CXN*_091812_1797_Loay hoay giải quyết "bài toán" nợ xấu, tài sản tồn đọng

Chạy giặc quỷ đỏ tháng 4.1975…người người xách vali tí xíu chạy thụt mạng khỏi bọn quỷ đỏ.
—————————–
Đăng lần đầu 18.09.2012
Châu Xuân Nguyễn
Trong hội nghị lần này có mới Jica của Nhật Bản truyền kinh nghiệm về giải quyết nợ xấu.
Dùng cty mua nợ với số tiền 740 ngàn tỉ là không chấp nhận được, DATC mới xử dụng 8000 tỉ mua nợ mà tham nhũng tùm lum, lấy tiền mua nợ gửi nhà băng lấy lãi hưởng chênh lệch rồi chia nhau.
8000 tỉ làm không ra hồn tham nhũng tùm lum thì ai dám giao 740 ngàn tỉ tiền thuế người dân cho họ mua nợ ???
Bài báo này  thì chỉ lập lại những gì tôi viết trong bài này ngày 13.06.2012
Trích:”Trước khi đệ đơn kiện vào đầu tháng 11 năm ngoái, Elliott Advisors và các chủ nợ khác đã được Vinashin chào mời phương án trả ngay lập tức bằng tiền toàn bộ số nợ với mức bằng 35% mệnh giá ban đầu, tương đương 210 triệu đô la Mỹ.
Vinashin không có tiền, nhưng một ngân hàng lớn đứng phía sau sẵn sàng mua lại nợ với giá đó. Elliott Advisors và các chủ nợ đã từ chối vì cho rằng giá quá thấp, không thể chấp nhận.” hết trích
Một nhà băng thương mại (gọi là nhà băng B) của VN mua nợ xấu của Vinashin từ Elliot là 35% (nợ 600 triệu usd, B trả dứt điểm một lần là 210 triệu usd, rồi bye bye Elliot, không kiện tụng gì nữa).
Nhà băng B bây giờ đã mua nợ của Vinashin, B phải lấy tiền nợ lại từ Vinashin, Vinashin bây giờ thiếu nhà bank B là 600 triệu usd (chứ không là 210 triệu usd), B ráng cố gắng đòi Vinashin, lâu lâu phát mãi một nhà máy, được 10 triệu, nợ còn 590 triệu rồi B cứ đòi hoài đòi mãi, khi đòi được 210 triệu thì B phá huề, nhưng tùy theo thời điểm nào B được 210 triệu này (nếu 210 triệu đòi trong vòng 5 năm @ lãi suất 20% thông thường thì nhà băng B coi như không thu được đồng nào vì nếu B không mua nợ, bỏ 210 triệu usd lấy lãi thì mỗi năm được 20% của 210 triệu, 5 năm thì phải được gần hay hơn gấp đôi 210 triệu usd, cả vốn lẫn lải, vậy có nghĩa là tùy theo bao giờ Vinashin trả được, nếu Vinashin trả trong 1 năm số tiền 210 triệu thì NH B gần lấy đủ vốn (hụt 20%), và B cứ cố gắng đòi, sau 2 năm đòi được 600 triệu usd từ Vinashin thì NH B lãi to. Nhưng nếu sau 2 năm NH B chỉ đòi được 100 triệu rồi Vinashin phá sản, sau khi bán mấy đống sắt vụn cộng với đất khỉ ho cò gáy bán được 5000 vnd/m2 thì NH B thâu thêm được 10 triệu usd nữa, vậy là NH B bỏ ra 210 triệu, thu về 110 triệu sau 1 năm (mất lời của 210 triệu @ 20% là 42 triệu usd), vậy là NH B lỗ tròm trèm 210 triệu usd-110 triệu +42 triệu= 142 triệu usd(lỗ 68%, còn 32% vốn).
Nếu NH B là NHNN thì tiền lỗ này ai trả ??? 90 triệu dân VN trả chứ ai vào đây.
Nếu NH B không chỉ mua nợ của Vinashin thôi, mua nợ Vinalines, EVN, TKV (Đại gia chúa chổm) thì mua 100 ngàn tỉ vnd, lỗ bao nhiêu ??? Lỗ 68% là lỗ 68 ngàn tỉ vnd, còn vốn 32 ngàn tỉ, ai gánh phần lỗ này ??? 90 triệu con và cháu của chúng ta gánh.
Nên nhớ mua 35 vnd/100 vnd nợ là giả sử Vinashin làm ăn đúng và bắt đầu trả nợ năm 2013 như Sinh Hùng nói, nếu Vinashin làm ăn bết bát mà 2 bên mua nợ và bán nợ đều biết sẽ là 10 năm nữa Vinashin mới bắt đầu trả nợ thì giá mua nợ không là 35% mà có thể là 15%, thậm chí có thể là 5% thì bên mua nợ mới có lời. Không có lời thì không ai thèm bỏ tiền ra mua nợ trừ khi tiền đó là tiền chùa hay tiền của 90 triệu dân thì được, giá nào cũng mua.
Chuyện trên là chuyện mua bán sòng phẳng, 100 triệu usd nợ, mua lại 35 triệu usd (35%).
Còn bon nhà nước này dự định lấy tiền nhân dân mua 100 triệu nợ với giá 100 triệu cộng thêm 50% lãi (thì dụ 1 năm 20%, 50% của nợ quá hạn 1 năm là 10 triệu usd), vậy 100 ngàn tỉ vnd mà hệ thống NH không đòi được một cắc bây giờ CP lấy ngân sách trả nhà băng 110 ngàn tỉ vnd, đó là giá khởi điểm đấy, NH đòi còn hơn nữa…Thí dụ NH Sacom bank của Trầm Bê, bầu Kiên bán 1 tỉ usd nợ của 5 tập đoàn trên với giá 1.2 tỉ rồi lại quả cho 3 Dũng hay Thống Đốc Bình 500 triệu usd là xong ngay. Thí dụ cty mua nợ là cty của NHNN là cty C, khi cty C mua hết 37 tỉ usd nợ xấu rồi chỉ thu lại được 2 tỉ usd thì ai trả số tiền thiếu hụt 35 tỉ usd này ??? nhân dân chứ ai, và 35 tỉ usd này đi về đâu ??? về túi 3D, bầu Kiên và Trầm Bê chứ đi đâu.
Ai sẽ là người định giá 37 tỉ usd mua lại với giá bao nhiêu ??? thì NV Bình, 3 Dũng, Bầu Kiên và Trầm Bê định giá chứ ai vào đây, mua lại 40 tỉ cũng phải, 50 tỉ cũng phải, thậm chí 100 tỉ usd cũng phải, 3D và Bình có móc tiền túi ra trả sau này đâu mà sợ, chết thằng Tây nào đâu …..
Đó là phần trên, phần chánh, còn phần phụ là bài viết dưới đây, thằng viết báo làm con tính này hay chiên da Nguyễn đại Lai làm con tính này tôi không biết, nhưng nó sai bét….Trích:”Theo tính toán gần đúng, tổng dư nợ nền kinh tế đến hết tháng 5.2012 khoảng gần 2,7 triệu tỉ đồng. Trong đó: khối doanh nghiệp các loại chiếm 80% tổng dư nợ. Trong khối doanh nghiệp này có khoảng 65% doanh nghiệp có khả năng phát triển sản xuất kinh doanh nếu được tiếp cận vốn ngân hàng bình thường với lãi suất phải chăng. Nếu 65% số doanh nghiệp này có dư nợ chiếm cũng khoảng 65% tổng dư nợ toàn khối doanh nghiệp và có mức nợ xấu bình quân khoảng 3,4% tổng dư nợ của nhóm này, thì tổng nguồn dự báo mà Chính phủ cần huy động cho việc mua nợ xấu theo kịch bản nói trên sẽ là: 2,7 triệu tỉ x 80% x 65% x 3,4% = 47.736 tỉ đồng nợ gốc đã thành nợ xấu.” hết trích.
Tính toán kiểu này thì gần đúng nhưng có một điểm sai căn bản, theo cách tính nợ xấu VN, 3,4% nợ xấu chỉ là thành phần của nợ quá hạn chứ không phải là toàn nợ gốc (thí dụ mượn 100 triệu, mỗi tháng trả góp 10 triệu, 12 tháng thành 120 triệu là dứt nợ cả vốn lẫn lãi, nếu trả chậm 1 tháng thì kiểu VN tính là nợ xấu 10 triệu, 2 tháng là 20 triệu, 4 tháng là 40 triệu…vì tính như vậy nên con số 3.4% chỉ là một phần của nợ chứ ko phải nợ gốc. Còn cách tính Basel III là sau 1 tháng, ko nợ xấu, 2 tháng không nợ xấu, tháng thứ 3, nợ xấu là 100 triệu, tháng thứ 4 là 100 triệu, tháng thứ 12 là 100 triệu, vì vậy sau 2 tháng là phải trích dự phòng 100 triệu trà vào nợ xấu này. Chính vì vậy Vn nói nợ xấu là 3.2%, WB và IMF nói là 13%, tôi nói là 30% (tùy theo đầu của nợ hay cuối của nợ).
Tác giả bài này dùng “2,7 triệu tỉ x 80% x 65% x 3,4% = 47.736 tỉ đồng nợ gốc đã thành nợ xấu” và nói đây là nợ gốc là sai, 3,4% chỉ là một phần quá hạn của nợ gốc, nợ gốc phải 10 lần số này nếu  là mượn 12 tháng và trả được 2 tháng rồi không có khả năng trả, còn nếu trả phân nửa rồi thì nợ xấu phải gấp 5 lần số này…Nhưng vì tổng dư nợ gồm cả trăm ngàn món nợ cho hàng trăm ngàn doanh nghiệp, có cái đầu, cái cuối (như nhiều dây hụi vậy đó) nên không chính xác, nhưng chắc chắn là 10 lần hay hơn, có thể 20 lần nếu nợ 24 tháng mà chỉ mới trả được 2 tháng…..
Đồng bào, báo chí nên lên tiếng vì vụ tham nhũng này nhiều gấp mấy lần tham nhũng gói kích cầu 8 tỉ usd năm 2008 đó…mà Tập đoàn xơi hết và lại quả hậu hỉ cho 3D nên bây giờ gia tài 3D là trên 5 tỉ usd rồi.
Melbourne
18.09.2012
Châu Xuân Nguyễn
————————-
http://vietstock.vn/2012/09/datc-loay-hoay-bai-toan-no-xau-tai-san-ton-dong-757-239661.htm

DATC: Loay hoay “bài toán” nợ xấu, tài sản tồn đọng

Việc Công ty Mua bán nợ Việt Nam (DATC) tham gia vào việc mua lại nợ của Công ty Cổ phần Thủy sản Bình An (Bianfishco – BAF) vào tháng 6 vừa qua đã khiến cho nhiều người thực sự chú ý đến cái tên này, dù thực tế công ty đã có mặt trên thị trường từ năm 2003!

Tuy điều đó chưa đủ nói lên tất cả, song sự “mờ nhạt” của DATC trong các thương vụ mua bán nợ và tài sản tồn đọng-như đúng với chức năng, nhiệm vụ của nó đã và đang là trở ngại cho chính công ty này trong quá trình tái cấu trúc nợ xấu.

Mâu thuẫn ngay từ mục tiêu?

Bỏ ra số tiền hàng trăm tỷ đồng mua lại một số khoản nợ của Bianfishco, DATC cho thấy mình không thiếu khả năng “ôm nợ” và xử lý nó.

Thế nhưng, hầu như các trường hợp nợ xấu mà DATC thực hiện thường có giá trị không lớn. Trong khi đó, DATC cũng chưa được tham gia xử lý các trường hợp phức tạp và phần lớn các trường hợp chỉ xử lý tài chính, việc tái cơ cấu còn hạn chế.

Một loạt những “nút thắt” này của DATC đang khiến công ty thuộc Bộ Tài chính loay hoay trong việc xử lý các khoản nợ và tài sản tồn đọng.

Thực tế, DATC ra đời từ năm 2003. Doanh nghiệp 100% vốn Nhà nước này trực thuộc sự quản lý của Bộ Tài chính. Nhiệm vụ chính của công ty là mua để xử lý các khoản nợ và tài sản tồn đọng trong các doanh nghiệp, thúc đẩy tái cơ cấu doanh nghiệp.

Tuy nhiên, hoạt động của công ty này vẫn khiến dư luận không khỏi băn khoăn khi trong kết quả kiểm toán năm 2010, DATC đã phải đối mặt với những đánh giá khá thẳng thắn của cơ quan kiểm toán.

Cụ thể, theo đánh giá của Kiểm toán Nhà nước, DATC không thực hiện đầy đủ chức năng nhiệm vụ là mua bán nợ. Mặt khác, công ty này đầu tư dài hạn tái cấu trúc doanh nghiệp, sử dụng vốn hiệu quả thấp, gửi tiền và cho vay không đúng chức năng nhiệm vụ, thanh khoản kém, có nguy cơ mất vốn, tiếp nhận bàn giao còn một số tồn tại.

Sự hạn chế của DATC cũng được chính ban lãnh đạo công ty thừa nhận trong cuộc hội thảo vừa được tổ chức sáng nay 17/9 với nội dung: “Chia sẻ kinh nghiệm về xử lý nợ xấu trong tái cấu trúc doanh nghiệp Nhà nước”.

Theo ông Phạm Mạnh Thường, Phó Tổng giám đốc DATC, hiện công ty đang có hai mục tiêu mâu thuẫn với nhau. “DATC được giao nhiệm vụ là công cụ của Chính phủ trong việc xử lý nợ xấu tồn đọng. Tuy nhiên, công ty cũng được yêu cầu phải có hiệu quả kinh tế trong mỗi giao dịch, đảm bảo an toàn như doanh nghiệp kinh doanh thông thường, ” ông Thường nhấn mạnh.

Điều này, theo ông Thường, mục tiêu tạo ra lợi nhuận là rất khó khăn và khó đạt được trong tất cả trường hợp. Thực tế hoạt động mua bán nợ, xử lý tồn đọng, đặc biệt là với doanh nghiệp Nhà nước là rất rủi ro do những khoản nợ này về bản chất là rất xấu, dễ gây thua lỗ.

Yêu cầu hoạt động có lãi làm DATC có xu hướng sợ rủi ro, chỉ mua những khoản nợ nào chắc chắn có lãi. Do vậy, số lượng các giao dịch, quy mô nợ đã mua và xử lý rất thấp so với yêu cầu của nền kinh tế.

Bên cạnh đó, đại diện DATC cũng cho rằng, hiện công ty vẫn thiếu hướng dẫn chi tiết trong việc tái cơ cấu hoạt động của doanh nghiệp Nhà nước. Theo ông Thường, việc chưa có hướng dẫn chi tiết quyền, biện pháp DATC được phép thực hiện giúp tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước về mặt hoạt động kinh doanh. Điều này khiến công ty mua bán nợ rất khó tham gia vào quá trình tái cơ cấu một cách hiệu quả.

Nhìn nhận từ góc độ khác, ông Kotegawa Daisuke, chuyên gia đặc biệt của JICA trong lĩnh vực tái cấu trúc doanh nghiệp Nhà nước cũng thừa nhận, việc lập ra những công ty quản lý tài sản rất khó đạt hiệu quả kinh tế.

Nợ xấu ngân hàng: Khó với tới

Trong khi DATC đang có xu hướng sợ rủi ro, chỉ dám mua những khoản chắc chắn có lãi thì các ngân hàng thương mại lại không hề muốn bán những khoản nợ có khả năng thu hồi ấy. Thậm chí, với những khoản nợ muốn loại bỏ, phía ngân hàng lại một mực không muốn bán ở mức giá thấp.

Theo ông Thường, mặc dù tình hình nợ xấu đang báo động nhưng các ngân hàng vẫn không chịu áp lực để chuyển giao hoặc bán nợ xấu cho DATC.

Trong khi đó, các ngân hàng sẽ không muốn bán nợ xấu có tài sản bảo đảm và nợ có khả năng thu hồi. Đối với các khoản nợ xấu mà họ thực sự muốn loại bỏ, các ngân hàng lại không muốn bán ở mức giá thấp vì như vậy có thể làm cho ngân hàng phải ghi nhận khoản lỗ từ nợ xấu ngay lập tức.

Ông Thường tiết lộ, có trường hợp, số nợ xấu của một ngân hàng lớn hàng đầu ở Việt Nam đã vượt qua vốn điều lệ nhưng ngân hàng này vẫn đòi bán nợ với 100% giá trị.

“Chính vì thế, mặc dù DATC đã mua số nợ xấu khoảng 8.000 tỷ đồng nhưng so với tỷ trọng nợ xấu của các ngân hàng vẫn còn nhỏ,” ông Thường nhấn mạnh.

Ông Thường cũng thẳng thắn, nên có cơ chế rõ ràng yêu cầu các ngân hàng minh bạch những khoản nợ xấu.

“Ngân hàng nào làm tốt sẽ được thưởng với hình thức ưu đãi thuế, tái chiết khấu trái phiếu… Ngược lại, đơn vị nào trì hoãn cần chế tài mạnh mẽ như không cho phép tăng trưởng tín dụng, không cho mở chi nhánh hay yêu cầu nâng mức trích dự phòng,” ông Thường đưa ra ý kiến./.

Đại diện JICA, ông Daisuke cũng chia sẻ kinh nghiệm về mô hình của Tập đoàn Tái thiết công nghiệp Nhật Bản (IRCJ). Không giống với DATC, toàn bộ số tiền thành lập tập đoàn này của Nhật Bản là của các ngân hàng chứ không phải từ tiền thuế của người dân.Cách làm của Tập đoàn Tái thiết công nghiệp Nhật Bản là lực chọn các tập đoàn, công ty cần phải tái thiết, sau đó sẽ tách đơn vị ấy thành nhiều phòng, ban và đánh giá hiệu quả hoạt động của từng phòng, ban. Nếu một ban không sinh lời, tập đoàn có thể bán ban đó kèm chiết khấu dựa vào giá trị tài sản sau khi định giá. Cuối cùng, nguồn lực sẽ được một cách có chọn lọc vào những phòng, ban làm ăn có lãi hoặc có sức cạnh tranh.Ông Daisuke cho biết, trong giai đoạn 2004 – 2006, IRCJ đã tái thiết được rất nhiều doanh nghiệp, tập đoàn trong các lĩnh vực như siêu thị, mỹ phẩm, bất động sản, khách sạn, vận tải, công nghệ cao…. Điều này đã tạo nên một làn sóng sáp nhập và mua bán trong giai đoạn này giúp tái cơ cấu nền công nghiệp Nhật Bản.

X. Dũng

VIETNAM+

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s