Thương binh Việt Nam Cộng Hòa – nơi chốn nào bình yên cho các anh (Người Đưa Tin)

https://www.youtube.com/watch?v=BHEp61j3Ehc

CXN_042815_8743_Ý Lan, Võ Văn Ái dự định học và dùng chiêu lừa bịp của CSVN để bóp méo sự thật là Thích Đôn Hậu hoạt động cho CSVN từ hồi 1965, 66 tại Huế và sau khi hợp tác với CSBV, bị đàn áp sau 1975, một bài học đáng đời cho những kẻ hợp tác với CSVN, như con đường Liên Minh Dân Chủ của Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đang đi (travelling in a very dangerous course): Cuộc đàn áp quy mô Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sau 30/4

Đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, đã bắt đầu ngày mới. Cái oi bức của tháng tư nghiệt ngã tưởng chừng hiện diện bất cứ nơi nào có thương binh VNCH, họ ầm thầm chịu đựng không kêu ca hay than vãn, họ như những chiếc bóng bên lề xã hội trên đất nước “vạn lần dân chủ” của cộng sản sau 1975. Đa số các thương binh VNCH bây giờ đã bước xa cái tuổi “tận nhân lực tri thiên mệnh”, không còn đủ sức lết lê trên thành phố cáo Hồ viết thư cho thằng bạn chỉ để nói “Gởi súng cho tao”. Và đồng đội của anh hẳn cũng không còn trẻ để đáp lời “Để nó cho tao” hay tao sẽ “Gởi chất nổ cho mày”. Họ chỉ được nhắc đến khi có những tấm lòng vàng tri ân TPB VNCH, những người đã cống hiến một phần xương máu để bảo vệ một miền Nam tự do, họ không thành công nhưng đã thành nhân, họ tàn nhưng không phế, họ đã làm tròn trách nhiệm của một quân nhân QLVNCH.

Điều muốn nói ở đây, lẽ ra Thương Binh VNCH phải thuộc diện ưu tiên rời khỏi VN từ lâu, họ không còn lành lặn, không còn đủ sức khỏe để có thể mưu sinh trong lòng chế độ mà đến thường dân khỏe mạnh cũng phải đói rã họng, sau khi cộng sản “giải phóng + thống nhất” đất nước. Thương binh VNCH cũng là đối tượng để cộng sản trả thù cách hèn hạ không thua gì quân dân cán chính VNCH nơi các trại tù cải tạo. Họ bị xua đuổi khỏi Tổng Y Viện Cộng Hòa, ngay khi quân cộng sản tiếp thu Sài Gòn, khi mà trên thân thể họ vẫn còn đó những vết thương rỉ máu.

Sau năm 1975, nhà cầm quyền cộng sản lập tức biến thương binh VNCH thành những người vô hình để không còn ai nhìn thấy họ, thậm chí cộng sản còn xem đó như một gánh nặng của kẻ thù để lại sau chiến tranh mà quên là cơ sở hạ tầng của VNCH gần như còn nguyên vẹn, và 16 tấn vàng vẫn còn đó trong ngân khố. Giả như khi ấy cộng sản có thể chở tất cả thương binh VNCH ra biển làm mồi cho cá mập chắc họ cũng không từ. Đến con cháu thương binh, các cựu sĩ quan QLVNCH cũng bị xem như thành phần “không tốt”, nỗi ám ảnh “học tài thi lý lịch” đã làm thui chột biết bao nhân tài thừa hưởng tinh hoa của nền giáo dục nhân bản và khai phóng của chính thể VNCH.

Các sĩ quan QLVNCH sau khi ra tù buộc phải viết cam kết hồi hương hoặc bị buộc phải vào sống nơi rừng thiêng nước độc mệnh danh “kinh tế mới”. Cộng sản cấm các cựu tù binh VNCH không được thường trú tại Sài Gòn, chính sách kỳ thị đó là một trong vô vàn nguyên nhân đẩy họ ra biển, để chấp nhận đánh đu với số phận, thà làm mồi cho cá mập hoặc đến bến bờ tự do còn hơn phải sống trong chế độ mà tương lai con cháu họ là vô định. Đã có ai thống kê được số người ít được nhắc đến, có bao nhiêu người đã vùi thây trong rừng già trên đường chạy trốn cộng sản tìm tự do? Xin một nén hương lòng cho những số phận không may vì đài tưởng niệm thuyền nhân đã có, mà đài tưởng niệm “rừng nhân” liệu có còn đáng quan tâm hay cứ để những oan hồn chìm theo vận nước…

*

Thường dân chúng tôi vui mừng khi hay tin “Thượng Viện California thông qua nghị quyết về TPB VNCH”. Nhưng ngược lại thì trước đó chúng tôi đã thật chạnh lòng và thất vọng khi hay tin nhà thờ DCCT số 38 đường Kỳ Đồng Sài Gòn bất ngờ ngừng chương trình tri ân và chăm sóc sức khỏe Thương Binh VNCH. Thật tội tình cho các TPB đã lên xe để đến nơi họ được quan tâm cũng như được nhìn thấy đồng đội cũ trong sự thông cảm tột cùng của những “người thua cuộc”, cùng nhau hồi tưởng một thời loạn lạc và cũng để nhắc nhớ “nhân tình thế thái” dù họ chẳng trách lòng người đổi trắng thay đen và ai nhớ, ai quên…

Tuần thứ ba của tháng tư, như thường lệ, chúng tôi tham dự Thánh Lễ xa quê của linh mục Lê Quang Uy (bên kia đường) bởi thấy rằng chúng tôi, dăm ba đứa lạc loài lần mò học đạo, chưa xứng đáng đặt chân vào nhà thờ, sợ sẽ làm ô uế chốn tôn nghiêm, khi nghe linh mục Lê Quang Uy nói trước Thánh lễ “Xin cộng đoàn cầu nguyện cho chúng tôi, vì nhà dòng chúng tôi hiện có những xáo trộn…”, tôi linh cảm có điều chẳng lành.

Quả thật, Thánh Lễ cuối tháng tư 2015, ngày cầu nguyện cho Công lý và Hòa bình, vắng hơn những Thánh lễ cuối tháng trước. Không khí buổi lễ có vẻ nặng nề, những tiếng vỗ tay miễn cưởng nghe bồm bộp như vô thưởng, vô phạt khi ông linh mục phó tế giới thiệu linh mục chánh xứ mới, chúng tôi đã biết sẽ không có thắp nến cầu nguyện cho Công lý và Hòa bình, tất nhiên cũng sẽ không có mặt dân oan, nạn nhân cộng sản dù họ là những người ngoại đạo đến Thánh đường để tìm chút bình an.

Chúng tôi muốn bỏ ra về nhưng nán lại xem “có gì mới”, càng thất vọng hơn khi ông linh mục lên bục giảng “dõng dạc” tuyên bố: “Không có công lý hòa bình nào khác ngoài công lý hòa bình của Chúa, nơi đây, trong nhà thờ này…”. Nghe ông linh mục giảng đạo mà cứ ngỡ ông đang khẳng định vị trí mới của LM chánh xứ, cũng như ông đang nói về bản lãnh của cá nhân ông hơn là chia sẻ những khổ đau mà đồng bào VN đã và đang gánh chịu trong chế độ cộng sản.

Không biết hai ông linh mục chánh xứ và phó tế trong Thánh lễ “cuối tháng” tư 2015 tại DCCT Sài Gòn do ai bật đèn đỏ, nhưng với tư cách người đang tìm hiểu giáo lý công giáo thì hình như các ông đang đuổi kẻ ngoại đạo ra khỏi nhà thờ, nơi mà lẽ ra phải là nơi che chở và cưu mang những mảnh đời bất hạnh, bất kể người đó có theo đạo Thiên Chúa hay không, mỹ danh dòng Chúa Cứu Thế là để cứu chuộc, giúp đỡ tha nhân hay chỉ cứu giúp những người theo đạo Công giáo? Là thường dân lao động, không phải là trí thức, cũng chẳng có số má gì với đời, chẳng biết gì về thần học, xã hội học hay đủ thứ luận lý học, nhưng chúng tôi có những trái tim biết rung động với nỗi thống khổ của đồng bào VN ruột thịt trong chế độ cộng sản, chúng tôi chống bất kỳ ai đi ngược với tôn chỉ dấn thân vì người nghèo mà DCCT Sài Gòn đã làm từ nhiều năm qua. Viện dẫn lý do vì khuôn viên nhà sách Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp không thể là nơi tri ân các Thương Binh VNCH là ngụy biện. Nhìn ở góc độ nhân tâm, lý ra cũng nên tổ chức lần sau cùng và thông báo cho các TPB VNCH biết trước cũng như để BTC và các tình nguyện viên chuẩn bị, hơn là để họ hụt hẫng vì lời hứa của các tu sĩ, dù biết rằng đó là việc ngoài ý muốn của những người tử tế vì, do “lệnh bề trên”, thay đổi toàn bộ nhân sự mục “Cà Phê Tối” thân quen, đóng cửa trang web DCCT, ai được, ai mất gì bởi những ông “quan lớn” chức sắc công giáo hủy bỏ chương trình tri ân TPB VNCH? Xin gởi lại đây chút thông tin tìm được trên Internet về việc dấn thân thế nào trong bối cảnh hiện tại đối với các tu sĩ, không riêng gì DCCT Kỳ Đồng Saigon: “Trong một lần trả lời về việc dấn thân của người tu sĩ trong giáo hội, Đức Giáo hoàng Phan Xi Cô nói rằng “Nếu Chúa gọi anh chị em trên con đường này thì xin anh chị em lên đường, hãy làm chính trị dù con đường này có thể làm anh chị em đau khổ”. (RFA 10.05.2015)

*

Theo “Người dẫn đường”, chúng tôi tìm đến nhà một TPB, sĩ quan QLVNCH, rất tiếc là không gặp được ông. Người nhà nói ông đi thăm đồng đội và viếng mộ một người lính thuộc quyền cũ, ngoài Cửa Đại nhân dịp gần 30.04 (dù ông cụt hai chân trong trận Mùa hè đỏ lửa tại Quảng Trị năm 1972) Mong ước được một lần để “tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu” cùng người lính VNCH xem ra khó lòng thực hiện, chúng tôi nhờ gia đình trao lại chút quà với lời nhắn hẹn khi khác, cáo lui mà thấy lòng nặng trĩu. Tách đồng hành để lang thang riêng trong phố cổ Hội An, chiều đến thuê một chiếc ghe bên dòng An Cựu trực chỉ Cửa Đại dù không hy vọng gặp đồng đội của ân nhân.

Hội An thật đẹp khi mặt trời sắp đi ngủ, nhường cho ánh đèn hai bên bờ sông khoe sắc mờ ảo, muộn phiền như cuộc đời những chiến binh VNCH của một thời lửa đạn, gần đến Cửa Đại thì buộc phải quay về vì trời đã vào khuya, chuyến đi xem như thất bại, dù trước đó dự định sau khi thăm Thương Binh VNCH, sẽ ra Huế tìm đến khe Đá Mài, nơi cộng sản tàn sát hàng ngàn đồng bào vô tội năm Mậu Thân 1968, thắp hương cho những oan hồn 47 năm vẫn đợi chờ một lễ cầu siêu, muốn đến thăm Cồn Dầu, muốn đủ thứ nhưng lực bất tòng tâm, con xin lỗi mọi người, xin lỗi Thương binh VNCH đồng đội của ân nhân vì chưa trọn lời ước hẹn. Con tin rằng, lúc nào đó sẽ có một ngày chính thức để vinh danh TPB VNCH ngay trên quê hương mình, chớ không chỉ ở tận nửa vòng trái đất bên kia bờ đại dương, con vẫn nợ các chiến binh VNCH một lời xin lỗi, và dù thế nào trong suy nghĩ cá nhân con, dù VNCH đã mất nước nhưng chính nghĩa vẫn tồn tại trong lòng dân tộc.

TPB VNCH dù còn hay đã ra người thiên cổ, các anh có quyền tự hào hơn ai hết về sự cống hiến của mình, cũng như có quyền mỉm cười nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo…

Người Đưa Tin

danlambaovn.blogspot.com

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s