Tuyên ngôn Blogger

 

Ba Sàm vừa có bài đăng “Phản phản biện“. Có thể nói đây là bài viết mà Ba Sàm đã dành khá nhiều tâm huyết và nó liên quan trực tiếp tới cái gọi là “đặc khu thông tin” do blogger này đề xuất. Tuy nhiên nội dung bài viết có một số điểm không thỏa đáng như việc chủ trang này đã áp đặt một số tiêu chí để phân loại blogger, hay việc hình thành cái gọi là “đội quân thứ 4″ phản phản biện một cách có văn hóa và khoa học hơn.

1. Phải – Trái hai lề

Một bên Lề Phải với đầy đủ ban nọ bệ kia, với tiền của Nhà nước (xin nói thẳng là cả tiền công dân đóng thuế), với quá nhiều nhà báo, quá nhiều những kẻ mang danh là nhà lý luận. Bản thân TBT Nguyễn Phú Trọng cũng phải thốt lên đại ý rằng: Chưa bao giờ chúng ta có được bộ máy tuyên truyền đồ sộ với trang thiết bị hiện đại như thế này.

Phía bên này Lề Trái, phần đa là dân logger. Họ (chúng ta, tôi) biên log theo đúng cái kiểu tay trái: không mấy người sống được nhờ biên log phản biện (công kích) Nhà nước – càng không có mấy người mạo hiểm kiếm sống từ “nghề” này.

Không phải ai cũng làm nghề viết rồi trở thành logger phản biện.

Logger chỉ có tay không, không tiền đài thọ, không thế lực, không che chắn và phải đối mặt với một tương lai bị hăm dọa. Thứ duy nhất mà chúng ta có được đó là cái đầu và trái tim của mình.

Nhưng tao ngộ chiến Lề Phải – Lề Trái nhiều lần rồi, Lề Phải tỏ ra không phải là đối thủ xứng tầm của Lề Trái. Bài cùn cuối cùng mà Lề Phải bung ra sẽ là ca ngợi Đảng Quang Vinh, nhân dân chọn lựa, còn bên kia là thù địch, kích động lôi kéo.

Cả một bộ máy tuyên truyền đồ sộ, tốn tiền tốn của nhưng lại thường xuyên phải chịu thất bại thảm hại trước blogger (những kẻ tay không biên log). Đó là tại sao? Là tại công cụ tuyên truyền của Nhà nước đã trở nên quá thiểu năng, phiến diện và cạn đáy về tư duy.

Nhìn ở chiều sâu hơn, điều này chỉ biểu thị tư duy đã cạn kiệt của chính những người cầm quyền.

Thời gian gần đây xuất hiện cái gọi là “Dư luận viên” nhưng cá nhân tôi tin rằng chẳng mấy chốc họ sẽ bị đào thải. Lào xào có đấy, cũng sẽ xôm tụ chút ít nhưng cuối cùng họ với sự non yếu về lý luận của mình cũng sẽ chỉ tụ lại với nhau thành từng nhóm và không làm việc gì hoàn hảo hơn là tự diễu cợt chính mình, qua đó diễu cợt ngay cả người đài thọ cho họ

Cơ chế không cho phép có được người tài trong “bộ máy Dư luận viên”. Một thực tế rất hiển nhiên, nhiều người vốn dĩ từ Lề Phải (báo chính thống) đã chuyển sang thành Lề Trái hoặc không lề. Đơn giản khi ham đọc, ham hiểu, ham khám phá thì sẽ tìm ra chân lý và khát khao được nói tiếng nói của mình.

2. Tuyên ngôn blogger

Chúng ta là blogger, những kẻ tay không viết log và đầu óc mơ về một thứ tưởng như điên rồ cho cả xứ sở này: Dân Chủ – Thịnh vượng. Chúng ta không có gì ngoài cái đầu và trái tim của mình, chúng ta không có gì ngoài sự trải nghiệm những buồn vui và cả nước mắt của mình.

Chúng ta có quyền phát ngôn theo ý riêng của mình, chúng ta có cái đầu để tư duy, có con tim để yêu cái phải, cái đúng, ghét cái ác, cái giả dối.

Chúng ta là blogger chúng ta trịnh trọng tuyên bố về quyền bình đẳng, quyền dân chủ, quyền được nói của chính mình. Bằng tiếng nói của mình, chúng ta chiến đấu để bảo vệ quyền đó cho không chỉ riêng chúng ta.

Thứ quyền mà không một thế lực nào, một quyền lực nào có thể cướp đoạt được.

Và chúng ta bình đẳng như nhau.

Và do vậy mọi áp đặt phân vai đều là không thể chấp nhận được. Tôi – blogger do vậy tôi nói tiếng nói của tôi. Đó là quyền của blogger, quyền của cá nhân blogger. Đừng tự đẻ ra luật và áp đặt những tiêu chí dị hợm của bất cứ một vị nào lên tôi.

Chỉ có bình đẳng, đa chiều ngôn luận và mở rộng tranh luận thì mới có dân chủ, và blogger sống trên cộng đồng Internet này là vì điều đó.

3. Đội quân thứ 4: Phản phản biện

Ba Sàm đề xuất việc ra đời của “đội quân thứ 4″ phản phản biện một cách khoa học và có văn hóa. Tôi nói thẳng với tôi đó là điều quái thai và dị hợm, nó không khác gì đội quân “Dư luận viên” cả – có chăng cũng chỉ là ở tầm cao hơn, chuyên nghiệp hơn.

Hình thành đội quân này có nghĩa là phải có tiền, có công sức để đầu tư cho đội quân ấy. Tiền ấy ở đâu ra? Xin thưa rằng từ thuế của tôi – Của công dân. Với tư cách người đóng thuế, tư cách công dân tôi thì một xu tôi cũng không cho đội quân phản phản biện, dù cho nó có văn hóa và khoa học như thế nào đi chăng nữa.

Gần bẩy trăm tờ báo, sáu bẩy chục nhà đài hàng chục vạn người sống nương theo đó chưa đủ à? Qua những gì mà chúng ta đã được trải nghiệm qua các lần tao ngộ chiến giữa Lề Phải với Lề Trái thì việc hình thành được đội quân thứ 4 như BS nói (hay việc báo chí chính thống có thể làm được điều này) là viễn mơ, không thực tế.

Cá nhân tôi không cần “đội quân thứ tư”, tôi không có nhu cầu đóng thêm thuế.

Thay vì hình thành ra đội quân phản phản biện thì Nhà nước hãy đối thoại với công dân. Hơn lúc nào hết nhà nước cần có một tư duy đối thoại với công dân. Còn khi nhà nước từ chối đối thoại thì có nghĩa công dân còn tiếp tục công kích, tiếp tục xa rời nhà nước, rời xa những người cầm quyền.

Con gà và quả trứng, con gà có trước, hay quả trứng có trước?

Mong cầu đối thoại dân chủ, cởi mở trên không gian hiện đại, bắt đầu từ việc Nhà nước và Công Dân đối thoại, bắt đầu từ việc dẹp bỏ luôn và ngay những quy chụp vớ vẩn, lố bịch từ không ít báo chính thống. Chứ không phải từ đặc khu thông tin, hay “từ đội quân thứ 4″ phản phản biện văn hóa và khoa học.

Nguồn Han Times
About these ads

2 comments on “Tuyên ngôn Blogger

  1. Đề nghị cho 900 ‘chém gió viên’ có cơ hội ra tay

    ….Lâu nay có một số vấn đề mà đảng CSVN cho là mình nhất, nhưng nhiều nội dung rất sai trái, đề nghị nên nêu lên để 900 chém gió viên múa thử.

    Nội dung đầu tiên tôi muốn được nêu ra trao đổi là về vấn đề dân chủ.

    - Theo Lê nin thì chế độ của ông ta dân chủ gấp một triệu lần dân chủ tư bản, đến bà Doan, có lẽ thấy không tới một triệu lần, nên đã tự động hạ xuống còn một vạn lần. Nhưng thực tế lâu nay đã được thể hiện lại không phải là dân chủ mà là đảng chủ. Theo ông Nguyễn Văn An – nguyên Chủ tịch Quốc hội – thì chế độ ta không phải dân chủ mà là chế độ làm vua tập thể.

    - Đặc biệt, trong hiến pháp, cho đến nay chế độ dân chủ đã tỏ rõ sự tiến bộ gấp cả triệu lần chế độ đảng trị, mà đảng còn bắt đưa điều 4 để đảng làm vua muôn năm! Vậy các chém gió viên của Hà Nội thử chứng minh cái nền dân chủ vừa qua ở nước ta nó gấp mấy lần tự do của chế độ dân chủ tư bản hiện nay?

    Tiếp theo đề tài này, đề nghị Quý Báo và bạn đọc nêu thêm để các chém gió viên của tuyên giáo Hà Nội thể hiện tài năng, giúp cho dân ta mở mắt, mở óc, mở miệng.

    Xin cảm ơn!

    Dân Cày

    http://danlambaovn.blogspot.com/2013/01/e-nghi-cho-900-chem-gio-vien-co-co-hoi.html#.UPY3A9pvt9s

  2. Thử bàn về 900 cái “LOA RÈ” của ông Hồ Quang Lợi?

    ,,,,Bây giờ là cái thời của kỹ thuật số , của thế giới phẳng , nháy chuột đầu này là đã nhúc nhích đầu kia rồi, chứ đâu theo kiểu “lấy thịt đè người” mà xông ra nói lấy được.Ông làm báo viết không được, giờ ông lên tuyên giáo lại muốn làm báo “LÓI”, dở hơi.Nhiều ông ở tỉnh lẻ về được làm quan chức ở Hà Nội, kiến thức lỗ mỗ, chưa hiểu hết lịch sử, con người nếp sống Hà Nội, mà cứ ăn nói lăng nhăng, “sáng kiến”lẩm cẩm, cứ tưởng mắc loa đầy phố , đầy phường rồi nói ngày , nói đêm là dân nghe ngay,đâu phải thế.
    ….tuyên giáo mà cứ định nhăm nhăm “cãi nhau”, tuyên chiến với nhân dân, với xã hội thì có ngày MẤT RÁO chứ chả chơi.Mong được ông Lợi hiểu cho.

    http://trannhuong.com/tin-tuc-14793/-thu-ban-ve-900-cai–%E2%80%9Cloa–re%E2%80%9D-cua-ong-ho-quang-loi.vhtm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s