NVDT_032413_00076_Chúng Tôi kêu gọi nhà cầm quyền CS hãy tức khắc trả tự do cho Tù Nhân Lương Tâm Nguyễn Hữu Cầu

Icon_Symbols_Hoi Doan_nvvdtv-yellow_ribbon-svg5
Chúng tôi, Nhóm Người Việt Vì Dân Tộc Việt kêu gọi nhà cầm quyền Cộng Sản hãy tức khăc trả tự do cho TNLT, Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu của QLVNCH. Sức khỏe của Ông đang suy giảm trầm trọng và giây phút vĩnh biệt chúng ta rất gần kề.

Nếu vì một lý do nào đó mà Ông Đại Úy (tại chức) Nguyễn Hữu Cầu phải hy sinh trong ngục tù và chúng tôi được đồng bào tín nhiệm trong Chính Phủ Hậu Cộng Sản sau này, chúng tôi nguyện thề sẽ truy lùng cá nhân, đoàn thể có trách nhiệm với sự kiện này và truy tố trước Pháp Luật của Chính Phủ Hậu Cộng Sản.

 

                                                                                 Thay mặt Nhóm Người Việt vì Dân Tộc Việt
24.03.2013
                                                                                              Châu Xuân Nguyễn
About these ads

8 comments on “NVDT_032413_00076_Chúng Tôi kêu gọi nhà cầm quyền CS hãy tức khắc trả tự do cho Tù Nhân Lương Tâm Nguyễn Hữu Cầu

    • Thảm Cảnh Gia Đình Nhạc Sỹ, Đại Úy VNCH NGUYỄN HỮU CẦU
      Lê Chân
      Biến cố năm 1975 đồ ầm xuống trên quê hương Việt Nam bởi ván cờ chính trị quốc tế, một cuộc đọ sức của các thế lực siêu cường. Cuộc chiến tranh không nhằm để chiến thắng tại Việt Nam mà chỉ nhằm thực hiện thế liên minh mới toàn cầu đã đưa người Việt Quốc gia chúng ta lâm vào cảnh đau thương tủi nhục chưa từng có trong lịch sử nước nhà vào mùa Xuân năm 1975.
      Cựu Đại Úy VNCH, Nhạc sỹ Nguyễn Hữu Cầu là một nạn nhân thảm thương trong những nạn nhân thảm thương nhất, cũng như tất cả binh lính, sĩ quan thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, không bỏ súng, không bỏ ngũ, không nhường một tấc đất cho giặc, phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

      Non Phần ba Thế Kỷ Bị Giam Cầm Trong Điều Kiện Tù Đày Khắc Nghiệt, Đôi Mắt Anh Đã Mù Lòa

      Trước thực trạng một đất nước hoang tàn đổ nát, có những vị Tướng lãnh trung can với lời thề “Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm” phải đơn phương chiến đấu, với cuộc chiến mà thế giới đã cáo chung QLVNCH – một quân đội tinh nhụê ngày nào nay đã mất hết nhược khí chiến đấu bởi súng đã bị bẽ gảy, vũ khí, danh dự đều bị tước đoạt.
      Năm vị Tướng lãnh và nhiều Sĩ quan thuộc Quân Lực VNCH đã tuẫn tiết để bảo toàn khí tiết vào những ngày tàn cuộc chiến.
      Miền Nam Việt Nam hấp hối, đồng bào đổ xô ra biển cả trong cơn hỗn loạn kinh hoàng.
      Xin các bạn hãy lắng đọng tâm hồn cùng chúng tôi chia xẻ thảm cảnh bi thương tột cùng của một gia đình Sĩ quan thuộc Quân lực VNCH: Đại úy Nguyễn Hữu Cầu sau ngày Miền Nam bị BỨC TỬ.
      ************ ********* ******

      * Alo! Chị Hai .
      · Bích đó hả, em đang ở đâu ?
      · Em đã tới bến xe Miền Tây rồi, em đang chờ chị Hai đây.
      · Làm sao chị Hai có thể nhận ra em?
      · Dạ, em đang ở cạnh quán cà phê trước cổng bến xe. Em mặc áo sơ mi trắng, quần tây xanh, đội nón Casquette màu xanh,
      · Chị thấy em rồi. Chị đang đi tới em đó. Em thấy chị chưa? Chị mặc quần đen, áo trắng cụt tay đi gần tới em đây nè.
      · Em thấy rồi chị Hai ơi. Chị Hai em đây nè.
      · Ngọc Bích, em của chị,
      · Chị Hai…. chị Hai ơi!
      * Em chờ chị có lâu không? Chị ra đây đón em từ nhiều tiếng đồng hồ rồi, nhưng chị không biết mặt mày em ra sao. Chị phải ngó chừng, phải hỏi thăm từng người xuống xe đến từ Rạch Giá.
      · Chị Hai ơi! Em vui mừng lắm. Phải trải qua nhiều đoạn đường vất vả em mới có thể tìm gặp chị hôm nay. Em tạ ơn Trời Đất đã cho em tìm lại được chị Hai. Em cứ ngỡ như một giấc mơ dài, giấc mơ giữa ban ngày. Em mơ có ngày tìm gặp được chị Hai nay đã thành sự thật. Chị Hai, chị hãy kể cho em nghe tại sao gia đình mình ra nông nỗi, sao Ba mình lại mang án khổ sai?
      · Em ơi vận nước đảo điên. Ba thân nơi lao lý, chị em chúng ta cốt nhục chia lìa, cứ ngỡ suốt đời này không có ngày gặp em,
      · Chị Hai ơi! Ba mươi mấy năm qua không mẹ không cha, chị làm sao sống nổi, bằng cách nào chị Hai còn sống được đến hôm nay? Bằng cách nào chị Hai tìm gặp được Ba? Bằng cách nào chị Hai tồn tại được giữa cuộc đời đầy giông bão này trong suốt cả nữa đời người như vậy?
      · Bích em à, ngày 30 tháng 04 đen chị Hai chỉ vừa 4 tuổi, Ba đi tù cải tạo, mẹ bước sang ngang, em lúc đó vừa mới lên 2 tuổi. Mẹ bồng em theo đi xây duyên mới. Chị trôi nổi sống với họ hàng, nay ở nhà người này mai ở nhà khác, làm lụng vất vả để kiếm bát cơm sống khổ sống tủi nhục qua ngày. Chị Hai chưa từng được cắp sách đến trường như bao nhiêu đứa trẻ cùng trang lứa khác. Khi Ba mãn hạn tù sau gần 6 năm “cải tạo”, Ba trở về nhà thì mẹ đã không còn ở nhà để đón Ba nữa. Chị nhớ là chị cũng chỉ được gặp Ba vài lần, rồi một hôm vào ngày rằm tháng 8, Ba bị bắt lại, chúng nó hung hung hổ hổ đến nhà xiềng trói ba lại rồi dẫn giải ba đi, giam cầm tra khảo ít lâu rồi họ đưa Ba ra tòa xét xử, ba bị tuyên án tử hình về tội “chống phá chính quyền” rồi họ tự động giãm án xuống còn chung thân khổ sai. Lúc bà nội còn sống thỉnh thoảng bà có dẫn chị đi thăm Ba, nhưng rồi sau ngày bà nội mất, chị Hai như chiếc lá đơn độc giữa cơn lốc xoáy giữa giòng đời trôi nổi, thân không nuôi nỗi lấy thân làm sao dám nghĩ đến chuyện đi thăm nuôi Ba được.
      · Chị Hai…ơi .
      · Chị biết mình còn có một đứa em trai nhưng đã bị chia cách từ ngày quê hương bị “giải phóng”, từ ngày cả đất nước này không còn tiếng súng mà chỉ còn thực tại là bóng tối bủa giăng. Chị bàng hoàng khi được gặp lại em hôm nay. Bích ơi, hãy nói cho chị nghe tại sao em biết mà tìm đến chị, mấy mươi năm qua em sống thế nào? Mẹ của mình bây giờ hiện ở đâu? Mẹ hiện nay ra sao rồi hả em?
      · Chị Hai ơi! Ba mươi mấy năm qua, em cứ ngỡ mình có mẹ có cha, cứ ngỡ Trần Ngọc Bích là con ông Trần Văn Phụng, dẫu gia cảnh cũng có nhiều khó khăn thiếu túng, nhưng em cũng may mắn được cắp sách đến trường, học sư phạm rồi ra trường công tác trong nghành giáo dục. Mùa Thu năm 2002, em được bầu chọn là giáo viên ưu tú ,
      Cơ quan đề nghị kết nạp đảng cho em. Được trở thành Đảng viên là ước mơ, là công danh sự nghiệp là con đường thăng tiến cho tất cả những ai đang tồn tại trên đất nước này, dù đang công tác ở bất cứ ban ngành nào cũng phải có đảng mới thoát ra khỏi tầng lớp bị trị, mới thay hồn lột xác để đứng vào hàng ngũ của giai cấp lãnh đạo, giai cấp thống trị. Vào đảng tức là bước vào con đường thăng tiến, bởi mọi đặc quyền đặc lợi đều nằm trong tay đảng.
      Đến năm 2003, Chi bộ chấp thuận và chuyển đề nghị lên cấp trên. Đầu năm 2004, họ mới cho em biết sự thật rằng giáo viên Trần Ngọc Bích không phải là con Ông Trần Văn Phụng mà là con của tội phạm Nguyễn Hữu Cầu – một tù nhân chính trị phạm với mức án chung thân khổ sai.
      · Tội nghiệp cho em, trước thực tế đó, trước sự đả kích gièm pha gay gắt của đồng nghiệp, của bạn bè như vậy tâm trạng của em lúc đó ra sao?
      · Em nghe như Trời Đất điên đảo quay cuồng! “Ba tôi là người tù chính trị với bản án khổ sai chung thân!” Lúc đó em xé nát và ném tung tờ đơn xin gia nhập đảng. Không! Tôi không cần đảng tôi chỉ cần phụ tử tình thâm! Em chạy nhanh về nhà, vừa chạy vừa khóc “Ba ơi! Ba ơi!” Rồi em vội vã đi tìm Mẹ. Em trách Mẹ tại sao không cho em biết sớm về thân thế của mình, sao không nói cho em biết em còn có người chị đang lưu lạc ở phương nào, vì nếu lỡ như đường đời đưa đẩy, hai chị em gặp nhau ở hoàn cảnh nào đó rồi vô tình mà yêu nhau thì tội lỗi này ai gây ra hỡi Mẹ? Rồi từ đó em đi tìm Ba và chị. Em lặn lội ra Rạch Giá hỏi han hết người này đến người nọ trong cả cái thị xã đó. Em nghe người ta nói trước kia bà nội là giám đốc Nha Khí Tượng, thị xã Rạch Giá, tìm đến nơi mới biết bà nội đã qua đời. Niềm hy vọng trở nên mịt mùng hơn. Rồi trời đất run rủi thế nào mà em lại tìm gặp được một người quen cũ của Ba. Chú ấy cho em biết là Ba mình đang bị tù “cải tạo” ở trại tù Z30A, Xuân Lộc, Đồng Nai và chú ấy cũng cho em biết là chị hai vẫn còn sống… chị hiện đang ở đâu đó tại Sài gòn. Em lại tiếp tục cuộc hành trình phải tìm Ba, tìm chị. Khó khăn lắm, qua bao đoạn đường đói lả em mới tìm đến được Trại tù nơi đảng và nhà nước đang giam giữ Ba. Vì không biết thủ tục thăm nuôi là phải xin giấy phép từ địa phương nên dù em đã van xin, đã năn nỉ hết lời nhưng họ vẫn cương quyết từ chối, không cho em vào gặp Ba. Đứng trước cửa nhà tù nhìn qua song sắt, em gọi “Ba ơi! Con bất hiếu để Ba trãi qua đoạn trường đói lạnh non một phần ba thế kỷ rồi, Ba bị giam hãm, bị chôn vùi cuộc đời nơi chốn âm u, non phần ba thế kỷ Ba bị đọa đày trong lao tù của đảng mà một thời con đã từng mơ ước mình là một đảng viên! “Trời ơi! Non một phần ba thế kỷ ai chia lìa tình phụ tử xót thương thế này? Chị Hai ơi, Còn có lời nào để em có thể nói hết nỗi đau đớn hận tủi lẫn xót xa này?
      * Ngọc Bích em, 35 năm gia đình chúng ta nổi trôi cùng vận nước, điêu linh cùng đồng bào, 35 năm cốt nhục phân ly, 35 năm Ba còn lại những gì? Trong bão táp tả tơi đời chiến sĩ, một đời tài hoa cây đàn tiếng hát, giờ Ba của chúng ta đôi mắt đã mù lòa, Ba của chúng ta hiện tại hình dáng như quái nhân sống trong tận cùng của nổi chết.
      · Chị Hai ơi! Dầu Ba mình có ra sao đi nữa, em cũng tự hào hãnh diện là con của Ba, con của Nhạc Sỹ Nguyễn Hữu Cầu, con của một Đại Úy Quân lực VNCH. Chị Hai hãy đưa em đến Xuân Lộc, Đồng Nai thăm Ba. Em muốn được gặp Ba vì đó là tiếng gọi thiêng liêng, là khát khao tình Phụ Tử.

      · Nguyễn Thị Anh Thư, đứa con gái của người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu, lưu lạc từ khi vừa lên 4 tuổi, khi cha bị “tập trung cải tạo, mẹ cất bước sang ngang từ 35 năm qua

      Con đi tìm cha hơn 30 năm dài lao lý.
      · Con đi tìm cha Nhạc sỹ Nguyễn Hữu Cầu.
      · Con đi tìm cha tình phụ tử thâm sâu.
      · Con đi tìm Cha, Cha ơi ở nơi đâu?

      · Cơn xóay cuộc đời qúa bể dâu.
      · Oan khiên vây phủ trắng mái đầu,
      · Thân ta mòn mỏi trong lao lý.
      · Thương mấy con thơ lắm dãi dầu.
      · Nguyễn Hữu Cầu có thăm nuôi .
      · Có thăm nuôi? Ai vào thăm nuôi tôi? Hơn 30 năm dài nơi lao lý từ ngày mẹ mất, người thăm tôi duy nhất là con gái của tôi Nguyễn Thị Anh Thư. Nhưng vài năm cháu mới có điều kiện thăm tôi một lần vì gia cảnh nghèo túng, đời sống lứa đôi của cháu lại không được hạnh phúc, lại phải gánh thêm người cha tù chính trị với mức án chung thân! Tôi làm cha mà chưa một lần được dạy dỗ, dưỡng nuôi con, lại để cho con vì tôi phải mang nhiều khổ lụy, lao tù chưa phải là nổi đau tận cùng đang dày xéo lòng tôi.
      Hôm nay không biết có việc gì xẩy ra cho con gái của tôi mà cháu lại vào thăm tôi bất thường như thế này? Cầu xin Ơn Trên ban bình an cho các con của tôi.
      · Ngọc Bích ơi! Ba của mình ra kìa. Người đàn ông gầy yếu đầu bị nấm tóc, mặc bộ đồ tù có sọc trắng đen là Ba của mình đó,
      · Trời ơi! Ba của mình tàn tạ đến như vậy hả chị Hai? Ba ơi! Ba, con là Ngọc Bích là đứa con trai thất lạc của Ba đây,
      · Chúng con chào Ba.
      · Anh Thư hôm nay có việc gì mà đến thăm Ba bất ngờ vậy? Hoàn cảnh con ở bên ngoài cũng nhiều khó khăn lắm . Một năm thăm Ba một hai lần cho Ba được gặp con, biết con khỏe mạnh là đã an ủi cho Ba lắm rồi… Hình như có ai cùng đến đây với con phải không?
      · Dạ, thưa Ba! Đó là Ngọc Bích là em trai của con, con trai của Ba đó.
      · Hả? Ngọc Bích, con là Ngọc Bích, con của mẹ Bích Nguyệt phải không?
      · Dạ thưa phải, Ba ơi, con là Ngọc Bích là con của Ba đây!
      · Trời ơi! Con trai của tôi (Nức nở, Nguyễn Hữu Cầu quỳ xuống chấp tay lạy Trời Đất). Xin tạ ơn Trời Đất đã đoái thương, ba mươi mấy năm cha con đã có ngày gặp lại. Con ơi, ba mươi mấy năm dài đăng đẳng ai bồng ai ẵm, ai dưỡng nuôi dạy bảo con nên người? Ba mươi mấy năm rồi, Ba chưa một lần làm bổn phận của người cha. Các con hãy tha thứ cho Ba, vì vai Ba nặng gánh sơn hà và vì thân xác Ba mang xíềng xích ba mươi mấy năm bởi một vụ án oan sai Ba không rửa sạch, Chỉ vì Ba không thể làm ngơ để mặc cho bọn tham quan lạm dụng chức quyền hà hiếp lương dân, giết người vô tội, chỉ vì Ba sống trọn vẹn với lương tâm và lý tưởng của một người con của đất Việt có lương tri. Ba sống không thẹn với tiết tháo một con người dầu trong lúc sa cơ thất thế.
      Ba xin lổi các con vì Ba đã để con lâm vào cảnh ngộ này. Ba mươi mấy năm dài vất vả điêu linh, gặp lại hai con trong hoàn cảnh tù đầy, còn cảnh đời nào éo le đớn đau hơn .
      Ngọc Bích ơi, con có tủi thẹn khi biết mình có một người Cha là người bị tù đầy với bản án chung thân?
      · Không! Không! Ba ơi! Được gặp Ba là con đã mãn nguyện lắm rồi. Con không cần gì hết. Tất cả công danh sự nghiệp đâu sánh bằng tình phụ tử mà con đã tìm lại được hôm nay, con cần có Ba hơn tất cả bởi con biết rằng thân thể hình hài này là chính Ba tạo cho con. Con chỉ mong muốn được chăm sóc ủi an cho Ba lúc tuổi già dẫu có đói nghèo hoạn nạn, con muốn được cùng Ba san sẽ nỗi đau chung .
      · Ba ơi con chỉ trách là trách Mẹ sao Mẹ không cho con biết sự thật về thân thế của con, nếu con được biết sớm hơn và sớm tìm gặp chị Hai, thì có lẽ 2 chị em thường xuyên thăm Ba, an ủi cho Ba để Ba có chút tình cảm gia đình chắc Ba đở phần đau đớn tinh thần. Con không thể tưởng tượng nổi non một phần ba thế kỷ dài Ba của con đói lạnh cô đơn trong bóng tối lao tù, mà con nào có hay có biết!
      Con à đây có lẽ là định mệnh cũng có thể là sứ mệnh của Ba, Ba khuyên các con đừng có hờn trách Mẹ, Mẹ vẫn là Mẹ của các con hãy tận tình phụng dưỡng Mẹ số phận của Ba đã được an định, còn được gặp gở các con hôm nay là hạnh phúc lớn lao cho Ba rồi, Ba chỉ tiếc đôi mắt đã mù lòa không còn thấy rỏ mặt các con, hoàn cảnh cách ngăn không cho ba được ôm các con vào lòng Ngọc Bích, Anh Thư, Ba cảm ơn các con, Ba cám ơn Đất Trời đã cho cha con mình có ngày đoàn tụ hôm nay.

      · Ba ơi, hồi nãy trước khi Ba ra đây, mấy ông cán bộ có bảo với chúng con là người ta nói Ba viết đơn “Xin ân xá” thì sẽ được thả nhưng Ba nhất định không xin ân xá! Tại sao vậy Ba? Sao Ba lại không xin ân xá để sớm được về với chúng con, Ba không nhớ không thương chúng con sao Ba ?
      · Anh Thư à, con biết là Ba thương chúng con lắm. Đời của Ba không có gì hạnh phúc bằng được sống bên cạnh các con, nhưng Ba không có tội! Vì lý do đó Ba không thể nào xin ân xá, Ba không có làm gì nên tội thì tại sao phải xin tha ? Ba quyết định sống trọn vẹn với lý tưởng của Ba. Ba mong là các con hiểu cho Ba, cùng san sẻ hoài bão của Ba. Các con hãy quay về, chị em đùm bọc nhau, đừng qúa bận lòng lo lắng cho Ba. Ba không sao đâu. Nơi này Ba cũng có anh em, cũng có những người tiếp nối con đường Ba còn dang dở …..
      · Này anh Cầu! – tên cán bộ trại tù cắt ngang- Anh mà còn nói chuyện phản động nữa, chúng tôi cắt thăm nuôi và đưa anh vào biệt giam đó. Ba mươi mấy năm cải tạo, anh vẫn chưa tẩy được cái tinh thần phản động đó ra khỏi não trạng của anh sao?
      · Phản động à! -Nguyễn Hữu Cầu bình thản đáp lại- Được, cứ cho là tôi phản động đi, còn Đảng của các anh là đảng phản nước hại dân, hà hiếp dân lành giết người diệt khẩu. Các anh bắt tôi vào tù, kêu án tử hình, rồi chung thân khổ sai, chỉ vì tôi dám đứng lên tố cáo vạch trần tội ác tày trời của những tên đảng viên thuộc đảng ủy Tỉnh Kiên Giang! Đảng của các anh tra tấn, hành hạ tôi đủ mọi hình thức dã man, mục đích là muốn giết tôi để bịt miệng, giam cầm tôi suốt đời trong bóng tối cốt là để vùi lấp vụ án oan sai 28 năm về trước, đây là một tội ác tầy Trời. Các anh có biết không?
      · Này anh em! Xách nách tên phản động này dẫn vào trong, đưa vào Khu Biệt giam cùm cả tay chân và cắt hết mọi thăm nuôi nhận quà.
      · Ba ơi! Ba….
      · Anh Thư, Ngọc Bích các con hãy về đi. Hãy nói lại những điều các con được tai nghe mắt thấy hôm nay cho đồng bào trong và ngoài nước biết rằng Ba Vô Tội ,Nguyễn Hữu Cầu VÔ TỘI. Kẻ có tội chính là ác đảng Việt gian ! Bán nước . Tôi VÔ TỘI! TÔI VÔ TỘI! Tôi VÔ TỘI……..

      Like

  1. Những năm ba tôi ở tù CS cùng nhiều người khác,tôi phần nào chứng kiến cảnh đọa đày cực khổ của người tù cải tạo.Tôi không ưa CS.Gia đình thân nhân người tù chúng tôi ở địa phương,bị trù dập đủ điều,huống hồ trường hợp đặc biệt như chú Trương văn Sương,Nguyễn Hửu Cầu.Làm sao cứu các chú ấy,lực bất tòng tâm

    Like

  2. Những Tội danh dành cho SQ.QLVNCH,những bản Án OAN dành cho các SQ.QLVNCH…..30/4/75!(Tù Cải Tạo)Không riêng gì Đại Úy VNCH N.H Cầu…..!!!
    Đó là bằng chứng không thể chối cãi của đảng Vẹm đã vi phạm toàn bộ những gì đã Ký,đã cam kết trong HĐ…..!Một chứng cứ “Trả thù” của CSBV mà chúng ta không bao giờ quên,không thể quên……..!Tất cả chỉ còn lại nỗi “HẬN”!
    Sẽ được tính cả Vốn lẫn Lãi cho dù Hậu CP nào tiếp nhận nước Việt!!!!!!
    Đó mới là Thực Sự của CÔNG BẰNG và CÔNG LÝ…….(Tội Ác Chiến Tranh!)

    Like

  3. Chọn con đường như Miến điện hay chọn biển máu, những ngày sắp đến bọn CS không còn đủ tư cách để chọn nữa ? Giá phải trả cho sự giởn mặt nhân dân là những nhát cuốc bổ thẳng….đầy bất ngờ

    Like

  4. Đọc bài này chỉ biết khóc thôi, cảm ơn chú Cầu, cảm ơn những người lính QLVNCH, cháu luôn luôn ngưỡng mộ các anh, các chú với một tấm lòng chân tình nhất.
    Cháu cũng là một Cảm tình Đảng nhưng họ bắt cháu đi học thì cháu đi thôi, cs bao lâu nay vẫn thế thôi chú Cầu à, tháng sau cháu xin nghĩ việc không làm ở cơ quan NN nữa.
    Chúc chú sức khỏe, có lẽ nhờ chú là một nhạc sĩ nên chú mới yêu đời mà sống được tới hôm nay đó.
    Non sông đất nước VN bao giờ thì hết bị nguyền rủa, con xin Thượng đế, đấng tối cao, VN của con đã trãi qua quá nhiều đau thương và mất mát rồi, xin người hãy giải phóng chúng dân VN, người hãy truyền cho mỗi người dân chúng con một thứ vũ khí không sợ hãi để đánh đuổi bọn gian tà.

    Like

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s