Điếu Cày: Hiện tượng trục xuất

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=911004855589951&id=100000413352092

Anh Nguyen

 Hiện tượng trục xuất

TLC Bùi-trọng-Nghĩa K18TBB/TĐ.

“Vượt biên mà may mắn đến được nước Mỹ, thay vì đến các nước khác là số 1. Đến được nước Mỹ mà ở tiểu bang California là cái số 1 thứ hai. Ở California mà lại cư ngụ ngay giữa quận Cam, thủ đô của người Việt chạy giặc lưu vong này thì là cái số 1 thứ ba..”.

Trong lúc trà dư, tửu hậu, ngất ngư, ngây ngất, một ông trong những lão già HO, gần đất, xa trời cất giọng nhưa nhựa, sưa sứa phát biểu như trên. Một ông khác tiếp lời: ”Bỏ qua hai cái số 1 cuối, bàn về cái số 1 thứ nhất.”:
“Ở trong nước hiện nay, có phong trào chống nhà nước, để nó cho nằm ấp vài năm. Sau đó ký giấy chấp nhận tỵ nạn ở nước ngoài. Thế là được, xe hộ tống, còi hụ, cầm trong tay cái hộ chiếu trục xuất, an toàn bay bổng đến cái số 1 thứ nhất. Sung sướng hơn nữa là vừa đặt chân đến cái nước số 1 này, được ngay tiền hô, hậu ủng, cờ súy rầm rộ đón chào, truyền thông tranh nhau thu lời phát biểu vàng ngọc của mình, không cần biết quá khứ mình là ai, làm gì,trước khi trở thành “người tù lương tâm”!, thì đó là hạnh phúc nhất đời rồi..”.

Ông già HO thứ ba tiếp: ”Mẹ kiếp, mình nằm ấp hơn 13 năm, có thằng gần 20 năm vì chiến đấu chống giặc xâm lăng, để giữ lấy tự do cho đồng bào, xem ra thời gian nằm ấp còn gấp mấy lần mấy ông, bà gọi là “tù lương tâm”, vậy mà mò mẫm đến được cái nước số 1 này trần ai !!..”. Mặt khác, sau tháng tư đen, triệu người đi tìm tự do, chết trên đường hơn một nửa, tả tơi, tan tác mới có con số 1 thứ nhất. Ngày đó, giá có cái chính sách trục xuất này, thì đỡ biết mấy.!!.”.

Chia tay, về nhà, ngồi suy ngẫm lại lời của ba ông HO già lẩm cẩm kia thấy mà cay đắng, trộn lẫn tí khôi hài, pha chút mỉa mai !!..

Quá trình cuộc đời của mấy ông, bà lớn lên từ thời còn là cháu ngoan ”bác “ Hồ, ít nhiều đã có công chiến đấu”đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”. Ngày hôm nay quay ngược chống “bác”, chống “đảng”. Được nó cho nằm ấp vài, ba năm.. Ấp sau này khá hơn ấp cải tạo giam “ngụy” sau tháng 4/ 1975, ở chỗ không có lao động khổ sai, không bị đánh đập tàn bạo, không đói ăn, chết bệnh, chết nhiều như sung rụng.. Tóm lại, nếu so sánh với mấy ông bà “ngụy quân”, “ngụy quyền” bị tù giam thì.. “khỏe re” như lời của người tù thế kỷ Nguyễn-hữu-Cầu sau 37 năm nắm ấp, gần chết mới được thả, mà đặc biệt “hạnh phúc” này lại do chính lá thư kêu khóc của đứa cháu 17 tuổi chưa từng thấy mặt ông nội!!. Chứ không phải do ông chính phủ Mỹ (đại diện cho tự do), hay đoàn thể (đấu tranh cho nhân quyền) nào khác can thiệp!!.

Là một đại úy, nhạc sĩ của miền Nam trước 1975, Nguyễn-hữu-Cầu sau 5 năm tù cải tạo, anh sống khiêm tốn dưới sự quản chế của địa phương. Hàng ngày, chứng kiến những tham nhũng, áp bức, bóc lột dân lành, hãm hiếp đàn bà, con gái địa phương của lũ “giải phóng”, anh viết đơn tố cáo, bị bè lũ dã thú mặt người xử tội tử hình, sau đổi thành án tù chung thân. Trong suốt 32 năm tù giam (1982-2014), với tội “chống phá nhà nước”, chưa một lần anh nhận tội để được thả về. Bỏ qua 5 năm đầu tù của người “thua cuộc”, 32 năm tù sau là của “người tù lương tâm”. Thời gian này, dài gấp chục lần của những “người tù lương tâm” sau này. Anh thực sự mới là “sư phụ” của nhóm con, cháu “bác” Hồ “chống phá nhà nước”!, được trục xuất .. Anh hiện đang lết cái thân tàn trên quê nhà. Không thấy đảng phái nào, cơ quan truyền thông nào, tổ chức từ thiện nào can thiệp cho anh có cái vé trục xuất !!..

Tính đến nay, đã có ngót ngét một chục ông, bà “tù lương tâm” được trục xuất, đa phần, trước kia là cháu ngoan “bác” Hồ. Ít, nhiều, “bàn tay đã nhuốm máu anh, em”, bằng dao, súng hay nhiều hình thức khác v.v..

Sẽ có bao nhiêu cái trục xuất kế tiếp??.. bầu đàn, thê, tử của mấy ông, bà “tù lương tâm” này chắc chắn cũng sẽ bị trục xuất để đoàn tụ hạnh phúc ở cái thiên đường bất ngờ, chưa từng dám mơ ước này. Chưa kể một số con cái của họ đã được cái nhà nước mà họ “chống phá” cho đi du học từ trước. (xin đọc “kịch bản Điếu-Cầy trong ván bài Mỹ trở lại Việt-Nam” của Lữ-Giang).

Hòa thượng Thích Quảng-Độ, bác sĩ Nguyễn-đan-Quế, linh mục Nguyễn-văn-Lý, tiến sĩ Hà-sĩ-Phu v.v.. Đã từ chối “được!” trục xuất ..

“Ở đâu có áp bức, thì ở đó có đấu tranh”.. Ý nghĩa: “ở đâu”, “ở đó”, đã nói lên rằng người đấu tranh ở đó, ở ngay chỗ ở đâu có áp bức, chứ không phải ở xa ngàn dậm. Ở xa ngàn dậm đấu tranh cho tự do, cho nhân quyền đã có triệu người lưu vong bất đắc dĩ sau 30/4/1975. Những người này họ đã chống “bác” và “đảng”, chống cộng sản từ muôn năm trước, chống từ đời này, qua đời khác. Họ có đầy kinh nghiệm chống, đòi hơn những người “tù lương tâm” cũng chống, cũng đòi, nhưng sau đó xin được trục xuất như hiện nay. Tới đây, tôi chợt nghĩ đến anh sinh viên 17 tuổi Joshua wong đang lãnh đạo cuộc biểu tình vĩ đại ở Hồng-Kông hiện nay. Tôi trộm nghĩ, nếu có ai đó dúi vào tay anh cái vé trục xuất chắc anh sẽ ném trả lại!!..

Trong nhiều ngày qua, đã có những tranh luận khá hào hứng về “hiện tượng trục xuất” này. Cuối cùng, có một số người Việt chạy giặc kết luận theo kiểu “huề vốn”: thôi thì cứ coi những “trục xuất viên” này là “hồi chánh viên” ở những năm trước của bộ Chiêu-Hồi của nước VNCH ta xưa kia “tung cánh chim tìm về tổ ấm”..

Trước 1975, tôi có dịp phỏng vấn những hồi chánh viên như thượng tá Tám-Hà, nhà văn Xuân-Vũ, ca sĩ Bùi-Thiện, nhạc sĩ Đoàn-Chính v.v.. Những người này, thực sự là họ bị bắt trên dọc đường di chuyển như Tám-Hà, hoặc bị các chiến sĩ Biệt-Cách bắt như Bùi-Thiện, Đoàn-Chính trong trận đánh tết Mậu-Thân ở Gò-Vấp. Vì thủ thuật tuyên truyền, bộ thông tin và chiêu hồi âm thầm cải danh họ thành hồi chánh viên, sau đó thu nhận họ làm việc như một công dân bình thường ở miền Nam. Cũng như hơn 80 mươi ngàn hồi chánh viên khác, những người này là lính “cụ” Hồ bị “sinh Bắc tử Nam”, không phải là người “tù lương tâm”.

Ngày hôm nay, những “trục xuất viên” này, họ có cái danh xưng là “tù lương tâm”, họ xin tỵ nạn chính trị, một cơ hội cho hai chính phủ Mỹ, Việt ngầm thỏa hiệp với nhau: “tỉa từng cây trong bó đũa”, phá vỡ sức mạnh tập hợp, lãnh đạo của nhóm người “chống phá nhà nước”. Phần những người “tù lương tâm” này cùng bầu đoàn thê tử bỏ được cái hoàn cảnh thê lương mà 90 triệu người Việt đang phải chịu khổ kia.. Thôi thì.. “sống chết mặc bay”. Bằng cách này hay cách khác, miễn sao, mình và vợ, con thoát khỏi cái đất nước tồi tàn, lạc hậu, tối tăm, tồi tệ là ổn rồi !.!..

Thành tích đấu tranh của những người “tù lương tâm”, sau khi đã bình an, hạnh phúc ở trên cái thiên đường số 1 này ra sao?.

Tôi có một đứa cháu nội, nó thích chơi bong bóng bay. Trước, sau, đã có nhiều quả bóng bay, sau ít ngày, khi nó xẹp, trông nhăn nhúm, xấu xí, bị cháu tôi vứt vào thùng rác!.!..

Quận cam 11/15/2014

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s