CXN_080913_2937_VAMC, trò hề thế kỹ cho 90 triệu dân VN nhưng không ai cười nỗi: VAMC nguy cơ ‘thất nghiệp’ (debt provision)

Icon_Symbols_ĐCS_Mao
Đảng Cộng Sản VN vẫn còn tôn thờ lối hành xử của (về Kinh Tế chủ đạo XHCN) Mao Trạch Đông (Con quỷ sống giết 52 triệu dân). Câu này vẫn còn trong Điều 1 Hiến Pháp nước CXXHCNVN..“Đảng và nhân dân ta quyết tâm xây dựng đất nước Việt Nam theo con đường xã hội chủ nghĩa trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh”.
———————–

Châu Xuân Nguyễn


Thật là bọn bất tài tham nhũng Ba Xạo, Bình Ruồi này làm trò cười cho dân VN. Tôi đã cảnh báo chúng về nợ xấu NH từ đầu 2011, gần 3 năm nay (vì kinh nghiệm suy thoái, DN phá sản hay vỡ nợ, nợ xấu sẽ tăng cao) nhưng chúng đâu có hiểu gì mà nghe.

Tới cuối 2011, QH mới bắt đầu lên tiếng và ròng rã 2 năm, 12,13 chúng mới nghĩ ra VAMC nhưng chưa hết, chúng không có đủ tiền hoạt động cho VAMC (500 tĩ mua nợ 1 triệu tỉ) nên bây giờ chúng vẫn loay hoay không biết phải làm gì.

Nếu chúng nó “chơi sang” với NH chúng mua nợ thì 500 tỉ này cụt vốn rất nhanh (mua nợ ẩu, thế chấp không bảo đảm, chiết khấu trái phiếu quá cao, phát mãi thấp thì lỗ te tua thì 500 tỉ rất mau về với Mác Lê).

Còn nếu chúng nó chơi “bẩn” (nắm cán với NH như phải có tài sản bảo đảm 65%, tái cấp vốn 30%, trích lập dự phòng 20%, chia lãi cho VAMC) thì NH ngu dại gì bán những món “nợ tốt” này, bộ NHTM không biết phát mãi BDS rồi thu hơn 30% (có thể), khỏi trích lập dự phòng 5 năm mỗi năm 20%, khỏi phải chia lãi cho VAMC.

Đó là trò hề loay hoay của NHNN về giải quyết 1 triệu tỉ nợ xấu trong khi DNNVV vẫn đóng cửa mệt nghĩ, KT ngày càng thụt lùi vào vơ vọng và sự nghiệp chính trị của cả ĐCS ngày càng lung lay.
—–
90 triệu dân VN bây giờ phải thống nhất suy nghĩ trong đầu rằng bằng chứng bất tài, tham nhũng, tàn bạo của bọn CS này là quá rõ. Chúng ta hãy tâm niệm cùng nhau xuống đường hàng triệu người VN (thực tế nếu còn 100 ngàn bước xuống đường) là Công An CS không thể đàn áp được, lúc đó sẽ là sức mạnh vô biên để lật bọn này và nếu đồng bào cần tôi trở về giúp nước, tôi sẵn sàng nhưng phải chức lớn để cải cách tất cả, từ quân sự Cảnh sát, giáo dục, Nội vụ, y tế và tất cả dĩ nhiên có Kinh tế và năng cao cuộc sống của đồng bào.

Melbourne
09.08.2013
Châu Xuân Nguyễn

———————————————
http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/ebank/ngan-hang/vamc-nguy-co-that-nghiep-2856940.html

Thứ hai, 29/7/2013 12:03 GMT+7

VAMC nguy cơ ‘thất nghiệp’

Thông tư 02 được hoãn thực hiện một năm, cộng với vốn điều lệ chỉ 500 tỷ đồng, nhiều chuyên gia cho rằng, công ty quản lý nợ quốc gia  khó có “hàng” để xử lý.

Công ty Quản lý và Khai thác tài sản của các tổ chức tín dụng Việt Nam (VAMC) là doanh nghiệp đặc biệt, được quyền xử lý toàn bộ số nợ của nền kinh tế đang kết chuyển tại hệ thống tổ chức tín dụng. Quyền năng lớn nhưng thực lực tài chính chỉ 500 tỷ đồng, chuyên gia tài chính độc lập Nguyễn Trí Hiếu đã đặt ngược vấn đề về đòn bẩy tài chính của công ty này.

Theo ông, Thông tư 02 và VAMC chính là hai công cụ  cực kỳ quan trọng xử lý nợ xấu và  có quan hệ rất mật thiết với nhau. Thông tư 02 giữ vai trò như chiếc máy ủi làm vợi đi lớp đất đá bên trên, làm lộ thiên phần nợ xấu, từ đó, VAMC mới có cơ  sở để xử lý nợ.

Nhưng khi Thông tư 02 bị lùi thời hạn thực hiện thêm một năm, các ngân hàng đã và sẽ tìm cách giấu nợ xấu nhằm tránh VAMC “sờ gáy”, bởi theo quy định, chỉ những ngân hàng nào có nợ  xấu trên 3% mới phải bán nợ cho VAMC.

Cuối năm ngoái, nhiều ngân hàng thương mại có nợ xấu cao, đã tìm cách đẩy nợ xấu xuống dưới 3%. “Đáng lẽ, cần phải thực thi ngay Thông tư 02 để nợ xấu lòi ra thì mới có cơ sở  xử lý. Đằng này, hoãn Thông tư 02 thì  có thể phải chấp nhận khả năng VAMC không có hàng để mua”, ông Hiếu nói.

Thứ hai, VAMC còn gặp một số khó khăn nội tại mà  đầu tiên là đòn bẩy tài chính. Theo bố cáo thành lập doanh nghiệp, vốn điều lệ của doanh nghiệp này chỉ 500 tỷ đồng. Trước đó, Ngân hàng Nhà nước hy vọng VAMC xử lý  nợ xấu khoảng 40.000 – 70.000 tỷ đồng, còn  Ủy ban Giám sát tài chính Quốc gia cho rằng sẽ xử lý được 100.000 tỷ.

Ví dụ khi VAMC mua nợ 50.000 tỷ đồng và trao lại cho ngân hàng những tờ trái phiếu đặc biệt, trong bảng cân đối tài sản của VAMC ở một thời điểm nào đó trong tương lai, sẽ là: bên “Nợ” 50.000 tỷ đồng nhưng bên “Có” chỉ 500 tỷ đồng từ vốn điều lệ. Đòn bẩy tài chính ở đây là 50.000 tỷ/500 tỷ đồng, bằng 100/1.

Thông thường, tỷ lệ đòn bẩy tài chính ở một ngân hàng đang hoạt động khoảng 10/1, những đơn vị  nào có tỷ lệ này 15/1 được coi là rủi ro, còn nếu ở mức 20/1 là quá rủi ro, hơn nữa thì ngấp nghé phá sản bất cứ lúc nào. Một VAMC tầm cỡ quốc gia mà đòn bẩy tài chính như trên là khó thuyết phục về mặt kỹ thuật tài chính.

Thứ ba, trái phiếu “đặc biệt” của VAMC là  loại trái phiếu gì? Chắc chắn không phải trái phiếu Chính phủ, không phải trái phiếu công ty được Chính phủ bảo lãnh như trái phiếu Ngân hàng Phát triển Việt Nam, trái phiếu Ngân hàng Chính sách Xã  hội và cũng khác xa với tín phiếu Ngân hàng Nhà nước, vốn là  loại giấy tờ có giá đứng đầu về  giá trị trong giao dịch nghiệp vụ thị  trường mở.

Cũng vì chưa có tiền lệ nên vẫn còn một băn khoăn nữa về mặt pháp lý: VAMC hoạt  động theo luật công ty, nếu trái phiếu đó không có  giá trị do VAMC hoạt động không hiệu quả  thì ai sẽ có trách nhiệm?

Do đó, rất nhiều khả năng là khi các ngân hàng thương mại cầm trái phiếu VAMC, họ sẽ đến Ngân hàng Nhà nước chiết khấu ngay để lấy tiền tươi thóc thật thay vì giữ lại. Hiện tỷ lệ chiết khấu cũng chưa rõ bao nhiêu vì Ngân hàng Nhà nước cần phải thống nhất với Bộ Tài chính. Trong khi đó, mỗi năm các ngân hàng lại phải trích lập dự  phòng rủi ro khoảng 20% trong vòng 5 năm để giảm trừ  giá trị trái phiếu về số nợ cần cân bằng trước khi bán.

Vậy nên, ngân hàng thà giấu diếm để ôm số nợ kia, vừa không phải  ỉ eo với cơ quan quản lý để được chiết khấu mà lại không bị “lộ hàng”. Kinh doanh ngân hàng không ai dại dột cho bàn dân thiên hạ biết mình đang là “khách hàng” của VAMC! Đằng nào thì sau 5 năm, nếu không xử lý hết nợ xấu, số tài sản độc hại kia lại quay về  với khổ chủ.

ngan-hang-11-hh490-1375073326_500x0.jpg
VAMC dự kiến sẽ xử lý khoảng 40.000 – 70.000 tỷ nợ xấu trong năm 2013. Ảnh minh họa: Hoàng Hà.

Cũng theo ông Hiếu, nói đi thì phải nói lại, VAMC là công ty con của Ngân hàng Nhà nước, hoàn toàn có thể dựa vào uy tín của cơ quan này để thực thi nhiệm vụ . Và nếu thành công thì mô hình VAMC là sáng kiến tuyệt vời chỉ có ở Việt Nam. Ở các nước, khi nợ xấu trầm trọng, họ cũng lập công ty mua bán nợ quốc gia và bỏ ra số tiền rất lớn từ ngân sách để mua đứt bán đoạn.

“Chắc ăn nhất, muốn để công ty này thực thi được nhiệm vụ thì Chính phủ phải thò bảo lãnh ra, hoặc mua đứt bán đoạn bằng ngân sách. Lúc đó, ngân hàng mới sẵn sàng bán thẳng nợ xấu cho VAMC với giá thuận mua vừa bán, tùy thuộc vào mức độ độc hại của nợ xấu, để thêm vốn làm ăn. Nếu Chính phủ bỏ vốn ra thì con số này ước phải 5 tỷ USD trở lên”, ông Hiếu nói.

Trao đổi với một lãnh đạo cao cấp của Ngân hàng Nhà nước, ông cho rằng, những lo lắng trên ít nhiều có cơ sở, nhưng trong điều kiện hiện nay, mô hình VAMC để xử lý nợ xấu vẫn có tính khả thi cao.

Thứ  nhất, Ngân hàng Nhà nước rất muốn vốn điều lệ của VAMC cao hơn mức 500 tỷ đồng nhưng thực tế, để xử lý nợ xấu thì vốn điều lệ không thấm tháp gì so với tổng nợ xấu trong hệ thống, mà vấn đề phụ thuộc vào trái phiếu do VAMC phát hành. Vốn điều lệ nhiều thì công ty có thể sẽ đầu tư vốn dưới các hình thức khác nhau để sinh lời, nhưng lại gây tốn kém cho nhà nước.

Hơn nữa, nếu là doanh nghiệp, khi phát hành trái phiếu, họ phải tuân thủ mọi quy định về phát hành trái phiếu, còn với VAMC là doanh nghiệp đặc biệt, có  hẳn một nghị định riêng của Chính phủ để  điều chỉnh, điều này càng làm cho vốn điều lệ  của công ty không ý nghĩa gì.

Thứ  hai, những nghi ngại về giá trị trái phiếu VAMC, khả năng giao dịch trên thị trường như  trái phiếu Chính phủ, tín phiếu Ngân hàng Nhà nước hay trái phiếu doanh nghiệp nhà  nước được Chính phủ bảo lãnh là thiếu cơ  sở, bởi trái phiếu do VAMC phát hành nhưng được Ngân hàng Nhà nước chấp nhận, nên mức độ giá trị của chúng không khác gì trái phiếu doanh nghiệp được Chính phủ bảo lãnh, cho nên, các ngân hàng thương mại sẽ thích ngay.

Thứ ba, vị lãnh đạo trên cho rằng việc trì hoãn Thông tư 02 sẽ  tạo điều kiện để các ngân hàng thương mại giấu nợ xấu và VAMC sẽ “thất nghiệp” là hơi thái quá.

Ông phân tích, hiện nay, có những ngân hàng đang hoạt động bình thường, họ có thể làm cho nợ xấu của mình xuống dưới 3% nhưng với cơ chế mua bán nợ của VAMC, họ sẽ đẩy lên trên 3% để bán ngay vì có giữ lại nợ xấu cũng không lợi lộc gì. Còn với những trường hợp cố  tình che giấu nợ, Nghị định 53 cũng cho phép Ngân hàng Nhà nước sử  dụng các biện pháp nghiêm khắc, yêu cầu họ bán nợ  để giữ an toàn hệ thống. Những trường hợp này không nhiều vì thực tế có 9 ngân hàng thương mại trong diện tái cơ cấu, họ đã và đang rất muốn bán nợ cho VAMC.

Ngược lại, Ngân hàng Nhà nước đang tính tới khả năng là thời gian tới, VAMC sẽ phải hạn chế mua, chỉ mua nhưng tài sản đáng mua. Tăng trưởng tín dụng rất khó dù lãi suất tiền vay đã rất thấp, thanh khoản ngân hàng quá dồi dào, trong khi đã mua nợ thì phải đẩy thêm tiền ra nhưng không giải quyết được vấn đề gì.

Nhận định VAMC sẽ xử lý được khoảng 40.000 – 70.000 tỷ đồng theo Ngân hàng Nhà nước là có cơ sở.  Nghị định 53 quy định có hai loại mua bán nợ: mua theo giá thị trường và  mua theo giá trị sổ sách. Nếu mua theo giá thị trường thì phải trải qua quá trình định giá, kiểm tra tài sản bảo đảm, công bố phát mại tài sản, thậm chí ra tòa nên khó thực hiện. Thế  nên, VAMC chủ yếu sử dụng hình thức mua bán nợ  trên sổ sách, tức nợ trên sổ ngân hàng chuyển sang sổ của VAMC, ngân hàng nhận tiền là… xong.

Về phía VAMC, Tổng giám đốc Nguyễn Hữu Thủy nói: “Nghị định 53 xác định rất rõ: trái phiếu VAMC không chuyển đổi trên thị trường mà chỉ là giấy nhận nợ của VAMC đối với các tổ chức tín dụng. Tổ chức tín dụng có thể mang giấy này đến Ngân hàng Nhà nước để tái chiết khấu với một tỷ lệ nào đó theo quy định, nhưng việc sử dụng nguồn tiền từ chiết khấu phải có mục đích rõ ràng”.

“Hiện có băn khoăn rằng, VAMC “ép” tổ chức tín dụng bán nợ, chúng tôi kỳ vọng không cần phải dùng từ này vì đây là  nhiệm vụ lớn của nền kinh tế. Việc xử lý  nợ xấu là để ngân hàng thương mại rảnh nợ và phục vụ doanh nghiệp tốt hơn. Trước đó, trong quá trình thảo luận Nghị định 53 cũng như thông tư hướng dẫn thực hiện, các tổ chức tín dụng đã tỏ rõ sự đồng thuận rất cao trong việc bán nợ cho VAMC”, ông Thủy nhìn nhận.

Theo Thời báo Kinh tế Việt Nam

Advertisements

12 comments on “CXN_080913_2937_VAMC, trò hề thế kỹ cho 90 triệu dân VN nhưng không ai cười nỗi: VAMC nguy cơ ‘thất nghiệp’ (debt provision)

  1. TIN KHẨN: MỚI NHẬN. (trích nguyên văn)
    KÍNH NHỜ BÀ CON PHỔ BIẾN RỘNG RẢI CHO NGƯỜI DÂN VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC ĐƯỢ BIẾT.
    TS KERBY ANDERSON NGUYỄN
    – Một Tướng CSVN Đã Xin Tị Nạn Chính Trị Tại Hoa Kỳ và Tiết Lộ Âm Mưu Bán Nước Cho Trung Cộng.
    ” *Chuyện Thiếu tướng CSVN Hà Thanh Châu, Chính ủy Tổng Cục Công nghiệp Quốc Phòng` của CS Hànội, nộp đơn tại Seattle/WA xin tị nạn chính trị từ ngày 8-4-2013… là một sự kiện thời sự quan trọng.”

    10 giờ sáng ngày 08-04-2013, Thiếu tướng CSVN Hà Thanh Châu, Chính Ủy Tổng Cục Công Nghiệp Quốc Phòng (Chủ Nhiệm Tổng Cục là Trung Tướng Nguyễn Đức Lâm) được Luật Sư William Lê hướng dẫn đến Sở Di Trú King County, Seattle, tiểu bang Washington State, nạp đơn “xin tỵ nạn chính trị”, sau 2 tuần lễ ông và vợ ông đi thăm 3 người con đang là “du học sinh” ở tiểu bang này. Bốn ngày sau, qua trung gian của 1 “viên chức” cao cấp Hoa Kỳ, ông trao cho chủ bút Tạp Chí Foreign Policy Magazine một tập tài liệu “tối mật”, có liên quan đến sự sống còn của nước Việt nam, dự trù sẽ đăng tải cuối năm 2013. Tập tài liệu này, do người anh vợ của ông, Thiếu Tướng H.T.T. làm Chính Ủy Tổng Cục 2, dưới thời Tổng Cục Trưởng Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh, chép lại nguyên văn từ cuốn băng nhựa AKAI mang bí số ML887, ghi âm những cuộc họp bí mật của các nhà lãnh đạo Việt Nam: Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh và Trung Cộng: Giang Trạch Dân (sinh năm 1926), Lý Bằng, Lương Quang Liệt, Diệp Tuyển Ninh, Dương Đắc Chí, Hứa Thế Hữu… tại Thành Đô, thảo luận các thỏa hiệp sát nhập nước Việt Nam vào lãnh thổ “Trung Quốc”.Chúng tôi (tác giả bài viết này), hiện làm “bỉnh bút” cho tờ Foreign Policy Magazine, nên được phổ biến bằng Việt ngữ, giới hạn, trong vòng thân hữu.Thật ra, các cam kết “giao nước Việt Nam cho Trung Quốc”, đã được “ký” bằng “lời hứa danh dự ” của ông Hồ Chí Minh với 2 Đại Tướng Tàu Trần Canh và Vị Quốc Thanh, thay mặt cho Mao Trạch Đông vào năm 1926. Bốn năm sau, năm 1930, thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, ông Hồ khẳng định một lần nữa với Tổng Lý Chu Ân Lai:“Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một. Một dân tộc. Một Nền văn hóa. Một phong tục. Một tổ quốc. Nếu giúp chúng tôi thắng Pháp, thắng Nhật, thắng tất cả bọn tư bản vùng Đông Nam Á, nắm được chính quyền, thì nợ viện trợ sẽ hoàn trả dưới mọi hình thức, kể cả cắt đất, cắt đảo, lùi biên giới nhượng lại cho Trung Quốc, chúng tôi cũng làm, để đền ơn đáp nghĩa….”Ngày 14-09-1958, ông Hồ chỉ thị Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký “công hàm” giao đứt quần đảo Hoàng Sa cho Mao Trạch Đông. Lê Duẩn (tên thật Lê Văn Nhuận: 1907-1986) chết ngày 10-07-1986, ông Nguyễn Văn Linh (Mười Cúc) lên nắm chức Tổng Bí Thư, tức khắc nối lại bang giao với Trung Quốc bằng 1 câu nói để đời trong lịc sử: “Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng “.Ngày 10-08-1987, ông Nguyễn Văn Linh (đang mắc bệnh ung thư) bay qua Trùng Khánh gặp Hồ Diệu Bang (1915-1989), Đặng Tiểu Bình (1904-1992= thọ 92 tuổi) bàn luận về các kế họach cắt đất, cắt biên giới và phát họa rõ ràng hơn 1 chương trình “sát nhập Việt Nam vào lãnh thổ Trung Quốc” qua chiến thuật “Hoà Bình, hữu nghị, chầm chậm, êm ả, kín đáo, không ai có quyền biết đến” với thời gian 60 năm, phân ra làm 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn 20 năm.GIAI ĐOẠN I : Ngày 15-07-2020 : QUỐC GIA TỰ TRỊ.GIAI ĐOẠN II : Ngày 05-07-2040 : QUỐC GIA THUỘC TRỊ.GIAI ĐOẠN III: Ngày 05-07-2060 : Tỉnh lỵ Âu Lạc.Tỉnh trưởng vẫn là người Việt, đặt dưới quyền lãnh đạo của Tổng Đốc Quảng Châu.Thời gian này, tiếng Việt là ngôn ngữ phụ, tiếng tàu là ngôn ngữ chính. Một chút lịch sử về ” Âu Lạc”: “Thế kỷ thứ 3 trước Tây Lịch, ông Thục Phán, thủ lãnh của bộ tộc Âu Việt, là một trong những bộ tộc của Bách Việt ở về phía Bắc Văn Lang đã cùng Hùng Vương thứ 18 đánh bại cuộc xâm lăng của nhà Tần. Sau khi thắng quân Tần, vua Hùng Vương nhường ngôi cho Thục Phán, sát nhập lãnh thổ của người Âu Việt và Lạc Việt vào một, lập nước Âu Lạc, đóng đô ở Cổ Loa, thuộc huyện Đông Anh, Hà Nội ngày nay. Ông tự xưng là An Dương Vương, Nước Âu Lạc của An Dương Vương bị Triệu Đà thôn tính vào năm 206 trước Tây Lịch”.QUY CHẾ KHU TỰ TRỊ: Sau đây xin mời quý vị nghe lại cuộn băng nhựa của Tổng Cục 2 Việt nam với lời lẽ bề trên, trịch thượng của người Tàu, ban mệnh lệnh, giáo huấn, dạy dỗ, răn đe cấp lãnh đạo Việt Nam phải làm những gì suốt 60 năm dài “tịch thu” nước Việt Nam từng bước một: “Âm thầm, Lặng lẽ, Từ từ như tằm ăn dâu. Khéo như dệt lụa Hàng Châu. Êm như thảm nhung Thẩm Quyến…” theo thể thức “diễn tiến hoà bình”. Làm cách nào để cho người Việt Nam và dư luận quốc tế nhìn nhận rằng, người Tàu không “cướp nước Việt” mà chính người Việt Nam tự mình “dâng nước” và tự ý đồng hóa vào dân tộc Trung Hoa. Tại Thành Đô, Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh xin xỏ Đặng Tiểu Bình: Nhờ Trung Quốc mà Đảng Cộng Sản Việt Nam mới nắm được chính quyền, mới thắng đế quốc Pháp, đế quốc Mỹ, diệt được bọn tư bản phản động. Công ơn Trung Quốc to lắm, bốn biển gộp lại cũng không bằng. Do thế, nhà nước Việt Nam đề nghị Trung Quốc xóa bỏ các hiểu lầm, các bất đồng đã qua. Phía Việt nam sẽ làm hết sức mình để ..

    Like

  2. Xem ra co ve khong thong lam.Chi tin khi co ban chinh. Cac vi nen nho ngay nay nhieu nguoi doc cung co tam hieu biet, mong cac vi cung cap thong tin chung minh cho.

    Like

    • Chờ thấy dấu chỉ mới tin ? Cẩn trọng là điều tốt nhưng tiếp tục tin vào CS thì không có sai lầm nào hơn nữa được . Có lẽ bạn còn nghi ngờ tín xác thực vậy cứ hãy nghi ngờ. chừng nào con cháu mình trở thành nô lệ như 1000 năm bắc thuộc thì lúc đó là xác thực nhất .
      Ôi buồn !!!

      Like

      • Cám ơn bạn. Giải thích bọn NÃO CU SU mệt hơi lắm.
        Cứ vào mạng gõ đầu ông gút – gồ : CÔNG HÀM 1958 thì ổng trả lời.

        Like

  3. Cám ơn VNNTCS đã đưa tin .
    Việc này đã lộ ra . Đang chờ WIKILEAK công bố dự định cuối năm nay thì không ai không tin được . Cũng vì vậy bọn chúng đổ xô mua nhà cửa đất đai ở nước ngoài ở nhiều lắm và tranh thủ mạnh thằng nào thằng ấy vơ vét khi còn có thể trước khi cơn cuồng nộ của người dân nổi lên .
    Có cả đoạn băng tên tướng tầu khuyên nên gia nhập thành một tỉnh của chúng chớ đừng tự trị như Tây Tạng vì chúng cũng sợ dân nổi lên đòi độc lập lại như bên ấy .
    Một cơ quan truyền thông có uy tín phổ biến thì không thể chối cải , họ đang củng cố chứng lý trước khi phổ biến ra thế giới .
    Mong sao người dân đừng thờ ơ với vận mệnh dân tộc . Chúng ta cố gắng hết mình nhé

    Like

  4. Sự thật nhà nước VN đã BUÔNG SÚNG VỀ LÃNH VỰC KINH TẾ. Hàng ngày chúng vẫn lên tivi BÔ BÔ BỐC PHÉT chủ yếu là kéo dài thời gian đủ cho cả BỘ MÁY chúng nó KIẾM ĐƯỜNG CHUỒN MỘT CÁCH AN TOÀN. Xin đọc bài này: RỒI CHO BIẾT HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚNG TA ?

    LÀN SÓNG CUỐN GÓI VÀ THÁO CHẠY KHỎI VIỆT NAM

    Mấy tháng qua, các nhà quản lý tại Anh, Canada, Úc, Mỹ đều ghi nhận luồng tiền ồ ạt chảy từ Việt Nam sang nước họ dưới danh nghĩa đầu tư. Lãnh tụ phe đối lập Úc thậm chí còn giật mình đòi chính phủ cầm quyền xét lại chính sách đầu tư nước ngoài ở quốc gia này bởi ngày càng có nhiều người nước ngoài trong đó có rất đông người Việt Nam sang Úc mua đất, cổ phần doanh nghiệp. Sự thật này trái ngược hẳn tình hình ảm đạm kinh tế trong nước. Báo chí chính thống và các nhà quản lý thì chỉ dám mon men phân tích chỉ số, niềm tin v.v. Một sự thật hiển hiện nhưng khó nói đó là đã xuất hiện làn sóng nhà giàu, đại gia cuốn gói và tháo chạy, bằng cách này hay cách khác mang lượng tiền vốn khổng lồ ra nước ngoài, khiến kinh tế Việt Nam ngày càng kiệt quệ.

    Người giàu nhất Việt Nam cũng thiếu tiền

    Người giàu nhất Việt Nam năm 2007, ông Đặng Thành Tâm vừa đăng ký bán 22 triệu cổ phiếu SQC, với giá trị ước tính 1.400 tỉ đồng trong một trào lưu mà báo chí gọi là “đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi”.
    Nhưng đây chỉ là 1 “gạch đầu dòng” trong chuỗi vô số những khó khăn của các đại gia, mà những biến động của “chứng” (khoán) trên thị trường mới chỉ là khía cạnh có thể nhìn thấy.

    Quốc Cường Gia Lai bị khởi kiện ra tòa xung quanh một dự án BĐS ở Đà Nẵng là một điển hình cho tình trạng đại gia “gặp khó khăn”. Hết quý II, đại gia này nợ tới 2.980 tỉ đồng. Và trong khi lượng hàng tồn kho lên tới 2.846 tỉ đồng thì quỹ tiền mặt chỉ còn hơn 15,3 tỉ đồng.

    Đại gia Bình An tiếp tục bị chủ nợ vây hãm, đòi tuyên bố phá sản, bất chấp thông tin bà Diệu Hiền có thể sẽ về nước. Thậm chí ngay cả khi Chủ tịch HAGL Đoàn Nguyên Đức mua lại 1,1 triệu cổ phiếu HAG, các nhà đầu tư vẫn tỏ thái độ mà báo chí mô tả rất chính xác là “thờ ơ”.

    Không “thờ ơ” không được, không lo lắng không xong, khi bất chấp việc ông chủ của HAGL đăng ký mua hơn 3 triệu cổ phiếu – một động thái dư luận cho rằng mang tính trấn an hơn là một hoạt động đầu tư, bất chấp những thanh minh số nợ “chỉ” 6.400 tỉ đồng, chứ không phải 15.500 tỉ đồng, HAGL vẫn tiếp tục bị Fitch đưa vào diện “theo dõi tiêu cực” cho định hạng tín nhiệm B đối với nợ ngoại tệ, nội tệ dài hạn.

    Có thể các đại gia đang khát tiền mặt và tìm mọi cách thoái vốn, dù phải bán cả đống cổ phiếu của chính DN mình. Có hai điều có thể nhìn thấy qua sự kiện này: Những khó khăn của nền kinh tế không buông tha một ai kể cả đó là những người giàu nhất. Và sự bất chấp điều tiếng cho thấy những khó khăn về nguồn vốn lớn đến mức các đại gia buộc phải chấp nhận những mất mát về lòng tin của các nhà đầu tư vào thương hiệu thậm chí đã phải xây dựng trong nhiều thập kỷ.

    Rút vốn bằng mọi cách bất chấp suy kiệt niềm tin.

    Nghiêm trọng hơn, TTCK lại bị rung động khi “quả bom” SME phát nổ với việc cả chủ tịch và phó chủ tịch Cty chứng khoán này bị bắt. Song nghĩ cho cùng, nỗi lo mất vốn, mất tiền không phải đến khi “quả bom” phát nổ – khi mà các mã cổ phiếu “dán nhãn SME” gần như thành giấy vụn, được bán tống bán tháo với giá cốc trà đá – 700đ/cổ phiếu mới có. Bởi thế, “quả bom SME”, hay sự kiện người giàu nhất VN năm 2007 “bán chứng gom tiền”, chỉ là dày thêm sự thờ ơ và nỗi lo.

    Ông Đặng Thành Tâm công khai việc phải bán cả núi cổ phiếu dẫu sao vẫn còn hơn chán vạn những đại gia khác, bất chấp uy tín, tìm mọi cách “bán lén” cổ phiếu. Như trường hợp Chủ tịch HĐQT Kien Long Bank, vừa bị phạt vì “bán chui” cả gánh 876.450 cổ phiếu STB. Nắm cổ phiếu ngân hàng – loại cổ phiếu được bảo lãnh bằng danh nghĩa “an ninh tài chính tiền tệ” còn phải tìm cách “bán lén” huống chi các loại “chứng” khác.

    Khi mà nền kinh tế lâm trọng bệnh, khi người giàu nhất VN cũng trở thành kẻ túng thiếu, thì việc nói về một “dấu hiệu khởi sắc cho thị trường chứng khoán” hay sự phục hồi của các DN quả thực xa vời.

    Đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi

    Thay vì bơm tiền vào phát triển doanh nghiệp và giữ vị thế cổ đông lớn, cổ đông sáng lập, nhiều đại gia dường như đang tranh thủ các cơ hội bán cổ phiếu để chốt lời hoặc bảo toàn không bị mất vốn

    Lãi lỗ đều muốn bán cổ phiếu

    Vừa công bố lãi ấn tượng trong quý thứ 2 liên tiếp, với lợi nhuận 6 tháng đầu năm lên tới 86 tỷ đồng, tăng 162% so với cùng kỳ (chủ yếu nhờ vào lợi nhuận từ nhà máy xỉ titan), ông Đặng Thành Tâm, bất ngờ công bố muốn bán 22 triệu cổ phiếu Khoáng sản Sài Gòn- Quy Nhơn (SQC).

    Cụ thể, từ ngày 1/8 – 24/8, ông Đặng Thành Tâm, anh trai của bà Đặng Thị Hoàng Phượng -Chủ tịch Hội đồng Quản trị công ty, đăng ký bán ra 22 triệu cổ phiếu SQC.

    Mục đích giao dịch nhằm cơ cấu lại danh mục đầu tư qua phương thức thỏa thuận. Trước khi giao dịch, ông Tâm nắm 66 triệu cổ phiếu SQC, tương đương với 60% tổng số cổ phiếu SQC đang lưu hành.

    Nếu tính theo giá cổ phiếu SQC đang được giao dịch ngày 31/7 là 63.000 đồng/cổ phiếu thì tổng giá trị cổ phiếu SQC ông Tâm hiện đang nắm giữ lên tới gần 4.200 tỷ đồng và số vốn ông muốn thoái bớt là gần 1.400 tỷ đồng.

    Các số nói trên thực tế chỉ là tính toán. Việc bán được hay không và bán với mức giá nào còn phải chờ thời gian bởi tính thanh khoản của cổ phiếu này là rất thấp, rất ít người mua cũng như gần như không có người bán. Suốt từ ngày lên sàn đầu 2010 tới nay, cổ phiếu SQC gần như không có giao dịch. Trong 10 phiên gần đây, lượng giao dịch trung bình chỉ đạt 100 cổ phiếu.

    Sự kiện này cho thấy 1 hiện tượng là trong thời gian gần đây, trái ngược với xu hướng thâu tóm doanh nghiệp khi giá cổ phiếu ở mức bèo bọt, nhiều đại gia cũng đang tìm mọi cách rút hết vốn tại các doanh nghiệp của mình, bất chấp doanh nghiệp đó đang làm ăn tốt hay xấu.

    Trường hợp hàng loạt nhân vật chủ chốt của Công ty Cổ phần Tập đoàn Đức Long Gia Lai (mã DLG) bán chui cổ phiếu hồi cuối tháng 6 vừa qua là 1 ví dụ.

    Theo đăng ký, người chủ tịch và nhiều lãnh đạo DLG bán cổ phiếu từ 26/6/2012 nhưng trên thực tế bà Hương (vợ Chủ tịch HĐQT) đã bán hơn 1 triệu cổ phiếu từ ngày 21/6. Một loạt nhân vật khác như chị chủ tịch, thành viên HĐQT, phó tổng giám đốc… mỗi người bán hàng trăm ngàn cổ phiếu trước thời hạn đăng ký.

    Trước đó, giới đầu tư đã nhiều lần xôn xao về các vụ “thoát xác” ngoạn mục của nhiều đại gia tại ngân hàng Sacombank (sau vụ thâu tóm), tại SHN (trước khi chủ tịch tuyên bố nguy cơ phá sản), THV (trước khi tình hình rủi ro mất thanh khoản lộ ra)…

    Một loạt cổ đông lớn (cả tổ chức và cá nhân) cũng đã thoái vốn tại nhiều doanh nghiệp như SCR, PTI, VNT, CSG, CII, GMD…

    Gom tiền tươi

    Việc lén lút bán cổ phiếu của các đại gia tại các doanh nghiệp “có vấn đề” thì rất dễ giải thích. Trong hầu hết các trường hợp, cái lợi mà các cổ đông lớn thu về khi bán chui cổ phiếu lớn hơn nhiều so với việc họ giữ lại hoặc mua bán công khai.

    Thực tế cho thấy sau mỗi vụ các cổ đông chủ chốt tại các doanh nghiệp bán chui cổ phiếu, giá cổ phiếu thường sụt giảm mạnh và thông thường sau đó là những thông tin không mấy tốt lành về doanh nghiêp.

    Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp cổ đông lớn bán cổ phiếu của cả những doanh nghiệp đang làm ăn khá tốt. Thực tế, trên thị trường tài chính, hoạt động chốt lời là hiện tượng rất bình thường. Nhiều nhà đầu tư mua cổ phiếu vào ở mức giá thấp và bán ra ở mức giá cao hơn để hiện thực hóa lợi nhuận.

    Sản xuất và kinh doanh ngày càng đình đốn.

    Trước tình trạng trên, nhiều doanh nghiệp rơi vào tình trạng thiếu tiền mặt cho hoạt động sản xuất kinh doanh.

    Hồi cuối quý I, CTCP Cơ điện lạnh REE đã bán toàn bộ hơn 42 triệu cổ phiếu STB của Ngân hàng Sacombank và Đường Biên Hòa (BHS) trong đợt đăng ký bán toàn bộ hơn 1,44 triệu cổ phiếu STB.

    Đằng sau các vụ mua bán này ít nhiều có liên quan tới vụ thâu tóm cổ phiếu STB nhưng nó cũng được giải thích là để co gọn lại hoạt động đầu tư tài chính của mình và dịch chuyển về mảng kinh doanh cốt lõi hoặc nhằm thu hồi vốn đầu tư.

    Hoặc gần đây, lý do khi thành viên gia đình chủ tịch HĐQT THV thoái vốn được đưa ra là để lấy tiền hỗ trợ cho hoạt động của THV…

    Ở 1 khía cạnh nào đó, những cú thoái vốn của các đại gia cho thấy có dấu hiệu của sự khan hiếm tiền mặt hoặc dấu hiệu của sự kém hấp dẫn của các cổ phiếu. Họ đã phải bán ra 1 lượng lớn cổ phiếu ở thời điểm mà mức giá rất thấp, có khi chỉ bằng 10% so với đỉnh cao.

    Trường hợp ông Đặng Thành Tâm đăng ký bán 22 triệu cổ phiếu SQC trị giá tới gần 1.400 tỷ đồng (trong khi SQC đang có lợi nhuận tăng lên khá mạnh) cũng có thể khiến giới đầu tư hình dung về 1 khả năng thoái vốn vì khan hiếm tiền mặt, cũng có thể để chốt lời để tìm cơ hội khác… Nhưng nó vẫn khiến giới đầu tư còn nhiều thắc mắc.

    Thông thường trên thế giới, các tỷ phú thường nắm giữ rất chắc tỷ lệ cổ phiếu tại các doanh nghiệp con cưng do họ dựng lên, tại những doanh nghiệp lớn và làm ăn ổn định. Việc đầu tư tiền vào các kênh đầu tư khác chắc hẳn khó có thể bằng vào chính doanh nghiệp của mình mà mình biết tường tận và có hoạt động lành mạnh.

    Sau việc tính dứt bỏ, bán đi 1 lượng lớn cổ phiếu SQC, giới đầu tư đang đặt ra vấn đề tính hấp dẫn của các cổ phiếu trên thị trường chứng khoán (TTCK) nói chung.

    Trước đây, mỗi khi 1 doanh nghiệp được lên sàn là các ông chủ coi như đã lên 1 “đẳng” mới. Từ mức vốn rất khiêm tốn, thậm chí vốn ảo, cổ phiếu tăng vèo vèo, 1 chấm, 2 chấm, rồi 10 chấm… Giá trị tài sản (tính theo giá cổ phiếu) của nhiều đại gia tăng chóng mặt, vào tốp này tốp kia của những người giàu nhất trên TTCK.

    Cùng với đó, các đại gia liên tiếp phát hành thêm, in thêm cổ phiếu để gia tăng quy mô của doanh nghiệp và thực sự với nhiều người thoái vốn vào những thời điểm sốt như vậy (2007, 2009) thì lượng tiền của họ có thể nói là khổng lồ.

    Tuy nhiên, sự thật đằng sau những gì mà doanh nghiệp làm được không hề tương xứng với cái giá mà các nhà đầu tư phải trả để mua cổ phiếu. Bên cạnh đó, sự pha loãng liên tục rồi sự lừa đảo, vi phạm, sai phạm trắng trợn trên.

    TTCK khiến niềm tin bị mai một. Một lớp nhà đầu tư nhỏ lẻ (một trong những nền tảng của nhà đầu tư tổ chức) đã tỉnh táo hơn. Sự tham gia của họ vào TTCK ngày càng thưa hơn và thận trọng hơn. Đây cũng chính là lý do khiến TTCK luôn rơi vào tình trạng ảm đạm. Nền kinh tế ngày càng thiếu vốn trầm trọng cho sản xuất.

    theo Dân Trí
    http://webwarper.net/ww/~av/caunhatt…khoi-viet-nam/
    hangtanphat.blogspot.com/2012/08/lan-song-cuon-goi-va-thao-chay-khoi.html

    Like

  5. Người SG sẽ nhăn mặt khi ÔNG NỘI này HO:

    SAWACO MUỐN TĂNG GIÁ NƯỚC
    Đơn vị này đang xây dựng đơn giá nước mới và kiến nghị HĐND TP.HCM ủng hộ, thông qua.
    “Lộ trình giá nước giai đoạn 2010-2013 sắp hết, Sawaco đang xây dựng lộ trình đơn giá mới cho giai đoạn 2014-2018. Kiến nghị HĐND TP.HCM ủng hộ, thông qua lộ trình giá nước mới nhằm tạo điều kiện cho Sawaco có nguồn vốn đầu tư cũng như giải quyết, chăm lo cho người nghèo” – ông Trần Đình Phú, Tổng Giám đốc Tổng Công ty Cấp nước Sài Gòn TNHH MTV (Sawaco), nói tại buổi làm việc với Ban Kinh tế Ngân sách HĐND TP, ngày 8-8.
    Mỗi năm cần 200 triệu USD

    Theo ông Phú, trong sáu tháng đầu năm 2013, Sawaco đã gắn mới trên 29.700 đồng hồ nước, nâng tỉ lệ hộ dân đô thị được cấp nước sạch lên trên 88%. Chỉ tiêu cung cấp nước sinh hoạt đạt khoảng 132 lít/người/ngày.
    Để đạt được điều này, trong năm 2013, Sawaco cần hơn 2.900 tỉ đồng nhằm tăng cường phát triển, sửa chữa mạng lưới cấp nước và quyết liệt giảm thất thoát nước. Trong đó, vốn từ ngân sách chỉ gần 100 tỉ đồng, vốn của đơn vị trên 2.000 tỉ đồng và vốn vay gần 800 tỉ đồng. Tuy nhiên, do ảnh hưởng của lạm phát nên tổng mức đầu tư các dự án đều tăng cao, nguồn vốn của Sawaco chỉ mới đáp ứng khoảng 68% nhu cầu.

    “Để thực hiện quy hoạch cấp nước của TP đã được Thủ tướng phê duyệt, Sawaco cần một số vốn lớn hơn nhiều so với khả năng đáp ứng. Theo tính toán, từ nay đến năm 2025, Sawaco sẽ cần trên 2,5 tỉ USD vốn, tức mỗi năm hơn 200 triệu USD” – ông Phú nói thêm.

    Cũng theo ông Phú, bên cạnh việc thiếu vốn, Sawaco còn gặp khó khăn khi thu hút đầu tư cho các dự án phát triển mạng lưới cấp nước. Nguyên do là giá nước thấp nên lãi suất đầu tư thấp, các nhà đầu tư không mặn mà tham gia.

    “Giá nước sẽ trên 8.000 đồng/m3”

    Từ thực tế trên, ông Phú kiến nghị một loạt giải pháp để Sawaco có nguồn vốn đầu tư. Cụ thể, dùng nguồn ngân sách để đầu tư mạng lưới truyền dẫn, cấp 1 và cho vay (không tính lãi) để phát triển mạng lưới cấp 2; kiến nghị UBND TP đề nghị Chính phủ cho phép Sawaco tăng vốn điều lệ. Ngoài ra, biện pháp đặc biệt liên quan đến hàng triệu người dân TP.HCM là điều chỉnh giá nước.
    “Thách thức lớn mà Sawaco đang đối mặt là thực hiện chủ trương xã hội hóa trong đầu tư cung cấp nước sạch. Theo đó, giá nước phải được tính đúng, tính đủ và phù hợp với nhu cầu, khả năng của người dân nhưng cũng phải đủ hấp dẫn để khuyến khích kêu gọi đầu tư vào ngành cấp nước” – ông Phú trình bày.

    Đại diện Sawaco còn kiến nghị được vay ưu đãi đầu tư với lãi suất 5%-6% với thời hạn trên 10 năm. Hoặc Sawaco sẽ vay và trả theo lãi suất thương mại nhưng lãi suất này sẽ được tính vào giá nước. “Giá nước trong định mức (1-4 m3) hiện là 5.300 đồng/m3. Mức giá này quá thấp, khó đảm bảo thu hồi vốn và sinh lợi” – ông Phú nói.

    Theo lời ông Phú, UBND TP đã giao Viện Nghiên cứu và Phát triển TP.HCM phối hợp với Sawaco xây dựng lại đơn giá nước mới cho lộ trình 2014-2018. Hiện chưa có mức tăng cụ thể nhưng nếu tính đúng, tính đủ thì giá nước trong định mức phải trên 8.000 đồng/m3.
    Minh Phong

    pháp luật tphcm

    Like

  6. jo thi cung nhau nhảy múa đi nào,các ông điện,bà nước,chú gas,thiếm sữa và ông cố xăng,chủ chốt gd phi thẳng lên cung trăng,tiến nữa tiến mãi ko ngơi nghĩ,nhà sản đang gần sát thiên đường,cha ja nhà sản chắc sốt ruột ju lắm đây

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s