CXN*_022712_1419_Lời kêu gọi cá nhân Châu Xuân Nguyễn đến 90 triệu đồng bào

Icon_chauxuannguyen1
Châu Xuân Nguyễn
Đăng lần đầu: 27.02.2012

Kính thưa đồng bào,

Theo đánh giá của tôi, giờ phút này là giờ phút cao điểm của lòng dân đối với nhà cầm quyền CS.
Sau đây là tóm tắt những điều tôi nhận xét:
1. Kinh tế khủng hoảng bắt đầu ảnh hưởng sâu rộng đến quần chúng, Bất Động sản là tê liệt và không vực dậy được trong ít nhất 3 năm, Thị Trường Chứng khoán đang bị vực dậy giả tạo vì lãi suất còn rất cao và thanh khoản NH là bề tắc. Hệ thống NH đang trên đà suy sụp vì thanh khoản yếu kém. Doanh Nghiệp Nhà Nước thì chỉ chờ chết mà thôi vì tham nhũng băng hoại tất cả 21 Tập Đoàn và Tổng Cty.
Điều quan trọng là 90 triệu dân nhìn thấy sự bất tài của CS trong việc giải quyết những vấn nạn này và một thành phần đại đa số người dân nhìn thấy khủng hoảng này sẽ có rất nhiều Doanh Nghiệp sẽ không bao giờ mỡ cữa lại và viễn ảnh khủng hoảng này kéo dài ít nhất 3 năm, nếu không là 5 năm nữa.
Những điều này tôi viết rất nhiều trong những dự báo của tôi từ 3 năm qua tại trang chauxuannguyen này.
Với toàn VN có 600.000 Doanh Nghiệp thì hơn phân nữa đã đóng cửa hay giảm mức độ sản xuất, điều này rất hiển nhiên tại SG và Hà Nội.
Thất nghiệp là một nỗi lo sợ có cơ sở bây giờ. Có người bảo tôi, hồi xưa người VN ăn bo bo còn không chống CS thì tại sao bây giờ, câu trả lời của tôi rằng hồi đó ăn bo bo nhưng không có nợ, những món nợ không bao giờ trả được như nợ xã hội đen, nợ cầm cố nhà cửa cha mẹ để lại, nợ máy móc sản xuất, nợ chứng khoán, nợ căn hộ đầu tư sai lầm…đó là những loại nợ đưa người dân đến bờ vực thẩm và phải đứng dậy giải thể chế độ này.
2. Phong trào thỉnh nguyện thư cho Việt Khang là điều chứng tỏ hùng hồn cho 90 triệu người dân VN tại VN nhìn thấy tấm lòng kiều bào của NV Hải Ngoại.(NVHN). Tấm lòng đó không như tuyên truyền dối trá của CS rằng NVHN là thế lực thù địch, là tranh dành quyền lực v.v..Theo suy nghĩ của tôi và 3 triệu NVHN, quyền lực là điều miễn cưỡng nhất họ chấp nhận phải gánh vác (điển hình là phần nhiều NVHN chỉ chỉ trích cho ĐCS sập nhưng họ chưa có suy nghĩ, chuẩn bị để chấp chính, điều này không có nghĩa là họ chỉ thích đã phá CS nhưng điều đó chứng minh rằng họ thà sống an nhàn ở quốc gia thứ 3 hơn là nắm quyền lực).
Tấm lòng NVHN là đau đáu muốn 90 triệu người VN còn lại được hưởng tự do ngôn luận, tôn giáo, nhân quyền, hội họp, tự quyết mà đám người này đã cướp đi một cách trắng trợn và khi bị đòi hỏi phải trả lại những quyền cơ bản này thì họ bỏ tù hằng loạt, từ anh Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức v.v…và đến bây giờ chỉ là những người VN bé nhỏ, không tăm tiếng chỉ phản đối qua thơ nhạc cũng bị vào tù.
3. Qua cuộc điều trần ngày 24.02.2012 của tiểu ủy ban liên hiệp Ngoại Giao, Ngoại Thương và Quốc Phòng của Quốc Hội Liên Bang Úc, có một câu hỏi của Ngài Micheal Denby mà sau này tôi biết là Chủ Nhiệm Ủy Ban (đây chỉ là tiểu ủy ban). Câu hỏi này là câu hỏi cuối cùng sau khi biết quan điểm chúng tôi về VC. Khi Ngài Chủ Tịch tuyên bố cho một câu hỏi cuối cùng thì Ngài Denby nói rằng câu hỏi này có 2 phần, phần thứ nhất: Theo quan điểm của các anh chị thì mối quan hệ giữa VN & TQ như thế nào và câu hỏi thứ hai là các anh chị có thấy một Gorbachov trong hàng ngủ ĐCS hay không. Lúc đó tôi chỉ trả lời theo phản xạ, không nghĩ sâu xa về lý do và hình thức của câu hỏi (không có thời giờ để suy nghĩ), tôi trả lời rằng chúng tôi nhận thấy quan hệ VN & TQ đang tách dần ra (drfitting appart) và điều chứng minh là VN lệ thuộc Mỹ vào vũ khí và Mỹ đặt điều kiện trao đổi giữa vũ khí và nhân quyền (điều này Tiểu Ủy ban biết rất rõ) về câu trả lời phần hai thì tôi nói rằng tôi theo dõi những đấu đá nội bộ của ĐCS rất sâu và chỉ thấy họ đấu đá tùm lum, không thấy một cánh nào rõ ràng để có thể thành cánh Gorbachov và điều quan trọng là chúng tôi không thể tin được những Người CS này.
Khi về chúng nhóm chúng tôi thảo luận thì thấy rằng (khác với hệ thống chính trị Mỹ, với hệ thống Úc, những người Đại biểu Quốc Hội là những người trực tiếp báo cáo cho Thủ Tướng và Bộ Trưởng Ngoại Giao và Quốc Phòng để hình thành chính sách vì Bộ T không có thời giờ để đi tìm hiểu thực trạng cả ngàn nhóm v.v..) tương tự như thuyết Domino CS lúc 1950’s, Úc và Mỹ hiện giờ rất lo ngại ý đồ bành trướng của TQ, nếu không hành động bây giờ, đợi đến khi TQ hóa giải VN, rồi Phillipines, rồi Nam Hàn, rồi Nhật Bản ở Biển Đông và Thái Bình Dương thì lúc đó Mỹ và Úc sẽ đối diện với một đại nạn lớn hơn đại nạn bây giờ (bỏ Nam VN). Lúc đó sẽ phải có quân ở Singapore (không dể), Thailand, Miến điện, cảng quân sự ở Singapore v.v..Điều này về chính trị bản địa thì rất khó chấp nhận mà về tồn phí sinh mạng và chi phí quốc phòng sẽ rất rất cao, viễn ảnh này cho thấy Afghanistan và Iraq, 2 nước này chỉ là một trò chơi so với bành trướng TQ lúc bấy giờ. Người Úc, Mỹ họ vạch định chiến lược 50 hay 100 năm trước đó (nhưng đôi khi thực hiện không nổi vì lý do chính trị, điển hình là thuyết Domino CS và Nam VN).
Chính vì thế, để giải quyết vấn đề TQ, cách ít tốn kém nhất là chỉ cần 2.500 lính TQLC Mỹ ở Darwin, Úc, cảng QS ở Sing như bây giờ, cộng với biến VN thành dân chủ (với một CP Hậu CS vì Mỹ và Úc biết tỏng là lòng dân 90 triệu người đều muốn ngả về Mỹ, chỉ có nhóm nhỏ cầm quyền là vẫn bám theo TQ). Khi đó thì mở lại cảng Subic ở Phillipines, mướn cảng Cam Ranh 50 năm thì cả một hải trình (free sea lane) của một Biển đông sẽ không còn bị đe dọa nữa. Hải trình này đưa 90% dầu thô từ Trung Đông đến Nhật và Hàn Quốc cùng cả một hệ thống mậu dịch vùng Châu Á Thái Bình Dương.
Nhóm chúng tôi nhìn thấy đây là một lý do nữa mà Mỹ và Úc ủng hộ phong trào nhân quyền. Dĩ nhiên lý do quan trọng nhất vẫn là cho 90 triệu người VN có đầy đủ quyền con người.
4. Vụ Tiến Lãng chứng minh được rất nhiều cho 90 triệu người dân là một hệ thống cường hào ác bá, bao che sai phạm khắp 64 tỉnh thành, đó cũng giải thích tại sao chúng ta có hằng trăm ngàn dân oan khiếu kiện. Một điều nữa chứng tỏ Tiên Lãng là chuyện mua quan bán tước đầy dẫy, hệ thống địa phương phải tự bươn chải (từ đó lạm dụng quyền lực để cướp thêm) cướp đất để vận hành địa phương rồi lại cống nạp thêm cho Trung Ương. Điều này chúng tỏ qua 66 năm cầm quyền CS vẫn dùng quyền lực của những nhóm nhỏ để kinh tài (như thời chiến tranh Nam Bắc VN) và hậu quả là đại bộ phận Nông Dân phải chĩu cảnh cường hào ác bá nhân danh nhà cầm quyền cướp đất của họ.
Vã lại, địa phương sống nhờ tham nhũng đầu tư công, Hội nghị 3 khóa XI kêu gọi tái cấu trúc đầu tư công, số tiền cho đầu tư công cắt phân nữa. Tiền mua quan bán tước cho những lãnh chúa địa phương đã chung chi đầy đủ sau Dại Hội XI tháng 01.2011, bây giờ cắt đầu tư công là cắt lợi nhuận mà không bớt giá mua, đó là lý do địa phương 64 tỉnh thành đang quay lại ăn thịt 3 Dũng đây.
5. Sự phân hóa cực kỳ của ĐCS. Qua vụ Tiên Lãng chúng ta thấy rất rõ, phe 3 Dũng đang phải đối mặt với phe sắp nỗi (lúc trước lu mờ) là Trọng lú kết hợp với phe Tư Sang. Hiệu chứng “trâu cột ghét trâu ăn” được nhìn thấy rất rõ. Phe 3 Dũng ăn ngập đầu ở 22 Bộ và Tập đoàn. Số nợ của TĐ là hơn 90 tỉ usd, nhà băng là 70 tỉ usd nợ xấu, mua quan bán tước của Tập đoàn và hệ thống nhà băng là quá lộ liễu (ngay cả đưa con gái nắm nhà băng và tài chính). Còn phần đảng và Trọng Lú thì chỉ ăn “bạc lẻ” (so với Tập đoàn) như cướp đất 36 tỉnh thành, phải ăn chia với tư bản đỏ địa ốc (dầu vậy chỉ là bạc tỉ vnd thì thấm gì với tỉ usd của 3 Dũng).
Chính sự đấu đá vì trâu cột ghét trâu ăn mà phe Bí Thư Thành Ủy HPhong lên mặt thách thức 3 Dũng cùng với sự chống lưng của phe Trọng lú. Điểm này phơi bày sự thật trần truồng cho 90 triệu dân VN là chúng nó chỉ đấu đá vì quyền lợi chứ cuộc sống hạnh phúc của 90 triệu dân bị đẩy qua một bên.
6. Chính Trọng lú tuyên bố là ĐCS đang có lâm nguy diệt vong tại hội nghị 4 khóa XI này. Một phần của tuyên bố này nhắm vào những chuyện tham nhũng cực kỳ táo bạo của phe 3 Dũng về NH, DNNN. Bất cứ vì lý do gì, sự hấp hối của đảng không còn là những ước mơ của lòng dân mà nó đang là hiện thực.
7. Chưa bao giờ cộng đồng mạng lại tấn công DCS trực diện như thế này, hãy so sánh những bài viết từ hồi kỷ niệm đảng CS 03.02.2012 đến giờ, đọc những comments sẽ thấy thái độ bây giờ khác 3 năm về trước rất nhiều. Hàng ngàn trang mạng, mỗi trang có hàng ngàn độc giả và hàng ngàn comments, Công An Mạng nào làm cho xuể, nội chuyện ghi nick xuống còn ko đủ thì giờ chứ đừng nói sưu tra rồi bắt bớ tại địa phương, hàng trăm ngàn hàng triệu người viết comment chống đối thì CAM chỉ có đủ người để bắt những SV công giáo thôi
8. Qua kiến nghị Việt Khang, chúng ta thấy rõ là CP văn minh chỉ hành động khi lòng dân hành động bằng cách kiến nghị, biểu tình. Obama đang tìm những hình ảnh biểu tình, thỉnh nguyện của 90 triệu dân VN tại VN. Họ không thể hành động cho chúng ta nếu chúng ta không chỉ rõ cho họ là chúng ta (tập hợp qua kiến nghị hay biểu tình) muốn họ hành động giúp chúng ta.
Một bằng chứng nữa là Tunesia, Ai Cập, Lybia, Syria…Nếu người dân không sợ cái chết và dấn thân chống lại bạo quyền thì người Mỹ và thế giới sẽ hành động giúp họ. Nếu chúng ta im tiếng vì sợ hãi thì họ không có thông điệp rõ ràng là 90 triệu người dân muốn thế, họ nghĩ là chỉ cộng đồng hải ngoại muốn thế mà thôi.
Trên đây là 8 lý do tôi nhận thấy, có thể những bạn khác thấy nhiều điểm hơn, tôi mời các bạn cho thêm ý kiến.
Chín mươi triệu người VN phải làm gì để góp phần giải thể CS (nếu trể chuyến tàu lúc này thì CS có thể ngồi đó thêm 50 hay 100 năm nữa, hãy suy nghĩ viễn ảnh CS ngồi đó 100 năm nữa).
1a. Hãy gia nhập Thiên Chúa Giáo hay tham gia đốt nến cầu nguyện, Đông Đức, Romania, đông Âu nói chung sụp đổ bắt đầu từ đốt nến cầu nguyện.
2a. Xuống đường biểu tình và chấp nhận đàn áp, càng nhiều người biểu tình thì thông điệp cho thế giới càng rõ ràng hơn, lúc đó Mỹ và thế giới sẽ can thiệp như kêu gọi nhà cầm quyền chấm dứt biểu tình, nếu tổn thất nhân mạng thì đưa vào Nghị quyết LHQ. Biểu tình khắp 64 tỉnh thành, chúng tôi, hệ thống truyền thông sẽ loan tin đầy đủ cho dầu CS bưng bít, hãy chụp hình, quay video và gửi cho chúng tôi. Khi những thành phần còn lại chưa quyết định xuống đường thì khi xem những video và hình ảnh này, họ sẽ quyết định xuống đường, đó là sức mạnh của truyền thông lề trái, chúng ta nhận thấy điều này rõ nhất qua vụ Tiến Lãng.
Có vài người ở Nam VN nói cho tôi biết người Nam sôi sục giải thể CS từ 36 năm nay, nhưng vì sợ bạo lực CS, nhưng khi miền Bắc dẫn đầu (vì họ ít sợ hơn vì ko phải qua 30.04.1975) thì một khi miền Nam nỗi dậy thì số Công An miền Nam sẽ không là xi nhê gì với lòng dân miền Nam. Chúng ta thấy vài video ở Nhà thờ Đức bà mà dân cà phê bệt chống lại công an và dân phòng.
3a. Tham gia phong trào bạo động, đốt nhà, xưởng, chợ, trả thù cho những người bị Công an hành hung đến chết v.v…
4a. Càng nhiều những sự kiện này xảy ra khắp 64 tỉnh thành càng làm cho lực lượng CA phân tán mỏng, bối rối không biết phải đối phó như thế nào, đàn áp mạnh thì càng mau sụp vì quốc tế can thiệp, đàn áp nhẹ thì ngày càng nhiều biểu tình, xuống đường. Đối phó cách nào cũng gây khó khăn cực kỳ cho nhóm cầm quyền.
5a. NHững cuộc tổng nỗi dậy càng nhiều, càng lớn thì sẽ gửi thông điệp cho thành phần nội bộ ĐCS thấy rằng lòng dân đang nổi dậy, họ sẽ kêu gào thay đổi 3 Dũng trước khi có sự sụp đổ hoàn toàn. Điều này chỉ tốt cho phong trào tranh đấu mà thôi.
6a. Khi cùng nhau nổi dậy khắp 64 tỉnh thành, nó sẽ gửi một thông điệp mạnh mẽ cho thế giới rằng chúng ta muốn giải thể đảng CS. Thông điệp càng mạnh thì thế giới càng dể can thiệp.
Lời cuối tôi muốn nói là tôi kêu gọi với tư cách cá nhân. Điều này sẽ thiệt hại thế đứng chính trị của cá nhân tôi, nhưng dần dần, càng gần đến đích giải thể CS thì ước muốn chính trị của cá nhân tôi càng lu mờ, nhường chổ hoàn toàn cho giải thể Đảng Cộng Sản cầm quyền.
Xin các báo lề trái phổ biến rộng rãi lời kêu gọi này.
Melbourne
27.02.2012
Châu Xuân Nguyễn
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s