CXN_091014_6204_Người dân căm thù CCRĐ: Đi xem trưng bày “Cải cách ruộng đất năm 1946 – 1957″ (Nguyễn Tường Thụy)

Những màn đấu tố của thằng chó đẻ Hồ Chí Minh giết oan hơn 200 ngàn dân miền Bắc (con số tuyên bố bởi ĐCSVN, con số thực càng nhiều hơn nữa)

Những màn đấu tố của thằng chó đẻ Hồ Chí Minh giết oan hơn 200 ngàn dân miền Bắc (con số tuyên bố bởi ĐCSVN, con số thực càng nhiều hơn nữa)

Đi xem trưng bày “Cải cách ruộng đất năm 1946 – 1957”

Đã định không đi nhưng JB Nguyễn Hữu Vinh rủ riết quá, thôi thì tặc lưỡi đi xem nó như thế nào.

Chúng tôi đến muộn một chút, vào lúc đang lúc đọc diễn văn khai mạc. Những hàng ghế bọc vải đo đỏ trăng trắng được kê ngay ngắn ngoài sân, trước cửa vào phòng trưng bày. Nhìn qua, thấy khách thăm ngồi hết chừng phân nửa, nói lên rằng chủ nhà sẵn sàng tiếp nhiều khách thăm hơn nữa. Những người đứng xung quanh con số cũng tương tự, chắc là người của Ban tổ chức. Cả khách và chủ ước khoảng sáu chục. Máy quay có chân khá nhiều, chừng trên chục cái. Tôi nhớ có VTV, VTC ngoài ra không rõ còn báo đài nào nữa không.
Diễn văn xong thì cắt băng khai mạc. Chục cô gái áo dài màu đỏ, rước dải băng đỏ. Cắt, cắt, kéo kêu tanh tách rồi vỗ tay bộp bộp. Mời khách vào tham quan. Sự chuẩn bị như thế là chu đáo, bài bản.
Tôi vào nhìn qua cách bố trí, liền vòng sang trái, bắt đầu từ hình ảnh hiện vật về nông dân VN trước khi cải cách ruộng đất (CCRĐ). Cứ thế vòng dần sang giai đoạn tiếp theo cho đến khi cải cách thắng lợi với niềm hân hoan của nông dân. Tôi chỉ mang theo máy bảng, lại sắp hết pin nhưng thỉnh thoảng cũng giơ ra “phụp” một cái.

                                                               JB NHV tác nghiệp
JB Nguyễn Hữu Vinh máy ảnh khoác cổ xông xáo khắp phòng trưng bày, vừa quay vừa chụp vừa phỏng vấn rất tự tin. Hắn lại cứ nhằm vào ông nào có vẻ là sếp để đưa ra những câu hỏi khó. Khi một phóng viên đang phỏng vấn một ông có vẻ như là trong Ban tổ chức, hắn chen ngang:
– Thưa ông, ông nghĩ gì khi mà cuộc cải cách đưa lại ruộng cày cho nhân dân để bây giờ ngược trở lại, ruộng đất rơi vào tay quan chức Nhà nước?
Ông kia tươi tỉnh:
– Tôi nghĩ chính sách ruộng đất là ruộng là tài sản của toàn dân và thông qua nhà nước quản lý, tôi nghĩ như thế
– Hiện nay ở Bình Dương vụ 150 héc ta cao su rồi nhà cửa ruộng đất tập trung trong tay một quan chức của Nhà nước của Đảng cộng sản. Vây chúng ta nghĩ gì về tác dụng của cải cách ruộng đất trước hiện thực này?
– Khi nãy tôi nói sở hữu ấy, là sở hữu toàn dân. Đất là của cơ quan Nhà nước nhưng mà sở hữu toàn dân. Mục đích đầu tiên ấy, chúng ta là nhà nước nông nghiệp, 95% là nông dân, sử dụng đất làm nông nghiệp nhưng bây giờ thì khi mà công nghiệp hóa, hiện đại hóa thì chức năng của đất không chỉ là…
– Thưa ông vấn đề tôi cần hỏi trước đây là…
Cô phóng viên đang phỏng vấn bị Vinh chen ngang vội xua tay ra hiệu dừng. Hẳn là cô ta nhận ra rằng, câu chuyện đang đi về chiều hướng bất lợi cho cuộc trưng bày. Vinh gạt tay nói tiếp:
– Vấn đề tôi cần hỏi là trước đây lấy ruộng đất của địa chủ chia cho dân nghèo. Nhưng bây giờ đất đai tập trung trong tay các quan chức, ông nghĩ gì, cuộc cải cách ruộng đất có cần tiếp tục phải làm lại không?
– Về sở hữu ruộng đất cụ thể nói thực là tôi không rõ lắm nhưng tôi thấy chính là dân họ là người bán ruộng cho Nhà nước…
Rồi JB NHV phỏng vấn một ông mặc áo bay bộ đội, đeo nhiều huân chương, cả huy hiệu thương binh.
– Bác là con nhà địa chủ, vậy bác thấy cuộc trưng bày này có ý nghĩa gì không bác. Bây giờ quan chức có nhiều ruộng hơn địa chủ ngày xưa không?
– Nếu thế tôi trả lời ngay. Bây giờ nếu có cải cách ruộng đất thì bác xung phong làm thằng đao phủ đi chém lại những thằng chiếm đoạt tài sản của nhân dân, của những người nghèo… Bây giờ có nhiều kẻ bóc lột dân nặng quá.
– Hiện nay đó là tầng lớp nào thưa bác?
– Nhiều lắm chứ, nhiều tầng lớp ăn trên ngồi trốc…
– Xin hỏi bác thêm một câu, bác nghĩ cải cách RĐ với những hiện vật trưng bày vừa qua, bác có phát biểu một câu là nhờ có Bác Hồ. Vậy Bác Hồ là người đứng đầu Chính phủ lúc bấy giờ thì có chịu trách nhiệm gì về vấn đề này không? Hay chỉ mấy giọt nước mắt ông ấy che phủi hết trách nhiệm của mình trong những tội ác của cải cách ruộng đất?
– Anh nói thế thì hôm nay tôi không mang, tôi không mang … (nghe không rõ) (cười).
VTV3  phỏng vấn
Khai mạc được khoảng 40 phút, khách ra đã vãn, một cháu gái đến hỏi tôi:
– Thưa chú, chú là khách phải không ạ?
– Ừ, chú là khách, đến xem trưng bày.
– Cháu muốn phỏng vấn chú một chút được không ạ
Tôi ngần ngừ vài giây rồi gật đầu:
– Được.
Cháu dẫn tôi đến một chiếc máy quay, một đồng nghiệp nam của cháu chờ sẵn.
Các cháu nắn tôi dịch sang trái, sang phải, xoay nghiêng sao cho đúng tư thế, lại cẩn thận dặn:
– Chú phải xưng tôi nhé.
– Xưng hô như thế nào chú biết.
Bắt đầu phỏng vấn:
– Xin chú cho biết (nghe không rõ)
– Cháu nói to lên. Trước khi hỏi, cháu cần giới thiệu cháu là phóng viên cho đài báo nào.
– Thưa chú, cháu là phóng viên VT3, xin chú cho biết cảm tưởng khi xem trưng bày về cải cách ruộng đất.
Tôi nghĩ cách trả lời ra sao để vừa chuyển tải được ý của tôi tới độc giả nhạy cảm nhưng VTV vẫn có thể phát được mà không bị bắt tội. Tôi quyết định nói ngắn vài ý nhưng phải ẩn ý, tạm gạch mấy đầu dòng như sau:
– Về cuộc Cải cách ruộng đất ở miền Bắc, tôi đã tìm hiểu khá nhiều qua sách báo trong nước và cả nước ngoài, qua nhiều kênh thông tin khác nhau và qua cả lời kể của các cụ, ở đây là bố mẹ tôi. Khi cải cách ruộng đất diễn ra, tôi mới được một tuổi.
– Tôi thấy tranh ảnh và hiện vật trưng bày quá sơ sài, lại không phản ánh đầy đủ, chẳng hạn thiếu hẳn phần đấu tố địa chủ. Tôi muốn triển lãm cho mọi người thấy Đảng tạo ra khí thế hừng hực căm thù của nông dân đối với địa chủ ra sao. Tôi tới đây, rất muốn nhìn lại hình ảnh bà Nguyễn Thị Năm, địa chủ đầu tiên bị bắn trong cải cách ruộng đất, nhưng không thấy. Hoặc ảnh Bác Hồ khóc khi nhận sai lầm trong cải cách ruộng đất, tôi cho đó là hình ảnh rất ấn tượng nhưng cũng không có ở đây.
– Tôi biết cuộc Cải cách ruộng đất” diễn ra trong giai đoạn 1953 – 1956 nhưng không hiểu sao phòng trưng bày lại cho là giai đoạn 1946 – 1957
– Tóm lại, tôi thấy trưng bày vừa thiếu vừa không phản ánh đầy đủ nội dung của cuộc Cải cách ruộng đất.
Tôi mỉm cười gật đầu ra dấu hết ý kiến.
– Cảm ơn chú, xin cho chú biết tên.
– Tôi tên Nguyễn Tường Thụy, ở Thanh Trì Hà Nội. Có cần cụ thể số nhà, phường xã không?
– Dạ không cần ạ.
JB Nguyễn Hữu Vinh chen vào:
– Không được cắt xén lắp ghép đâu đấy.
Hẳn là hắn chắc đã có nhiều kinh nghiệm về thủ thuật này, đặc biệt vụ cắt xén lời Cha Ngô Quang Kiệt nên cảnh giác. Tôi đồng tình:
– Chú yêu cầu không cắt xén. Một là để nguyên, hai là không dùng
– Nhưng thời lượng có thể không cho phép
– Vậy nếu cần cắt thì các cháu không được cắt phần nói về khiếm khuyết.
Ra cửa, JB NHV cười:
– Các cháu chẳng chịu xem mạng mẽo gì cả, phỏng vấn nhầm ngay Phó chủ tịch Hội Nhà báo độc lập.
Tuy trả lời nhã nhặn và tránh nói toạc ra nhưng như mọi người đã biết, trong chương trình thời sự tối 8/9, khi nói về phòng trưng bày này, VTV3 đã không có chút nào về hình ảnh phỏng vấn tôi. Bà xã bảo: “Ai bảo anh không khen nó một câu”. Tôi nói: “Khen để người ta đập vào mặt anh à.
JB NHV cho việc trưng bày này là nhằm rửa mặt cho chế độ. Nhưng một phòng trưng bày con con, không đầy đủ, che đậy giấu giếm phần tội ác làm sao có thể rửa được tội ác mà CCRĐ gây nên. Không chỉ hàng chục ngàn nông dân bị giết oan mà còn làm băng hoại đạo được xã hội được hình thành từ hàng ngàn năm, hậu quả của nó còn dai dẳng biết đến bao giờ.
Những oan hồn của nông dân sáu chục năm về trước chưa bao giờ siêu thoát, luôn nhắc nhở chúng ta: Hãy cảnh giác.

Địa chủ sống xa hoa
Nhà nông dân được tạo dựng
Link clip có liên quan:
9/9/2014
NGUYỄN TƯỜNG THUY
Nguồn: RFA

 

3 nhận xét:

  1. CẢI CÁCH ĐIỀN ĐỊA, NGƯỜI CÀY CÓ RUỘNG vs CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT

    1/ Miền Nam trước năm 1975 người nông dân được ấm no hạnh phúc, nhờ vào chánh phủ cấp ruộng đất cho nông dân nghèo. Thời Tổng thống Ngô đình Diệm có chánh sách Cải cách Điền Địa, lấy đất công điền cấp miễn phí cho nông dân nghèo. Mở ngân hàng Nông Tín Cuộc cho vay không lãi, giúp nông dân và công nhân cơ hội tiến lên. Ông Diệm lập Khu Trù Mật, Khu Dinh Điền đưa dân đến định cư. Đẩy mạnh kế hoạch dẫn thuỷ nhập điền, giúp đời sống nông dân tiến lên nhanh và khá hơn. Đối với hàng triệu bà con Miền Bắc vào Nam năm 1954, chánh phủ giúp lo định cư rất thành công, con cái được học hành đỗ đạt nên danh.

    Thời Tổng thống Nguyễn văn Thiệu, đổi lại thành Luật Người Cày Có Ruộng. Chánh phủ mua ruộng đất của điền chủ theo thời với cao, cấp phát miễn phí cho nông dân nghèo. Giới điền chủ có tiền xây nhà, kinh doanh có lợi cho gia đình và giúp phát triễn đất nước. Nông dân, công nhân nghèo được thêm ruộng đất, được cho vay vốn làm ăn càng ngày càng khá lên. Con cái được học hành, đỗ đạt thành danh.

    Thời đó, trước 30/4/75, đời sống nông dân Miền Nam khá cao. Nhà có đèn măng xông, máy hát dĩa, radio, cassette, máy bơm nước, máy cày, máy suốt lúa, v.v; nông nghiệp được cơ giới hoá. Xuồng, ghe có gắn máy đuôi tôm. Cá tôm đầy sông, đầy đồng. Nông dân mỗi ngày một khá lên, họ ăn gạo thơm ngon như gạo nàng hương. Người dân tự do thờ cúng Phật, Chúa, Tổ tiên, Ông Bà chớ không thờ Mỹ, Pháp hay kẻ ngoại nhân vô đạo.Lãnh vực giáo dục và y tế công hoàn toàn miễn phí. Nhờ vậy người dân nghèo được chữa trị, chăm sóc y tế đàng hoàng. Con cái được học hành đến nơi đến chốn. Nói đến học vấn chánh phủ còn cấp học bổng cho học sinh nghèo, đậu cao trong các kỳ thi tuyển vào Đệ Thất (lớp 6) Trung học mà không có cảnh dành ưu tiên cho hạng con ông cháu cha như thời cộng sản. Miền Nam được tự do mọi mặt, thí dụ tự do: đi lại, cư trú (không cần hộ khẩu), tôn giáo, thông tin/báo chí, tư tưởng, sáng tác, hội họp, lập hội, lập đảng chánh trị, bầu cử, ứng cử, v.v… kể cả tự do biểu tình chống chánh phủ cũng không ai dám ngăn trở. Nhờ có tự do dân chủ thật sự mà chỉ trong 20 năm Miền Nam phát triển vượt bực. Đời sống người dân Miền Nam cao và văn minh hơn Đài Loan, Hàn quốc và nhiều nước chung quanh đồng thời kỳ.

    1.1/ Bộ Phát triển Sắc Tộc và Bộ Chiêu Hồi: Chánh phủ VNCH lập ra Bộ Phát Triển Sắc Tộc giúp các sắc tộc người Thượng định cư, nâng đỡ đời sống người Thượng và giúp con cái của họ học hành. Chánh phủ VNCH cũng lập ra bộ Chiêu Hồi, giúp các hồi chánh viên bỏ cộng sản trở về với đời sống Quốc gia được nâng đỡ mọi mặt, con cái được học hành đến nơi đến chốn.

    Ngoài nông nghiệp; công kỹ nghệ thời VNCH cũng phát triển mạnh, thu hút đầu tư ngoại quốc, sản xuất được xe hơi La Đàlạt và nhiều mặt hàng khác không kể hết. Cùng thời điểm đó công kỹ nghệ Nam Hàn (Hàn quốc) còn thua xa VNCH. Đó là lý do thế giới ban tặng cho Sài gòn cái tên mỹ miều: Hòn ngọc Viễn Đông.

    Một thuở Thanh Bình dưới thời TT Ngô Đình Diệm
    http://www.youtube.com/watch?v=C1_DA0YKQP4

    Bộ tem Người Cày Có Ruộng (1970 – 1975)
    http://www.vietstamp.net/forum/showthread.php?t=9224

    Lối xưa xe ngựa Sài Gòn cũ
    http://danlambaovn.blogspot.com/2012/09/29-loi-xua-xe-ngua-sai-gon-cu.html

    Tiếng hát Thanh Thuý với Sai Gòn Hòn ngọc Viễn đông
    http://www.youtube.com/watch?v=RVtrNPqCwQE&feature=related

    Hình ảnh khi xưa bầu cử VNCH – Và vài hình ảnh bầu cử thời cộng sản
    http://namrom64.blogspot.com/2012/08/hinh-anh-xua-bau-cu-vnch.html

    (Xem tiếp phần 2)

    Trả lời

  2. (tt phần 1)

    2/ Miền Bắc thời Hồ Chí Minh: Trong lúc đó thì bà con Miền Bắc quá đói khổ. Lý do là vì HCM và đảng cộng sản nổi lên cướp chánh quyền Trần Trọng Kim vào tháng Tám 1945. HCM cũng phá hoại cơ hội Pháp trao trả độc lập, thống nhứt đất nước cho Bảo Đại năm 1949. Ông Hồ đem chủ nghĩa cộng sản và lá cờ đỏ chư hầu cộng sản Tàu Nga về nướng dân vào 9 năm kháng chiến, rồi ký tên chia hai đất nước với Pháp, tiếp tục con đường gây chiến xâm lăng, ăn cướp Miền Nam. Bao nhiêu triệu lương dân chết ông Hồ và cộng sản Hà nội không động lòng đau xót.

    Ngay sau sau 1954, Miền Bắc lọt vào tay ông Hồ thì ông ấy theo lệnh Trung cộng phát động phong trào CCRĐ bắt đầu giết dân, cướp đất, cướp nhà, cướp tài sản để bần cùng hoá và bóp bao tử bà con Miền Bắc. Chiếm hữu và phá sập đình chùa, nhà thờ, dẹp cả bàn thơ tổ tiên để thờ kẻ ngoại nhân Mác Lê. Theo tài liệu của đcs công bố thì có hơn 172.000 dân Bắc bị giết trong chiến dịch CCRĐ. Ngoài ra có hàng nửa triệu dân Bắc bị đày vào rừng sâu nước độc. Sau đó tiến đánh Miền Nam theo lệnh Nga Tàu, nướng hàng triệu dân Bắc vào lửa đạn trường sơn. Biết bao nhiêu người chết, thương tật, tàn phế. Biết bao nhiêu cô gái Miền Bắc phải lăn thân làm dân công, tải đạn, hộ lý… bây giờ già yếu sống đời cô đơn, bị thương tật từ tinh thần đến thể xác. Bao nhiêu người Miền Nam cùng chung dòng máu VN cũng bị phơi thây ngoài triến trường, trên rừng sâu. Sau năm 1975, Miền Nam buông súng xuống nhưng vẫn bị trả thù, hàng trăm ngàn người chết trong tù cải tạo, trong rừng sâu “kinh tế mới”, trên đường vượt biển, vượt biên,… không đếm xuễ. Dân Miền Nam bị đánh giết, ăn cướp, nhà cửa ruộng đất, tài sản bị tịch thu, và trù dập tơi bời đến nay vẫn chưa chấm dứt. Từ CCRĐ Miền Bắc 1954 dẫn đến Cải tạo Công thương nghiệp Miền Nam sau 1975 đã đánh sập kinh tế Việt Nam. Cộng thêm nạn CCRĐ ở Miền Nam sau 1975 đã đẩy nông dân Miền Nam vào cảnh đói khổ đến độ các cô gái nông thôn phải bán mình cho ngoại nhân.

    Bây giờ, ông Hồ nằm đó làm biểu tượng bảo vệ cờ đỏ, giúp đảng và nhà nước cộng sản tiếp tục tàn hại đồng bào, tiếp tục cướp nhà cướp đất, cướp cả mạng sống; mặc tình cho nông dân như gia đình anh Vươn, giáo dân, đồng bào Văn Giang, hai phụ nữ Cái Răng, Cần Thơ phải cỡi truồng chống cưỡng chế đất,… và bao nhiêu nạn nhân khác kêu khóc thảm thương, nhưng cộng sản Hà nội vẫn không động lòng. Đến độ bà Hiền Đức còn phải nói ”thời Pháp đô hộ và thời VNCH người dân thật sự được làm chủ ruộng đất, còn thời nay thì không!” Và sau 1975, nhà văn nữ là cán binh cọng sản Bắc Việt – Dương thu Hương – vào Sài gòn thấy được sự thật giữa hai phe và hai Miền đất nước bà Hương đã khóc và nói ”phe chiến thắng là lũ man dại, phe chiến bại là người văn minh!”

    Trong dân gian thì nhan nhản cao dao như sau:

    Từ khi ta có Bác Hồ
    Nhân dân chẳng được ăn no ngày nào
    Hoan hô độc lập tự do
    Để cho tớ nhá bo bo sái hàm
    Một năm hai thước vải thô
    Nếu đem may áo cụ Hồ ló ra
    May áo thì hở lá đa
    Chị em thiếu vải hóa ra lõa lồ
    Vội đem cất ảnh bác Hồ
    Sợ rằng bác thấy tô hô bác thèm
    Có áo mà chẳng có quần
    Lấy gì hạnh phúc hỡi dân cụ Hồ?
    Có đói mà chẳng có no
    Lấy gì độc lập, tự do hỡi người?

    (Xem tiếp phần 3 – Tài liệu dẫn chứng cho hai phần trên)

    Trả lời

  3. (Tiếp theo phần 2 – Kết)

    Loạt bài CCRĐ Bắc Việt
    http://www.youtube.com/watch?v=uJbMzt34jLM&index=1&list=PLntjen6hyRph1cp7KkN67YjujNSkrkUkB

    http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=jn5octvGqyM

    Tư liệu: Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu Nghệ An 1956
    http://www.nuvuongcongly.net/hinh-anh-tu-lieu/t%C6%B0-li%E1%BB%87u/t%C6%B0-li%E1%BB%87u-cu%E1%BB%99c-n%E1%BB%95i-d%E1%BA%ADy-qu%E1%BB%B3nh-l%C6%B0u-ngh%E1%BB%87-an-1956/

    XHCN Hà Nội trước 1975 – nhạc phẩm “Nó”
    http://www.youtube.com/watch?v=j-lCiLE5O3Y&feature=related

    Hà Nội – Sài Gòn Trước 1975
    http://www.youtube.com/watch?v=GhAnukKIZn0

    Chuyện thời bao cấp
    http://www.youtube.com/watch?v=Y8lrP29TKPE

    Chuyện thời bao cấp làng tôi
    http://www.youtube.com/watch?v=Bisgwa-qc40&feature=related

    Thời kỳ Bao Cấp ở Việt Nam ( Vietnam’s Subsidy Period )
    http://www.youtube.com/watch?v=GAcD87gJgXU&feature=related

    VN: Cuộc Di Cư Lịch Sử 1954
    http://www.youtube.com/watch?v=i-3NxiOpNXg&feature=related

    Miền Nam Việt Nam trước & sau 75 – Thuý Nga Paris
    http://www.youtube.com/watch?v=R-yyViZqhMA

    Hà Nội – Sài Gòn Trước 1975
    http://www.youtube.com/watch?v=GhAnukKIZn0

    Trả lời

Advertisements

2 comments on “CXN_091014_6204_Người dân căm thù CCRĐ: Đi xem trưng bày “Cải cách ruộng đất năm 1946 – 1957″ (Nguyễn Tường Thụy)

  1. Cần gì đến xem,CS đâu ngu vạch áo cho người xem lưng,nó có bỏ áo ngoài cũng còn cái áo lót Triump có ren tua đồi truỵ chứ,ngồi ở nhà cũng biết tỏng tụi CS chơi trò mèo mửa ra cá thúi.Đả đảo CSVN láo lươn lẹo l……

    Like

  2. Chúng Tôi Muốn Sống – We Want To Live

    Cuốn phim “Chúng Tôi Muốn Sống” trình bày cuộc đời của đại đội trưởng Vinh trong quân đội Việt Minh như biết bao thanh niên trí thức đã bị Đảng Cộng sản Việt Nam lợi dụng lòng yêu nước. Anh là một chiến sĩ quốc gia, hăng say chiến đấu cho nền độc lập của Việt Nam trong cuộc Kháng Chiến chống Thực dân Pháp. Anh trở thành nạn nhân của chế độ Cộng sản bạo tàn khi “cách mạng thành công” – Bố, mẹ của Vinh, cùng với biết bao nạn nhân vô tội khác đã bị chôn sống, xử tử man rợ trong các cuộc-gọi là “Đấu Tố-Cải Cách Ruộng Đất” tại Bắc Việt, vào giữa thập niên 1950 (dưới sự chỉ đạo, “cố vấn” của quan thầy Cộng sản Trung quốc)

    Cuốn phim “Chúng Tôi Muốn Sống” đã được giải thưởng Chính Trị của đại hội Điện Ảnh Đông Nam Á tại Seoul Đại Hàn năm 1967, và lại là cuốn phim được chọn để trình chiếu trong đại hội Chống Cộng Thế Giới ở Dallas Texas cho các phái đoàn của một trăm nước đến xem vào ngày 12-11-1985, dưới sự chủ tọa của trung tướng chủ tịch John K. Singlaụb. Sau đó, phim ấy còn được chiếu tại Tòa Bạch Ốc thời tổng thống Reagan, cho các nhóm sinh viên học ngành chính trị, do ông Rudy Beserra, giám đốc phòng Liên Lạc Dân Sự tổ chức .
    ( Wikipedia )

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s