CXN*_022112_1415_Suốt 66 năm cầm quyền, ĐCS vẫn không chỉnh sửa một tí gì

Icon_Symbols_Nations_ĐCS_n4
Đăng lần đầu: 21.02.2012
Châu Xuân Nguyễn
Suốt 66 năm cầm quyền, ĐCS vẫn không chỉnh sửa một tí gì để hợp với hội nhập thế giới mà cứ mãi đổ thừa vào thể chế như hồi trong Bưng !!!!
1. Chánh Phủ Úc, CP Mỹ luôn luôn thay đổi, cập nhận hóa để phục vụ nhu cầu mổi ngày mỗi thay đổi của ng dân, khi CP ko đáp ứng nguyện vọng thay đổi của người dân, báo chí, đối lập kêu gào lên đây là một chính phủ lười biếng, chỉ ngồi đó mà ăn lương chứ không đáp ứng dc nhu cầu phát triển của người dân (a Government sitting on their arse, do nothing for the people of Australia), khi bị tố cáo quá nhiều thì chắc chắn lần sau họ sẽ thất cử. CP Úc thay đổi rất nhiều, từ chính sách thu thuế thay đổi từ thuế lợi tức nhiều thành thuế VAT nhiều, thay đổi luật cứng rắn hơn với những người ăn thất nghiệp, phải đi tìm việc, phải học nghề vì đại đa số dân đóng thuế thấy thất nghiệp ở ko đi tắm biển họ gọi vào đài radio than phiền v.v…Họ thay đổi công nghệ xe hơi, tiêu chuẩn hóa từ 6 hãng lắp ráp xe còn 3, mất việc nhưng CP phải huấn luyện lại, bãi bõ ngành may, da giày vì lương của Úc quá cao, phải thay đổi để người Úc chú tâm nhiều về dịch vụ thay vì lao động thủ công, quần áo giày dép thì nhập từ VN, những ng VN trong ngành may từ những thập niên 80’s phải đổi nghề do Úc theo chính sách toàn cầu hóa, dân số về hưu nhiều, họ phải tạo quỹ hưu trí tư nhân, khi còn trẻ đóng tiền vào quỹ hưu tư nhân thì sẽ dc miễn thuế nhiều, khi già thì tự xài tiền của mình, gánh nặng ngân sách yếu đi. Nói tóm lại là khi CP Úc thấy một điều gì còn bất công là họ đổi luật chứ ko bao giờ đổ thừa rằng cơ chế nó là thế, ko thay đổi dc, người dân bầu CP lên để thay đổi cơ chế để người dân sống thoải mái và công bình hơn, CP là để phục vụ 22 triệu dân Úc chứ CP ko phải ngồi đó lãnh lương hai ba trăm ngàn aud/năm rồi ko làm gì cả, để nhân viên hành chánh làm tất. Gần đây nhất là CP thay đổi luật rất nhiều để phải đóng thuế Carbon Tax, người dân không thích lắm nhưng vì nghĩa vụ quốc tế của Úc làm xanh trái đất nên cuối cùng phải làm (nhưng bà Julia Gillards đang bị thất thế vì đem thuế này vào đời sống Úc, Mỹ không biểu quyết Hiệp Ước Kyoto thì tại sao Úc phải trả Carbon tax, người dân hỏi như thế.)
Vụ Tiên Lãng này tôi mới bật ngữa là CSVN cho phép Tỉnh, Huyện dùng quyền lực của mình (mà cả Thủ Tướng cũng ko chế tài dc, chỉ có Ủy Ban trung Ương mới chế tài dc, mà Ủy ban TW bán ghế Bí thư Tỉnh Ủy và Thành ủy nên Ban Bí Thư hay TW không dám trừng trị những Tỉnh Ủy, Thành Ủy của 64 tỉnh thành) để thu hồi hay còn gọi là cướp đất của dân. Đây là lối kinh tài từ thời chiến tranh, tôi từng nghe VC kinh tài thuốc tây, lấy thuế đắp mô v.v.. để hổ trợ cho cuộc chiến. Hồi còn chiến tranh thì anh nào mà tham nhũng xây biệt thự làm gì, nhưng qua thời bình thì lại dùng quyền lức tham quan để xây nhà cao cửa rộng nhờ cướp đất, rồi mua ghế để ở lại lâu hơn, cướp đất nhiều hơn, bây giờ thì hàng trăm ngàn, hàng triệu vụ dân oan bị cướp đất mà ko ai đánh tan 64 sứ quân này nổi vì “cơ chế”. TW không trợ cấp ngân sách xuống, bắt mấy quan phải dùng quyền lực tự “kiếm ăn lấy” nên mới sinh ra Tiến Lãng, khi sinh ra Tiến lãng vì cơ chế là thế nên ai nấy đều im như thóc.
Ờ những quốc gia văn minh, họ có một nguyên tắc bất di bất dịch để ko có tham nhũng là quyền lực và kinh doanh không dc dính nhau. Vì nguyên tắc của kinh doanh là tạo ra tiền càng nhiều càng tốt trong khuôn khổ luật pháp mà người làm ra luật pháp lại chính là ng kinh doanh, đó là xung đột lợi ích, là “vừa đá bóng vừa thồi còi”. Đó là lý do mỗi 2 năm một lần Consultative Group tức là Hội Nghị nhửng nhà tài trợ như Úc, Anh, Dan mạch, Na uy, Pháp, Nhật, Hàn quốc, Europe v.v..khuyên VN phải tư hữu hóa nhưng DNNN và tôi cũng nói thế, đây không phải là thế lực thù địch vì chúng tôi không muốn thấy tham nhũng tàn phá ngành BDS, TTCK, nhà băng và cả một nền kinh tế này của 90 triệu dân Vn chứ ko phải của riêng 3 Dủng và 3 đứa con.
Địa phương trông nhờ vào đầu tư công để tham nhũng, bây giờ đầu tư công cắt phân nữa thì địa phương phải gia tăng cướp đất và cướp bạo hơn nữa, với giá trị ngày càng cao. Bây giờ DCS ko tư hữu hóa đất đai nổi vì làm thế thì quan địa phương không có tham nhũng để mà sống, vậy là một số nhỏ những người có đất phải đóng thuế cho 90 triệu dân, điều này là không công bình chút nào.
2. Chuyện bưng bít và kiểm soát thông tin, cho tới ngày nay họ cũng chưa học dc sự thật phủ phàng là bưng bít, dối trá thông tin chỉ làm họ mất lòng tin nhanh với người dân và người dân sẽ nỗi giận vì bị nói láo, bị gạt, bị bưng bít rồi họ sẽ lật thuyền. Tất cả thông tin trên mạng đều là sự thật và 26 triệu người vào mạng biết điều đó, họ tìm hiểu về QLVNCH, về Hồ chí Minh về người miền Nam bị Mỹ Ngụy kiềm kẹp và lạ thay, khi blog tôi đăng những bài đó thì số ng truy cập tăng vọt rất cao, chỉ những bài đó còn hơn Tiên Lãng nữa.
3. Chỉ có cơ chế CS mới tha hóa, mới tham nhũng. Tư bản văn minh biết những lỗ hổng về DNNN, TTCK, NH v.v. nên chính trị gia văn minh không bao giờ có cơ hội tham nhũng và tha hóa. CS biết thế nhưng vẫn ko thay đổi trong 66 năm, lúc nào cũng đổ thừa tại cơ chế rồi đến Hội nghị 4 mới nói là đảng có nguy cơ diệt vong. Tại sao ko thay đổi trong 66 năm trước, mỗi ngày một chút thì bây giờ đâu có hiểm họa diệt vong. DCS có cơ hội 66 năm không thay đổi cơ chế thì làm sao ng dân tin là họ sẽ thay đổi trong 5 hay 10 năm tới đây ??? Hay là 66 năm nữa vẩn đổ thừa cho cơ chế.
Tham nhũng làm BDS chết tiệt, 5 hay 10 năm sau mới hy vọng vực dậy, TTCK xuống thê thảm, lạm phát trở lại, lãi suất cao, nợ xấu NH cao, DNNN nợ hàng trăm tỉ usd, EVN nợ 10 tỉ usd, cả nước nợ 215 tỉ usd…ai gây ra những con số nợ khỗng lồ này ??? Có phải cơ chế hay ko mà 66 năm nay ko ai thay đổi cơ chế dc để cho ng dân đở khổ.????
4. Khi TT Đức mất lòng tin của dân, ông ấy từ chúc, khi BT Anh khai man giấy phạt, từ chức, Thủ Tướng Nhật thì từ chức như cơm bũa, làm vậy thì có ai còn có cơ hội tham nhũng, tham nhũng mà ng dân hay báo chí hay đối lập biết là phải từ chức
5. Tham nhũng, chạy chức, chạy quyền, mua quan bán tước, con ông cháu cha nên kinh tế mới suy sụp nhanh như thế nhưng ko ai nhìn thấy viễn ảnh này trg 66 năm cầm quyền thì làm sao sửa dc trg 5 hay 10 hay 20 năm nữa, nó ăn vào xương, vào tủy, vào suy nghĩ rồi, cũng như tôi và nhóm ví dân ko nói láo, ko tham nhũng ở xương tủy của chúng tôi rồi, ko thay đổi dc.Hỏi bất cứ một ng VN sống ờ xứ văn minh giơ tay đánh một người đàn bà, ko bao giờ dc vì nó trong não trạng, trg xương trong tủy rồi.
6. Ở vụ Tiến Lãng, quan tham phải mua ghế bí thư Tỉnh, Huyện , xã nên họ phải lấy vốn lại bằng cách cướp đất, chia chác nên họ che chở cho nhau dữ vậy. Vì những Bí Thư Tỉnh Ủy này là người trong 200 Ủy Viên Trung Uong8 mổi ĐH đảng là phải bầu chọn lựa TBT, CTN, TT nên 3 Dũng đâu dám động đến 64 Tỉnh Ủy và CT UBND này, đó cũng là cơ chế, vậy mà 66 năm vẫn ko thay đổi, để 90 triệu dân bị cướp đất mà vẫn ko đem lại công bình cho ng dân. Ở hệ thống Mỹ, Úc hay Hậu CS, lá phiếu ng dân bầu chọn 1 trong đa đảng nên TT Hậu Cs sẽ triệt tham nhũng để ko bị đá khỏi quyền lực, chính vì vậy nên phổ thông đầu phiếu làm Thủ Tướng phải làm cho vừa lòng dân, ko sợ Tỉnh ủy, CT UBND Tỉnh, thành phố v.v…
7. Khi Tỉnh Ủy, thành ủy mua chức rồi, rồi cắt đầu tư công thì 3 Dũng và Ban Bí thư có hoàn tiền lại hay không nhỉ ???
8. Lần đổi mới gần nhất là năm 1986, 26 năm nay rồi mà cơ chế tham nhũng vẫn còn đó.
9. Tất cả cơ chế của DCS là thỏa hiệp, bao che, hạn chế, yếu kém đã 66 năm mà có ai nghĩ tới thay đổi cơ chế cho người dân đở khổ đâu ???
10. Ở xứ văn minh, CP phải làm gương, ở VN Thủ tướng cũng làm gương, nhưng làm gương tham nhũng, làm gương con ông cháu cha cho Thanh Phượng nắm Bản Việt.
11. Không có một phép màu nào thay đổi dc DCS này cho khỏi tham nhũng, thoái hóa cả. Một hệ thống đã hình thành và họ ko biết cách nào khác hơn cách này.
12. Người dân VN bây giờ ko thấy cứu cánh ở đâu khác ngoài thành phần hải ngoại vì NV trong nước ko hiểu tường tận về tự do, dân chủ, những giới hạn, những chế tài và chưa thật sự hình dung một nền kinh tế thị trường là như thế nào, TTCK phải vận hành như thế nào, BDS, banking, DNNN…Những gì học trong sách vở đều là phù phiếm, từ sửa một cái xe, viết luật, vận hành kinh tế, làm sổ sách, tất cả đều cần kinh nghiệm thực tiển, ko có kinh nghiệm thực tiển, mọi người đều nhìn nhau và nghĩ đó là hướng tốt nhất, nhưng với thực tế thì nó thua thảm hại, chúng ta chứng kiến NV Bình dùng lãi suất thực âm, 3 Dũng đưa 4 ngành BDS khỏi phi sản xuất thất bại hoàn toàn. Một nền kinh tế sắp sụp thì không nên để vận hành bởi những người vừa thủ việc vừa sai sót (trial and error). Đó là cách nhanh nhất để đẩy cả nền KT xuống hố.
13. Chia chác quyền lợi là cách làm ăn của DCS, chia chác trên đầu của 90 triệu dân.
14. Đa đãng ko phải chỉ tối ngày cải nhau, họ bàn luận để đưa đến một kết quả tốt nhất và TT thi hành sẽ chịu trách nhiệm toàn thể, như bây giờ Jukia Gillards phải chịu trách nhiệm về Carbon Tax mặc dầu là đối lập cùng góp ý.
15. Nếu tôi là CP Hậu CS ??? Tôi không ngu gì theo đường lối của DCS mà sẽ dùng kinh nghiệm của những CP văn minh như Úc hay Mỹ để đem lại thịnh vượng cho 90 triệu dân tộc VN.
Melbourne
21.02.2012
Châu Xuân Nguyễn
 ———————————–

Tướng Lê Văn Cương bàn chuyện chỉnh đốn Đảng

Tác giả: Hoàng Phương Loan
Bài đã được xuất bản.: 8 giờ trước

Đảng phải ý thức rõ đây là con đường độc đạo đầy đau đớn mà Đảng phải đi nếu muốn duy trì vai trò lãnh đạo. Không có phép màu nào có thể lấy lại lòng tin của dân với Đảng, trừ khi đảng thực sự quyết tâm tự sửa mình, từ cấp cao nhất đến cơ sở…Nhận thức ấy sẽ soi đường cho hành động.

Đòi hỏi thúc bách

Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI): “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” đã nhen lên hi vọng trong dân về một sự thay đổi, để dân tin hơn vào đảng. Với tinh thần được nêu trong nghị quyết: “nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, khách quan, không nể nang, né tránh”, xin được hỏi ông về một thực tế khách quan: đây không phải lần đầu tiên, đảng ta nêu vấn đề sự thoái hóa, biến chất trong một bộ phận cán bộ, đảng viên, và không phải lần đầu tiên, Trung ương đặt vấn đề chỉnh đốn đảng… Vậy lần này, chúng ta có thể trông chờ vào điều gì mới và khác hơn từ cuộc chỉnh đốn này?

Trước hết, phải khẳng định rằng không phải chỉ đảng cộng sản mới tha hóa. Lực lượng cầm quyền bao giờ cũng có xu hướng tha hóa. Sự tha hóa của đảng cầm quyền, dù là cộng sản, tư sản hay dân tộc là phổ biến (và đã được tiên đoán). Sự tha hóa của đảng cộng sản không phải là một ngoại lệ.

Năm 1939 tại Diên An, Mao Trạch Đông từng nói sau này nếu không cẩn thận, ĐCS Trung Quốc sẽ thoái hóa, biến chất. Vì thế, ông cho rằng, giành chính quyền rồi sẽ phải dành thời gian để xây dựng đảng.

Trước đó, Lênin từ lâu đã cảnh báo và đưa ra giải pháp với 3 luận điểm nổi tiếng, mà theo tôi, đến bây giờ vẫn đúng: Một là, người dân phải có quyền cử ra  những người tiêu biểu thay mặt mình điều hành đất nước, thông qua bầu cử dân chủ thực sự. Hai là, người dân có quyền kiểm tra, giám sát hoạt động của cơ quan công quyền, cán bộ, viên chức và đảng viên. Ba là, khi người mình bầu ra không hoàn thành nhiệm vụ, người dân có quyền bãi miễn ngay tức khắc.

Người cộng sản nói về sự tha hóa của đảng cộng sản và chính quyền của đảng cộng sản đầy đủ nhất, sâu sắc nhất, toàn diện nhất, và mang tính dự báo chính là Cụ Hồ Chí Minh.

Đơn cử trong Sửa đổi lề lối làm việc của HCM năm 1947, Bác đã có những nhận định mang tính dự báo. Thời kì chống Pháp ấy, sự tha hóa trong đảng có bao nhiêu, nhưng người đã nêu rất rõ: Tham ô, lãng phí, quan liêu là kẻ thù của bộ đội, nhân dân, chính quyền, đoàn thể và của đảng. Những kẻ tham ô, lãng phí, quan liêu cũng là giặc. Chống tham ô, lãng phí, quan liêu cũng là chống giặc và cũng cần kíp như chống giặc ngoại xâm.Nhìn lại thực tế từ khi đất nước thống nhất 1975 đến nay, việc chống giặc ngoài, chống các âm mưu lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng đã thành công. Thế nhưng, chống sự tha hóa lại chưa thành công. Đảng đã nhận thức vấn đề từ khá lâu nhưng chưa có cách thức hiệu quả để ngăn chặn sự tha hóa này.

Nghị quyết ĐH 6 của Đảng với tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, nói rõ sự thật… đã nhìn rõ bệnh tật trong Đảng. Quyết tâm chính trị khi đó, năm 1986 đã làm nức lòng người. “Với lương tâm của người cộng sản, mỗi cán bộ, đảng viên hãy nghiêm khắc xem xét mình đã sống lành mạnh, sống bằng lao động của mình hay chưa?… Cán bộ lãnh đạo phải gương mẫu hơn trong lối sống. Người có chức vụ càng cao thì yêu cầu về sự gương mẫu càng lớn. Không ai có quyền tự ban cho mình những đặc quyền, đặc lợi.”

10 năm sau, năm 1996, Nghị quyết ĐH VIII nhận định: “Hiện nay, cán bộ, đảng viên và nhân dân ta hết sức quan tâm đến cuộc đấu tranh chống tham nhũng. Nạn tham nhũng đang là một nguy cơ trực tiếp đe dọa đến sự sống còn của hệ thống chính trị.”

ĐH IX (2001) thừa nhận “tình trạng tham nhũng và sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên đang cản trở việc thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, gây bất bình và giảm lòng tin trong nhân dân…” “Tình trạng tham nhũng, suy thoái về tư  tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phần không nhỏ cán bộ, đảng viên là rất nghiêm trọng. Nạn tham nhũng kéo dài trong bộ máy của hệ thống chính trị và trong nhiều tổ chức kinh tế là một nguy cơ lớn đe dọa sự sống còn của chế độ ta.”

ĐH X (2006) thì nhận định “Bệnh cơ hội, chủ nghĩa cá nhân trong một bộ phận cán bộ, đảng viên có chuyều hướng gia tăng, vẫn còn tình trạng “chạy chức”,  “chạy quyền”, “chạy tội”, “chạy bằng cấp”. Thoái hóa, biến chất về chính trị, tư tưởng, về đạo đức, lối sống, tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí, sách nhiễu dân trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên diễn ra nghiêm trọng, kéo dài chưa được ngăn chặn, đẩy lùi, nhất là trong các cơ quan công quyền, làm giảm lòng tin của nhân dân đối với Đảng. Đó là một nguy cơ lớn liên quan đến sự sống còn của Đảng, của chế độ.”

Mới đây nhất, Nghị quyết ĐH XI (2011) khẳng định: “Quan liêu, tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng, với những biểu hiện tinh vi, phức tạp, chưa được  ngăn chặn, đẩy lùi, gây bức xúc xã hội” và “tình trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, và  tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu, những tiêu cực và tệ nạn xã hội chưa được ngăn chặn, đẩy lùi mà còn tiếp tục diễn biến phức tạp, cùng với sự phân hóa giàu nghèo và sự yếu kém trong quản lý, điều hành của nhiều cấp, nhiều ngành làm giảm lòng tin của nhân dân đối với Đảng và Nhà nước, đe dọa sự ổn định, phát triển của đất nước.”

Nói cách khác, 27 năm rồi, tình hình bây giờ vẫn nghiêm trọng, không được đẩy lùi mà còn phát triển tinh vi hơn.  Yêu cầu chỉnh đốn đảng, vì thế, càng cần kíp hơn lúc nào hết.

Nghị quyết trung ương 4 thừa nhận “công tác xây dựng Đảng vẫn còn không ít hạn chế, yếu kém, thậm chí có những yếu kém khuyết điểm kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ chậm được khắc phục, làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng; nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ.”

Nghị quyết trung ương 4 về chỉnh đốn Đảng thực ra không mới so với Nghị quyết ĐH VI của Đảng. Điểm mới có chăng là lần đầu tiên, Tổng bí thư nhận định tư duy nhiệm kỳ, lợi ích nhóm đang làm Đảng ta suy yếu, làm lòng tin của dân với đảng giảm sút.

Ngay cả các giải pháp trong nghị quyết trung ương hầu hết đã được nêu trong các nghị quyết trung ương trước đó. Mới là ở quyết tâm chính trị thể hiện trong hội nghị và các động tác điều hành mới của Ban Bí thư. Quan sát các kì họp của trung ương đảng, điều khác thông lệ là năm nay, vấn đề xây dựng đảng được nêu ra rất sớm, ngay từ hội nghị trung ương đầu tiên của khóa mới (thông thường, xây dựng đảng được bàn vào hội nghị trung ương giữa nhiệm kì).

Lí do nào cho sự phá thông lệ ấy, theo ông? Áp lực từ nội tại hay có yếu tố áp lực từ những biến động gần đây của tình hình quốc tế?

Thực tế hiện nay đòi hỏi phải thay đổi, khi sự tha hóa đã đến lúc không thể chậm trễ hơn được nữa để xử lý, khi lòng tin của dân với đảng, với chính quyền  bị thách thức nghiêm trọng. Còn tình hình quốc tế như mùa xuân Ả Rập, hay ở Trung Đông… tác động đến việt Nam không bao nhiêu đâu.

Sự sụp đổ của Liên Xô lại khác, bởi mô thức lãnh đạo của Đảng Cộng sản với Nhà nước ở Liên Xô và Việt Nam có nhiều điểm tương đương. Các nét lớn trong phương thức lãnh đạo của Đảng với Nhà nước giữa Việt Nam và Liên Xô cũ có nhiều điểm tương đồng.

Đúng là nếu ngay sau khi Liên Xô sụp đổ, ta chỉnh đốn đảng ngay trên cơ sở bài học Liên Xô, thì có lẽ tình hình đã không trầm trọng như hiện nay. Vào thời  điểm đó, ưu tiên hàng đầu của ta là kinh tế.

Con đường độc đạo đầy đau đớn

Nhiều cuộc chỉnh đốn đảng đã được phát động, thế nhưng tình hình không cải thiện mà càng xấu đi, khiến không ít người nghi ngại. Vậy theo ông, làm thế nào để NQTW lần này tạo được chuyển biến thực?

Đảng phải ý thức rõ đây là con đường độc đạo đầy đau đớn mà Đảng phải đi nếu muốn duy trì vai trò lãnh đạo. Không có cách nào khác cả. Không có phép màu nào có thể lấy lại lòng tin của dân với Đảng, trừ khi đảng thực sự quyết tâm tự sửa mình, từ cấp cao nhất đến cơ sở…. Nhận thức ấy sẽ soi đường cho hành động.

Không sửa mình, đảng sẽ tự đánh mất vai trò lãnh đạo của mình. Bài học của Liên xô vẫn còn đó. Chính Bộ Chính trị, Ban Chấp hành TƯ Đảng CS Liên Xô đã tự đánh mất vai trò lãnh đạo, chứ không ai lấy mất vai trò đó cả.

Lòng tin của dân và sự chính danh của đảng cầm quyền không phải là câu chuyện của riêng Việt Nam. Nhiều đảng cầm quyền các nước cũng đang thảo luận riết ráo để tìm giải pháp đảm bảo cho sự lãnh đạo của đảng và lòng tin của dân với đảng cầm quyền, như tại Trung Quốc, Cuba…

Ở Việt Nam, thực tế, những câu chuyện như ở Tiên Lãng, Hải Phòng vừa qua là hồi chuông báo động khi người dân đã chọn cách đối lập với chính quyền…

Đúng là người dân đang giảm lòng tin vào đảng. Nhưng dân ta không ai mong muốn thay thế sự lãnh đạo của đảng kéo theo nó là những bất ổn xã hội cả. Nguyện vọng cao nhất của dân là đảng phải sửa mình cho thật sự trong sạch, vững mạnh, thật sự như đảng nói, là bộ phận ưu tú của dân tộc.

Người dân đã mòn mỏi chờ đợi ¼ thế kỉ để Đảng tự sửa mình. Điều đó cho thấy không ở đâu trên thế giới này lại có nhân dân tốt và kiên nhẫn với đảng cầm quyền đến như vậy.

Ý thức được việc người dân chờ đợi, ý thức rằng sự bê trễ trong việc sửa mình của đảng đã và đang làm suy giảm lòng tin của dân, trung ương đảng đã bàn về xây dựng đảng ngay từ HNTW đầu tiên của nhiệm kì. Đó là tín hiệu vui, rằng đảng đang tiếp thu nguyện vọng của dân.

Đừng để trong Đảng phân hóa

Năm 2010, trên báo Nhân dân, cơ quan ngôn luận của Đảng đã đăng tải loạt bài về bài học từ sự sụp đổ của Liên Xô. Theo ông, đảng ta cần làm gì để tránh  đi lại vết xe đổ?

Trước hết, phải khẳng định, không phải cứ một đảng lãnh đạo là tha hóa, và không phải một đảng thì không thể khắc phục được sự tha hóa để phát triển. Thậm chí, trong điều kiện một đảng lãnh đạo, có thể tập trung quyền lực, huy động nguồn lực trong toàn xã hội cho mục tiêu phát triển, thay vì mải tranh cãi và đổ lỗi cho nhau như trong tình hình đa đảng. Đương nhiên, điều này chỉ có được với điều kiện những người lãnh đạo phải có trí tuệ và bàn tay sạch, phẩm chất trong sáng…

Về nguyên tắc, tha hóa không tất yếu dẫn đến sụp đổ, vẫn có cách để khắc phục, nhưng phải thực hiện quyết liệt, đồng bộ và liên tục, với một quyết tâm chính trị cao, một cuộc cách mạng từ trên xuống.

Đã có rất nhiều những nghiên cứu về xã hội Liên Xô trước sụp đổ: “Cải tổ: Lịch sử của những sự phản bội”, “Vụ án Đảng CS Liên xô tại Tòa án Hiến pháp”.

Nguyên ủy viên Bộ Chính trị ĐCS Liên Xô, Thủ tướng Liên Xô 1985-1990, Ruskov cho rằng, tồn tại hai đảng trong ĐCS Liên Xô: Một đảng của hàng chục triệu đảng viên bình thường và một đảng khác của những quan chức chóp bu trong hệ thống đảng, nhà nước Liên Xô. Người ta ngồi chia chác quyền lợi với nhau. Và sự tha hóa chủ yếu là ở đảng của nhóm chóp bu, lợi dụng vỏ bọc của đảng để chia chác lợi ích với nhau. (Đương nhiên, việc tha hóa có phần trách nhiệm của các đảng viên bình thường). Dân bất bình cũng vì nhóm số ít đảng viên hưởng đặc quyền, đặc lợi này.

Còn theo Ph.M.Rudinxki, có thể chia 20 triệu đảng viên ĐCS Liên Xô làm 4 loại: những đảng viên chân chính chiếm tỉ lệ nhỏ; những người thực hiện, chấp hành chỉ thị, nghị quyết của đảng như cái máy (chiếm khoảng hơn 96%); những kẻ cơ hội, xu thời, nịnh bợ (phần lớn bộ máy công quyền) và những người im lặng (phần lớn họ là những người có hiểu biết).

Chỉ có rất rất ít đảng viên hiểu biết và đứng lên chống lại sự thoái hóa ấy, và họ bị trừng phạt. Phó chủ nhiệm UB kế hoạch nhà nước của Liên Xô là một ví dụ. Ông đã có báo cáo Bộ Chính trị về sự tha hóa trong đảng mà Bộ Chính trị đã gọi đó là “sự phỉ báng bỉ ổi đối với thực tế tươi sáng của Liên xô”.

Nhà xã hội học Zinoviev từng viết kiến nghị về việc chống đặc quyền, đặc lợi và sự tha hóa của ĐCS đã bị kết tội phản bội tổ quốc, buộc phải sống lưu vong ở Đức từ 1978 đến 1999.

Có thể nói, Liên Xô trước tan rã là một xã hội mất dân chủ, không chấp nhận ý kiến nói ngược.

Từ sự sụp đổ của Liên Xô, Đảng ta cần lưu ý, tránh phân hóa trong Đảng theo kiểu này.

Đảng ta cần nghiên cứu bài học của Liên Xô để sửa đổi, khắc phục sự tha hóa trong đảng.

Còn nữa

Phần 2: Tướng Cương nói chuyện giám sát quyền lực Đảng

Cho rằng căn nguyên sâu xa của sự tha hóa trong Đảng là do quyền lực không được giám sát, tướng Lê Văn Cương nhấn mạnh: Cần phải thay đổi cơ chế giám sát quyền lực của Đảng”. “Trong điều kiện một đảng, không có đối trọng, anh phải tìm và tạo dựng cơ chế giám sát quyền lực, khắc phục và ngăn chặn sự tha khóa. Anh phải tạo cơ chế để người ta lấy đá ghè vào chân anh chứ không thể trông chờ anh tự lấy đá ghè chân mình được”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s