Dương Hoài Linh – Văn tế một loại cô hồn sống

  • V%E1%BA%B9t%2BV%C5%A9%2Bquang%2Bhi%E1%BB%83n%2Bh%C3%B3t%2Bb%C3%A0i%2Bcon%2Bk%E1%BA%B9t.jpg
  • Vẹt Vũ Quang Hiển hót bài con kẹt

    Babui (Danlambao)

  • Dương Hoài LinhTác giả gửi tới Dân Luận

    Tin liên quan:

    Đầu tiên cho ông chửi.
    Tiên sư thằng nói láo
    Tổ mẹ đưa nói nhăng


    Có mắt không tròng cam tâm lừa dối, sống nhục hèn khoác danh kẻ trí thức giả hiệu
    Ham danh hám lợi bất kể lương tâm, sống luồn cúi chẳng khác phường giá áo túi cơm.
    Thân làm giáo sư lịch sử, mượn gió bẻ măng, đổi trắng thay đen nói không thành có.
    Mượn danh học hàm học vị, dối trá sự đời, chẳng biết đục trong làm ô danh kẻ sĩ.
    Nhớ khi xưa
    Năm mươi vạn sinh linh bỏ mình trên đường vượt biển
    Hai trăm ngàn người ở tù không án suốt bấy nhiêu năm
    Sử sách còn đó.
    Chứng cớ còn ghi.
    Galang, Bidong, Hồng Kông, Thái lan… bia đá vẫn còn khắc tên những nấm mồ lưu lạc
    Hố Nai, Suối Máu, Lạng Sơn, Cao Bằng… Lòng đất vẫn còn lưu cốt xương người tù cải tạo
    Nước non mình tươi đẹp thế,Chẳng ai đành lòng bỏ nước ra đi
    Quê hương mình tha thiết thế. Chỉ có ngu mới đem lòng phản bội
    Chẳng ai quên cội, quên nguồn, quên sông, quên núi đem thân vùi chôn chốn đất khách
    Không kẻ bạc nghĩa, vong tình, bỏ xứ, bỏ quê lấy xác làm mồi cá mập chốn tha hương.
    Chỉ vì một lời hứa mười ngày cải tạo mà mẹ chờ con, vợ trông chồng suốt mười ba năm dài đăng đẳng
    Cũng một tiếng nói không thắng bại mà con thiếu cha, vợ vắng chồng hơn mấy ngàn ngày cách biệt xa xăm
    Xác thân còm cõi
    Trí lực ê chề
    Cha mang danh ngụy quân chết rục xương chốn rừng sâu núi thẳm
    Con cũng vì cái lý lịch muôn đời chẳng thể ngóc đầu chốn đô hội phồn hoa
    Vẫn biết:
    Kẻ nói láo muôn lần sẽ thành chân lý.
    Người sống thật vạn lần chỉ thiệt lấy thân.
    Thế nhưng:
    Lịch sử không thể toàn là những lời dối trá.
    Chân lý không đến từ những lời đơm đặt
    Bởi giữa người với người còn có lương tri
    Cũng bởi con người không phải là loài thú biết đi.
    Chỉ có:
    Loại ích kỷ, nhỏ nhen, sống chỉ cầu no đủ tấm thân với đủ thứ bằng cấp giả hiệu
    Loại sợ hãi, yếu hèn, sống chỉ biết cúi đầu vâng dạ mà bất kể thế nào là nhục là vinh
    Cuối cùng cho ông nhổ toẹt:
    Cái bằng phó giáo sư tiến sĩ
    Của cái đứa làm đĩ bằng mồm
    Xoen xoét đẩy đưa những lời ngụy biện
    Xảo trá lọc lừa lịch sử hôm qua
    Hãy nhớ rằng:
    Nhân dân hôm nay là những người có mắt.
    Không dễ tin vào những điều không thật
    Và nếu muốn ô danh sử sách, để hậu thế muôn đời nguyền rủa.
    Cứ việc làm một thằng nói láo, để lịch sử lưu dấu trăm năm.

__._,_.___

Advertisements

2 comments on “Dương Hoài Linh – Văn tế một loại cô hồn sống

  1. anh chữi giọng bắc tôi chữi giong nam nhé.tặng cho lũ giáo vật sử da nhà sản.
    tổ cha lũ vẹm gian tà
    mỡ miệng mới thấy vẹm mày là lũ ngu
    sanh ra cha mẹ ông bà
    dạy con khi nói hãy suy cho cùng
    thật thà chớ có điêu ngoa
    sau con xão ngữ cho người chữi ông cha mày./.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s