QLVNCH: Tù cải tạo. Bạn thân..

=

Trại Giam Gia Trung, nơi đẫm máu, và chôn xác của biết bao người sĩ quan VNCH bị cs giam giữ gọi trại cải tạo. Làm mình nhớ tới 1 hồi ký đã đọc, ” Cuộc vượt ngục đẫm máu tại trại tù Gia Trung!”

Nguyễn Hoàng Sơn 72B

Bạn thân..

Mấy ngày nay tôi đã đọc quyển sách “Không Quân hằn nỗi nhớ”của bạn gửi tặng. Trong quyển sách có 1 số bài viết về tù cải tạo của anh em KQ nói riêng và QLVNCH nói chung làm tôi liên tưởng đến cái chết của Nguyễn Hưng Quốc khoá 72G và không cầm được nước mắt khi nhớ đến Quốc. Chuyện đau lòng nầy, tôi đã giữ kín suốt hơn 30 năm, chỉ kể cho vài người bạn thân… Ngày đại hội Liên Khóa 72, 73 tại Cali năm 2003, tôi có đưa danh sách anh em đã chết cho MNT cất giữ để làm tài liệu khi cần thiết.

Thật là đau lòng cũng như hoài niệm về Dĩ Vãng đã qua 30 năm mà Tôi cứ tưởng mới xảy ra hôm qua. Hôm nay Tôi gửi mail này đến với các anh em để được làm Nhân Chứng sống trong câu chuyện những Anh Hùng thật Gan Dạ, thật Dũng Cảm, bất khuất trước mũi súng của Cộng sản Dã Man Vô Lương tâm không có tình người, giết đồng loại như giết thú vật không hơn không kém…

Ngày 19 tháng 1 năm 1979, sau 3 ngày 2 đêm từ thành Ông Năm trại Công Binh Hốc Môn. Một đoàn xe tải (loại xe hàng chở rau cải hoặc chở heo) chở 426 tù Cải Tạo đến Trại Gia Trung vào lúc 5 giờ chiều. Với khí hậu lành lạnh của miền Cao Nguyên cũng làm cho mọi người hoang mang lo sợ, từ trong xe anh em nhìn qua khe hở của tấm bạt phủ kín thấy toàn là những công an áo vàng trang bị súng AK, B40… đứng đầy đặc dưới sân dàn hàng ngang để chuẩn bị lùa đám “cải tạo” vào trại. Ngoài trời tuy lạnh nhiệt độ khoảng chừng 18 độ C mà người nào cũng cảm thấy mồ hôi ra ướt cả áo… Không biết chuyện gì sẽ xảy đến đây? Chúng nó để anh em ngồi trong xe trên 3 giờ đồng hồ, mọi người trên xe quá mệt mỏi, có người bắt đầu muốn xỉu vì quá lo sợ. Với không gian im lặng chưa từng thấy, bốn bề chỉ thấy rừng và rừng mà thôi. Mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ riêng về số phận sắp xảy đến cho mình. Viễn ảnh người thân gia đình, cha mẹ, vợ con có lẽ từ giờ phút nầy sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa. Có những câu kinh Phật, Kinh Thiên Chúa bắt đầu phát lên nho nhỏ của ai đó… Việc gì đến rồi cũng phải đến, bọn công an ra lệnh mở bung cửa sau xe cam nhông, bên ngoài tiếng đạn lên nòng răng rắc. Chúng nó lùa bọn tù cải tạo vào bên trong hàng rào kẽm gai đi vào từng dãy nhà đã xây sẵn từ bao giờ. Mỗi nhà khoảng 50 mét vuông chứa 70 tù “cải tạo” (các bạn tưởng tượng với 50 mét vuông ấy cho 70 người tù ấy sẽ nằm ngủ ra sao???). Bên ngoài chúng khóa cửa lại thật chắc chắn bởi những tên Trật Tự (tù hình sự).Trước tương lai đen tối mù mịt của những người tù đã phát sinh trong đầu “Vượt ngục” không thể sống như thế nầy nữa.

Công an thành lập nhiều đội… từ đội 1 đến 24. Tất cả Thiếu Úy của mọi quân binh chủng đều được tập trung vào ĐỘI 11 là đội được trại chú ý nhiều nhất, cũng là đội ba gai nhất, chống đối nhiều nhất.. Trong đó có những người sau đây đã đi vào huyền thoại câu chuyện “ GIẾT CÁN BỘ VƯỢT NGỤC”.

1. Nguyễn Hưng Quốc KQ72G,
2. Nguyễn Hoàng Sơn KQ72B,
3. Thái Sĩ quan Không Lưu Pleiku (mất tích)
4. Nguyễn Manh Hùng Hải Quân (nghe nói định cư tại Canada)
5. Giám Hải Quân,
6.Tiền Quốc Quyền Biệt Kích 81,
7.Trần văn Hòa Biệt Kích 81,
8. Khánh Trinh sát SD5BB (anh Giám và Khánh tôi không nhớ họ và chữ lót).

Thưa các bạn bây giờ tôi xin đi thẳng vào câu chuyện vượt ngục theo trí nhớ của tôi…

Vào lúc 4 giờ chiều ngày 12 tháng 4 năm 1979, Đội 11 được phân công lao động trên sườn đồi cách trại khoảng gần 1 cây số. Trước 2 ngày cũng lao động tại chỗ nầy anh Tiền Quốc Quyền (BK81) có hỏi tôi trong giờ giải lao:

Quyền: ê Sơn! mầy nhắm từ đây tới chân núi trước mặt là bao xa?

Sơn: Tôi là Không Quân làm sao mà tính chính xác được, nhưng tôi cũng nói đại khái là khoảng hơn 10 cây số, nếu đi cả ngày cũng không tới. Ủa mà mầy dân biệt kích mà sao hỏi tao? (Chính sự đối đáp nầy lọt vào tai người nào đó mà tôi phải chịu mọi hậu quả sau khi toán người nầy giết cán bộ vượt ngục). Trong khi đội trưởng đội 11 Lý Lai Bửu ra lệnh cho anh em thu dọn đồ nghề gồm có cuốc, xẻng, rựa gom lại 1 chỗ có toán khác vác về… mọi ngày cũng như mọi ngày, công việc cũng như vậy thôi… Vừa lúc ấy Nguyễn Hưng Quốc đi lại gần tôi nói nhỏ: Niên trưởng cho Quốc mượn cái rựa, tôi cũng vô tình đưa cho Quốc (vì hôm nay tôi xử dụng để chặt cây rừng). Quốc cười cười thật tươi nói với tôi: Xin lỗi niên trưởng nha!! Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì lệnh thu dọn mà sao Quốc lại mượn rựa để làm gì? Tôi đứng nhìn theo Quốc, thật không ngờ Quốc đã dùng cái rựa oan nghiệt ấy nhào người tới chém liên tục trên đầu tên cán bộ Quản giáo đến khi máu tuôn xối xả mà Quốc vẫn không ngừng tay, còn tên quản giáo vẫn ôm xiết cây AK47 đang dằng co với Quyền. Tất cả mọi người trong đội chứng kiến tại chỗ mà không 1 ai dám lên tiếng vì sự việc xảy ra quá bất ngờ đối với anh em. Mọi người chưa kịp nghỉ phải ứng phó thế nào, thì nghe tiếng súng ở phía đội lò gạch đang làm việc dưới chân đồi bắn lên báo động. Trên trung tâm trại Gia trung đang ở trên đồi phía trái cũng đồng loạt nổ súng về hướng đội 11 (anh em cứ nghĩ ngày xưa ở quân trường mình đã từng bò hỏa lực như thế nào thì ở đây trong trường hợp nầy còn nguy hiểm gấp ngàn lần). Lúc nầy mọi người lo sợ cùng nằm rạp xuống và tìm nơi ẩn nấp tại chỗ, khi tôi nhìn lại hướng của Quốc và Quyền thì thấy “quản giáo” nằm bất động, còn Quốc và Quyền đã biến mất……!!!!!!…….?????? Nếu tôi không đưa rựa thì Quốc có hành động hay không??? Tôi đã ân hận về chuyện nầy suốt 30 năm.

Chừng 10 phút sau tôi nghe tiếng hò hét của CACS (công an cộng sản) đang tấn công lên đồi. Họ vừa tiến lên, vừa bắn xối xả trên đầu anh em trong đội 11. Khi họ tiến được lên đội 11, họ đạp bừa bãi lên anh em tù đang nằm tại chỗ và dí súng vào đầu những ai muốn đứng dậy. Một toán CACS tiếp tục truy đuổi những người vượt ngục nổ súng liên tục về hướng Quốc và Quyền, một toán khác thì dìu tên quản giáo đi cứu cấp (tên nầy may mắn chỉ bị thương, chưa phải đi thăm già hồ). tất cả mọi người vẫn nằm yên tại chỗ đến khi trời sắp tối thì bọn CACS mới kêu mọi người đứng dậy tập họp điểm danh. Tôi nghiệp anh đội trưởng Ly Lại Bửu già (khoảng 40 tuôi người Hoa run lập cập điểm danh anh em, nói không ra lời và thiếu tất cả 7 người… Quốc, Quyền, Hùng, Giám, Hòa, Khánh và Thái.

Sau khi về trại chúng lùa anh em vào nhà giam, không cho ăn uống gì hết … Khoảng hơn 2 giờ sau, ngoài trời tối như mù, ai cũng lo sợ cho số phận của 7 anh em mình, thì bên ngoài có tiếng mở khóa phòng bởi trật tự viên và 1 công an tên Phòng kêu anh Ly Lai Bửu đi nhận diện xác người. Đi với anh Bửu còn có khoảng 6 người tù hình sự mang theo cuốc xẻng để đào mồ chôn anh em nào đó đã chết. Khoảng gần nữa đêm anh Bửu trở về trong tâm trạng thất thần, mặt anh Bửu xanh xám thảm hại chưa từng thấy trên gương mặt già khắc khổ của anh, không ai ngủ được, có người quá bi quan sợ ngày mai chúng đem ra bắn bỏ hết. Anh Bửu kể lại việc chôn anh Quốc và Quyền không có hòm, không có gì để quấn xác hai anh. Quyền bị bắn ngay trên trán và trên ngực chết tại chỗ cách nơi giựt súng không bao xa… Riêng Quốc cũng bị bắn nát ngực nhưng không bị trúng trên đầu nên không chết liền, chắc anh đã oằn oại đau đớn dữ lắm cho nên trên mặt đầy đất, cát và miệng thì ngậm đầy đất. Năm người còn lại thì đã chạy biến vào trong rừng sâu. Anh Bửu nghe “cán bộ” nói chuyện với nhau là: Quyền và Quốc đã can đảm đứng lại dùng súng bắn cản đường công an để cho đồng đội chạy thoát cho nên mới chết gần nơi lao động cách đó không xa, nhưng rất tiếc vì công an trang bị đạn trong súng chỉ có 2 viên để dành bắn báo động khi có người vượt trại.

Sau một tuần không ra khỏi trại đi lao động, mọi người trong đội 11 đều phải làm tờ tường trình sự việc và phải tố giác những ai có liên quan đến toán người vượt ngục. Hơn một tuần lễ hơn 40 người sống trong lo sợ, đầu óc căng thẳng. không ai nói chuyện với ai, ngày nào cũng ngồi viết từng trang giấy nầy sang trang giấy khác dù nội dụng mọi người có khác nhau, nhưng cũng giống như những gì đã khai viết ngày hôm qua (biết viết gì đây?). Đây là sự hành hạ của “cán bộ” công an CS đang giết chết từng người qua từng bản “kiểm thảo”. Họ khủng bố tinh thần những con người còn lại một cách tàn nhẫn, nhìn lại những khuôn mặt anh em hiện diện không còn hình thù của con người nữa mà giống như những xác chết biết cử động mà thôi…

Ngày 21 tháng 4 năm 1979, buổi sáng lần đầu tiên tù nhân được kêu ra ngoài tập họp để đi lao động. Sau khi toàn trại viên hơn 700 người từ tù “cải tạo” và tù hình sự đang ngồi ngoài sân chờ “cán bộ trực trại” đọc tên từng đội đi ra ngoài trại, nhưng buổi sáng hôm nay ngồi gần tiếng đồng hồ thì ban chỉ huy trại xuống với hơn mười tên cán bộ chỉ huy và một số vệ binh cầm súng AK47 bao quanh toàn trại. Trại trưởng là trung tá TUNG đứng trước mặt tù “cải tạo” cầm danh sách đọc tên những người tình nghi có liên quan đến toán 7 người vượt ngục: 1. Nguyễn Hoàng sơn, 2. Trần văn Hòa, 3. Nguyễn văn Quốc. Tất cả 3 người nầy cùng đội 11 có liên quan mật thiết đến toán 7 người “Giết cán bộ vượt ngục”, tất cả được lệnh tống vào phòng biệt giam cách ly. Một tuần sau khi bị đánh đập tàn nhẫn, bị cùm 1 chân không cho ăn uống, bắt phải nhận tội là mình có tham gia vào chuyện vượt ngục, có lẽ cũng không khai thác được gì ở hai anh Hòa và Quốc… Hay vì lý do nào đó họ lại thả 2 anh Hòa và Quốc trở về trại. Còn tôi tiếp tục bị tra tấn dã man, mổi ngày bị 2 trận đòn thù (vì có người khai là tôi hướng dẫn cho Quyền đi tới chân núi).

Ngày 15 tháng 5 năm 1979, buổi tối khoảng 7 giờ, tôi nghe tiếng la hét, tiếng cửa xích sắt mở ngoài phòng giam. Một tên cán bộ đút đầu vô cửa nói: Sơn! bạn mầy đã về tới rồi, coi mầy còn chối cãi nữa không. Thât sự lúc ấy tôi thật hoang mang, không biết ai bị bắt lại và bắt lại mấy người? Vì trời tối như mực, nhìn ra thì không thấy rõ người nào… chỉ thấy rất nhiều công an đã nhào vô đánh tới tấp ai đó liên tục. Tôi chỉ nghe tiêng rên la của người bị đánh và tiếng cười nói thỏa mãn của bọn công an đánh người bị nạn. Mãi đến 2 ngày sau, tôi mới biết được đó là Nguyễn Mạnh Hùng và Khánh. Khánh bị đạn bắn xuyên thẳng từ bụng ra sau lưng không được băng bó vết thương. Trong thời gian nầy có BS Hoàng Huy Cơ (là em của BS Hoàng cơ Bình ứng cử viên phó Tổng Thống thời Ông Ngô Đình Diệm???) thay băng tạm thời vì đã có giòi và mủ ra thật nhiều… không 1 mũi kim tiêm thuốc, không 1 viên thuốc nào hết, nhưng tinh thần của Khánh rất là vững tâm và lạc quan, xem như không có chuyện gì.

Phòng biệt giam của tôi ở sát bên Khánh cho nên anh em đã tâm sự thật nhiều mỗi khi trời tối và nhờ vậy tôi biết và xin kể tiếp hành trình cũa 5 người sau khi chạy thoát ra bìa rừng… Khánh kể lại: Trong kế họach Quốc và Quyền sẽ hành động ngày 12 tháng 4 nhưng ngày đó chỉ có 1 “cán bộ quản giáo” mà không có vệ binh đi theo (thường thì có 2 vệ binh và 1 quản giáo đi theo đội lao động) không hiểu sao ngày nầy chỉ có 1 tên quản giáo? Nhiệm vụ của Quyền là cướp súng AK vì Quốc không biết xử dụng, phần Quốc là hạ gục tên quản giáo vì Quốc có Karate, còn tất cả anh em còn lại phải rút chạy về hướng núi trước mặt và hẹn gặp nhau ở ngã ba tam biên. Xin lưu ý các bạn điểm nầy, anh Thái KQ kiểm Báo ở Pleiku không có nằm trong toán nầy như đã bàn bạc trước. Theo tôi và Khánh nghĩ là anh Thái tự động bỏ chạy khi thấy có biến động, cho nên trong toán nầy không có mặt anh và cho đến nay Thái đã mất tích hoàn toàn, không thấy bị bắt về và cho đến ngày hôm nay hơn 30 năm không có ai biết được Thái còn sống hay đã chết trong rừng… Trở lại, Câu chuyện trên sau khi Quốc và Quyền ở lại bắn yểm trợ cho anh em chạy vào rừng gồm có Khánh, Hòa, Giám, Hùng. Họ đã đi liên tục không có ngày và cũng không có ban đêm, chỉ biết nhắm về hướng Tây mà thôi. Cuối cùng họ cũng đã đến ngã ba biên giới. Vì lầm tưởng đã ra khỏi biên giới VN, họ tính chuyện nằm nghỉ xả hơi sau những ngày chạy liên tục, nhưng vì đói quá nên lẻn vào nhà dân trộm khoai mì đã bị du kích phát hiện, Giám và Hòa 1 lần nữa giựt súng du kích và bị bắn chết tại chỗ, còn Khánh bỏ chạy nên bị bắn theo 1 loạt AK, may mắn chỉ có 1 viên trúng vào lưng bị bắt về với Hùng.

Trong thời gian biệt giam, 3 người Sơn, Khánh, Hùng vẫn tiếp tục bị đánh đập và bỏ đói, nhịn khát. Tôi bị biệt giam và cùm chân cho đến ngày thứ 53 thì được khiêng ra cho về trại với hình thù như 1 con quái vật (nhà bếp đem cân tôi chỉ còn 29kg) và trong 53 ngày có 19 ngày ói ra máu tươi, có lẽ vì vậy họ thả tôi ra khỏi biệt giam?? Hai ngày sau Khánh đã chết không được nhắm mắt trong khi chân vẫn còn bị cùm khi phát hiện. Còn Hùng thì được thả về 1 tháng sau trong hoàn cảnh thân xác không khác gì tôi.

Thưa các bạn, đã hơn 30 năm qua rồi, tôi rất sợ khi nói chuyện nầy vì đau lòng cho những anh em đã nằm xuống mà tôi không giúp gì được cho họ. Cuối năm 1981 tôi được thả về, thì gia đình Tiền Quốc Quyền (người Hoa) có đến gặp tôi và cho biết đã bốc mộ của Quyền đem về chùa tại quận 10 Sàigòn, ngoài ra còn những anh em khác tôi không liên lạc được. Hôm nay không hiểu sao tôi lại nói lên tất cả những bí ẩn về cái chết của anh em trại tù Gia Trung, mà chỉ có tôi và Nguyễn Mạnh Hùng là nhân chứng sống. Nếu Nguyễn Mạnh Hùng ở đâu đó tình cờ đọc chuyện nầy, xin anh hãy giúp bổ túc những gì còn thiếu sót.

Hôm nay tôi viết bài nầy để thay thế nén hương lòng thắp lên cho những Anh Hùng tuổi trẻ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa sống Hào Hùng, chết Vẻ Vang cho Tổ Quốc Việt Nam dù trong ngục tù cộng sản hay ngoài chiến trường…

Nguyễn Hoàng Sơn 72B KQVN, PD231, tù cải tạo K1, trại Gia trung 1975-1981

https://www.facebook.com/lanney.tran

Advertisements

3 comments on “QLVNCH: Tù cải tạo. Bạn thân..

  1. hỡi những chú bác anh em cán binh VNCH hãy chuẩn bị tinh thần dương cờ vàng trở lại quê hương sau ngày bóng đen tăm tối cộng sản biến mất trên dải đất hình S của chúng ta, tôi rất mong được nhìn thấy cờ vàng dợp bay phấp phới trên khắp nẻo đường trên nóc nhà tôi và mọi nóc nhà khác của đồng bào ruột thịt

    Like

  2. Tôi cũng đã ở trại Gia Trung từ giửa 1979 tới cuối 1980 nên không biết vụ vượt trại
    này. Kỹ luật ở đó cũng vô cùng gắt gao như những trại khác. Từ Suối Máu bị đưa lên đó
    rồi bị xếp trong ” đội vận chuyễn”. Công việc của đội này là kéo xe “cải tiến” chỡ cát
    hay đá xanh về xây thêm các nhà giam khác. Một xe cải tiến cần 5 anh em phụ nhau kéo . Ngay từ ngày đầu tiên tôi đã nghĩ tới kế hoạch ” khai bệnh giả ” để đở
    hao sức mà cầm cự với hững “lao động là vinh quang “. Buổi trưa thứ nhì, khi chiếc xe cải tiến được kéo qua suối ( chuyến cuối của buổi sáng ), cả đội bược xuống suối tắm
    rửa, thằng vệ binh đứng trên cầu nhìn xuống, tôi giở trò không tắm, nằm lăng lộn trên bải cát tay ôm xuống dưới đáy quần.Tên vệ binh nhìn thấy, gọi đội trưởng hỏi lý do
    xảy ra vụ việc ? Đội trưởng xuống bải cát và hỏi tôi. Tôi nhăn nhó, ôm dưới đáy quần
    và bảo “- Đau quá, đau quá. Tự nhiên nơi vết mổ củ ở dái tôi bị đau quá ( xin lổi các anh em ). Anh đội trưởng lên gặp tên vệ binh và báo cáo sự việc. Tôi được nghỉ buổi chiều và SÁNG HÔM SAU PHẢI ĐI KHÁM BỆNH. Chổ khám bệnh có một BS dân ngụy, anh ấy phê là tôi bị ĐAU TỒN TẠI TẠI VẾT MỔ CŨ, đề nghị cho nghỉ Lao động 2 ngày.Cứ thế tôi nhắp nhắp cái bệnh giả và được vệ binh xếp vào loại LAO ĐỘNG NHẸ. TRước
    Tết 1980 độ 2 tháng tôi được trám vô tỗ văn nghệ của đội để tập ca hát trong những buổi văn nghệ trại.
    Tình trạng thiếu sức khỏe, lao động nhẹ của tôi kéo dài cho tới gần cuối năm 1980 tôi
    được trả tự do.
    Trên đây, tôi đã viết về thời gian trong đại học Gia Trung trên quốc lộ 19 của tôi.
    Anh em xem cho vui nhé.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s