Khai phóng hay là chết ?

TTXVA.ORG

Năm 2012, quốc dân Việt Nam chứng kiến những tủi nhục chưa từng có ở một quốc gia mục ruỗng vì tệ tham nhũng và càng lúc bị cộng đồng quốc tế tẩy chay về các vấn đề nhân quyền, quản trị kiểu băng đảng… Sau hai thập niên chuyển hướng từ kinh tế tập trung sang thị trường tự do, xã hội Việt Nam bị đặt dưới giá trị của đồng tiền – thay vì ứng xử bằng thái độ trọng thị văn hóa. Văn hóa Việt Nam suy đồi, giáo dục Việt Nam cứng nhắc, giáo điều và con người bị chính trị hóa, lưu manh hóa. Do đâu lại thế, và làm cách nào khắc phục ?

Cũng trong năm nay, những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn tại vùng biển Việt Nam tuyên bố chủ quyền hoặc kêu gọi nhà cầm quyền trả tự do cho các nhân vật đấu tranh dân chủ vẫn không ngừng bùng nổ, thậm chí so với năm 2011 có phần mạnh mẽ và ý thức cao hơn. Tạm gọi đó là phong trào đấu tranh tự do – dân chủ và nhân quyền. Nhưng trớ trêu là, cao trào này đang đứng trước nguy cơ chững lại và tan rã, bất chấp cường độ trấn áp từ phía nhà cầm quyền không ngừng tăng. Đây không những là sự bất hạnh cho công cuộc cải cách chính trị – xã hội Việt Nam, mà về lâu dài sẽ thành tiền đề cho sự tan vỡ của liên minh 55 dân tộc này, hoặc sớm nhất, Việt Nam lại trở nên lệ thuộc vào các thế lực chính trị – quân sự quốc tế. Vận mệnh lịch sử buộc người Việt Nam thêm một lần đứng trước sự chọn lựa, hoặc chấm dứt sự tồn tại hoặc tự lực vươn lên, nhưng căn cốt của vấn đề mang tính quốc gia này là mỗi chúng ta có ý thức được mình nên làm gì hay không, hay lại chép miệng “đã có Đảng và Nhà nước lo” ?

Đã đến lúc, mỗi công dân, mỗi cá nhân phải tự ý thức và tự hành động. Bởi một khi mối liên kết cộng đồng bị phá vỡ hoặc lệ thuộc thì chính công dân đó, cá nhân đó chịu ảnh hưởng nặng nề. Ý thức trước khi hành động, vừa đảm bảo tính hiệu quả trong từng việc làm, vừa tạo cái nhìn tổng thể để nhận chân vị trí của mình trong cộng đồng. Một cộng đồng mạnh, ấy là bởi có những cá nhân biết tự cường, chủ động. Ý thức là gì, nếu không phải một tư tưởng hoặc quan điểm nhất quán ? Có tư tưởng thì không sợ gì chia rẽ hoặc đổ vỡ, nó là sức mạnh tiềm tàng mà bất cứ cộng đồng nào cũng phải có. Phong trào dân chủ – nhân quyền (trong xã hội) và cả xu hướng cải cách ôn hòa (trong chính phủ) đang thiếu tư tưởng nhất quán nghiêm trọng, ai cũng nhận thức được điểm yếu này nhưng dường như sự khắc phục “bị” đón nhận một cách thờ ơ. Có thay đổi được gì hay không, hay là nhìn nhau cùng chết ?

Một tư tưởng có tính định hướng, nhất định phải xác lập được vị thế của nước Việt Nam trong cộng đồng Á châu và đặc biệt mối tương quan Trung Quốc – ASEAN, đồng thời có tác dụng gây tiền đề cho sức bật tổng lực của đất nước. Nó không đơn thuần thuộc về chính trị, mà trên mọi mặt văn hóa, giáo dục, kinh tế, quốc phòng, nhân quyền… làm sao để mỗi cộng dân Việt Nam luôn tự hào về quốc tịch của mình, cũng như phòng vệ quốc gia khỏi các nguy cơ xâm lăng (bằng quân sự, văn hóa, kinh tế, chính trị…). Trong quá khứ và hiện tại, đất nước và quốc dân Việt Nam luôn bị giày vò bởi bất công – áp bức và sự ngoại xâm, nội hàm tư tưởng mới phải thực sự có ý nghĩa là sinh lộ.

Chủ thể của xã hội là con người, nói cận kề hơn, thì hạt nhân của xã hội Việt Nam là quốc dân Việt Nam. Nhưng hiện tại, đất nước Việt Nam đang bị chính trị làm cho tha hóa, từ chính trị gia cho đến thường dân đều chịu sự cùm trói về tư duy. Những mối lo trong vòng xoáy xã hội Việt Nam giống như thanh gươm Damokles, luôn chực chờ sự sơ hở để giáng đòn chí mạng. Những quan điểm gọi là “sự sụp đổ niềm tin”, “khủng hoảng lãnh tụ”… đầy rẫy trên các phương tiện truyền thông đại chúng thực chất là biểu hiện khá chính xác. Cho nên, cần phải tìm mọi cách khai phóng con người Việt Nam khỏi những “nhà tù tư tưởng”, thì khi đó mới hồi sinh được quốc gia Việt Nam. Vậy, khai phóng là gì và làm thế nào để khai phóng ?

I. CHỦ NGHĨA QUỐC GIA KHAI PHÓNG.

Theo Hán Việt tự điển của cố giáo sư Đào Duy Anh, “khai phóng” (博雅) có nghĩa là mở mang và buông thả. Tiếng Latin giải thích “khai phóng” là liber – có nghĩa là “tự do”. Như vậy, sự khai phóng là làm cho con người trở nên tự do hơn, giải thoát con người khỏi những bức bối vô hình hoặc hữu hình. Ở bất cứ thời đại nào, cộng đồng nào, thì khai phóng là vấn đề sống còn ; có khai phóng thì mới đẩy mạnh khai trí – chấn khí và biến cải nhân sinh. Bởi thế, cần đề xuất ra một luận thuyết dễ hiểu, dễ thực hiện đối với đại chúng, lấy tên là chủ nghĩa quốc gia khai phóng. Đó là sự tích hợp của chủ nghĩa quốc gia và quan điểm khai phóng con người.

Quốc gia khai phóng chủ nghĩa lấy nhân văn – khai phóng làm nền tảng kiến thiết quốc gia, mà trong đó, ba yếu tố nhân văn – khai phóng – quốc gia luôn có sự tương hỗ.

Tri thức là nền tảng hưng vượng của bất kỳ cộng đồng hay nền văn minh nào, nhưng tiếp cận và hấp thụ tri thức sao cho hữu hiệu thì cần có tập tính vững vàng. Con đường phát triển dài lâu của con người và đất nước phải gắn liền với nhiệt huyết khai phóng – tinh thần khai phóng có vững mạnh thì cộng đồng mới hưng thịnh, nó giải tỏa những bế tắc của một xã hội thiếu tư duy đồng thuận và tự giam mình trong những quan niệm cố hữu. Lấy tri thức làm phương tiệnkhai phóng làm cứu cánh thì nhất định sẽ đạt mục đích văn minh – tân tiến, hòa vào dòng chảy toàn cầu hóa, hiện đại hóa của nhân loại.

Thay vì áp dụng chủ nghĩa dân tộc, thì phải chọn chủ nghĩa quốc gia, bởi nước Việt Nam vốn dĩ không phải dân tộc thuần nhất mà là liên minh các dân tộc (con số chính xác hiện nay là 55), chưa kể sự xung khắc vùng miền, tập quán cho nên trong nội bộ quốc gia Việt Nam, chúng ta chưa và khó có một tinh thần dân tộc đúng đắn, vững bền. Theo Minh Vũ Hồ Văn Châm, quốc gia bao gồm ba thành tố : Quốc dân (con người), lãnh thổ, chế độ (thể chế chính trị cầm quyền). Chọn chủ nghĩa quốc gia, tức là gồm thâu tinh lực của mọi thành phần xã hội Việt Nam, nó tạo ra sức mạnh tổng hợp cho sự chấn hưng đất nước, đồng thời tránh các nguy cơ xung đột vì mâu thuẫn ý thức hệ hoặc hận thù vùng miền, bên cạnh đó, kiềm chế được các quan điểm chính trị – xã hội cực đoan, thiển cận dễ gây thảm kịch khôn lường.

II. PHONG TRÀO QUỐC GIA KHAI PHÓNG.
(Xem thêm : : Lời kêu gọi khai phóng sơn hà)

Những ứ trệ của phong trào dân chủ – nhân quyền hiện nay cần được giải tỏa – như sự thiếu thống nhất các tổ chức hay là luẩn quẩn trong một vài hình thức đấu tranh, vậy nên, đã đến lúc thay thế bằng phong trào quốc gia khai phóng. Mọi cá nhân cũng như tổ chức Việt Nam chung tay nỗ lực vì mục tiêu chung : cải cách từ bán phần đến hoàn toàn thực trạng chính trị – xã hội Việt Nam, thúc đẩy tiến trình phát triển của đất nước, đồng thời xóa tan những mâu thuẫn ý thức hệ. Lấy chủ nghĩa quốc gia khai phóng làm nền tảng cho mọi hành động, áp dụng trên nhiều lĩnh vực, bởi nó không thuộc hoàn toàn phạm trù chính trị, mà chính trị chỉ là một phần nhỏ trong đó.

Phong trào quốc gia khai phóng thuộc về đại đồng quốc dân Việt Nam, dù trong nước hay hải ngoại, không phân biệt ý thức hệ và thành phần dân tộc, điều quan trọng là tạo cái phúc lớn cho đất nước và thế hệ mai sau.

Những biểu trưng cho phong trào gồm có : lá cờ (hoặc huy hiệu), bài ca chính thức. Tất cả đều mang tính cách khai phóng, hòa hợp.

1. Hiệu kỳ phong trào :

Việc lựa chọn hiệu kỳ trên quan điểm như sau :

1a1. Tại sao không chọn cờ đỏ sao vàng ?

Lá cờ đỏ sao vàng hiện nay là quốc kỳ nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam – chính thể được Liên Hiệp Quốc công nhận và là chính thể duy nhất đại diện cho quốc gia Việt Nam trên trường quốc tế. Nhưng ý nghĩa cờ đỏ sao vàng chỉ mang tính giai cấp, không có tác dụng hội tụ toàn lực quốc dân Việt Nam (trong nước và ngoài nước), cờ đỏ sao vàng thực tế chỉ đại diện cho chính thể chứ không khơi dậy ý thức hòa giải quốc gia.

1a2. Tại sao không chọn cờ vàng ba sọc đỏ ?

Lá cờ vàng ba sọc đỏ trước đây được sử dụng dưới triều Thành Thái, Duy Tân (1890 – 1920) và Quốc gia Việt Nam, Việt Nam Cộng hòa (1949 – 1975), hiện nay là hiệu kỳ của cộng đồng người Việt Nam định cư tại Bắc Mỹ. Trong cả ba giai đoạn lịch sử đó, cờ vàng ba sọc đỏ chỉ mang ý nghĩa giải pháp đối kháng (quan niệm “mệnh Trời”), thực tế đã hết vai trò lịch sử và chỉ còn giá trị văn hóa – giáo dục, khó liên đới mọi thành phần quốc dân Việt Nam trong công cuộc cải cách toàn diện đất nước.

Tóm lại, cờ đỏ sao vàng và cờ vàng ba sọc đỏ đều xứng đáng được tôn vinh, nhưng không thể đem quan niệm ý thức hệ đã lỗi thời để khơi dậy ý thức khai phóng quốc gia tại thời điểm này. Không những là biểu hiện của sự thiếu ý tưởng trầm trọng trong nội bộ người Việt Nam, mà cho thấy tính cố hữu trong tư duy vẫn chưa bị gạt bỏ. Thiết nghĩ, lá cờ long tinh là xứng đáng hơn cả !

1b. Cờ long tinh.

Lá cờ long tinh (hoặc cờ tam tài) là hoàng kỳ của triều Nguyễn từ 1802 đến 1885, và sau này còn được sử dụng trong cao trào Cần Vương kháng Pháp. Đây là thời kỳ Việt Nam nhất thống với cương vực rộng nhất trong lịch sử, Hoàng đế Gia Long đã dẹp tan được mọi thế lực chính trị – quân sự cát cứ gây nên sự xáo trộn trong nội bộ đất nước suốt mấy thế kỷ. Cờ long tinh cũng là lá cờ duy nhất đưa yếu tố Biển vào biểu trưng quốc gia, lựa chọn lá cờ này nhất định có ý nghĩa trong vấn đề biển đảo nóng bỏng hiện nay.

Hình dạng cờ long tinh nguyên thủy như sau : Nền cờ màu vàng, chính giữa có ngôi sao tròn đỏ, tua rua cờ màu xanh dương. Trong đó :

- Màu Vàng : Thuộc hành Thổ, tượng trưng cho Đất là nơi Tiên ở.
– Màu Xanh Dương : Thuộc hành Thủy, tượng trưng cho Biển là nơi Rồng ngụ.
– Ngôi Sao Tròn : Trong quan niệm Á Đông, ngôi sao thường có hình tròn, tượng trưng cho chân lý, chính đạo.
– Màu Đỏ : Thuộc hành Hỏa, tượng trưng cho phương Nam (đối lập với Trung Hoa ở phương Bắc), lòng nhiệt thành.

Như vậy, khi thiết kế lá cờ long tinh, chắc chắn các họa gia triều Nguyễn đã dựa trên huyền sử thống nhất quốc gia (con Rồng cháu Tiên) và triết lý chính trị đậm chất Á Đông để khơi dậy nhiệt huyết củng cố sức mạnh đất nước. Lá cờ long tinh thực sự bao hàm những giá trị văn hóa – giáo dục giản đơn về hình thức nhưng thâm thúy về ý niệm. Nó đã thể hiện rõ quan điểm hài hòa bản sắc của triều Nguyễn, trong đó, văn hóa Việt Nam không phải sự tự cố gắng mà là yếu tố tổng hòa của văn hóa lục địa và văn hóa biển, sâu rộng hơn là văn minh Trung Hoa và văn minh Ấn Độ (khúc xạ qua Đông Nam Á). Từ những quan niệm ban sơ, có thể suy rộng ra quan niệm mới như sau :

- Màu Vàng : Tượng trưng cho quốc gia, các dân tộc Việt Nam.
– Màu Xanh Dương : Biển đảo Việt Nam.
– Ngôi Sao Tròn : Chân lý sinh tồn.
– Màu Đỏ : Nhiệt huyết khai phóng.
– Tổng thể lá cờ nói lên cao vọng hòa giải quốc gia, chấn hưng văn hiến và tiến theo nền văn minh đương đại.

2. Bài ca chính thức :

Với tiêu chí khai phóng quốc gia, thúc đẩy hòa giải mâu thuẫn ý thức hệ và liên đới mọi cá nhân, thiết nghĩ, ca khúc Việt Nam minh châu trời Đông là hợp lẽ.

(Sáng tác : Hùng Lân ; trình bày : Tốp ca Paris By Night)

Việt Nam minh châu trời Đông,
Việt Nam nước thiêng Tiên Rồng,
Non sông như gấm hoa uy linh một phương.
Xây vinh quang sáng trưng bên Thái Bình Dương.
Từ ngàn xưa tài danh lừng lẫy khắp nơi
Tiếng anh hùng tạc ghi núi sông muôn đời
Máu ai còn vương cỏ hoa
Giục đem tấm thân trải với sơn hà.
Giơ tay cương quyết ta ôn lời thề ước
Hy sinh xương máu mong báo đền ơn nước.
“Dù thân này tan tành chốn sa trường cũng cam.
Thề trọn đời trung thành với sơn hà nước Nam !”.

Thanh niên ca : Khỏe vì nước

(Sáng tác : Hùng Lân ; trình bày : Hợp ca)

Khỏe vì nước kiến thiết quốc gia
Ðoàn thanh niên ta góp tài ba,
tạo nguồn dân sinh mới,
hùng mạnh trong nam giới
họp lực xây hưng thịnh chung nước Nam.

Khỏe vì nước chí khí cương kiên.
Giống Lạc Hồng uy hùng vô biên,
trong khó nguy can trường,
sinh thác ta coi thường,
Việt Nam thanh niên anh dũng muôn năm.

Thanh niên ơi hồn thiêng núi sông đợi chờ,
Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ.
Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng.
Trai đất Việt phải lên đèn sáng thế giới ngắm chung.
Dân sinh yếu nhược mang theo mối nhục vong quốc
Dân sinh dũng cường đưa ta tới đài vinh quốc.
Mau gây lấy phong trào khỏe khắp nơi xa gần,
ngàn đời không mờ ánh Duy Tân.

Tóm lại, con người là chủ thể của xã hội, là nhân tố quyết định sự sinh tồn của quốc gia hay nền văn minh, cho nên để tạo ra những cá nhân có ích cho cộng đồng thì phải coi trọng và bồi dục triết lý nhân văn. Nhân văn bao gồm nhân quyền và nhân phẩm. Tinh thần khai phóng là nòng cốt trong việc tạo ra sự bền vững của cộng đồng. Một cộng đồng thiếu tri thức và sự tôn trọng tri thức thì đó không thể là cộng đồng mạnh, cho nên, khơi dậy và duy trì nhiệt huyết khai phóng chẳng những xóa bỏ rào cản định kiến mà còn tạo ra sự tiếp nhận tri thức dễ dàng, có tính chắt lọc tinh hoa. Yếu tố nhân văn có bền chắc, tinh thần khai phóng có dồi dào thì cộng đồng mới thăng hoa, cộng đồng ở biên độ rộng nhất chính là quốc gia. Trước ngưỡng cửa thử thách lịch sử, sự bảo thủ, trì trệ có bị rũ bỏ hay không, tùy thuộc vào nhận thức của mỗi con người và năng lực hành động của cộng đồng !

Cần phải khai phóng quốc gia – con người Việt Nam, khai phóng hay là chết ?

Xem thêm :
• Lược khảo những chủ thuyết chính trị lưu hành tại Việt Nam trong thế kỷ XX (1)
• Lược khảo những chủ thuyết chính trị lưu hành tại Việt Nam trong thế kỷ XX (2)
• Lược khảo những chủ thuyết chính trị lưu hành tại Việt Nam trong thế kỷ XX (3)
• Lược khảo những chủ thuyết chính trị lưu hành tại Việt Nam trong thế kỷ XX (4)

Xem tin nguồn: http://ttxva.org/khai-phong-hay-la-chet/#ixzz2fJORPGUm
Follow us: thongtanxavanganh on Facebook

Về quảng cáo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s