CXN_031714_4384_Bảo thằng 3 Dũng, Vương Đình Huệ, Lê Xuân Nghĩa, Võ Trí Thành, Trần Du Lịch đến bảo các bạn hàng này rằng: Niềm tin đã trở lại, KT khởi sắc, thoát đáy, đúng hướng xem mấy bả làm gì với đôi guốc của mấy bả ???: Chợ như chốn không người

Côn an giết dân_Vợ và con của nạn nhân chưa bào giờ nhìn dc mặt cha

Côn an giết dân_Vợ và con của nạn nhân chưa bào giờ nhìn dc mặt cha

Châu Xuân Nguyễn

Những thằng Nguyễn Tấn dũng, Vương Đình Huệ, Lê Xuân Nghĩa, Võ Trí Thành, Trần Du Lịch thì cứ tuyên truyền nhồi sọ người dân như HCM từng làm chứ ko cần biết sự thật là như thế nào.

Mấy thằng này mà nói thế trước mặt mấy bà đang ế khách chắc mấy bà này lột guốc ra tán vào đầu chúng nó.

Thay vì khuyến khích tiêu dùng chúng lại kêu gào…thừa tiền quá, thừa tiền quá. Rõ ràng là một lũ ngu xuẫn và dốt nát, tại sao đồng bào ta giữ chúng thêm một ngày nào nữa nắm chính quyền làm gì, hãy tham gia lời kêu gọi không nguy hiểm của tôi là đình công bãi thị, bãi khóa từng vùng, từng ngày…

Chỉ có một biện pháp duy nhất là tất cả ngưng đọng lại, đâu đứng đó, thay đổi thể chế, bõ CS hay XHCN vì nó thất bại hoàn toàn, bầu cử tự do để có người tài, đủ kiến thức, kinh nghiệm và uy tín với 90 triệu đồng bào ta thì mới vực dậy KT và cuộc sống của dân tộc.


Khi một thể chế mới lên thì tất cả nợ loanh quanh sẽ tự nhiên phải khoanh lại, người người cố gắng thu nhập cho cuộc sống, mua sắm cái mới, tạo nguồn cầu cho nền kinh tế, phá sản những NH ngoắc ngoải, dư tiền cho DN mới vay, tích biên 200 ngàn căn hộ, bán rẻ cho dân với lãi suất lock-in (khoá lãi suất cố định, CP bù lỗ nếu lãi suất tăng cao sau này và CP hưởng lãi suất thặng dư nếu lãi suất thị trường thấp hơn LS lock-in.

Dĩ nhiên giải thể tất cả DNNN, khuếch trương công thương để xuất khẩu, tất cả những món hàng xuất khẩu phải qua “stringent export quality control” tức là tiêu chuẩn xuất khẩu cao để bảo vệ thương hiệu xuất khẩu và chử “Made in VN”, cùng lúc bảo vệ một nồi cơm lâu dài cho dân tộc ta. Từ những phát triển KT, sau 5 năm chúng ta củng cố quốc phòng và lấy lại Hoàng Sa. Cảnh sát sẽ theo tiêu chuẩn CS Úc, Y tế sẽ từ từ giảm bớt 4 hay 5 bệnh nhân trg 1 giuòng, Y tế dự phòng, VSATTP là hàng đầu để giảm thiểu số người nhập viện, giáo dục sẽ trở lại như thời kỳ VNCH nơi mà bằng cấp của du học sinh dc thế giới công nhận, tiếng Anh là bắt buộc vì đó là sự phát triển dân trí, khoa học, xã hội, kỹ thuật, an ninh, QP tất cả đều dùng Anh ngữ, ngay cả Google cũng là Anh Ngữ.

Cải cách hành chánh, đuổi việc 2/3, giử 1/3 và tăng lương gấp đôi, ai làm ko chạy việc thì cho nghĩ vì có 2/3 dự bị quen việc rồi, dĩ nhiên là thật tah2, minh bạch, ko tham nhũng và bắt buộc phải đối xử như công chức là công bộc người dân, ko hơn, ko kém, tất cả ý tưởng quan liêu, cửa quan cửa quyền sẽ bị đập bỏ.

Về ngoại giao sẽ nghiên về Mỹ nhưng không lệ thuộc Mỹ như VNCH hồi xưa (hồi xưa Mỹ viện trở VN vài tỉ usd, nay GDP 170 tỉ usd nên chúng ta sẽ mua vũ khí Mỹ, tham gia, tham chiến với 1 vài tiểu đoàn với Mỹ, dần dần tạo lòng tin để thành một thành viên của ANZUV–> trở thành ANVZUS (cái này rất rất khó nhé), được bảo vệ an ninh bời HK. Thiết lập lại biên giới Việt Hoa, đem trở lại hệ thống Visa, trục xuất tất cả những ai nhập cảnh lậu, lập phòng thủ Hà Nội và phía bắc VN, dùng 6 tàu Kilo tuần tiểu cùng với HK, Su-33 Mk2 12 chiếc sẽ đóng ở Đà Nẵng và Nội Bài, có thể Hải Phòng.-

An sinh xã hội thì sẽ có thất nghiệp, lương hưu cho bất cứ ai trên 65 ko phân biệt đảng phái, sẽ ko còn cảnh màn trời chiếu đất.

Khoa học kỹ nghệ sẽ dựa trên phát triển KT, công thương chứ ko hàn lâm, tất cả hổ trợ công thương, xuất khẩu. NHNN sẽ độc lập với CP, họ sẽ điều phối lãi suất, tỉ giá để thay đổi theo tình hình KT phát triển 9theo kiểu thắ chặt và thả ra theo dự đoán 2 hay 5 năm để ko giật cục)

VN là một nước nông nghiệp, sẽ ko còn TCT thực phẩm thu mua lúa giá rẻ, bán qua cty sân sau ở Sing rồi cty sân sau bán lại lãi gấp mười cho thị trường thế giới. CP HCS sẽ lập hiệp hội xuất khẩu gạo do chủ DN bầu ra và CP sẽ giúp xuất khảu qua ĐSQ cho những hiệp hội như thế này, VN phải xuất khảu hàng đầu và nông dân phải có cuộc sống ít nhất bằng ng thành thị (ở Úc, nông dân là loại rất giàu vì họ lập hội lúa mì, gạo và họ tự định giá, mỗi tấn XK trích vài aud để hiệp hội hoạt đọng, đính giá xuất khẩu vô vụ lợi như The Australian Wheat Board (HH Lúa mì), Ricegrowers’ Association of Australia

Bộ Kế Hoạch và Đầu tư sẽ dẫn đầu bởi một BT có đầy đủ kinh nghiệm và kiến thức như TS Alan Phan, người “đọc” dc suy nghĩ của nhà đầu tư ngoại quốc, biết họ muốn làm gì, nghề gì, xuất khẩu đi đâu, điều kiện nhân công thế nào, tỉnh nào có lợi thế nhất, vận tải thành phẩm và nguyên liệu như thế nào…Những thằng đầu đất như Bùi Quang Vinh thì chỉ đáng xách dép cho những người bảo vệ hay làm vệ sinh của Bộ KH và ĐT của CP HCS.
Một thằng đáng xách dép cho bảo vệ Bộ GT là Đinh La Thăng….Sẽ nghiên cứu và nếu có tiền sẽ làm đường sắt khổ rộng đồng nhất cho VN, đường xá, cầu cống sẽ đấu thầu tư nhân từ A tới Z, Tư vấn giám sát bước đầu là ngoại quốc hay cty VN chỉnh chu, ko móc ngoạc nhà thầu v.v..Dẹp hết những cty cầu đường của BGT & VT
Bộ Xây Dựng cũng phải rất tinh tường về nhu cầu của nhưng building công cộng, có thể trách nhiệm điện lạnh, bảo trì và xây dụng những bld mới của công sở, quản lý nhà chính phủ cho thuê v.v..
Bộ Tài nguyên môi trường sẽ tách ra thành 3 Bộ là Môi Trường, Khoáng sản và Đất đai. KS sẽ giám sát cty tư nhân khai thác đồng, chì, dầu mỏ, than, titanium, Tungsten v.v… Bộ MT sẽ có nhiệm vụ rất cao là giữ môi trường như của Úc Dept of Environment. Bộ đất đai sẽ trách nhiệm lưu trử tất cả nhưng tài liệu sở hữu đất (sẽ trả đất cho dân oan và nhà nước ko quản lý đất đai nữa, sẽ ko còn chuyện quyền sử dụng đất mà chỉ còn là quyền sở hữu đất như Úc thôi)
Bộ LĐ TBXH sẽ lo QĐ về hưu, tàn phế ko kể CS hay VNCH
Bộ thông tin sẽ hoàn toàn báo tư nhân nhưng sẽ giới hạn chứ ko là 700 tờ báo. Đài TH sẽ như Úc, một đài của CP ko lấy quảng cáo thương mại (vì giá quảng cáo rất dễ che giấu, ko có giá “thị trường”, người Úc rất kỹ, CP ko bao giờ dính vào những gì mà từ ngoài nhìn vào ng ta có thể tố cáo tham nhũng)
Bộ VHTTDL, sẽ phải quảng bá hình ảnh du lịch VN với Úc (gần, nhiều tiền, sẽ ngày càng tăng thị phần so với Bali, nhưng chúng ta phải hiếu khách, môi trường tốt, ko chặt chém, giúp đở nhỏ nhặt nếu ko là bộ phận giá của tour) và dĩ nhiên BT phải rành về sở thích của khách du lịch, quảng bá hình ảnh du lịch của VN, CS ko ăn hối lộ v.v..
Đó là vài điều suy nghĩ về một VN tương lai mà bây giờ tôi ko ngại đăng, ko ngại CS bắt chước vì chúng sắp sập rồi, còn gì nữa để chúng cải cách.

Với một người lãnh đạo mới, một ê-kíp có cùng khả năng, nguyện vọng phục vụ, có thành tích quản lý KT thì tôi tin rằng 90 triệu người sẽ hưởng ứng và cúng nhau xây dựng lại một tương lai VN ấm no, công bình, bác ái, thịnh vượng và văn minh

Trong khi chờ đợi, chúng ta vẫn phải ngưng đóng thuế.

Melbourne

17.03.2014 

Châu Xuân Nguyễn

—————
http://tuoitre.vn/Kinh-te/598399/cho-nhu-chon-khong-nguoi.html

Chợ như chốn không người

17/03/2014 10:56 (GMT + 7)
TT – Các siêu thị không còn cảnh đông đúc, trung tâm thương mại thì đìu hiu, có nơi đóng cửa. Còn tại chợ sức mua thấp đến mức nhiều tiểu thương trong một tuần chỉ bán được vài ba món hàng. Rõ ràng, sức mua tại nhiều đô thị chưa bao giờ ảm đạm như lúc này…

 

Nhiều chợ lâm vào cảnh người bán nhiều hơn người mua (ảnh chụp tại chợ Bà Chiểu, Q.Bình Thạnh, TP.HCM) – Ảnh: T.Đạm

Quần áo thời trang, mũ nón, giày dép – những mặt hàng tiêu dùng thiết yếu – sức mua đã giảm từ 40-80% so với các năm trước. Tiểu thương như “ngồi trên lửa” khi hàng hóa cứ xếp chồng lên nhau mà vốn không rút ra được.

Hàng tồn như núi

 

“Nếu trước đây nhiều shop lấy quần áo lên đến cả triệu đồng thì nay hầu hết chỉ dám lấy hàng giá từ 300.000 đồng trở xuống, nên hàng tồn chất cao như núi”

Bà Nguyễn Thị Kim Loan (chủ sạp quần áo tại chợ An Đông)

Những ngày giữa tháng 3-2014, dạo quanh nhiều khu chợ đầu mối, chuyên bán sỉ tại TP.HCM như An Đông (Q.5), Bình Tây (Q.6) hay các chợ lẻ có tiếng như Bà Chiểu (Q.Bình Thạnh), Phạm Văn Hai (Q.Tân Bình), chúng tôi đều bắt gặp khung cảnh: vắng khách!

Tại khu vực bán quần áo của chợ Bà Chiểu, chờ gần 30 phút chúng tôi mới gặp được một khách hàng là chị Lữ Thị Thu Hoài (đường Vạn Kiếp, Q.Bình Thạnh). Mặc dù nhà gần chợ nhưng chị Hoài cho biết: “Hơn một tháng rồi tui đâu ra chợ mua bán thứ gì. Bữa nay ra chợ mua hai bộ đồ cho con hết 120.000 đồng. Dịp tết vừa qua đã ngốn một mớ nên chẳng còn đâu mà mua sắm quần áo, chi tiêu chi nữa”. Một số tiểu thương tại đây cho hay gặp được khách, bán được hàng cho người như chị Hoài là may mắn, có người cả ngày không bán được thứ gì.

Ở chợ Bình Tây – một trong những chợ bán sỉ lớn của TP.HCM, cả khu tầng trệt bày bán la liệt túi xách và giày dép, mặc dù được xếp chật các lối đi với đầy đủ mẫu mã nhưng tiểu thương nào cũng rầu rĩ vì người bán nhiều hơn người mua. Nhìn chồng túi xách xếp cao như núi, ông Nguyễn Đức Quang, chủ sạp túi xách Quang Khải, thở dài cho biết từ qua tết đến nay ngày đông nhất ông cũng chỉ bán được vài chục cái, còn phần lớn ngồi ngáp từ sáng đến chiều. “Tính ra phải giảm đến 40% so với năm ngoái. Nếu năm ngoái còn bán được lai rai, năm nay khách vãng lai rất ít, còn mối mua sỉ đi các tỉnh hầu như bặt tăm. Tình hình này chỉ trông vào mùa học sinh tháng 8, 9 mới mong bán xong mẫu cũ năm ngoái” – ông Quang than.

Ở tầng trên, bà Nguyễn Thị Thanh Thúy – chủ sạp quần áo Thanh Thúy – cho biết từ hai năm trở lại đây, lượng hàng ở chợ bán ra giảm 30-40% theo từng năm, do chợ chủ yếu bỏ sỉ đi tỉnh, nhưng mối ở tỉnh bán ế quá. “Nhiều mối qua năm mới là biệt tăm luôn, hàng lấy từ tết tới giờ chưa trả tiền. Nếu mọi năm mối lấy thanh toán tiền ngay trong tháng thì nay phải đợi đến ba, bốn tháng đã trở nên phổ biến. Mối nợ mình, mình nợ nhà sản xuất, cứ trong vòng luẩn quẩn vậy thì chỉ có đóng shop” – bà Thúy lo lắng.

Theo bà Thúy, không chỉ bỏ sỉ, bán lẻ cũng trở nên ế ẩm. So với hai năm trước đây lượng khách nước ngoài đến chợ giảm 80% nên nhiều tiểu thương phải đóng cửa. Hiện tầng 1 có khoảng 250 sạp kinh doanh quần áo, nhưng hết 80 sạp làm kho và đóng cửa, còn lại buôn bán cầm chừng.

Tương tự, tại chợ sỉ An Đông với lầu 1 bày bán chủ yếu túi xách và giày dép, lầu 2 bán quần áo nhưng cũng trong tình cảnh thưa vắng người mua. Bà Nguyễn Thị Kim Loan, chủ sạp quần áo Kim Loan, buồn bã cho hay cả ngày hôm nay chỉ được một mối. “Nếu trước đây nhiều shop lấy quần áo lên đến cả triệu đồng thì nay hầu hết chỉ dám lấy hàng giá từ 300.000 đồng trở xuống, nên hàng tồn chất cao như núi. Những năm trước, một mẫu (thời trang) có thể “sống” được hai năm, thì nay chỉ vài tháng là lỗi mốt phải bán theo dạng tồn kho, nên lấy 10 cái bán hết năm cái theo dạng tồn kho, chấp nhận lỗ nhưng vẫn không bán được” – bà Loan rầu rĩ.

Cũng theo bà Loan, mấy năm trước thường thời điểm này mối ở các tỉnh miền Trung vào lấy quần áo thời trang mùa hè dự trữ gỡ gạc, cơ sở đã chuẩn bị hàng đầy kho, nhưng năm nay bán rất chậm, coi như mối miền Trung mất đứt. Tình trạng ế ẩm này có thể sẽ kéo dài đến tận tháng 9, tháng 10.

Theo bà Nguyễn Thị Nga – chủ một cơ sở may quần áo jean tại chợ Tân Bình, người mua ngày càng ít trong khi các cơ sở may, các cửa hàng, trung tâm thương mại kinh doanh thời trang mọc lên như nấm, nếu không cạnh tranh tốt về giá và có các kênh phân phối riêng, người bán sẽ lâm vào tình trạng ế ẩm. “Qua tết đến nay, lượng hàng các mối trong nước lấy giảm đáng kể so với năm ngoái. Vào thời điểm này, nếu năm ngoái trong nước chiếm 60% trong gần 2.000 sản phẩm ra thị trường/ngày thì nay chỉ còn khoảng 30%. Để giữ chân công nhân, chúng tôi phải tìm mối đẩy hàng sang Lào và Campuchia với giá thấp hơn trong nước khoảng 5-10%” – bà Nga nói.

Chỉ số CPI tại TP.HCM và cả nước trong tháng 2 qua các năm

 

Đồ họa: Vĩ Cường

Bỏ chạy khỏi trung tâm thương mại

 

CPI tháng 3 sẽ còn giảm

Theo chuyên gia kinh tế – TS Nguyễn Minh Phong, chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 3 nhiều khả năng sẽ xuống thấp hơn nữa so với tháng 2. Do sức mua thị trường quá yếu, nhiều mặt hàng sẽ tiếp tục giảm giá, thậm chí phải bán phá giá. Tuy nhiên chỉ ở một số nhóm hàng, còn lại ở các nhóm khác giá biến động giảm sẽ không quá lớn nên khó có khả năng xảy ra tình trạng chỉ số CPI tháng 3 về mức âm. Cũng theo ông Phong, thông thường từ tháng 3 tới tháng 10 chỉ số CPI có biến động thấp, dao động không quá lớn do sức mua khó có đột biến.

D.TUẤN

Tình cảnh ế ẩm không chỉ xảy ra ở các chợ, các trung tâm thương mại ở những khu vực sầm uất nhất trung tâm quận 1 cũng tương tự. Hơn 10g ngày thứ bảy (15-3), cả tầng trệt trung tâm thương mại Lucky (đường Nguyễn Huệ, Q.1) vắng khách. “Bán buôn gì giờ này anh, mở cửa hàng gần sáu tháng nay, em bán được duy nhất một đôi bông tai giá 270.000 đồng” – chị Hương Ly, chủ một gian hàng tại đây, nói với chúng tôi. Theo các tiểu thương, tình trạng sức mua èo uột đã xảy ra từ nhiều tháng nay, ngay cả dịp tết cũng không khá hơn bao nhiêu. “Kinh hoàng lắm anh ơi, một gian hàng thuê đã 25 triệu đồng/tháng, còn tiền hàng bỏ ra cả tỉ bạc, giờ trót đâm lao thì phải theo lao chứ không biết làm sao” – một tiểu thương kinh doanh mặt hàng quần áo than thở.

Dạo quanh một vòng trung tâm thương mại này có thể thấy quá nửa các gian hàng vẫn đóng cửa im lìm dù đã quá trưa ngày cuối tuần, không ít trong số đó đã bị ban quản lý tòa nhà niêm phong vì “nợ quá hạn” tiền thuê sạp hằng tháng. “Tôi thuê hai sạp tại tầng này, một sạp đã bị niêm phong, còn một sạp ráng lay lắt theo chứ giờ không biết tính sao” – chị Hồ Thị Thu Đông, chủ một sạp giày dép, cho biết.

Tình hình èo uột tại trung tâm thương mại Kỳ Đồng (Q.3) còn bi đát hơn. Chị Mai Hương, một tiểu thương tại đây, cho hay từ nhiều tháng nay việc kinh doanh “gần như là con số 0”. Tiểu thương không ai bán được hàng, trước đây có hơn 50 gian hàng thì đến nay chỉ còn hơn 10 gian hàng trụ lại. Tuy nhiên, đến ngày 27-2 cũng đã không thể “cầm chừng” được hơn. Ghi nhận tại trung tâm này sáng 16-3 cho thấy bên trong quầy kệ hàng hóa vẫn còn nhưng cửa kính đóng im lìm, mọi hoạt động kinh doanh gần như “đóng băng” hoàn toàn.

Không chỉ có trung tâm thương mại, trên nhiều tuyến đường, nhiều cửa hàng kinh doanh cũng đã biến mất hoặc đổi chủ rất nhiều lần vì “bán không được, trong khi ôm một đống nợ chưa biết đến bao giờ mới trả nổi” – anh Q.H., một chủ cửa hàng vừa đóng cửa trên đường Lê Văn Sỹ (Q.3), nói. Trên đường Hai Bà Trưng (Q.3), tiệm quần áo của một thương hiệu lớn cách đây hai tuần cũng rút khỏi thị trường, toàn bộ biển hiệu được tháo xuống, căn nhà trống trơn và đóng kín cửa. Theo chủ căn nhà này, buôn bán không được là nguyên nhân khiến nhãn hiệu này trả mặt bằng, mặc dù đang kêu gọi, quảng bá nhưng chủ nhà cho hay cũng rất khó khăn khi cho thuê mặt bằng thời điểm này.

DŨNG TUẤN – NGUYỄN TRÍ

 

 

Lượng vật liệu xây dựng tồn kho đến thời điểm này – Đồ họa: Vĩ Cường

Sắt, thép, ximăng… dồn ứ

Nhóm hàng vật liệu xây dựng vẫn là một trong những nhóm hàng chịu tác động nặng nề nhất của sức mua yếu. Những ngày này tại phố vật liệu xây dựng nổi tiếng dọc các đường Tô Hiến Thành, Thành Thái, Lý Thường Kiệt (TP.HCM)… chỉ thấy người bán ngồi ngáp ngắn ngáp dài chờ khách. “Đến tận bây giờ vẫn không có một đơn hàng nào đặt cho ra hồn, hàng lấy từ trước tết đến giờ vẫn còn mà người mua thì không thấy đâu” – bà H.T., chủ cửa hàng vật liệu xây dựng trên đường Thành Thái, thở hắt ra trong ngao ngán. Trong sổ giao nhận hàng hóa, mục “giao hàng” gần như trống trơn, trong khi mục “nhập hàng” thì số liệu mới nhất ghi nhận từ tháng 11-2013 với số lượng vài chục bộ sứ vệ sinh, 200 tấn ximăng, 15 tấn thép, vài trăm thùng gạch ốp lát cỡ 40x40cm.

Dù đã chủ động cắt giảm sản xuất từ 30-40%, thậm chí có nơi lên đến 50%, nhưng các doanh nghiệp sản xuất ngành vật liệu xây dựng vẫn phải đối mặt với tình cảnh ứ hàng. Giám đốc một doanh nghiệp thép trong khối Tổng công ty Thép VN thừa nhận dù đã chủ động cắt giảm sản xuất gần 30% so với cùng kỳ năm ngoái, chỉ còn xấp xỉ 20.000 tấn/tháng, nhưng mức tiêu thụ của công ty ông vẫn chỉ đạt khoảng 12.000 tấn/tháng, và hiện còn tồn hơn 13.000 tấn sau hai tháng đầu năm. Khối tư nhân cũng “sống dở chết dở” khi lượng hàng tồn kho còn cao hơn gấp nhiều lần khối doanh nghiệp nhà nước. Giám đốc điều hành doanh nghiệp thép tư nhân thuộc loại lớn khu vực phía Nam cho hay doanh nghiệp ông còn tồn hơn 50.000 tấn thép dù “đã đẩy mạnh xuất khẩu hòng bù đắp vào lượng tiêu thụ quá chậm ở thị trường nội địa”. “Nhu cầu xây dựng dân dụng trong dân quá ít, còn thị trường bất động sản và các công trình đầu tư công vẫn trong quá trình được giám sát gắt gao nên đầu ra chưa thể như kỳ vọng của doanh nghiệp” – vị giám đốc này nói.

Tính đến cuối tháng 2-2014, Hiệp hội Thép VN đã ghi nhận lượng thép tồn kho của các thành viên toàn hiệp hội lên đến gần 360.000 tấn. Nếu tính luôn gần 500.000 tấn phôi thép đang nằm tại các kho của doanh nghiệp thì lượng hàng tồn xấp xỉ hơn 850.000 tấn.

Ngành ximăng cũng chẳng “khỏe” hơn ngành thép là bao khi thời điểm trước lẫn sau tết đều ế như nhau. “Nếu không xuất khẩu được ximăng, tôi tin rằng lượng tồn kho của các doanh nghiệp sẽ rất lớn chứ không chỉ gần 2,7 triệu tấn như hiện nay” – ông L.T., tổng giám đốc doanh nghiệp ximăng T, nói.

Hội Vật liệu xây dựng VN cũng cho biết thêm hiện lượng gạch ốp lát tồn kho khoảng 16 triệu m2 (tương đương hai tháng sản xuất), kính xây dựng tồn kho khoảng 12 triệu m2 (tương đương 1,5 tháng sản xuất) và chưa biết đến khi nào mới “giải quyết” xong lượng hàng tồn này.

TRẦN VŨ NGHI

Advertisements

5 comments on “CXN_031714_4384_Bảo thằng 3 Dũng, Vương Đình Huệ, Lê Xuân Nghĩa, Võ Trí Thành, Trần Du Lịch đến bảo các bạn hàng này rằng: Niềm tin đã trở lại, KT khởi sắc, thoát đáy, đúng hướng xem mấy bả làm gì với đôi guốc của mấy bả ???: Chợ như chốn không người

  1. Chợ như chốn đông người thì người bán làm sao mà bán. Bán hàng cũng còn tùy vào thời vụ nữa chứ không phải lúc nào cũng đông người như ngày chợ tết được. Đừng lấy cái ảnh này ra làm bia đỡ cho sự xuyên tạc của CXN. bản chất xuyên tạc và cố tình bẻ cong sự thật của CXN thì ai cũng đã biết hết rồi, lấy cái ảnh hay đoạn ghi âm không lừa được ai đâu

    Like

    • @Bach duong,
      Bài báo này ko phải tôi viết, báo Tuổi trẻ của nhà nước viết đấy, tất cả phỏng vấn thì cũng của họ hết, nếu vậy họ là ng xuyên tạc chứ ko phải CXN,
      CXN

      Like

  2. #Bachduong# = Nga Ngố/Gấu,

    hochiminh 1911, rời khỏi vn, bấy giờ không có 1 micron tiếng tăm gì trong nước, bổng dưng đâu đó 1930 cs đông dương ra đời, lúc này hắn bị cầm tù thì phải nhưng không đúng,…. vì sao????????

    1954 điện biên khói lửa, Pháp ra sao, Hán Cẩu thế nào, Nhật khỏi nói, và Nga Bạch Dượng đang tưng bừng quê nhà… thế là sao?????

    Mỹ đến, không nghe, bây giờ dân mới khổ, mất hết tất cả… Làm lại từ đầu khi vẫn còn chưa muộn….

    Like

    • Bạn comment mà ko ai hiểu gì thì bạn comment làm chi vậy bạn ??? Mất thời giờ vô ích, lần sau tôi delete những cái lãm nhãm, vô nghĩa, mơ hồ, ko nói rõ cái gì là cái gì, điều này tôi nhắc nhở bạn rồi, dc một thời gian bây giờ lại trở về lối cũ là sao vậy ????
      AC

      Like

  3. Buôn bán từ trước 1975 đến nay, tôi thấy là những tháng nầy buôn bán rất ế, do nông dân cạn bồ lúa (gọi là thời kì giáp hạt). Chợ huyện ế thì dẫn đến chợ tỉnh, chợ thành cũng ế theo. Đông nhất ở VN vẫn là kiểu gia đình CÔNG-NÔNG mà (cha mẹ làm nghề nông, con cái làm công nhân).
    Chính quyền csvn cũng rất rõ điều nầy, chỉ có lũ chó mới nói ngược lại mà thôi.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s