QLVNCH: ĐƯỜNG XUỐNG ĐỊA NGỤC – Tác giả QML (Bài 03) Số phận nghiệt ngã Dân Quân Cán Chính – Tôi bị bắt

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1497517733823103&set=a.1388032004771677.1073741828.100006946723340&type=1

 

ĐƯỜNG XUỐNG ĐỊA NGỤC – tác giả QML
Bài 3 : Số phận nghiệt ngã Dân Quân Cán Chính – Tôi bị bắt
Lời tác giả : Viết lại số phận đắng cay của một sĩ quan bị tù cải tạo 17 năm (2/5/1975 – 16/1/1992) để nói lên cuộc đời khổ ải của hơn hai trăm năm mươi ngàn (250.000) Quân Dân Cán Chính miền Nam Việt Nam trong ngục tù CS.
***
Ngày 30/4/75 sau khị nghe lịnh đầu hàng VC vô điều kiện của Dương Văn Minh tôi rời bỏ mục tiêu hoạt động (Tây Ninh) luồn lách chạy về bộ Chỉ huy đơn vị 101 trình diện. Trước mặt số đông sĩ quan cấp úy tới cấp tá, Đại tá Lê Đình Luân CHT/Đơn vị 101, bằng giọng nói hiền từ, nghẹn ngào trong nước mắt: Kể từ giờ phút nầy các anh em tự quyết định đời mình không ràng buộc gì với quân đội nữa! các anh có thể tổ chức ra đi hoặc ở lại cùng gia đình tùy các anh, riêng tôi ở lại đây cùng sống chết với các anh em còn kẹt trên 4 vùng chiến thuật.
Tôi thật sự bàng hoàng, như người có xác không hồn, trong khoảng hoang vắng của khối óc và hỗn loạn nhịp đập con tim, tôi cố moi trong tiềm thức 1 câu giải đáp cho số phận nghiệt ngã cũng không có! Về tới nhà thấy vợ lo con khóc, bà con đến thăm bàn tán đủ thứ, vùng trời u ám phủ kín gia đình tôi! Thôi thì mặc cho số phận ra sao thì ra . . .
Chiều 2/5/1975, khi tôi trồng khoai mì trong rẩy về thì thấy tên Phon, thằng chăn trâu, không biết giữ chức gì trên xả, dẫn 2 tên VC lạ đứng chực sẳn trước nhà tôi, khi tôi vừa ngừng xe đạp, 3 tên VC vây quanh bảo: anh được lịnh đi học tập sớm, tôi nói cho tôi lấy quần áo và báo cho vợ tôi một tiếng, bọn chúng kè súng ép tôi đi ra xe của chúng đậu ngoài đương. Vợ tôi và các con đang ở nhà sau nên không biết chuyện gì xảy ra, khi đi đươc 15 mét tôi ngoái nhìn thấy vợ con đứng trước nhà kêu la khóc thảm thiết,tôi bỗng ngã quỵ xuống đất, bọn chúng xóc lên và lôi tôi ra xe còng 2 tay, chở đi trong đêm tối .
Mặc dù đêm đen như mực nhưng nhờ ánh đèn xe, nhìn thấy cảnh 2 bên đường nên biết chúng nó áp giải tôi trên đường về Tây Ninh. Đến khu rừng cao su thuộc quận Trảng Bàng chúng ngừng xe lại 2 thằng võ trang giữ tôi ở băng sau còn thằng tài xế và thằng ngồi ghế trước xuống xe đi cách xe độ 10 mét chúng dừng lại và rù rì cái gi đó.Tôi nhắm nghiền đội mắt và cầu nguyện vợ con mạnh giỏi, bình an vượt qua cơn sóng gió bão bùng. Phần tôi chắc định mệnh đã an bài, thà chết để vợ con 1 lần đau khổ rồi thôi còn hơn cứ canh cánh bên lòng nỗi đau dằng dặc trong một tương lai mịt mùng.
Độ 5 phút sau,chúng nó trở lại xe, tôi in trí là chúng lôi tôi xuống và kết thúc số phận tôi, nhưng không phải, chúng mở máy tiếp tục hướng về Tây Ninh. Đến khám đường chúng đẩy tôi vào buồng giam,còng chân tôi lại cùng 1 số anh em đã bị bắt tự bao giờ.
Kỳ tới : Đường xuống địa ngục
Bài 4 : Khám đường Tây Ninh

 

Advertisements

2 comments on “QLVNCH: ĐƯỜNG XUỐNG ĐỊA NGỤC – Tác giả QML (Bài 03) Số phận nghiệt ngã Dân Quân Cán Chính – Tôi bị bắt

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s