CXN_111613_3479_Thương tiếc Đại Uý Pháo Binh Dù Nguyễn Văn Đương hy sinh vì Tổ Quốc trong trận Lam Sơn 719 Hạ Lào tháng 2.1971

Icon_VNCH Flag_VN3

CXN_071913_2854_Hành Quân Hạ Lào Lam Sơn 719 của QLVNCH tháng 2.1971


http://www.youtube.com/watch?v=0TjQPsGxUfg

Thế Kỷ 21
Đăng ngày 2013/11/16 lúc 7:49 Chiều | In reply to tuannguyen.

Trung Tá Bùi Đức Lạc kể về cái chết anh dũng của Đại Úy Pháo Binh Dù Nguyễn Văn Đương – ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông.

Trung Tá Bùi Đức Lạc kể: “Lúc Nguyễn Văn Đương chết, tôi đang bay trên trời ngay trên đầu Nguyễn Văn Đương, nên tôi biết rất rõ, tại sao Nguyễn Văn Đương chết và chết như thế nào! Nguyễn Văn Đương là Pháo Đội Trưởng Pháo đội B3 Nhẩy Dù
http://www.viendongdaily.com/-chuyen-anh-hung-mu-do-nguyen-van-duong-anh-khong-chet-dau-anh-pSxAVLDy.html

 

tuannguyen

Có ai biết câu chuyện người anh hùng mũ đỏ tên Đương không,hãy kể cho tôi nghe,thấy họ mà ngày xưa thấy như mới hôm qua,yêu quá miền nam và những anh hùng.

 

——–
Chuyện anh hùng mũ đỏ Nguyễn Văn Đương, “Anh không chết đâu anh”

(VienDongDaily.Com – 17/03/2011)
Gia Đình Pháo Thủ VNCH mừng Xuân Tân Mão
http://www.viendongdaily.com/-chuyen-anh-hung-mu-do-nguyen-van-duong-anh-khong-chet-dau-anh-pSxAVLDy.html

Thanh Phong/Viễn Đông

Phao-Binh-hop-mat-001.jpg

Các Pháo thủ đồng ca nhạc phẩm “Pháo Binh Hành Khúc” – ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông.

WESTMINSTER – Sau một ngày họp mặt với tính cách nội bộ tại Summerset Mobile Club House, 9200 Westminster, để các pháo thủ ở xa về có thì giờ hàn huyên tâm sự, sang ngày hôm sau, 13-3-2011, Gia Đình Pháo Thủ (Pháo Binh Quân Lực VNCH) mới tưng bừng tổ chức buổi Tân Xuân Hội Ngộ tại Paracel Seafood Restaurant, thành phố Westminster, với hàng trăm quan khách, thân hữu và các cựu pháo thủ thuộc 4 Quân Đoàn từ khắp nơi về tham dự.
Trong nghi thức khai mạc, sau phần chào cờ và tưởng niệm các pháo thủ cũng như chiến sĩ QL/VNCH đã hy sinh, một số pháo thủ mặc quân phục, trên vai áo có phù hiệu súng đại bác, lên sân khấu đồng ca nhạc phẩm “Pháo Binh Hành Khúc”. Tiếp đến là diễn văn của Trưởng Ban Tổ Chức, pháo thủ Phan Khắc Nhượng.
Sau khi chào mừng các niên trưởng và quan khách, pháo thủ Phan Khắc Nhượng phát biểu: “Gia Đình Pháo Thủ miền Nam California tổ chức buổi hội ngộ lần này, với mục đích mời gọi tất cả các bạn gần xa về đây họp mặït, để cùng trao đổi cho nhau những lời chúc mừng, thăm hỏi chân tình, tìm hỏi nhau ai còn ai mất, chứng tỏ sự quan tâm, sự quý trọng tình bạn sâu đậm thuở xưa…”. Sau đó, Ban Tổ Chức giới thiệu một số pháo thủ Anh Hùng như Đại Úy Nguyễn Văn Đương, Pháo Binh Dù, Đại Úy Nguyễn Văn Tâm PB. TQLC, Thiếu Tá Nguyễn Bá Nguyệt TĐT. TĐ3 PBCĐ tại Pleiku, Đại Úy Tạ Hữu Duy TĐ 210 PB tại Chương Thiện, gia đình chống cộng, bà quả phụ Thiếu Tá Nguyễn Văn Thửa và một quả phụ PB giỏi.
Trong lần họp mặt hôm nay, gia đình Pháo Thủ cũng ấn hành một Đặc San Pháo Binh 2011 dầy 168 trang, in trên giấy trắng láng, trình bày mỹ thuật và nội dung gồm nhiều bài viết, thuật lại những trang sử oai hùng của binh chủng Pháo Binh Quân Lực VNCH, một binh chủng rất quan trọng, góp phần không nhỏ trong các chiến công lẫy lừng của Quân Lực VNCH, khắp bốn vùng chiến thuật, cũng như tại mặt trận Hạ Lào, Campuchia. Đặc san cũng ghi lại những hình ảnh Đại Hội của gia đình Pháo Thủ từ Bắc xuống Nam California, với những trang ảnh màu thật đẹp. Thiếu Tướng Bùi Hữu Nhơn, Chỉ Huy Trưởng Pháo Binh, chủ tọa buổi họp mặt và ông đã chia sẻ tâm tình của người anh cả trong binh chủng, đồng thời cầu chúc tất cả các pháo thủ và gia đình một năm mới an khang, thịnh vượng.
Trong số các pháo thủ anh hùng được giới thiệu, Niên Trưởng Bùi Đức Lạc, cựu Trung Tá Tiểu Đoàn Trưởng Pháo Binh Dù, đã kể lại cái chết kiêu hùng của anh hùng mũ đỏ Nguyễn Văn Đương, người sĩ quan Pháo Binh Dù đã đi vào huyền sử qua nhạc phẩm “Anh Không Chết Đâu Anh” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh: “Anh không chết đâu anh, người anh hùng mũ đỏ tên Đương – Tôi vẫn thấy đêm đen một bóng dù sáng trên đồi máu – Nghe trong đêm cao gào, từng tiếng súng pháo đếm mau và tiếng súng hay nhạc chiêu hồn đưa anh đi, đưa anh đi!…”.

Phao-Binh-hop-mat-002.jpg

Trung Tá Bùi Đức Lạc kể về cái chết anh dũng của Đại Úy Pháo Binh Dù Nguyễn Văn Đương – ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông.

Trung Tá Bùi Đức Lạc kể: “Lúc Nguyễn Văn Đương chết, tôi đang bay trên trời ngay trên đầu Nguyễn Văn Đương, nên tôi biết rất rõ, tại sao Nguyễn Văn Đương chết và chết như thế nào! Nguyễn Văn Đương là Pháo Đội Trưởng Pháo đội B3 Nhẩy Dù. Trong căn cứ của anh, hiện có một pháo thủ là anh Đào Văn Thương, có thể đang có mặt tại đây, sau này là Mục Sư Đào Văn Thương. Những người trong căn cứ 31 hiện giờ không còn ai ở đây, nhưng các pháo thủ có mặt trong trận Hạ Lào, thì có Thiếu Tá Đào Kim Trọng (Pháo Đội Trưởng Pháo Đội A.3 Dù), Thiếu Tá Lý Kim Điền (Pháo Đội Trưởng Pháo Đội C1 Dù), Nguyễn Kim Việt (Pháo Đội Phó Nhảy Dù) và Pháo Đội Trưởng Pháo Đội C3 là Đại Úy Bành Kim Trí. Tiểu Đoàn 3 Pháo Binh có một Pháo Đội 155 ly của Đại Úy Trương Như Hy, đóng tại căn cứ 30. Ngày mà chúng tôi nhận được tin Trung Tướng Đỗ Cao Trí chết tức là ngày 21-2, ngày mà căn cứ chúng tôi bị pháo khoảng 2.000 trái đạn. Đạn dược trong trận Hạ Lào, tụi Việt cộng rất là dư thừa, nhưng mình rất là khan hiếm nó ngược lại như vâïy, và các súng tối tân của nó cũng trên mình hết, tức là các súng 130 ly và hỏa tiễn. Ở miền Nam chúng ta chỉ bị pháo hỏa tiễn 122 ly, cùng lắm là 2 nòng mà thôi. Nhưng sang Hạ Lào, chúng dùng 6 nòng, bắn một lúc 6 trái và nó bắn không bao giờ dưới 6 tràng, tức là không bao giờ dưới 60 trái; đạn dược của nó dư dả như vậy, nên căn cứ 31 của chúng tôi bị pháo khoảng 2.000 trái đủ các loại đạn. Nhưng thật sự, chúng ta ở trong Pháo Binh biết, nếu mà 2.000 trái mà trúng căn cứ, thì chắc chúng tôi thành bụi hết rồi. Nó pháo 2.000 trái chỉ trúng căn cứ tối đa là 10 trái; cũng may như thế mà giờ đây tôi có dịp trình bày với quý vị. Không có ngày nào nó pháo dưới 1.000 trái, nhưng đa số ra ngoài căn cứ hết. Hôm 21, khi nó tấn công căn cứ 31, thì chúng tôi bị pháo như thế và căn cứ 30 cũng bị pháo tương tự. Ngày 24, là ngày căn cứ 31 bị thất thủ, tôi và Đại Tá Lưỡng, không biết ai xin, nhưng khi máy bay trực thăng đáp xuống thì hai chúng tôi phải lên máy bay đi. Chúng tôi đang bay quan sát cho Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù, lúc đó Tiểu Đoàn 8 và một Thiết Đoàn đang đụng độ với sư đoàn 320 Việt cộng. Ở bên các cánh quân khác như Lữ Đoàn 3, chỉ bị một sư đoàn tấn công, còn riêng Lữ Đoàn 1, ba Tiểu Đoàn Dù bị ba sư đoàn tấn công ngày đêm, không có lúc nào mà không có đơn xin tác xạ trên hệ thống tác xạ hết, thành ra trong trận Hạ Lào, anh em chúng tôi không bao giờ có một giấc ngủ trọn vẹn 10 phút, kể cả ngày lẫn đêm. Chúng tôi đang bay quan sát trên không phận của Tiểu Đoàn 8, thì căn cứ 31 bị tấn công rất mạnh, tấn công giữa ban ngày.
Tất cả những trận đánh tại căn cứ 31 đều diễn ra ban ngày hết. Ban đêm chỉ là đặc công đánh nhỏ mà thôi. Khi nó tấn công thì từ chỗ tôi đang bay, nhìn qua căn cứ 31, chỗ Đương đang đụng trâïn, thì thấy những chiến xa của Việt cộng lờ mờ không thấy rõ, tôi ước lượng khoảng 10 chiến xa. Lúc đó Nguyễn Văn Đương gọi cho tôi nói ‘Nó đông lắm anh ơi!’. Tôi hỏi: ‘Tình trạng bây giờ như thế nào?’. Đương cho biết: ‘Lủng tuyến rồi anh ơi!’. Tôi nhìn đồng hồ khoảng 2 giờ 50 chiều. Vào khoảng 3 giờ thiếu 10, Nguyễn Văn Đương gọi nói: ‘Em chỉ còn hai cây súng bắn được thôi’, và sau đó Đương nói, ‘Em chỉ còn một cây súng bắn được thôi. Tức là 5 cây hư, chỉ còn độc nhất một cây’. Khoảng 4 giờ, Đương cho tôi biết là, ‘Chiến xa địch đang nằm trên đầu em’. Lúc đó Đương đang ở dưới hầm và qua máy liên hợp, tôi nghe Đương nói với một nhân viên của anh: ‘Băng cho tao, máu ra nhiều quá rồi’. Lúc bấy giờ tôi mới biết tay phải của Nguyễn Văn Đương đã bị rớt rồi và chân Đương cũng bị trúng đạn, nhưng Đương vẫn bình tĩnh nói với tôi: ‘Em lên đạn bằng cái kiểu ngày xưa đó, tức là súng Col của Đương, Đương phải dùng tay phải tỳ vô cái dây nịt bụng mà lên đạn, không thể lên đạn bằng hai tay được nữa. Khoảng 4 giờ hay 4 giờ 05 thì Đương nói: ‘11 ơi, em không liên lạc với 11 nữa, vĩnh biệt 11!’ và rồi tôi không nghe gì nữa. Tôi nghĩ lúc đó Đương đã vĩnh biệt tất cả đồng đội. Trước khi chết, Đương cho tôi biết, anh chỉ còn có hai viên đạn cuối cùng trên nòng súng mà thôi! Và đó là cái chết của Nguyễn văn Đương trên mặt trận Hạ Lào. Sau đó khoảng 5 phút, Đại Tá NguyễnVăn Thọ, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 3 gọi cho tôi nói: ‘11 làm ơn bắn ngay trên đầu tao đi’. Trên máy bay tôi cho lệnh tất cả các pháo đội sử dụng đạn nổ CVT, dù sao tôi cũng sợ bắn đạn thường rơi vào hầm hố của quân mình, nên tôi dùng đạn CVT. Khai hỏa vào khoảng 4 giờ 15, thì tất cả 4 pháo đội đồng khai hỏa bắn vào căn cứ 31 và bắn giết cả bạn lẫn thù, lần đầu tiên trong đời pháo thủ của tôi! Khi tôi vừa ra lệnh bắn, thì Đại Tá Lưỡng và tôi cùng cả phi hành đoàn đều bật khóc. Đó là cái chết của Đại Úy Nguyễn Văn Đương và Đại Tá Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù tại mặt trận Hạ Lào”.

© ViễnĐôngDailynews

Advertisements

5 comments on “CXN_111613_3479_Thương tiếc Đại Uý Pháo Binh Dù Nguyễn Văn Đương hy sinh vì Tổ Quốc trong trận Lam Sơn 719 Hạ Lào tháng 2.1971

  1. Chuyện người lính CH gọi máy xin pháo binh bạn bắn ngay trên đầu là một bi thãm và thật hào hùng. Họ là những anh hùng . Phút cuối của căn cứ bị tràn ngập, thay vì đầu hàng, những người anh hùng này cương quyết “chiến đấu tới hơi thở cuối cùng”. Họ xin pháo binh bắn lên đầu để chết, kéo theo một mớ VC chết theo.
    Tới đây, tôi phải lau nước mắt để cố gắng gỏ tiếp.
    Người lính VNCH kiên quyết bảo vệ đất nước tới hơi thở cuối cùng phải không các anh em ?
    Nói chung người lính CH không bao giờ nghỉ tới chử đầu hàng. Trưa ngày 30/3 uất
    hận, nếu không có lệnh đầu hàng của ông DVM, mặc dù biết rất rỏ hoàn cảnh vô vọng, người lính chúng tôi cũng vẫn quyết tâm chiến đấu tới viên đạn cuối cùng. Lúc
    nghe được lệnh của ông DVM, các vị chỉ huy của ta phải lập tức quyết định, một quyết định đau đớn, không thể cải lệnh vì T Th là tư lệnh của quân đội, tuy bản thân vị chỉ huy không muốn đầu hàng, nhưng vì quí trọng tính mạng của thuộc cấp trong giờ thứ 25 của cuộc chiến, các ông đành ứa nước mắt ra lệnh đầu hàng rồi chọn cái chết là “tuẩn tiết”.
    Anh CXN,
    Chúng ta còn một vị anh hùng , chọn cái chết để tỏ rỏ ý chí trung thành với đất nước chống lại bọn CS tới hơi thở cuối cùng. Đó là Trung Tá Tuấn, thiết giáp.
    Trong trân Mậu-Thân, Trung Tá Tuấn ( đã giải ngủ ? ) nhưng vẫn còn sống trong khu gia binh của trại thiết giáp Gò Vấp. Ông bị VC bắt buộc phải dạy cho bọn chúng cách lái xe thiết giáp để bọn chúng dùng xe thiết giáp đó tăng cường cho sức mạnh bọn chúng . Ông từ chối. Bọn chúng hăm dọa nếu ông không dạy, nó sẽ bắn chết ông và gia đình ông. Ông Trung Tá Tuấn thẳng thừng từ chối. VC bắn ông và cả gia đình ông,
    Một em bé, con của ông may mắn còn sống. Gia đình ông chết 7 người.
    Trung-Tá Tuấn là một vị anh hùng, Vị quốc vong thân.
    Thật đáng kính phục.

    Like

  2. @ Châuxuânnguyên.

    Tôi có biết chuyện thằng bẩy lém bị ông tướng Sáu Lèo bắn chết.
    Chết như vậy cũng chưa đủ cái tội của nó.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s