QLVNCH: ĐƯỜNG XUỐNG ĐỊA NGỤC – Tác giả QML (Bài 12) Thăm Nuôi

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1535389920035884&set=a.1388032004771677.1073741828.100006946723340&type=1

ĐƯỜNG XUỐNG ĐỊA NGỤC – Tác giả QML

Bài số 12 : Thăm nuôiNăm 1977, một nhóm phụ nữ VN có chồng là tù CS đã di tản được qua Mỹ trước ngày SàiGòn thất thủ, thành lập Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị VN gồm 8
thành viên đứng đầu là Bà Khúc Minh Thơ gởi kiến nghị cho Quốc hội Mỹ
và đến găp Tổng Thống Reagan xin can thiệp để tù cải tạo đươc đối xử như tù
hàng binh quốc tế , rồi thế giới tự do đồng loạt lên án chính sách “giết tù không
cần gươm giáo”của VC ,nhờ đó mà chúng cho gia đình thăm nuôi.
Đầu năm 1980( không nhớ rõ) ở K2 thấy có một số anh em được gia đình đến thăm,tiếp tế thức ăn và thuốc men làm cả K2 sống trong hy vọng đợi chờ . . .
Còn tôi!? biết gia đình mình gặp khó khăn : một người vơ chân yếu tay mềm,bị đuổi ra khỏi nhà với 3 đứa con, đứa lớn mới 9 tuổi nhỏ 3 tuổi và một túi quần áo làm sao sống nổi? hai bên thân quyến cũng cùng số phận nên đành tự lực cánh sinh, không bao giờ tôi dám nghỉ đến gặp mặt vợ trong ngục tù. Mặc dù qua
những lá thư vợ gởi đều giấu giếm sự thiếu thốn nghèo đói của gia đình sợ trong tù tôi đã ngập tràn khổ nhục nên không muốn tôi khổ thêm. Nhưng em ơi ! cái câu “Anh ơi! sóng gió nào rồi cũng sẽ qua, nhưng liệu ta có đủ sức chống chọi để còn đươc sinh tồn hay không anh?” mà em viết cho anh đã tố cáo cái tội “lời nói dối đáng yêu” của em . Cầu mong ơn trên phù hộ cho gia đình tôi đủ nghị lực để đươc sinh tồn,còn tôi chỉ lấy “niềm vui thăm nuôi” của anh em làm niềm vui của mình, dốc toàn lực chiến đấu với thời gian mong ngày về găp mặt vơ con cho dù lần cuối để vào thiên thu . . .
Rồi sáng ngày 15 tháng 1985 khi các đội tập trung để xuất trại đi lao động như thường lệ, cán ngố đọc 5 người ở nhà(thường là có thăm nuôi) trong đó có tên tôi, cả đội hướng về phía chúng tôi nở nụ cười chia sẻ niềm vui được gặp người thân. Trên đường trở vô trại, chân tôi như khờ dại, đôi môi mấp máy và đôi mắt dường như bất động để ngăn nước mắt tuôn trào. Tôi tư hỏi làm sao, làm cách nào mà vợ tôi ra thăm tôi, đây là thật hay mơ?
Đến 10 giờ khi tôi còn cách nhà thăm nuôi 5 mét tôi thấy vợ tôi nhìn tìm tôi trong số 5 người, còn tôi nhìn thấy vợ tôi già trước thời gian,thân hình tiêu tuỵ mắt sâu thâm quầng, khi bước vào nhà thăm nuôi tôi nghe tiếng “ANH !” rồi …tiếng khóc nức nở, vợ tôi ngả quỵ trên bàn hai tay với nắm tay tôi, tôi giữ chặc bàn tay gầy guộc thân yêu để san sẻ nổi gian truân khốn khó vượt ngàn dậm đường thăm chồng.10 phút qua nước mắt khô cạn, vợ tôi ngước nhìn tôi như muốn nói điều gì đó nhưng thấy con nữ cán ngố ngồi cạnh bên đang theo dõi cuộc nói chuyện của chúng tôi, tôi hỏi vợ là con chúng mình đã lên đai học chứ em ? Nhìn con cán ngố rồi nhìn tôi vợ tôi buồn bả trả lời vì hoàn cảnh nên 2 đứa lớn nghỉ học và làm công nhân xưởng dệt nhờ thế mà em có điều kiện ra thăm anh, em biết làm thế là trái ý anh,nhưng vật cản quá lớn em không vượt qua nổi anh thông cảm cho em!
Tôi hiểu ngay lời bóng gió của vợ là vì lý lịch mà con đành nghỉ học, tôi an ủi : mỗi gia đình có số phận mà Thượng đế dành cho mình hãy chấp nhận nha em.
Đúng 1 tiếng thăm gặp, cán ngố kêu vào trại, tôi nói lời chia tay và gánh quà đi không dám nhìn lại chỉ nghe : Anh ! anh ơi ! em thương anh trọn kiếp . . .
Kỳ tới :
Bài số 13 : Thư cho bạn

 

Advertisements

One comment on “QLVNCH: ĐƯỜNG XUỐNG ĐỊA NGỤC – Tác giả QML (Bài 12) Thăm Nuôi

  1. Tội Ác CSVN: Giam Cầm Cải Tạo Ly Tán Dân Miền Nam – Quốc Hận 30/4/1975 Phần 6

    Người Lính Không Có Số Quân

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s