói về giáo dục VN, ông cho rằng: “Đại học VN nên có sách giáo khoa tiếng Anh ở các ngành quan trọng như như kỹ thuật, công nghệ…bởi nếu chỉ dùng sách VN chắc chắn sẽ tụt hậu.”

oOo

VIỆT NAM NẰM TRONG NHÓM 4 NƯỚC CÓ NỀN GIÁO DỤC TỤT HẬU NHẤT ASEAN:

Trong 2 ngày diễn ra hội thảo, các diễn giả lần lượt nói đến các vấn đề nổi cộm trong giáo dục như quản trị, tài chánh, việc giảng viên nghiên cứu khoa học…các diễn giả đã chỉ ra những mặt còn yếu kém, lạc hậu của giáo dục VN và cho rằng, nền giáo dục Việt Nam đang tụt hậu rất nhiều so với nền giáo dục thế giới. Các đại biểu tham dự hội thảo cải cách giáo dục đại học cho rằng: “phải cải cách giáo dục ngay từ cấp phổ thông, chứ không riêng gì hệ đại học”.

GS Ngô Bảo Châu trong phần trình bày: “Xây dựng đội ngũ giảng dạy và nghiên cứu khoa học ở các trường đại học”, đã chỉ ra những cái ngược đời của giáo dục đại học VN như sau:

  • Trong khi các trường đại học ở các nước tiên tiến, tận dụng những nguồn lực bên ngoài để đổi mới cách giáo dục thì VN lại tập trung đào tạo các nguồn nhân lực, các ứng viên do chính mình tạo ra. Việc nầy sẽ làm cho cách dạy và học tiếp tục lặp lại phương thức cũ, không có sự đổi mới. Sinh viên sẽ không học được những cái mới. Dần dà, nền giáo dục sẽ ngày càng kém, càng giật lùi so với thế giới.
  • Trong khi các nước luôn dành những chính sách, chế độ ưu tiên để khuyến khích các giáo sư ngoại quốc đến giãng dạy, không phân biệt giáo sư trong và ngoài nước thì VN lại không có bất cứ chính sách nào khuyến khích giảng dạy. Thành ra, nhiều giáo sư muốn tự nguyện sang VN giảng dạy thì lại không nhận được bất cứ ưu đãi nào.
  • Ở các nước, năng lực nghiên cứu là tiêu chí đầu tiên để tuyển dụng một giảng viên thì ở VN vấn đề nầy còn nặng tính hành chánh. Tuyển chọn giảng viên còn tuân theo quy trình tuyển chọn công chức nhà nước, không có đặc thù của một trường đại học.
  • Thêm vào đó, với mức lương thấp, không đảm bảo được cuộc sống trung lưu đòi hỏi, các giảng viên phải chạy show làm gia sư. Vì thế, các giảng viên không còn thời gian và trí tuệ để tập trung vào nghiên cứu khoa học.

Tiến sĩ Nguyễn Hoàng Ánh – Phó viện trưởng Viện Kinh Tế & Thương mại Quốc tế, trường ĐH Ngoại thương Hà Nội – cho rằng: Việc đổi mới giáo dục cần phải được đổi mới từ bậc phổ thông. Sinh viên thụ động, thiếu sáng tạo…được hình thành từ bậc phổ thông mà có, đại học không thể thay đổi được. Muốn cải cách giáo dục thì phải thực hiện từ gốc, chứ ngọn thì không thay đổi được”.

Ngoài những lý do mà quí vị GS &TS vừa nêu trên, nhưng theo tôi, nền giáo dục XHCNVN đang phá sản vì một vài lý do khác, vô cùng hệ trọng mà quý vị quên hay không muồn đề cập tớI, đó là:

TỆ NẠN SỬ DỤNG TRÀN LAN BẰNG CẤP GIẢ: Xin dẫn chứng những trường hợp quan trọng điển hình đã bị phát hiện:

  • Cách đây 10 năm (2005), Sở Giáo dục & Đào tạo (GD&ĐT) tỉnh Cà Mau buộc thôi việc 93 giáo viên sử dụng bằng cấp giả không hợp pháp, trong đó có một Phó Hiệu Trưởng và 92 giáo viên. Được biết, số cán bộ giáo viên nói trên chưa học hết PTCS, không có bằng tốt nghiệp, đã mượn bằng tốt nghiệp PTCS, bổ túc PTCS của người khác, tham gia công tác giảng dạy với năng lực yếu kém.
  • Ngày 7/10/2010, Cơ quan An ninh ninh điều tra, CA tỉnh Lai Châu cho biết, đang điều tra mở rộng vụ án Nguyễn Đức Luận (1978), nguyên cán bộ Tỉnh đoàn Yên Bái về hành vi làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức. Cơ quan điều tra phát hiện thêm 8 giáo viên dạy học tại các trường thuộc huyện Phong Thổ đã sử dụng bằng giả do Luận cung cấp. Tính đến thời điểm đó, số người sử dụng bằng giả trong vụ án bị phát hiện là 20 trường hợp tại các huyện của tỉnh Lai Châu.
  • Ngày 8/10/2014, Cơ quan An ninh điều tra, CA tỉnh Đắk Nông đã có văn bản đề nghị cấp thẩm quyền huyện Đắk Song xử lý kỷ luật đối với Nguyễn Văn Thiện (1973) là giáo viên trường Tiểu học Nguyễn Bỉnh Khiêm, xã Nam Bình và Lê Thị Hiền (1972) là giáo viên trường mầm non Sơn Ca, thị trấn Đức An về hành vi sử dụng văn bằng, chứng chỉ giả.
  • Ngày 26/2/2013, Sở GD &ĐT tỉnh Đắk Nông ra quyết định kỷ luật, cho thôi việc đối với bà Lê Thị Phương (nguyên cán bộ văn phòng sở) về hành vi sử dụng văn bằng Cao đẳng Sư phạm giả, xin vào làm việc tại văn phòng Sở Giáo Dục và Đào tạo Đắk Nông từ tháng 9/2004 đến nay.
  • Ngày 20/6/2015, ông Nguyễn Khắc Phượng (1965), Phó hiệu trưởng trường Phổ thông Dân tộc bán trú TH và THCS Nguyễn Huệ, xã Yang Nam, huyện Kon Chro bị trường Chính trị tỉnh Gia Lai phát hiện sử dụng bằng tốt ngiệp THPT giả.
  • Tháng 11/2014, liên tục những ngày vừa qua, đường giây nóng Đời Sống & Pháp Luật tiếp nhận nhiều cuộc điện thoại do nhân dân bức xúc phản ảnh, việc cán bộ chủ chốt thuộc các ngành đoàn thể ở một số xã tỉnh Cà Mau dùng bằng giả tốt nghiệp THPT chuẩn hóa trình độ theo quy định Nhà nước để củng cố địa vị và leo cao hơn. Hai nhân vật chính là Lê Thanh Cương (1971), Phó Chủ tịch Hội đồng Nhân dân xã Tân Hưng, huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau và Ngô Hùng Cường (1970), thường trực Đảng ủy xã Tân Hưng, bị tố sử dụng bằng THPT giả nhiều năm nhưng không bị phát hiện.
  • Tháng 4/2015, theo phản ảnh của giáo viên trường Tiểu học Định Hưng (Yên Định, Thanh Hoá), cô Trần Thị Hằng là giáo viên công tác tại trường này, không đáp ứng được đủ bằng cấp theo quy định, nhưng vẫn được phân công đứng lớp 18 năm nay.
  • Ngày 20/7/2015, ông Trần Đình Mạnh – Bí thư Huyện ủy Tuy Đức – tỉnh Đắk Nông cho biết quá trình rà soát nhân sự cho Đại hội Đảng cấp huyện đã phát hiện 10 cán bộ xã Quảng Tân, huyện Tuy Đức sử dụng bằng cấp 3 giả. Họ đều giữ các chức vụ chủ chốt như: Phó bí thư Đảng ủy, Phó chủ tịch UBND, Trưởng Công an, Chủ tịch hội Nông Dân, Chủ tịch hội Phụ nữ.
  • Ngày 25/12/ 2014, bà Dương Thu Phương, Phó chủ tịch Mặt trận Tổ Quốc VN tỉnh Cà Mau cho biết, đã quyết định kỷ luật cảnh cáo đảng đối với ông Trần Hiếu Trinh, Ủy viên MTTQVN tỉnh Cà Mau vì sử dụng bằng tốt nghiệp THPT, bằng đại học giả. Trần Hiếu Trinh photocopy, ghép tên mình vào văn bằng đại học chuyên ngành Ngữ văn, nhưng không cung cấp bản chính các văn bằng nói trên khi kiểm tra, đối chứng và thừa nhận sử dụng bằng cấp bất hợp pháp. Ông ta công tác hơn 15 năm qua, làm giáo viên, Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bạc Liêu và chuyển về làm Ủy viên MTTQVN tỉnh Cà Mau.

TIẾN SĨ DỎM BỊ LỘ TẨY:

Chuyện giáo dục ở VN biết bao giờ mới kể hết những ưu tư, lo lắng đến tiền đồ dân tộc. Cực kỳ tệ hại là ở ngành “đại học”, là nơi đào tạo giai cấp tri thức ưu tú cho đất nước trong tương lai.

Bộ Giáo dục VN đưa ra trường hợp “Đại học Ngoại Thương” dùng Tiến sĩ dỏm đứng bục giảng 8 năm mới biết. Ông Tiến sĩ dỏm nầy là Giảng viên Nguyễn Huyền Minh (1976) chưa bảo vệ luận án Tiến sỹ và chưa được cấp bằng Tiến sỹ như ông ta đã kê khai. Giảng viên Nguyễn Huyền Minh được cử đi đào tạo trình độ Tiến sỹ chuyên ngành Marketing tại trường Đại học Paris 1 nhưng chưa bao giờ tốt nghiệp. Năm 2008 về trường Ngoại Thương giảng dạy dưới danh xưng “Tiến sỹ” cho tới ngày 23/3/2015 mới bị phát giác. Giảng viên Nguyễn Huyền Minh phải bồi hoàn việc dùng tiền thuế của dân đi du học.

Tại VN hiện nay, việc các tiến sỹ, giáo sư dỏm xuất hiện nhan nhản khắp nơi đã không còn là chuyện lạ. Công chức nhà nước đem tiền Mỹ kim mua bằng cấp giả nhằm bổ túc hồ sơ cá nhân để được đề bạt chức vụ cao hơn là một thực trạng đáng được báo động.

Cộng thêm vào đó, nắm bắt được nhu cầu ngày càng cao về bằng cấp để được bổ nhiệm vào các chức vụ bắt buộc phải có trình độ “tiến sỹ” hoặc “thạc sỹ”; vì thế, một số Đại học Việt Nam đã liên kết với các trường “Đại học dỏm” ở nước ngoài để đào tạo hàng lọat công chức có bằng cấp học vị “Tiến sỹ mì ăn liền”“Thạc sỹ dỏm”.

Là trường thật thậm chí là trường có uy tín và bằng cấp giả giống như bằng cấp thật giống như sinh viên thực thụ, phải mất hàng chục ngàn USD và phải mất vài năm mới lấy được bằng. Nếu những ai đã mua bằng đại học rồi, muốn mua thêm bằng MBA nữa thì công ty (làm bằng giả) sẽ có giá ưu đãi. Còn làm bằng “đại học giả” ở trong nước chỉ với giá 30 triệu đồng và muốn có bằng “tiến sĩ giả y khoa” chỉ cần…200 triệu đồng.

Trong tháng 1/2015, Sở Y tế Thanh Hóa vừa có kết luận thanh tra bằng cấp của tất cả các cán bộ, nhân viên y tế trên địa bàn toàn tỉnh có tới 20 trường hợp dùng bằng giả chuyên môn như: Dược sĩ, y sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật viên xét nghiệm…Ông Phạm Văn Trác – Vụ trưởng Tổ chức Cán bộ Bộ Y Tế – đánh giá việc sử dụng giả bằng trong lãnh vực y tế là nguy hiểm và yêu cầu xử lý triệt để vụ làm bằng giả ở Thanh Hóa.

Sự kiện nghiêm trọng đã xảy ra tại bệnh viện Đa Khoa huyện Hướng Hóa (Quảng Trị), 3 trẻ sơ sinh ra đời trong đêm 19/7 đã tử vong sau khi y tá tiêm vaccin chủng ngừa phòng bệnh viêm gan siêu vi B. Một câu hỏi được đặt ra, có phải đây là y tá đã sử dụng bằng giả gây chết trẻ sơ sinh hay không? Hỏi tức trả lời.

LÃNH ĐẠO VN CÓ NHIỀU BẰNG CẤP NHẤT – NHƯNG ĐẤT NƯỚC VẪN NƯỚC TỤT HẬU LÀ TẠI LÀM SAO?

Theo Blog Nguyễn Văn Tuấn 19/3/2014, khoảng 2 năm trước đếm số thành viên nội các VN, Mỹ, Úc và China để so sánh. Kết quả tóm lược như sau:

TIẾN SĨ: VN: 12 – China: 05 – USA: 02 – Canada: 01 – Úc: 00.

THẠC SĨ: VN: 05 – China: 08 – USA: 04 – Canada: 05 – Úc: 03.

CỬ NHÂN:VN: 10 – China: 12 – USA: 16 – Canada: 26 – Úc: 12.

Danh sách thành viên nội các và trình độ học vấn (BS: cử nhân, MS: cao học/thạc sĩ, PhD: tiến sĩ).

  • Nguyễn Tấn Dũng: BS.
  • Nguyễn Xuân Phúc: BS
  • Hoàng Trung Hải: MS
  • Vũ Văn Minh: MS.
  • Phạm Bình Minh: MS.
  • Vũ Đức Đam: PhD.
  • Phùng Quang Thanh: BS.
  • Trần Đại Quang: PhD.
  • Hoàng Anh Tuấn: BS.

(10)Nguyễn Thái Bình: BS.

(11)Nguyễn Văn Bình: PhD.

(12)Phạm Hải chuyền: BS

(13)Hà Hùng Cường: PhD.

(14) Trịnh Đình Dũng: MS.

(15) Nguyễn Văn Nên: PhD.

(16)Vũ Huy Hoàng: PhD

(17) Phạm Vũ Luận: PhD

Qua bảng so sánh trên và nếu lấy tỉ lệ bằng “tiến sĩ” là một thước đo trình độ học vấn, thì Việt Nam rõ ràng “Nội các Chính phủ và Bộ Chính trị VN” có học vấn cao hơn cả Mỹ, Canada, Úc và China. Với 44% quý vị bộ trưởng có bằng tiến sĩ, rất có thể Nội các VN có nhiều “tiến sĩ nhất thế giới” (nhưng cần phải kiểm chứng). Thí dụ: như Đỗ Mười & Nguyễn Tấn Dũng lấy bằng BS ở trường đại học nào vậy ta?

Với dàn lãnh đạo trí thức thuộc loại khủng bậc nhất thế giới, nhưng cai trị đất nước tồi tệ như những “lãnh đạo thất học”, kéo đất nước tụt hậu kém cả Lào & Camppuchia và nợ nần ngày càng chồng chất, xã hội băng hoại, giáo dục phá sản là tại làm sao?

Ngân hàng ADB vừa công bố “nợ công” của VN dự báo sẽ tăng tới mức 60%, tức gần chạm ngưỡng cửa an toàn là 65%. Chính phủ VN luôn đưa ra một con số thấp hơn, trong khi các chuyên gia kinh tế thì cảnh báo về một tỉ lệ được cho là báo động hơn 100% tổng sản phẩm GDP.

Tính đến chiều ngày 13/5/2015, theo đồng hồ báo nợ toàn cầu The Economist, nợ công VN đang ở mức 89,29 tỷ USD. Với dân số ước tính 90 triệu người, tính ra mỗi người dân đang gánh nợ gần 1.000 USD. Với tốc độ tăng trưởng kinh tế bết bát như hiện nay, The Economist dự đoán nợ công VN sẽ tăng lên 97,35 tỷ USD vào năm 2016, tức mỗi người dân sẽ gánh nợ 1.065 USD (khoảng 22 triệu VNĐ).

Nếu không nhờ kiều hối từ người VN tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại gởi về nước cứu nguy chế độ, thì chắc chắn chế độ CSVN đã sụp đổ từ lâu. Việt Nam được dự báo sẽ nhận từ 13 đến 14 tỷ USD kiều hối trong năm 2015. 3/5 số kiều hối dùng để trả nợ công, số còn lại chui vào túi riêng của bọn tham quan, tham nhũng có hệ thống từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ sở.

CHÍNH SÁCH GIÁO DỤC ẢNH HƯỞNG ĐẾN KINH TẾ – XÃ HỘI NHƯ THẾ NÀO?:

Kiểm nghiệm lời nói của cụ Lý Quang Diệu quá đúng: “Nếu thắng trong cuộc đua giáo dục sẽ thắng trong phát triển kinh tế.” Sở dĩ nền kinh tế Việt Nam tụt hậu và những tệ đoan xã hội bung nổ là do chính sách giáo dục đã phá sản.

Lãnh đạo ĐCSVN chuyên làm những chuyện “ruồi bu” không giống ai, làm cho nền gíáo dục VN phá sản. Những thí dụ cụ thể:

[1] TƯỢNG ĐÀI BÀ MẸ VN ANH HÙNG:

Tháng 3/2015, tượng đài bà mẹ Việt Nam anh hùng lớn nhất Đông Nam Á vừa hoàn thành ở Quảng Nam có chi phí 411 tỷ đồng sau 6 năm xây dựng. Tượng cao 18 thước được Thủ tướng Chính phủ xếp vào hạng mục công trình văn hóa cấp quốc gia. Dựng tượng đài “BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG”, ĐCSVN sử dụng tượng đài nầy làm bình phong để che dấu ý đồ thâm độc là đang từng bước xóa bỏ “lịch sử dân tộc” để dễ dàng tiến hành việc “HÁN HOÁ” Việt Nam theo chỉ thị của Bắc Kinh.

Là người VN yêu nước, chắc hẳn chúng ta không thể nào quên sự kiện vô cùng nhục nhã nầy: “Nhân ngày Lễ giỗ của tên tướng Tàu Mã Viện, kẻ thù của dân tộc Việt Nam, tên xâm lăng khát máu của bọn bành trướng phong kiến phuơng Bắc, đã bị hai bà mẹ tổ tiên anh hùng của dân tộc ta là HAI BÀ TRƯNG đánh đuổi. Thế mà ngày nay, bọn lãnh đạo ĐCSVN đã bợ đít bọn lãnh đạo Bắc Kinh đến độ vô liêm sỉ, phản bội tổ tiên. ĐCSVN đã trâng tráo cho tổ chức một đoàn hát, gồm những con hát mất dạy, hóa trang thành HAI BÀ TRƯNG qua Tàu ca múa vái lạy trước mộ tên tướng Mã Viện.”

Sự thật đã quá rõ ràng, tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN có bao giờ tôn kính những bà mẹ tổ tiên anh hùng của chúng ta đâu thì xây dựng tượng đài bà mẹ Việt Nam anh hùng để làm gì? Có phải che dấu dã tâm bán nước, làm tai sai cho Tàu Cộng hay không?

Trong khi đó, hình ảnh học sinh và cô gíáo ở bản Sam Lang, xã Nà Hỳ, huyện Nậm Pồ, tỉnh Điện Biên phải chui vào nilông và ngồi lọt thỏm trong bao, cho miệng bao trùm kín quá đầu để các thanh niên trong bản biết bơi sẽ tém gọn miệng bao đựng cô trò và kéo họ bơi qua suối trong mùa lũ với mong muốn được dạy, được học cái chữ.

Xem mà thấy xót thương các em bé hiếu học quá và kính trọng các cô giáo đã không ngại nguy hiểm vượt suối trong bao nilong để mong được tới trường dạy học cho các em. Quả thật, bọn lãnh đạo Đảng & Nhà nước XHCN vô trách nhiệm đối với nhân dân, không dùng tiền thuế của dân để xây những chiếc cầu bắt qua các sông, rạch, con suối và xây dựng lại những mái trường ở nông thôn cho tươm tất để các em học sinh, mà dùng 411 tỷ đồng để xây tượng đài bà mẹ Việt Nam anh hùng để làm gì?

[2] VĂN MIẾU THỜ KHỔNG TỬ:

Truyền thông ở trong nước đưa tin, một dự án xây Văn Miếu thờ Khổng Tử trị giá 314 tỷ đồng lấy từ tiền thuế của dân được UBND tỉnh Vĩnh Phúc phê duyệt đầu tư xây dựng từ năm 2011 và dự kiến hoàn thành trong năm 2016. Thật là một con số khủng khiếp, trong bối cảnh kinh tế VN đang sa sút, nợ công chồng chất. Theo tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện cho rằng, Viện Khổng Tử là một trong những ý đồ của Bắc Kinh muốn sử dụng ảnh hưởng về văn hóa để thực hiện quyền lực mềm đối với Việt Nam.

Chứng tỏ, giới lãnh đạo Đảng & Nhà nước CSVN chuyên làm những chuyện “ruồi bu” chẳng giống ai. Tại sao Canada, Hoa Kỳ, Thụy Điển… quyết định đóng cửa các viện Khổng Tử? Và sau đây là câu trả lời chính xác:

  • Viện Khổng Tử là sức mạnh mềm của Bắc Kinh, nó được đặt trên 4 nền tảng: Văn hóa – Chính trị – Chính sách đối ngoại – Tuyên truyền quốc tế.
  • Viện Khổng Tử là ổ gián điệp, cơ quan tình báo và tuyên truyền của ĐCSTQ. Theo Arthur Waldron viết trên Forbes nhận định: “Viện Khổng Tử có thể đóng vai trò then chốt trong việc ảnh hưởng chính sách tình báo, gián điệp của Bắc Kinh”.
  • Phóng viên Omid Ghoreishi báo The Epoch Times, trong điều tra Bắc Kinh sử dụng Viện Khổng Tử cho mục đích gián điệp (Beijing use Confucius Institutes for Espionage).
  • Ý đồ đen tối của các viện Khổng Tử đã bị Ấn Độ từ chối không cho thành lập các viện nầy với lý do là âm mưu của Bắc Kinh để phát triển quyền lực mềm dùng văn hóa để gây ảnh hưởng trên toàn thế giới.

[3] DỰ KIẾN ĐƯA TIẾNG HOA VÀO NHÀ TRƯỜNG:

Ông Lý Quang Diệu là người Tàu chính gốc, đã bác bỏ việc đưa tiếng Hoa vào nhà trường. Ông cho rằng: “Chìa khóa để tránh tụt hậu đó là tiếng Anh. Các trường học ở Singapore đều dùng tiếng Anh là ngôn ngữ bắt buộc. Việc lựa chọn tiếng Anh đóng vai trò giúp ngăn chận xung đột sắc tộc và đem lại ưu thế cạnh tranh. Ngày nay, Singapore có lợi thế là nhờ vậy…”

Thế nhưng tại VN, Bộ GD&ĐT lội dòng nước ngược, vừa công bố dự thảo chương trình đưa tiếng Hoa vào trường cấp tiểu học và cấp THCS. Theo đó, tiếng Hoa sẽ được đưa vào giãng dạy ở hai cấp này với số lượng 4 tiết / tuần. Một số trí thức VN thuộc loại “đỉnh cao trí lợn” như Phó GS. TS Đoàn Lê Giang mới có tư tưởng lạc hậu, quái đản cần khôi phục dạy chữ Tàu trong nhà trường để làm gì?

[4] NHỒI SỌ SINH VIÊN: “TRIẾT HỌC MÁC-LÊNIN”&“TƯ TƯỞNG HCM”:

Cái gọi là chiến lược giáo dục của ĐCSVN đề cập đến nhu cầu phát triển giáo dục từ cấp nhà trẻ cho tới bậc đại học, giảng dạy nhồi sọ giáo điều “Mác – Lê” đã bị nhân loại đào thải, vứt vào sọt rác từ khuya và “tư tưởng rác rến của Hồ Chí Minh” đã làm đạo đức xã hội ngày càng tha hoá, con giết cha mẹ, vợ giết chồng, bố giết con…những tin tức vô cùng xót xa, đau lòng trước thảm cảnh “Con giết cha mẹ” diễn ra hàng ngày tại Việt Nam hiện nay, đều do chính sách “Ngu dân dễ trị” mà ra cả. Xin nêu ra đây những trường hợp điển hình, vừa mới xảy ra:

[1] Chiều ngày 14/7/2015, khi khâm liệm bà Nguyễn Thị Vân (ngụ tại xã Nghi Phong), người thân phát hiện trên cổ của bà có nhiều vết bầm tím, nên báo công an vào cuộc. Tại cơ quan công an, bước điều tra là con trai của bà Vân là Vương Đình Khánh (21 tuổi) đang là sinh viên của một truờng Cao đẳng ở tỉnh Nghệ An. Tại cơ quan điều tra, Khánh đã nhận tội đã giết mẹ ruột của mình.

[2] Sáng ngày 30/6/2015, công an tỉnh Tiền Giang cho biết, CA huyện Gò Công Đông vừa bắt giữ Huỳnh Thanh Khải (1989) ngụ tại xã Bình Nghi đã đâm chết cha ruột là Huỳnh Hữu Dũng. Theo thông tin ban đầu, Khải thường xuyên say xỉn bị cha la rầy nên hai cha con xảy ra cự cãi. Khi thấy con mình quá hung hăng, ông Dũng bỏ nhà sang hàng xóm lánh mặt thì Khải cầm dao rượt theo, đâm cha trọng thương và ông Dũng đã chết tại bệnh viện.

[3] Chiều ngày 12/6/2015, cơ quan CSĐT thành Hồ cho biết đã ra lệnh bắt giam Nguyễn Văn Đấm (1973) ngụ tại huyện Củ Chi để điều tra hành vi giết cha ruột. Theo thông tin ban đầu, sau mỗI lần say xỉn, Đấm thường ép cha là ông Nguyễn Văn Gấm (1943) bán nhà. Bị cha từ chối, Đấm tức giận dùng cây đánh vào đầu cha ruột khiến ông bị tử vong.

[4] Ngày 9/6/2015, thông tin từ Công an huyện Vũ Quang (Hà Tỉnh) cho biết trên địa bàn vừa xảy ra một vụ con giết cha. Nạn nhân là ông Dương Văn Thắng (1961) trú tại thôn Hợp Lý, xã Huơng Minh, huyện Vũ Quang do mâu thuẫn về tiền bạc nên ông bị con là Dương Văn Bảo cầm một cây gậy dài khoảng 50 cm đánh mạnh vào đầu khiến ông Thắng chết gục tại chỗ.

[5] Chiều 30 Tết Ất Mùi 2015, Nguyễn Thị Phin (57 tuổi) ngụ tại xã Bình Minh, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai đã ra tay sát hại mẹ ruột là bà P.T.X (1935) để cướp tài sản bán lấy tiền trả nợ lô đề. Nhưng, Phin lại tỏ ra như mình vô tội và khóc sưng cả mắt.

DÙNG HỌC PHÍ ĐỂ HẠN CHẾ GIÁO DỤC:

Kể từ 01/7/2015, mức trần học phí sẽ tăng lên 340.000 đồng / tháng thay vì 240.000 như hiện nay (chưa kể những phụ thu linh tinh):

  • Học sinh mầm non & phổ thông: phải đóng từ 40.000 – 200.000 đồng.
  • Các nhóm ngành Đại học:
    • Y Dược: 800.000 đồng.
    • Khoa học tự nhiên, kỷ thuật, công nghệ: 650.000 đồng.
    • Khoa học xã hộI, kinh tế, luật, nông lâm: 550.000 đồng.

Khi đề cập tới học phí phải đóng như kể trên. Chúng ta sẽ hình dung sự tuyệt vọng của phụ huynh học sinh nếu so sánh mức thu nhập đầu người trong một thống. Một y tá tốt nghiệp hạng giỏi chưa tới 3.000.000 đồng/ tháng. Công nhân bốc vác chưa tới 1.500.000 đồng/ tháng. Tài xế xe đò liên tỉnh khoảng 3.500.000 đồng/ tháng. Với đồng lương ít ỏi như vậy, chỉ đủ mua gạo nuôi sống gia đình, lấy tiền đâu đóng học phí cho con? Muốn hy sinh cho con được tiếp tục đến trường thì phải đi vay bọn lãi cao. Lãi mẹ đẻ lãi con, trả hết đời cha tới đời con vẫn chưa dứt nợ…

Đây cũng là lý do số học sinh bỏ học ngày càng đông vì kinh tế gia đình đã lên tới mức báo động. Tổng cục Thống kê đưa ra con số 1.200.000 học sinh bỏ học trong niên khoá 2009 – 2010 và hằng năm con số học sinh bỏ học ngày càng tăng. Chính “Cái nghèo làm teo con chữ”. Xin lấy vài thí dụ cụ thể:

  • Trường THPT Võ Văn Kiệt (Phú Thiện, Gia Lai) có tới 102 học sinh bỏ học.
  • Trường THCS & THPT tỉnh An Giang có tới 5.000 học sinh bỏ học.
  • Tỉnh Nghệ An: có tới 742 học sinh bỏ học sau dịp hè.
  • Tỉnh Tây Ninh có 1.576 học sinh bỏ học (niên khoá (2011 – 2012)
  • Tỉnh Khánh Hòa có 653 học sinh bỏ học (niên khoá 2011 – 2012)

Tháng 6/2015, Báo Giáo Dục VN đưa ra nhận định, giáo viên ngày nay bị rất nhiều áp lực từ việc dạy học đến việc giáo dục học sinh; thậm chí, rất sợ và bất lực khi nhìn thấy học sinh bỏ học giữa chừng. Nỗi lo sợ nầy được cô giáo Đõ Quyên mô tả trong bài viết sau đây:

“Học sinh nghỉ học giữa chừng cũng có nguyên nhân: học yếu không theo kịp chương trình, kinh tế gia đình khó khăn, nhà neo đơn cần người lao động phụ giúp, trẻ em ham chơi, chán học…vì sợ áp lực các em bỏ học giữa chừng thì thầy cô sẽ bị vạ lây. Khổ nhất là giáo viên chủ nhiệm nào có học sinh nghỉ học, cô giáo phải đi mòn đường, gọi cháy sim để vận động, khuyên nhủ các em trở lại lớp”.

Tương tự, cô Hoàng Ngọc Th. cũng có 3 học sinh nghỉ học trong năm, cô đã đến tận nhà vận động em đi học lại, thấy cô giáo đến nhà nhiều lần, nên phụ huynh đưa ra yêu sách: “Tôi không có tiền đóng học phí, nếu nhà trường miễn phí cho em, tôi sẽ cho cháu đi học lại.”.

Đây cũng là lý do tại sao thanh niên Việt Nam quay lưng với nghề giáo. Chỉ có 60 hồ sơ đăng ký vào các trường sư phạm ở Sài Gòn trong mùa tuyển sinh năm 2012, cho thấy các bạn trẻ, thanh niên quay lưng với nghề dạy học. Tìm hiểu nguyên nhân vì sao nghề giáo khi xưa được cho là một trong những nghề cao quí được xã hội trọng vọng, tôn vinh lại không thu hút được giới trẻ ngày nay?

Xã hội bây giờ người ta đánh giá: “NHẤT Y, NHÌ DƯỢC, TẠM ĐƯỢC BÁCH KHOA, BỎ QUA SƯ PHẠM”. Sau 4 năm vất vả, học hành tốt nghiệp mà lại nhận được đồng lương ít ỏi, không đủ sống mà lại phải chịu nhiều áp lực, đó là nguyên nhân chủ yếu làm cho các bạn trẻ nản lòng, bỏ cuộc.

KẾT LUẬN:

Ông Lý Quang Diệu nói rất chính xác: “Thắng cuộc đua giáo dục sẽ thắng trong kinh tế”. Một xã hội muốn phát triển, đất nước tiến bộ không phải chỉ có “sáng tạo” mà quan trọng là “giáo dục”. Alfred Sauvey cho rằng: “Có 2 loại tài năng: một gieo giống và một để cho sinh nở” (il y a deux sortes de génies l’un qui avant tout engendrer et veut engendrer, l’autre qui aime à se laisser féconder et qui enfante).

Quả thật, giáo dục là sự môi giới giữa quần chúng với lịch sử, giữa quần chúng với tiến bộ, giữa quần chúng với trật tự. Thật bại trên giáo dục tức là thất bại toàn bộ. Thời kỳ tối tăm nhất của lịch sử hết thảy đều là “THỜI KỲ GIÁO DỤC PHÁ SẢN”, đó là thời kỳ mà Đảng & Nhà nước CSVN đang trải qua hiện nay…

NGUYỄN VĨNH LONG HỒ

Quân Đội Nhân Dân VN đâu rồi?

1
TCL
Tháng Tám 2, 2015 Viet Nam Daily News Để lại phản hồi
ADVERTISEMENT

Ngày 30-6-2015, Reuter đưa tin TC đưa dàn khoan dầu trở về vị trí tranh chấp lúc ban đầu. Không thấy CSVN lên tiếng phản đối. Thì ra, bây giờ mới hiểu, CSVN phản đối lúc đầu chỉ vì TC chưa trả tiền mãi lộ. CS mượn dân VN biểu tình để áp lực với TC. Khi TC rút lui, thương nghị, trả tiền hối lộ cho CSVN.

Và nay TC hiên ngang trở lại. CSVN ngậm căm (ăn tiền rồi). Đó là lý do tại sao có người biểu tình chống TC thì không bị bắt (vì là do đảng CSVN chủ động). trong khi có người biểu tình chống TC thì … bị bắt (vì không do CSVN chủ động). Vị trí giàn khoan chỉ cách bờ biển VN 100 hải lý. Luật của Liên Hiệp Quốc là 200 hải lý. TC cũng có mặt trong LHQ nhưng coi luật LHQ không ra gì.

Ngày 1-7-2015, Nga giao cho CSVN chiếc tàu ngầm thứ tư (trong số 6 chiếc CSVN đặt mua cùng với 50 thủy lôi, Klub missile, 28 trái đã giao). Nga cũng huấn luyện hải quân VN và cung cấp vật liệu.

Vậy hải quân VN đâu rồi?

Con cháu Trần Hưng Đạo mà? Bình thường lớn họng chống Mỹ cứu nước. Sao nay không thấy chống Tàu cứu nước. Mua súng đạn, tàu ngầm làm gì cho tốn tiền, rồi … bắn chim, săn cá à?

Cái trò CS đàn áp nhân quyền, nay bắt quốc tế can thiệp, CS đòi tiền mãi lộ. Ăn tiền xong, hôm sau lại bắt tiếp. Bắt rồi thả. Thả rồi bắt. Tới chừng nào quốc tế mỏi miệng thì thôi. Thế là đảng ta thắng (đỉnh cao trí tuệ mà).

Bây giờ TC dùng xảo thuật đó chơi VC.

Cái đáng sợ là nhân dân VN cũng … im lặng luôn. Báo chí, truyền thông, Internet…im tiếng hết. Điều này có nghĩa là TC có thể chiếm VN bất cứ lúc nào. 100 triệu dân VN: không một tiếng kêu than!

TCL

VA 7/3/2015

www.nganlau.com

TÀU CỘNG XÚC PHẠM NHÂN DÂN KENYA VÀ TỔNG THỐNG OBAMA

1
Dr. Tristan Nguyễn
Tháng Tám 2, 2015 Viet Nam Daily News Để lại phản hồi
ADVERTISEMENT

(Bức hí hoạ châm biếm “TT Obama Về Quê/Homecoming”này đăng trên tờ Thời Báo Hoàn Cầu trong dịp TT Obama đi công du hai nước Kenya, Ethiopia ở Phi Châu. Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đã xúc phạm danh dự Nhân Dân Kenya, cũng như đã xúc phạm danh dự Tổng Thống Mỹ Barack Obama.)

Hầu như toàn bộ hệ thống thông tin tuyên truyền của Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đều đã lên tiếng chỉ trích nước Mỹ, châm chọc và chế nhạo Tổng Thống Mỹ Barack Obama; nhất là vừa mới đây đả kích chuyến công du hai nước Kenya và Ethiopia ở Phi Châu của TT Obama. Trong quan hệ ngoại giao giữa nước Mỹ và các nước Phi Châu từ những năm của thập niên 1940 cho tới nay đã từng có tám (8) vị tổng thống Mỹ đã chính thức công du đến các nước Phi Châu như sau, TT Roosevelt (1943) đến Marocco, TT Eisenhower (1959) đến Tunisia, TT Nixon (1974) đến Egypt, TT Carter (1978) đến Nigeria, TT George H.W.Bush (1993) đến Somali, TT Clinton (1998) đến Ghana, TT George W. Bush (2003) đến Senegal, và (2008) đến Benin, riêng TT Obama (2009) đến Ghana, (2013) đến Tansania, và mới đây trong những ngày (24-28 /7/2015) với tư cách tổng thống Mỹ đầu tiên chính thức đến hai nước Kenya, Ethiopia, và cũng là vị tổng thống Mỹ đầu tiên tham dự cuộc đại hội Liên Minh Phi Châu gồm có 54 nước thành viên Phi Châu.

Vào năm 2006 Ông Obama cũng đã tới thăm viếng nước Kenya khi còn là một thượng nghị sĩ trong Quốc Hội Liên Bang Mỹ. Lần này TT Obama đến Kenya và Ethiopia có ý nghĩa quan trọng vì là một tổng thống Mỹ đang tại chức lần đầu tiên công du Kenya và Ethiopia mặc dù là hai nước này đã có quan hệ ngoại giao với nước Mỹ đã hơn 50 năm qua. Bây giờ, tại sao Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng lại cực lực đả kích chuyến công du ở hai nước Kenya và Ethiopia của TT Obama, một tống thống của đệ nhất cường quốc lại có liên hệ huyết thống Kenya-American thân thiết khiến cho Tàu Cộng phải lo sợ về chuyện gì? Cái luận điệu tuyên truyền đả kích của Tàu Cộng là nước Mỹ chú ý tới Phi Châu bởi vì có nhiều lo ngại đối với ảnh hưởng của Tàu Cộng đang lớn mạnh lên ở các nước Phi Châu. Tàu Cộng nghĩ rằng chuyến công du của TT Obama ở Phi Châu lần này là để phục hồi lại sức ảnh hưởng mạnh của Mỹ đã từng có ở các nước Phi Châu và như vậy là Mỹ đang trở thành một đối thủ lợi hại đối với Tàu Cộng ở Phi Châu!

Tờ Nhân Dân Nhật Báo chỉ trích rằng nước Mỹ đã không có một chính sách rõ ràng liên tục nhất quán như Tàu Cộng! Nhưng Tàu Cộng đã quên rằng nước Mỹ đã đang và sẽ có một liên hệ thân thiết huyết thống bền vững nhiều đời hơn cả chiều dài lịch sử của Tàu Cộng! Luận điệu tuyên truyền của Tàu Cộng còn lặp lại cách so sánh khá nực cười là trong nhiệm kỳ thứ nhất của TT Obama đã quay lưng lại với Phi Châu cũng như các tổng thống Mỹ tiền nhiệm đã vì những cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan đã không hề có chú ý quan tâm gì tới Phi Châu. Trong khi Tàu Cộng tuyên truyền xuyên tạc sự thật, nói xấu nước Mỹ như vậy, trên thực tế thì TT George W. Bush đã nhiệt tình và gia tăng ngân sách trợ giúp các nước Phi Châu trong việc điều trị và phòng chống bệnh AIDS. Nổ lực chống bệnh AIDS tại Phi Châu của TT Bush đã có những kết quả rất tốt. Trong nhiệm kỳ TT Clinton cũng đã ghi nhận là có những nổ lực huỷ bỏ hoặc giảm bớt các giới hạn mậu dịch cho 30 quốc gia Phi Châu. Trong hai nhiệm kỳ của TT Obama đã đang thực hiện được việc giúp đỡ các nước Phi Châu khu vực Sahara trong chương trình Điện Lực Phi Châu/Power Africa”, và chương trình “Xoá Đói /Feed The Future”. Cả hai chương trình này có trị giá vài trăm tỉ đôla. Chưa kể đến những chương trình cứu trợ y tế chửa trị và phòng chống bệnh AIDS, bệnh sốt xuất huyết West Nile, và bệnh Ebola cho người dân Phi Châu đã tốn kém hàng trăm tỉ đôla của nước Mỹ. Vừa kể ra đây chỉ là tiêu biểu cho những chương trình viện trợ nhân đạo của nước Mỹ dành cho Phi Châu. Ngược lại, Nhà Nước Tàu Cộng chưa từng có một thứ viện trợ nhân đạo nào dành cho bất cứ một dân tộc nạn nhân nào ở đâu trên trái đất này!

Quả thật Tàu Cộng đã lợi dụng thời gian 15 năm vừa qua lúc nước Mỹ quá bận rộn với các cuộc chiến tranh chống khủng bố ở Afghanistan và ở Iraq đểchen chân vào thay thế Mỹ trong cái gọi là viện trợ kinh tế, đầu tư tài chánh giúp cho các nước Phi Châu phát triển. (!) Những cái miệng cái lưỡi tuyên truyền của Tàu Cộng không ngừng chỉ trích nước Mỹ đã có những chương trình viện trợ kinh tế không hữu hiệu gì cho các nước Phi Châu. Tuy nhiên, thực tế cho thấy rõ là Tàu Cộng chỉ đầu tư vào việc khai thác tài nguyên thiên nhiên, dầu khí và các loại quặng mõ. Tàu Cộng đã thực sự sử dụng số tiền gọi là viện trợ kinh tế cho Phi Châu để xây dựng cầu đường, đập nước, và các loại hạ tầng cơ sở khác nữa chỉ để phục vụ chủ yếu cho việc vận chuyển nguyên vật liệu từ các quặng mõ về Hoa Lục. Nhất là Tàu Cộng đã di dân Hoa Lục đi theo các dự án xây dựng được thực hiện, và các việc làm khai thác quặng mõ cũng do toàn bộ nhân công Hoa Lục đảm trách tại các nước Phi Châu, cho nên người Phi Châu địa phương đã bị mất việc làm hoặc không có việc làm. Căn cứ vào tình hình như vậy thì Nhà Nước Tàu Cộng cũng đã lợi dụng danh nghĩa viện trợ kinh tế cho Phi Châu mà giải quyết phần nào vấn đề công ăn việc làm cho một số đông người Hoa Lục được di dân theo chương trình.

Theo số liệu thống kê của Nhà Nước Tàu Cộng thì việc giao thương giữa Hoa Lục và các nước Phi Châu trong những năm gần đây đã gia tăng nhanh khi Hoa Lục xuất cảng hàng hoá tiêu dùng rẻ tiền sang Phi Châu, và rồi nhập cảng của Phi Châu phần lớn là đầu thô, đồng đỏ, và nhiều thứ nguyên vật liệu khác. Trong năm 2013 tổng số giao thương giữa Hoa Lục và Phi Châu đã đạt mức cao kỷ lục là 200 tỉ đôla; người ta cũng không quên cái kiểu cách tuyên truyền phóng đại “một-nói-thành-mười” dối trá, láo toét của hệ thống thông tin tuyên truyền Tàu Cộng! Trên thực tế trong cùng năm 2013 mậu dịch giữa nước Mỹ và các nước Phi Châu chỉ đạt tới 85 tỉ đôla. Trong khi đó Tân Hoa Xã là “cái miệng cái lưỡi của Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng” còn lên giọng thầy đời để khuyên dạy TT Obama là “Obama phải làm việc nhiều hơn nữa, nếu muốn xây dựng được cái di sản của Obama ở lục địa Phi Châu một nơi mà sự cam kết của Mỹ đã từ lâu nay bị hoài nghi phải xem xét lại.”

Còn hơn thế nữa, cái bản chất của Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng là kỳ thị chủng tộc, xem thường các dân tộc khác khi đối xử với họ như những chủng tộc thấp kém, nhất là đối xử với người da đen. Có một số rất đông người da đen Phi Châu đã đang sống, làm việc, học tập ở trong Hoa Lục vẫn còn thường xuyên than phiền về tình trạng của họ bị phân biệt đối xử và phải chịu đựng cái thành kiến của người Hoa Lục xem thường họ như một dân tộc “Hắc Quẩy” hạ đẳng! Có lẽ khi người ta nói người Hoa Lục có tâm lý kỳ thị chủng tộc, xem thường người Da Đen, là nói quá đáng, phải vậy không?

Khi Obama còn là một thanh niên trẻ thì đã từng trở lại thăm viếng những người họ hàng bà con bên nội của Obama ở nước Kenya, và tìm hiểu thêm về quê cha của Obama. Hai mươi tám năm sau đó, Obama trở lại Kenya với tư cách là một tổng thống Mỹ tại chức đang lãnh đạo một đệ nhất siêu cường trên trái đất này. TT Obama đã đang thúc đẩy mạnh các vấn đề nhân quyền và tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do báo chí ở khắp nơi trên thế giới. Trong những cuộc thảo luận với các giới lãnh đạo hai nước Kenya và Ethiopia ngoài vấn đề hợp tác chống khủng bố quốc tế, còn thảo luận thêm về vấn đề bình đẳng kết hôn của người đồng tính nhất là ở nước Kenya vấn đề đồng tính luyến ái luôn luôn bị ngăn cấm. Riêng ở nước Ethiopia thì quyền tự do ngôn luận đã đang bị chính quyền đàn áp nặng nề.

Một cách khách quan khi xem xét các vấn đề thương mại người ta cũng nhận thấy được những khó khăn của giới doanh nghiệp Mỹ đầu tư vào Phi Châu, bởi vì các doanh nghiệp lớn và nhỏ của Mỹ đều là tư doanh, không phải quốc doanh như của Tàu Cộng. Họ rất cẩn thận dè dặt khi đầu tư mở những doanh nghiệp ở các nước Phi Châu, những nơi không ổn định và có nguy cơ rất cao. Đây là một thực tế rất khác với Tàu Cộng, bởi vì nhà nước cộng sản có thẩm quyền sai khiến các công ty quốc doanh làm theo ý muốn của nhà nước là có thể thực hiện ngay các hợp đồng kinh-thương mới được ký kết giữa Tàu Cộng và Phi Châu, nhất là các nước có chính quyền độc tài. Nhà Nước Tàu Cộng chỉ muốn duy trì một thứ quan hệ kinh tế một chiều với một số nước Phi Châu đã đang bị cai trị bởi những người cầm quyền độc tài, tham nhũng, nhưng trong nước của họ có nhiều tài nguyên thiên nhiên và dầu thô có thể là nguồn cung ứng nguyên vật liệu cho các nhu cầu của công kỷ nghệ ở Hoa Lục.

Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đã đang xem Phi Châu như một sân chơi riêng của Hoa Lục, nên không muốn có bất cứ một nước nào khác cạnh tranh với Hoa Lục. Đây là nguyên nhân chính, sâu xa, đã khiến cho Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng phải lo sợ đến nỗi phải đả kích mạnh mẽ TT Obama một người có nguồn gốc Kenya-American; hơn nữa Tàu Cộng cũng còn một cách rất ngu xuẩn mà hài hước, châm biếm “Hắc Ô/Black O.” để lộ rõ ra cái bản chất kỳ thị chủng tộc của Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đối với người Da Đen Phi Châu. Như thế là quá rõ ràng Tàu Cộng đã xúc phạm Nhân Dân Kenya và Tổng Thống Mỹ Barack Obama!

Vài ngày trước chuyến công du Phi Châu ở hai nước Ethiopia và Kenya của TT Obama thì cái hệ thống thông tin tuyên truyền của Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đã bắt đầu đả kích TT Obama. Tuy nhiên, cái hệ thống thông tin tuyên truyền dưới sự chỉ đạo của Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng thì rõ ràng là rất kỳ thị chủng tộc. Tờ báo của Nhà Nước Tàu Cộng là Hoàn Cầu Thời Báo đã đăng một bức tranh vẽ hài hước, châm chọc, kỳ thị chủng tộc TT Obama bằng một hình ảnh người đàn ông Da Đen Phi Châu ăn mặc nghèo hèn, không lịch sự và có vẻ lười biếng! Dưới cái tựa đề “Về Quê/Homecoming” bức tranh vẽ hài hước cho thấy cách ăn mặc bề ngoài TT Obama trông có vẻ là người bản xứ hoặc là người bộ lạc da đen, đang cầm dựng đứng một cây giáo nhọn và đứng nhìn những con ngựa rằn ở nơi đồng trống hoang dã. Bức hí hoạ “TT Obama Về Quê”này trên tờ Thời Báo Hoàn Cầu đã đăng tải không có một lời giải thích nào hay một bài bình luận nào được đăng kèm theo nó. Xin nhắc lại một lần nữa là người ta đã nhận thấy quá rõ ràng Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng có chủ trương kỳ thị chủng tộc, và đã xúc phạm danh dự Nhân Dân Kenya cũng như xúc phạm danh dự Tổng Thống Mỹ Barack Obama.

Vào năm 2008 khi Barack Obama, một người Mỹ Da Đen đầu tiên đã thắng cử tổng thống Mỹ đúng là một điều khiến cho người Hoa Lục kinh ngạc, bởi vì ở trong Hoa Lục những thái độ phân biệt chủng tộc vẫn còn là một vấn đề rất gây cấn, gây bực bội, khó chịu. Một cách đặc biệt là khi người Hoa Lục cư xử với những người Da Đen Phi Châu, cái tâm lý của một chủng tộc siêu đẳng Đại Hán đã được Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng triệt để khai thác để thúc đẩy mạnh lòng tự ái, tự cao, tự tôn dân tộc Đại Hán. Cho tới nay ở trong Hoa Lục cái tiếng lóng danh từ riêng “Hắc Ô/Black O.” để ám chỉ TT Obama vẫn còn dùng rất phổ thông. Luận điệu tuyên truyền xuyên tạc bôi nhọ và kỳ thị chủng tộc của Tàu Cộng như thế, nhưng người ta cũng đã khách quan công bằng xem xét nước Mỹ nói chung và riêng TT Obama đã từng làm được những gì để giúp cho Phi Châu phát triển một cách toàn diện.

Hiện tại có nhiều nước trong số 54 quốc gia Phi Châu đang không còn lệ thuộc nhiều vào những viện trợ kinh tế như trong quá khứ nữa; còn nói về vấn đề viện trợ kinh tế cho Phi Châu thì nước Mỹ vốn rất là hào sản, hào phóng dẫn đầu thế giới tự do trong việc trợ giúp kinh tế, và nâng đỡ dần dần các nước Phi Châu trở thành những đối tác có tầm cỡ giao thương quốc tế, hợp tác với nước Mỹ chống khủng bố và giải quyết có hiệu quả vấn đề thay đổi khí hậu trên thế giới. TT Obama đã từng nhấn mạnh rằng việc làm đối tác giữa các nước với nhau cũng đòi hỏi sự công-chính, tính nhân-phẩm, và sự tương-kính. Nước Mỹ luôn luôn chủ trương bình đẳng, phát triển đồng đều, và cơ hội thăng tiến cho mọi người khi cơ hội không chỉ dành riêng cho một giới ưu tú trong xã hội Phi Châu.

Trong tháng 8/2014 khi có một Hội Nghị Mỹ-Phi Châu (US-Africa Summit) tại Washington DC với sự tham dự của 40 lãnh đạo các nước Phi Châu và TT Obama, thì Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đã sử dụng cả một hệ thống thông tin tuyên truyền nhà nước để xuyên tạc sự đang lớn mạnh lên của Phi Châu và sự đoàn kết hợp tác với nước Mỹ trong nhiều lãnh vực. Tàu Cộng cũng đã cảnh cáo nước Mỹ là “Không Được Độc Quyền Phi Châu/Not To Monopolize The Continent”. Cũng có thêm một điều Tàu Cộng tuyên truyền gian trá quá độ ngu xuẩn nữa, là Tàu Cộng cho rằng “nước Mỹ đang cố gắng theo cho kịp Hoa Lục trong việc ngoại giao, kinh tế, thương mại, v.v…ở Phi Châu”. Nói như thế thì có lẽ Tàu Cộng là những người không có học lịch sử thế giới, hay là những người xảo quyệt sửa đổi lịch sử, đã sửa đổi lịch sử nước ngoài và ngay cả lịch sử của Hoa Lục! Trong khi nhân dân của nhiều nước Phi Châu đã đang dần dần nhận ra thực chất của việc đầu tư kinh tế của Hoa Lục chính là việc Nhà Nước Tàu Cộng thực hiện chính sách Thực Dân Mới khai thác tài nguyên thiên nhiên phá huỷ môi sinh của Phi Châu và di dân Hoa Lục qua các nước Phi Châu để chiếm đoạt thị trường lao động bản xứ, thì những cái miệng cái lưỡi tuyên truyền Tàu Cộng không ngừng đả kích nước Mỹ là “bám theo chân của Hoa Lục” để trở lại Phi Châu! Trên thực tế ở trong nước Ethiopia hiện nay người dân Ethiopia đang nhận ra thực chất của sự đầu tư kinh tế của Tàu Cộng với hàng ngàn người Hoa Lục đã di dân tới ở trong nước Ethiopia. Hàng ngàn người Hoa Lục này đã chiếm hết công việc làm ăn của người dân Ethiopia tại địa phương. Khi có người Ethiopia phản đối người Hoa Lục chiếm việc làm của họ, thì họ bị bắt giam để răn đe những người chống đối khác. Bởi vì chính quyền Ethiopia tham nhũng đã cấu kết với Tàu Cộng để đàn áp dân chúng của họ.

Đối với các vấn đề “An Ninh Thế Giới và Mậu Dịch Quốc Tế”, TT Obama đã đề nghị những giải pháp hợp tác giữa nước Mỹ và các nước Phi Châu rất thực tế. Các nước Phi Châu sẽ được huấn luyện nghiệp vụ chuyên môn và những phương tiện hiện đại cần thiết để liên kết hoạt động tình báo chặt chẽ hơn nữa với nước Mỹ. Riêng về vấn đề mậu dịch quốc tế, thì TT Obama đã thúc đẩy giới lãnh đạo của các nước Phi Châu tạo ra những cơ hội đồng đều cho toàn thể Thanh Niên Phi Châu, vì lợi ích của sự tiến bộ kinh tế của Phi Châu, nên các nước Phi Châu phải phát huy cái “Sức Mạnh Của Thanh Niên Phi Châu/Power Of African Youth”. TT Obama đã nói rõ ràng với giới lãnh đạo Phi Châu là có hàng triệu thanh niên Phi Châu đã đang không có việc làm thì không tốt cho cả hai, nền kinh tế và hoà bình lâu dài của toàn bộ Phi Châu. TT Obama nhấn mạnh ở cái tính cách phát triển toàn diện quốc gia Phi Châu là người Phi Châu phải ngồi vào chỗ ghế tài xế tự lái chiếc xe quốc gia của mình chạy tới phía trước; người Phi Châu không được thụ động ngồi ở chỗ hành khách trên xe do người Hoa Lục hay người Mỹ lái chạy đi. Nói như thế là TT Obama đã mạnh mẽ nhắc lại cái “triết lý sống Có Thể Làm Được/Live Philosophy Can Do” với người Kenya và Ethiopia.

Vì những lý lẽ vừa nêu trên, TT Obama đã gián tiếp nói tới cái vấn đề di cư nhân công nước ngoài quá đông chiếm đoạt hết việc làm của người bản xứ Phi Châu là cần phải xem xét lại cho hợp lý. Khi TT Obama đã nói rõ ràng với giới lãnh đạo nước Ethiopia rằng không nên chụp mũ những người Ethiopia đối lập chính trị là những tên khủng bố, cũng như chính quyền Ethiopia không nên bắt giam những ký giả Ethiopia viết bài tường thuật nói lên sự thật vì lợi ích của nước Ethiopia, thì hầu như toàn thể người dân Ethiopia lắng nghe và hoan hô. TT Obama cũng nói thêm hiện nay người dân Mỹ vẫn còn tiếp tục tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền, dân quyền ở ngay trong nước Mỹ. Cụ thể là sự kiện Lá Cờ Nội Chiến Mỹ/Confederate Flag và Quyền Tự Vệ Của Người Mỹ vẫn còn nhiều tranh luận ở khắp nước Mỹ; như thế là nước Mỹ vẫn còn phải đối diện nhiều thử thách với nền dân chủ của chính mình. Sau khi đã hội kiến với giới lãnh đạo hai nước Kenya và Ethiopia, TT Obama cũng đã tham dự một cuộc đại hội thường niên của tổ chức quốc tế Liên Minh Phi Châu gồm có các lãnh đạo của 54 nước Phi Châu. TT Obama là vị tổng thống Mỹ đầu tiên tham dự một cuộc đại hội quan trọng của cả một lục địa, cuộc đại hội đã diễn ra tại trụ sở chính của liên minh tại thủ đô Addis Ababa thuộc nước Ethiopia. Có lẽ điều này đã khiến cho Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng cảm thấy bực tức; TT Obama có lợi điểm hơn bất cứ một lãnh đạo nào khác, bởi vì TT Obama là người có nguồn gốc Kenya-American, rõ ràng là con cháu của Phi Châu. Trong bài diễn văn nói trước đại hội Liên Minh Phi Châu, TT Obama kêu gọi giới lãnh đạo Phi Châu hãy tiếp tục giữ vững lập trường dân chủ, tự do và tôn trọng dân quyền, nhân quyền của người dân Phi Châu. Khi nào đã mãn nhiệm kỳ lãnh đạo đất nước thì vui vẻ rời nhiệm sở, vì không ai có thể nên làm tổng thống đến trọn đời. TT Obama đã ám chỉ tới một vài người tổng thống Phi Châu vẫn còn tham quyền cố vị ở lại làm thêm vài nhiệm kỳ nữa vì tham nhũng; như vậy chỉ làm cản trở công việc thực thi dân chủ ở trong nước có liên quan.

Tóm lại để kết luận là toàn bộ hệ thống thông tin tuyên truyền của Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đã nhân dịp TT Obama trong chuyến công du hai nước Kenya, Ethiopia, và tham dự cuộc đại hội Liên Minh Phi Châu để châm biếm, hài hước chọc quê TT Obama là không đúng “tư cách quân tử Tàu-Khổng Tử”, và khi dùng một bức hí hoạ miêu tả TT Obama với tính chất kỳ thị chủng tộc Da Đen Phi Châu, thì Tàu Cộng đã xúc phạm danh dự Nhân Dân Kenya, cũng như xúc phạm danh dự Tổng Thống Mỹ Barack Obama. Đúng là một kiểu cách tuyên truyền không khôn ngoan chút nào./.

Dr.TristanNguyen

San Francisco, 1/8/2015

Tướng Thanh ‘thoắt ẩn thoắt hiện’ trong phiên họp chính phủ

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=qb0B-hRdA2I

Posted on Tháng Tám 1, 2015 by aotrangoi | Để lại bình luận

Theo nội dung chương trình thời sự 19 giờ của đài VTV, tại phiên họp thường kỳ chính phủ hôm 31/7/2014, ngồi bên cạnh phó thủ tướng Vũ Văn Ninh lúc là đại tướng Phùng Quang Thanh, lúc thì lại là thượng tướng Đỗ Bá Tỵ.

Trung Quốc cảnh báo chiến tranh trên biển Đông

Posted by adminbasam on 02/08/2015

VOA

02-08-2015

Một cuộc đối đầu của tàu hải giám Trung Quốc và Nhật Bản ở biển Hoa Đông năm 2013. Quân đội Trung Quốc cũng cảnh báo nguy cơ xảy ra bất ổn và chiến tranh trên vùng biển tranh chấp với Nhật Bản này

Một cuộc đối đầu của tàu hải giám Trung Quốc và Nhật Bản ở biển Hoa Đông năm 2013. Quân đội Trung Quốc cũng cảnh báo nguy cơ xảy ra bất ổn và chiến tranh trên vùng biển tranh chấp với Nhật Bản này

Quân đội Trung Quốc lên tiếng cảnh báo về các nguy cơ ngày càng tăng trên biên giới nước này, nhất là trên vùng lãnh hải ở biển Nam Trung Hoa (biển Đông) và biển Hoa Đông.

Lời cảnh báo này được đưa ra hôm nay, 1/8, đúng vào thành thành lập quân đội của quốc gia đông dân nhất thế giới.

Trong một bài xã luận đăng trên trang nhất, tờ nhật báo Quân đội Giải phóng Nhân dân của nhà nước nói rằng thế giới đang đối mặt với các biến chuyển chưa từng có.

“Nhìn chung, tình hình quanh nước ta ổn định, nhưng các nguy cơ và thách thức là rất lớn, và khả năng xảy ra bất ổn và chiến tranh trước cửa ngõ của chúng ta đã gia tăng”, tờ báo viết.

“Môi trường an ninh biển phức tạp hơn, và sóng ngầm ở biển Hoa Đông và Nam Trung Hoa đang dậy lên”, nhật báo của quân đội Trung Quốc bình luận tiếp. “Nhiệm vụ bảo vệ sự thống nhất quốc gia, sự toàn vẹn lãnh thổ và các quyền lợi phát triển thật khó khăn và căng thẳng”.

Trước đó, Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam tối 28/7 đã tổ chức chiêu đãi nhân kỷ niệm 88 năm Ngày thành lập quân đội Trung Quốc.

Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, ông Nguyễn Chí Vịnh, đã phát biểu nhân ngày này và đánh giá cao quan hệ hữu nghị hợp tác giữa quân đội hai nước và tin tưởng rằng mối quan hệ này sẽ có bước phát triển mới, xứng đáng là một trong những trụ cột quan trọng của quan hệ Việt – Trung.

‘Láng giềng thân thiện’

Ông Nguyễn Chí Vịnh nói: “Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng thân thiện và điều đó không bao giờ thay đổi. Nhiều thế hệ đã qua, nhân dân hai nước đã thiết lập và duy trì mối quan hệ, cùng tồn tại, hình thành rất nhiều điểm tương đồng về văn hóa”.

Ông Vịnh cho biết thêm, Trung Quốc là đối tác hợp tác chiến lược toàn diện của Việt Nam, và luôn là ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Đảng và Nhà nước Việt Nam.

Phát biểu của ông Vịnh đã vấp phải nhiều sự chỉ trích của độc giả của VOA Việt Ngữ, trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng lất lướt trên vùng biển tranh chấp.

Chi tiêu quốc phòng gia tăng cộng với các hành động khẳng định chủ quyền mạnh mẽ của Bắc Kinh ở biển Đông đã gây ra các quan ngại cho các nước có tranh chấp với Trung Quốc như Việt Nam và Philippines cũng như các nước có quyền lợi như Hoa Kỳ.

Hoa Kỳ nhấn mạnh nước này sẽ không trung lập khi buộc các quốc gia khác phải tuân thủ luật lệ quốc tế trong vụ tranh chấp biển Đông, và sẽ cương quyết bảo đảm rằng các bên phải làm theo luật, một nhà ngoại giao hàng đầu của nước này tuyên bố.

Tại một cuộc hội thảo mới đây ở Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế ở thủ đô Washington, trả lời câu hỏi về tính trung lập của Hoa Kỳ ở biển Đông, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, ông Daniel Russel, nói:

“Chúng tôi không trung lập khi nói tới việc tuân thủ luật pháp quốc tế. Chúng tôi sẽ có thái độ cương quyết liên quan tới việc tuân thủ pháp luật. Chúng tôi không đứng về phía nào trong việc tuyên bố chủ quyền đối với các hòn đảo. Điều đó có nghĩa là quan ngại của chúng tôi là về thái độ, cách xử sự cũng như cách thức các bên tuyên bố chủ quyền”.

Chính vì lẽ đó, ông Russel nói rằng Hoa Kỳ hiện thúc giục các bên liên quan ở biển Đông duy trì các điều kiện cần thiết và môi trường hợp tác nhằm xử lý các tranh chấp một cách hòa bình, thông qua biện pháp ngoại giao và đúng luật.

Theo Reuters, Xinhua, VOA

5 TƯ TƯỞNG MAO TRẠCH ĐÔNG VÀ CỘNG SẢN TOÀN CẦU

mao_trach_dong_dam_tang_HDFP.jpg
Bài đọc liên quan:
+ Đặng và Mao
+ 6 đời chủ tịch quân ủy trung ương Trung Hoa
+ 3 sách lược cai trị Trung Hoa của Mao
+ Ai là người cứu sống các đảng cộng sản trên toàn thế giới?

Phong trào cộng sản thế giới chỉ có 4 nhà tư tưởng. Hai trong số đó là những nhà tư tưởng mang tính lý thuyết là Friedrich Engels và Karl Marx. Hai còn lại là những nhà tư tưởng thực hành gồm Lenin và Mao Trạch Đông. Những lãnh tụ còn lại không phải nhà tư tưởng, mà chỉ là những chính khách thực hành theo tư tưởng của 4 vị kia.

Lịch sử Trung Hoa cũng chỉ có 3 lãnh tụ thống nhất được giang sơn: Hán Cao Tổ, Tần Thủy Hoàng và Mao Trạch Đông. Nhưng mở rộng giang sơn Trung Hoa to lớn nhất gấp 3 lần so với thời Tần Thủy Hoàng, nhằm nắm yết hầu Châu Á qua nguồn nước chi phối 80% các dòng sông lục địa này ở Tây Tạng, thì chỉ có Mao. Một bài viết ngắn về tư tưởng của Mao không thể giải thích hết ý nghĩa của 5 tư tưởng của ông, công tội của ông với nhân dân Trung Hoa và nhân loại.

Mao Trạch Đông là một nhà tư tưởng mang dấu ấn đậm nét nhất trong quá trình vận hành, và phát triển, cũng như sự tồn tại của các đảng cộng sản cầm quyền trên thế giới. Có 5 tư tưởng được Mao vận hành rất thành công trong lúc lãnh đạo, và nó đã được các đảng cộng sản cầm quyền khác thực hiện theo.

Hội nghị Bắc Đới Hà diễn ra hằng năm ở Trung cộng là một hội nghị bất thường, không quy định ngày tháng, vô cùng quan trọng. Nó giống như Hội Nghị Diên Hồng của nước Việt ngày xưa. Hội nghị này lần đầu tiên được Mao Trạch Đông tổ chức đầu tiên năm 1950 để lên danh sách tiêu diệt những đồng đội vào sanh ra tử với mình trong Vạn Lý Trường Chinh, trong đó có người vợ đầu ấp tay gối, đồng cam cộng khổ với Mao là Hạ Tử Trân. Vì Mao cho rằng vĩ nhân cũng tầm thường với vợ, nên cần khớp mõm đầu tiên! Tất cả nhằm thâu tóm quyền lực sau khi thống nhất Trung Hoa và giữ ngai vàng.

Trước Hội Nghị Bắc Đới Hà lần thứ nhất, Mao thức trắng 3 ngày 3 đêm và ghi ra danh sách cần thủ tiêu, cùng ý tưởng: "Họng súng đẻ ra chính quyền". Mao có một sinh hoạt ngược đời là ngày ngủ, đêm làm việc, rồi đưa ra những công việc mới cho hôm sau quan quân tùy tùng cộng sản Trung Hoa thực hiện. Ban ngày khi Mao ngủ, không được ai đánh thức, nhưng với Mao, có khi nửa đêm, ông triệu tập thường trực ban bí thư trung ương đảng cộng sản họp khẩn cấp, nếu ông thấy cần, thì mọi người phải thức dậy đến nơi ông ngủ với gái tơ để làm việc. Ý nghĩ phải có Hội nghị Bắc Đới Hà hằng năm của Mao cũng xuất phát từ 1 đêm toan tính mưu đồ bá nghiệp này.

Kể qua chuyện này, để thấy Bắc Đới Hà nghị đàm là một hội nghị vô cùng quan trọng với Trung cộng hằng năm. South China Morning Post, ngày 30/7/2015 đưa tin, các nhà lãnh đạo cấp cao Trung Hoa đương nhiệm cũng như nghỉ hưu tuần tới sẽ tề tựu về khu nghỉ mát Bắc Đới Hà nhóm họp để giải quyết các vấn đề hệ trọng, cấp bách. Suy giảm kinh tế và những biến động của thị trường chứng khoán Trung Quốc, chuyến thăm Mỹ của ông Tập Cận Bình được cho là những nội dung chính của hội nghị này.

Sóng gió khu vực Thái Bình Dương sẽ nổi lên kể từ cái Bắc Đới Hà nghị đàm sắp tới của họ Tập chăng?

Sau Đại Nhảy Vọt, Mao không còn uy tín trong đảng và trong dân. Mao đẻ ra tư tưởng: "Nông thôn bao vây thành thị" nhằm dùng dân ngu, đám đông vô thức để tiêu diệt đồng đội. Kết quả là, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Đức, Bành Đức Hoài và một số đồng đội bị tiêu diệt hoặc giam lỏng để ngai vàng của mình được giữ vững. Sử dụng nông dân để đánh ai trong chính quyền mà Mao e ngại sẽ chiếm quyền mình, và cũng đồng thời làm việc mà Mao ảo tưởng.

Để bóp họng trí thức và sai khiến dân ngu cùng đám đông vô thức, Mao đưa ra tư tưởng: "Trí thức là cục phân" nhằm biến khối lãnh đạo của cộng sản không phải là những chính khách có tầm vóc kỹ trị, mà chỉ là những người hoạt động chính trị đi lên từ cơ sở. Nó cũng nhằm để ông thao túng quyền hành và giữ ngai vàng. Có không biết bao nhiêu trí thức đã bị tiêu diệt ở Trung Hoa trong số 37.5 triệu người mà Mao đã làm chết trong 2 cuộc cách mạng về kinh tế là Đại Nhảy Vọt và Cách mạng Văn hóa ở Trung Hoa trong từ 2 thập niên 1950 và 1960. Nó là nguyên nhân biến các chế độ chính trị cộng sản sống bằng bán tài nguyên và đi vay nợ để ăn chia, chứ không sáng tạo ra của cải vật chất để tự lực, tự cường.

Cái cuối cùng mà Mao đưa ra để nhằm giữ khối đoàn kết giả tạo, nhưng bền vững trong đảng cộng sản là tư tưởng "Hai cái phàm là". Phàm là đảng và Mao nói là đúng, cấm cãi là thứ nhất. Thứ hai là, cán bộ cốt cán của đảng phải có tỳ vết, là cái phàm là thứ hai như cái thòng lọng treo lơ lửng trên đầu mỗi đảng viên, để họ trung thành tuyệt đối với đảng, dù đảng có sai trăm phần. Hai cái phàm là này đã biến đảng cộng sản cầm quyền thành một đảng ăn chia. Cái sổ hưu, cái lượng thì ít, lậu lậu thì nhiều, v.v… vô cùng quan trọng trong khối đoàn kết, thống nhất trong đảng. Ai thoát ra khỏi 2 cái phàm là, chắc chắn số đông còn lại sẽ trùm mền thủ tiêu hoặc hạ bệ.

Nhìn lại, hầu hết các đảng cộng sản cầm quyền ở các quốc gia trên thế giới từ Đông sang Tây đều áp dụng 5 tư tưởng trên của Mao. Năm tư tưởng này, nó giúp hình thái kinh tế chính trị đơn nguyên, tập quyền của những nhà nước cộng sản vẫn cứ tồn tại trên sự thói nát. Đó là vết nhơ của nhân loại. Nó kéo nhân loại về lại thời kỳ Trung Cổ – chế độ chiếm hữu nô lệ kiểu mới rất tàn độc trong 3 sách lược cai trị Trung Hoa của Mao.

Ôn lại 5 tư tưởng của Mao để soi rõ quá khứ, và hiện tại nhằm hiểu những nhà nước cộng sản mà tránh, và nên xóa bỏ cái gì, xây dựng cái gì là điều phải làm. Tôi đã từng viết, đọc sách là đọc tư tưởng của sách, chứ đừng đọc những gì sách viết. Đọc tư tưởng các vĩ nhân là điều khó, nhưng đọc được thì sẽ thoát tư tưởng xấu của họ được, phải không?

Asia Clinic, 11h22′ ngày thứ Sáu, 31/7/2015

Trung Quốc và Ấn Độ có thể đánh nhau do tranh sông làm thủy điện

http://motthegioi.vn/quoc-te/ho-so/trung-quoc-va-an-do-co-the-danh-nhau-do-tranh-song-lam-thuy-dien-215921.html
=
Đăng Bởi Một Thế Giới – 12:07 31-07-2015
Trung Quoc-An Do co the danh nhau

TQ xây đập thủy điện trên sông Nhã Lỗ Tạng

mtg-mark.png

Ngoài việc Trung Quốc tuyên bố độc chiếm biển Đông khiến thế giới lo ngại, còn một sự kiện khác đáng thu hút sự chú ý: Trung Quốc – Ấn Độ có thể đánh nhaubởi tranh sông làm thủy điện, theo trang National Interest.

Có thể bạn quan tâm

>> 100 tàu chiến Trung Quốc tập bắn đạn thật dọn đường cho 9.000 tàu cá ra khơi

>> Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm: Trung Quốc sẽ trả giá đắt khi thiết lập ADIZ tại Biển Đông

>> Công an giải cứu ông chồng bị vợ dìm mương nước, trói gốc cây cho kiến bu

Chuyện Trung Quốc – Ấn Độ có thể đánh nhau do tranh sông làm thủy điện diễn ra ở vùng Himalaya, nơi có con sông Nhã Lộ Tạng – Brahmaputra dài 2.880 km bắt nguồn từ Tây Tạng (TQ gọi là sông Nhã Lộ Tạng) trước khi chảy đến đông bắc Ấn (sông Brahmaputra) và Bangladesh (sông Yamuna).

Việc TQ – Ấn tranh con sông có giá trị về thủy điện và nguồn nước này bắt đầu từ ngày 11.7.2000, sau khi một vụ vỡ đê ở Tây Tạng gây lũ lụt, khiến 30 người chết và gây tổn hại nghiêm trọng đến cơ sở hạ tầng đông bắc bang Arunachal Pradesh (Ấn).

Một số quan chức chính phủ Ấn Độ nghi TQ cố tình gây lũ lụt, thậm chí nghi TQ có thể biến con sông thành một thứ vũ khí gây họa, hoặc chặn dòng để dọa nạt Ấn.

TQ làm ầm lên về sự nghi ngờ này, sau đó vụ việc nhạt nhòa khi ảnh chụp vệ tinh xác nhận đê vỡ tự nhiên.

Cuối năm 2002, Ấn – Trung ký văn bản ghi nhớ đầu tiên về chia sẻ thông tin thủy học trong những tháng mưa. Hoạt động này từng bị gián đoạn sau khi Ấn – Trung có chiến tranh biên giới 1962.

Năm 2008, vụ tranh chấp bùng phát trở lại, khi Bắc Kinh tuyên bố bắt đầu xây dựng đập thủy điện Zangmu ở giữa sông Nhã Lỗ Tạng.

Các nhà quan sát Ấn nói đập này là sự khởi đầu của một dự án phân nhánh sông sẽ làm kiệt sông Brahmaputra. Những đồn đoán, nghi ngờ về chuyện này càng dày, vì TQ từ chối cung cấp thông tin, với lý do “đây là chuyện nội bộ”.

Nỗi quan ngại của Ấn khiến các nhà bình luận cảnh báo về một cuộc chiến tranh giành chủ quyền con sông này, và việc phân dòng có thể dẫn đến một lời tuyên chiến.

Vấn đề nghiêm trọng sớm gây quan ngại nơi quốc hội Ấn, và trở nên một trọng tâm trong những trao đổi song phương cấp cao. Trong những lần trao đổi này, Ấn tìm sự trấn an, thúc đẩy việc tăng cường chia sẻ dữ liệu thông tin.

Việc tranh chấp nguồn nước vì thế liên quan các kế hoạch xây đập và phân dòng. Sông Nhã Lỗ Tạng có tiềm năng thủy điện 79 gigawatt, TQ đang lên kế hoạch xây 20 đập dọc sông này.

Bên cạnh kế hoạch xây đập, TQ cũng xem xét kế hoạch phân nhánh nguồn nước từ miền tây lên miền bắc thường bị hạn hán nặng.

Ấn Độ sợ các kế hoạch của TQ sẽ làm “tắt” 30% nguồn nước của mình. Có số liệu rằng 70% nguồn nước của sông Brahmaputra là từ các cơn mưa rơi trên đất Ấn.

Tuy nhiên, dù kêu gọi minh bạch và có tư vấn, Ấn cũng đua xây các đập thủy điện trên sông Brahmaputra, nhằm tranh thủ tiềm năng thủy điện, cũng như củng cố tuyên bố chủ quyền ở bang Arunachal Pradesh, khu vực mà TQ gọi là “Nam Tây Tạng” thuộc TQ.

Theo trang National Interest, không có nhiều lý do để sợ một cuộc chiến tranh Ấn – Trung giành nguồn nước, vì nhiều yếu tố chỉ ra các hoạt động của TQ không tác động đến dòng sông. Ví dụ các đập TQ được xác nhận là không trữ nước. TQ cũng bác kế hoạch phân dòng do chi phí cao và tác động đến môi trường. Trên hết, lãnh đạo TQ nói họ không muốn hù dọa Ấn.

"Thuộc địa TQ sát gần Ấn"
Dù vậy, sự nghi kỵ vẫn tồn tại ở Ấn, vốn cũng lo ngại TQ có thể xây đảo nhân tạo gần Ấn. Nỗi sợ này từ việc quốc hội quần đảo Maldives thông qua hiến pháp sửa đổi, lần đầu tiên cho phép người nước ngoài đầu tư 1 tỉ USD để làm chủ đất ở Maldives, nơi vốn có 1.200 đảo trên Ấn Độ Dương.

Một số quan chức, nghị sĩ chống sửa đổi hiến pháp Maldives nói với trang The Diplomat: sự nhượng đất này sẽ khiến “đất nước chúng tôi trở thành thuộc địa của TQ”.

Bà Eva Abdullah, một trong 14 nghị sĩ bỏ phiếu chống, nói: “Điều tôi sợ là chúng tôi mở đường cho TQ lập các căn cứ ở Maldives, và biến đất nước thành một mặt trận giữa Ấn với TQ, từ đó làm rối loạn tình trạng cân bằng quyền lực hiện nay trên Ấn Độ Dương. Chúng ta chớ nên quên sự thù địch ngày càng tăng giữa TQ với Ấn”.

Dù vậy,các quan chức Maldives và TQ đang cố xóa tan nỗi sợ. Bộ Ngoại giao TQ nói Bắc Kinh luôn tôn trọng, ủng hộ nỗ lực bảo vệ độc lập, chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của Maldives và tuyên bố: "Những gì người ta nói việc TQ xây căn cứ ở Maldives là hoàn toàn thất thiệt”, vì TQ sẽ không bao giờ xây căn cứ quân sự ở nước ngoài.

Tổng thống Maldives, ông Abdulla Yameen cũng muốn xóa nỗi sợ TQ xây căn cứ quân sự: “Chính phủ Maldives đã bảo đảm với chính phủ Ấn cùng các nước láng giềng của chúng tôi, rằng sẽ giữ Ấn Độ Dương là một khu vực phi quân sự”.

Phó tổng thống Ahmed Adeeb nói với báo The Hindu (Ấn): “Chủ quyền của chúng tôi không phải để bán… Chúng tôi không muốn bất kỳ nước láng giềng nào, gồm Ấn… phải quan ngại. Chúng tôi không muốn ở vào một vị trí mà chúng tôi trở thành nỗi đe dọa cho các nước láng giềng”.

Trung Quoc-An Do co the danh nhau
Người Maldives đón ông Tập Cận Bình

Chỉ mất một giờ sửa đổi hiến pháp

Xem ra chính phủ Ấn Độ chấp thuận sự trấn an của Maldives, nhưng các chuyên gia tỏ ra nghi ngờ. Nhà phân tích Anand Kumar thuộc Viện phân tích, nghiên cứu quốc phòng (IDSA, Ấn) lưu ý: “Hiến pháp Maldives sửa đổi có lợi cho TQ. Chỉ mỗi TQ có thể sở hữu 70% đất”.

Những người khác cảnh giác trước việc hiến pháp sửa đổi được thông qua quá nhanh. Các nguồn tin Ấn của National Interest lưu ý giới truyền thông Maldives đã ghi nhận việc thông qua các chủ trương ở Maldives thường mất hàng tuần hoặc hàng tháng.

Ngược lại, một nguồn tin nói với báo Indian Express: “Ủy ban sửa đổi thông qua hiến pháp chỉ sau một giờ… làm gióng lên chuông báo động”.

Ngay cả trước khi hiến pháp sửa đổi được thông qua, Ấn ngày càng gia tăng quan ngại với Maldives, một quốc gia được cho là chịu tầm ảnh hưởng của Ấn.

Đầu năm nay, Thủ tướng Ấn Narendra Modi hủy một chuyến thăm Maldives, sau khi một số thành viên đối lập bị chính quyền Maldives bỏ tù.

Cũng ngay trước khi hiến pháp sửa đổi được thông qua, các quan chức Ấn báo động vì mối quan hệ ngày càng tăng giữa Maldives với TQ, kể từ khi Tổng thống Yameen nắm quyền lực ở Maldives hồi tháng 11.2013.

TQ đầu tư mạnh vào quần đảo này trong những năm gần đây, như một phần chủ trương “Con đường tơ lụa trên biển” của Bắc Kinh. Năm ngoái, Chủ tịch TQ Tập Cận Bình cũng thăm Maldives, hứa đầu tư mạnh hơn, gồm vào sân bay quốc tế Male.

Những năm gần đây, du khách TQ đến Maldives tăng ồ ạt, đem lại một nguồn lợi kinh tế béo bở cho quốc gia bé nhỏ này.

TQ cũng đang đầu tư nhiều vào các quốc gia Nam Á, như Sri Lanka, trong chiến lược “Chuỗi ngọc” nhằm để TQ hiện diện mạnh mẽ ở Ấn Độ Dương.

Vĩnh Thụy (theo National Interest)

CXN_080215_9806_Nếu CXN ngồi trong bàn thương lượng TPP, CXN sẽ đòi hỏi thuế suất chí ít 1 00% cho nông hải sản, chăn nuôi, trái cây và xe hơi. Tại sao Canada đòi bơ sửa (với TPP là zero th uế suất cho thành viên) là 296%, gần 300%, gạo sushi Nhật và mía đường Mỹ 1000% cũng không chấp thuận nhập, đòi hỏi của phái đoàn VN là số zero tòn trỉnh, ọ có đủ kiến thức và kinh nghi ệm để bảo vệ quyền lợi cho ngành xe hơi, chăn nuôi, nông hải sản của VN hay không ??? (negotiat ion skills): Đàm phán TPP còn vướng ở đâu?

http://chauxuannguyen.org/2015/07/26/lo-chan-tuong-nguoi-dong-gia-bo-truong-phung-quang-thanh/
http://chauxuannguyen.org/2015/07/26/lo-chan-tuong-nguoi-dong-gia-bo-truong-phung-quang-thanh/

Châu Xuân Nguyễn
++++

Tại sao ĐCSVN giữ kín bưng bít quá trình thương lượng trong tất cả FTA’s cho đến khi nông dân, chăn nuôi, trái cây, siêu thị bán lẽ, DN thủy hải sản, xe hơi biết ra thì tất cả đã ký và chờ ngày thi hành ??? Continue reading

CXN_080215_9805_Với những sự kiện xảy ra, dùng logic suy luận thì biết tin này đúng: XÁC NH ẬN VỚI CÁC BẠN CHÍNH XÁC 100% LÀ PHÙNG QUANG THANH ĐÃ QUA ĐỜI. (silicon mask)

http://chauxuannguyen.org/2015/07/29/hang-nhai-da-bi-lo/
http://chauxuannguyen.org/2015/07/29/hang-nhai-da-bi-lo/

Châu Xuân Nguyễn
++++++

CXN có suy luận việc này và nói cho bạn bè từ ngày NTTrang chứng minh PQT ở đêm ca nhạc là PQThanh silicon. Nhưng vì bận với TPP nên CXN ko có thời gian viết xuống Continue reading

Nhận Định Về Bài Hát Ca Ngợi Tổ Quốc Của Tàu Tại Bộ Quốc Phòng Việt Nam


Nhận Định Về Bài Hát Ca Ngợi Tổ Quốc Của Tàu Tại Bộ Quốc Phòng Việt Nam
Nguyễn Lộc Yên
Tháng Tám 1, 2015 Viet Nam Daily News Để lại phản hồi1
ADVERTISEMENT

Vào tối ngày 27-7-2015, Đài Truyền hình Việt Nam phát sóng trực tiếp về Chương trình “Khát vọng đoàn tụ” nhân ngày Thương binh Liệt sĩ, với sự hiện diện khoảng 500 quan chức hàng đầu thuộc giới lãnh đạo Đảng và Nhà nước tại Bộ Quốc phòng Việt Nam, thì một đoạn nhạc “Ca ngợi tổ quốc” của Tàu cộng đã được sử dụng để làm nhạc nền phát lên ngay khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên sân khấu để đọc diễn văn khai mạc.

Continue reading

Thị trường chứng khoán Trung Quốc khủng hoảng trầm trọng

Thị trường chứng khoán Trung Quốc khủng hoảng trầm trọng

Posted on Tháng Tám 1, 2015 by aotrangoi | Để lại bình luận814992-a09a5bca-25e7-11e5-97cf-8c38771465f6

Hà Tường Cát

“…Các phân tích gia của Australia and New Zealand Banking Group cho rằng việc bán cổ phiếu để trả nợ đã đưa tới tình trạng bán tháo ồ ạt vì cảm thấy thị trường vẫn bấp bênh dù có biện pháp cứu nguy tích cực của chính quyền…”

Continue reading

Tiếp tục dựa lưng vào một bức tường đang sụp đổ?


Tiếp tục dựa lưng vào một bức tường đang sụp đổ?

Posted on Tháng Tám 1, 2015 by aotrangoi | Để lại bình luậnchinaTổ Quốc-TQ 209

“…Họ sẽ còn làm được gì khác trước khi thú nhận phá sản? Cuộc phiêu lưu chứng khoán này có thể là cố gắng thoát hiểm cuối cùng của Bắc Kinh. Nó đã thảm bại và cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đã lộ chân tướng của nó: một sai lầm lố bịch…”

Continue reading

Giáo lý của người cách mạng cộng sản trên thế giới từ 1917-2015 (Nguyễn Văn Trần)


Giáo lý của người cách mạng cộng sản trên thế giới từ 1917-2015 (Nguyễn Văn Trần)

unnamed (1)

Giáo lý của người cách mạng” của Serge Netchaïev là một bản văn gồm có 26 nguyên tắc nền tảng dành riêng cho người làm cách mạng. Lê-nin, dĩ nhiên, là người thuộc lòng bức cẩm nang này. Đây có thể nói là tài liệu cội nguồn hướng dẫn người cộng sản làm cách mạng cướp chính quyền, cầm quyền và giữ chính quyền từ năm 1917 cho tới ngày nay (năm 2015).

Continue reading

100 tàu chiến Trung Quốc tập bắn đạn thật dọn đường cho 9.000 tàu cá ra khơi


Posted by adminbasam on 02/08/2015

Một Thế Giới

02-08-2015

9.000 tàu cá sẵn sàng đổ ra Biển Đông9.000 tàu cá Trung Quốc rầm rộ tiến vào Biển Đông - Ảnh: Tân Hoa xã

Theo Tân Hoa xã, các tàu cá của ba tỉnh Hải Nam, Quảng Tây và Quảng Đông trong hai ngày 30 và 31.7 đã tấp nập chuẩn bị lương thực, nhiên liệu để trưa mai đồng loạt “ầm ầm đổ ra” Biển Đông khai thác cá.

Continue reading

CÔ-RINH-TÔ THÀNH CỔ LỪNG LẪY Giữa Hy-lạp Hiện Ðại


CÔ-RINH-TÔ THÀNH CỔ LỪNG LẪY Giữa Hy-lạp Hiện Ðại
Ngày 24/04/2014

Bài thứ 2 trong loạt bài “Các Ðịa Danh Tiêu Biểu Trên Ðất Hy lạp”
Mục sư Hồ Xuân PhướcInline image 1

Cô-rinh-tô Thành Cổ Lừng Lẫy từng là thủ đô của tỉnh Achaia, nơi Sứ đồ Phao-lô viếng thăm, rao giảng Tin Lành và thành lập Hội thánh năm xưa. Nằm về hướng tây cửa biển Ê-giê (Aegean), Cô-rinh-tô Thành Cổ ngăn chia nam bán đảo với đất liền và mở rộng vòng tay chào đón Ðịa Trung Hải bao la.

Continue reading

Suy Gẫm Đời Sống: Quả trứng của Jeremy


Quả trứng của Jeremy

Jeremy sinh ra trong một thân thể không lành mạnh như những đứa trẻ khác, cậu bé bị chậm phát triển về trí óc và mang trong người một căn bệnh bẩm sinh hiểm nghèo, nó đang từng ngày làm cho cậu chết dần chết mòn đi. Tuy vậy, ba mẹ Jeremy vẫn cố gắng đem đến cho cậu bé một cuộc sống bình thường nhất có thể được, và họ đã gửi cậu vào trường tiểu học Theresa.

Continue reading

Đời Sống Gia Đình: Ban Phước Lành – Giving the Blessing


Ban Phước Lành 

Brian trải qua suốt cuộc đời mình tìm kiếm sự đồng ý của ba anh ta. Ba của anh muốn anh là người giỏi nhất và thông minh nhất, và Brian đã cố gắng — anh đã cố gắng hết sức! Và khi ba của anh nằm hấp hối, Brian đi máy bay ngang qua đất nước để được ở bên cạnh giường của ba anh và van nài một lần cuối cùng, “Xin nói rằng ba thương con!”

Continue reading

Đọc Sách: (06) Epicenter – Chấn Tâm – Tác giả: Joel C. Rosenberg Chuyển Ngữ: Minh Toàn – (06) Rô-sơ, Mê-siếc, và Tu-banh – Nga Sô Đầy Bí Ẫn


Chấn Tâm – Epicenter: (6) Rô-sơ, Mê-siếc, và Tu-banh – Nga Sô Đầy Bí Ẫn


Bây giờ đưa chúng ta đến câu hỏi kế tiếp : Rô-sơ, Mê-siếc, và Tu-banh ở đâu ? Theo sự nghiên cứu từ xưa của Hê-bê-rơ, và lịch sử, và địa lý ngày hôm nay đã chỉ đến cho chúng ta là Nga, Moscow, và Tobosk (ở Siberia).