KHI DOGTOR BRAKE “DỞ TRÒ NHÂN NGHĨA BÀ TÚ ĐỄ” VỚI ĐẢNG Việt Tân – Bài 2 -, Vtan

Nguyễn Đình Thắng – LÃO MÓC –

Phải nói tôi rất ứa gan khi đọc bài lên tiếng về phim “Terror in Little Sàigòn” do ký giả AC Thompson và đài PBS trình chiếu vào ngày 3 tháng 11 năm 2015 của Dogtor Brake cách đây khoảng 10 ngày; do đó tôi đã viết bài thứ nhất có tựa đề “Khi Dogtor Brake dở trò nhân nghĩa bà Tú Đễ với đảng Việt Tân”. Nay, lại càng ứa gan hơn khi đọc bài “Phim Terror in Little Saigon: Chúng ta phải hành xử như một cộng đồng trưởng thành và có lý tưởng”.

Anh dogtor Brake này đúng là kẻ:

“Chân mình thì lấm lê mê
Lại cầm bó đuốc mà rê chân người!”

Đọc tới đây, “bọn bồi thần” của “Vua ăn phân bẩn nhất hải ngoại” Thằng Đính đừng có nóng mũi nhảy vào bênh bậy, cãi bừa cái kiểu: bãi cứt S-219 của “Dịch Nha tân thời” Ngô Thanh Hải ở Canada thơm hơn “đống phân của Thằng Đính” ở Hoa Kỳ!

Ai ở Mỹ cũng biết anh Dogtor Brake này chỉ là “một anh xin phân để làm kế mưu sinh”; chứ anh ta chẳng phải là “cái thá, cái ví” gì trong cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản tại Hoa Kỳ; nhưng lúc nào mở miệng ra cũng lên giọng quyền uy nói thánh, nói tướng chả ra làm sao cả.

Ông bà ta có câu “gian mà không có ngoan” áp dụng vào anh dogtor Brake này không sai một chút nào. Bị bễ cái “bục phốt” trong vụ “Vinh danh và Tri ân” với mục đích thay tên đổi nghĩa “NGÀY QUÂN LỰC 19-6” thành “NGÀY HÀNH TRÌNH ĐI TÌM TỰ DO CỦA CHÚNG TA (!)”, nhân vụ ký giả AC Thompson và đài truyền hình PBS trình chiếu phim “Khủng bố tại Sàigòn Nhỏ”, anh ta bèn nhảy vào tìm cách cà khịa đảng Việt Tân và cộng đồng ngườiViệt tị nạn cộng sản.

Hãy nghe giọng nói thánh tướng của anh “Vua ăn phân bẩn nhất hải ngoại”:

“Cuốn phim khơi lại những tội ác đã xảy ra ngay trong lòng cộng đồng của chúng ta. Những tội ác này, dù đã xảy ra 25, 30 năm về trước, tiếp tục thách thức các lý tưởng cao đẹp nhất của chúng ta về tự do, công lý lẽ phải. Cuốn phim thôi thúc chúng ta phải chọn thái độ, phải hành động chứ không thể cứ đóng mãi vai người ngoài cuộc ơ hờ, vô tư. Nó đặt ra cho chúng ta một phép thử gay go về lương tâm và trách nhiệm.”

Đây đúng là giọng điệu bốc phét của “một tên có bằng cấp ăn phân có lai-sân!” Bọn “bồi thần” đứng có nóng mũi nhảy vào bênh bậy, cãi bừa!

Hãy nghe tên “vua ăn phân bẩn nhất hải ngoại” Thằng Đính “nổ” tiếp:

“Cách ‘lách’ vấn đề như vậy không thể áp dụng ở đây vì một thực tế hiển nhiên: “Terror in Little Saigòn” đã được nêu ra từ trước bởi một tổ chức có uy tín quốc tế và được người Việt trong nước và ngoài nước hết long tin tưởng – các bản báo cáo của họ vẫn được báo chí và các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền của người Việt tarng trọng trích dẫn. Đó là Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà Báo, tức Committee to Protect Journalists (CPJ).”

-Ê! Lão Móc, tên làm thơ nịnh bợ Bác Hồ trong trại tù, “Vua Ăn Phân” (từ nay viết tắt là VĂP) của chúng tôi viết như vậy là đúng quá rồi, sao lại bảo là “nổ”? Sao lại bảo là VĂP của chúng tôi nói thánh, nói tướng?

Đừng nóng! Chuyện đâu còn có đó. Hãy nghe VĂP “nổ” tiếp:

“Năm 1993, CPJ công bố tài liệu “Silence in Little Saigon: Five Vietnamese-American Journalists Killed”. Bản báo cáo này trưng dẫn những thông tin ăn khớp với phim “Terror in Little Saigon” và cũng đi đến kết luận tương tự về nghi phạm. Theo tôi, trong một số khía cạnh thì bản báo cáo của CPJ còn “mạnh tay” hơn cả phim được PBS trình chiếu từ tuần rồi.

Tôi mong rằng những kiến thức này sẽ làm nguôi ngoai những thắc mắc về động cơ đằng sau phim “Terror in Little Saigòn” để chúng ta còn tập trung năng lực vào những việc chính đáng, phải làm VÌ LUƠNG TÂM VÀ TRÁCH NHIỆM (do LM viết hoa và in đậm và gạch đít)”.

Đúng là chuyện:

“Thằng Đính” nói chuyện lương tâm
Cũng như gái đĩ nói mình tiết trinh
Cũng như Hồ Chí tên Minh
Nói về phụ tử và tình phu thê!”

Tại sao LM dám nói như thế? Xin đọc lại những gì tên dogtor Brake viết. Chính anh ta đã biết cái gọi là
“Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà Báo” (Committee to Protect Journalists) viết tắt CPJ đã báo cáo về chuyện 5 nhà báo người Mỹ gốc Việt bị giết từ năm 1993, tức cách đây 22 năm TẠI SAO ANH TA LẠI KHÔNG VÌ LƯƠNG TÂM VÀ TRÁCH NHIỆM MÀ LÊN TIẾNG?

Tại sao anh ta không đưa những cái chết oan khuất của 5 ký giả người Mỹ gốc Việt này đi tìm “Công Lý Hoa Kỳ”?

Lúc đó, LƯƠNG TÂM CỦA ANH TA Ở ĐÂU? Bị chó tha hay là chìm ngập trong “đống phân của chính phủ Hoa Kỳ”?

Theo LM biết, tên Dogtor Brake này đã từng đưa cựu tù nhân chính trị qua Mỹ theo diện HO là ông Bùi Đình Thi ra tòa án của Sở Di Trú vì tội đã đánh đập, gây chết chóc cho bạn đồng tù. Theo lời của nhân chứng là linh mục Nguyễn Hữu Lễ cùng ở tù chung, ông Bùi Đình Thi đã bị toà án di trú trục xuất và đã phải bỏ thây nơi hoang đảo trên Thái Bình Dương.

“Uy quyền” của Dogtor Brake tới như vậy, TẠI SAO ANH TA KHÔNG VÌ LƯƠNG TÂM VÀ TRÁCH NHIỆM MÀ LÊN TIẾNG, khi chính anh ta cho biết là anh ta đã biết cái chết oan khuất của 5 ký giả người Mỹ gốc Việt qua báo cáo của Ủy ban CPJ cách đây 22 năm?

Nay, khi dư luận sôi động lên trong cộng đồng người Việt tị nạn tại hải ngoại vì đài truyền hình PBS trình chiếu phim “Khủng bố tại Sàigòn Nhỏ”, các lãnh đạo đảng Việt Tân đang quýnh quáng làm đủ mọi chuyện để chữa cháy, thì anh Dogtor Brake này lại cất giọng bố con chó xồm nhân danh LƯƠNG TÂM VÀ TRÁCH NHIỆM đòi cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản PHẢI HÀNH XỬ NHƯ MỘT CỘNG ĐỒNG TRƯỞNG THÀNH VÀ LÝ TƯỞNG?!
Đúng là chuyện… trứng khôn hơn vịt!

LÃO MÓC

Đọc ►Khi Dogtor Brake “Dở trò nhân Nghiã Bà Tú Đễ” với Việt Tân- Bài 1-

*
* *

PHỤ ĐÍNH


Phim Terror in Little Saigon: Chúng ta phải hành xử như một cộng đồng trưởng thành và có lý tưởng

Nguyễn Đình Thắng

Kể từ ngày ra mắt trên hệ thống truyền hình PBS và qua internet, phim “Terror in Little Saigon” (Nỗi Kinh Hoàng ở Little Saigon) đã khuấy lên cuộc tranh luận trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Cuộc tranh luận ấy không những là bình thường mà còn là cần thiết trong xã hội mở của thế giới tự do. Nó chiếu rọi ánh sáng vào những chỗ còn khuất tất, mở ra những góc nhìn mới, và giúp mọi người cân nhắc các lý lẽ trước khi chọn cho mình một kết luận.

Cuốn phim khơi lại những tội ác đã xảy ra ngay trong lòng cộng đồng của chúng ta. Những tội ác này, dù đã xảy ra 25, 30 năm về trước, tiếp tục thách thức các lý tưởng cao đẹp nhất của chúng ta về tự do, công lý, lẽ phải. Cuốn phim thôi thúc chúng ta phải chọn thái độ, phải hành động chứ không thể cứ mãi đóng vai người ngoài cuộc ơ hờ, vô tư. Nó đặt ra cho chúng ta một phép thử gay go về lương tâm và trách nhiệm.
Ắt hẳn không ít bạn bè quốc tế và đồng bào trong nước đã xem cuốn phim này và đang theo dõi để xem chúng ta hành xử ra sao trước phép thử ấy.

Phải nhìn thẳng vấn đề

Phản ứng với phim “Terror in Little Saigon”, một số người thay vì nhìn thẳng vào nội dung của phim và trực diện với những thách thức được nêu lên thì lại tìm cách suy diễn về động cơ ngầm ẩn đằng sau cuốn phim. Phải chăng cộng đồng người Việt tị nạn đang là nạn nhân của thành phần truyền thông thiên tả? Phải chăng đây là âm mưu của thế lực đen để làm tản lực đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam? Sao lại là lúc này, thời điểm nhạy cảm trong cuộc đối đầu giữa tự do và độc tài?

Cách “lách” vấn đề như vậy không thể áp dụng ở đây vì một thực tế hiển nhiên: Nội dung của phim “Terror in Little Saigon” đã được nêu ra từ trước bởi một tổ chức có uy tín quốc tế và được người Việt ở trong và ngoài nước hết lòng tin tưởng — các bản báo cáo của họ vẫn được báo chí và các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền của người Việt trang trọng trích dẫn. Đó là Uỷ Ban Bảo Vệ Các Nhà Báo, tức Committee to Protect Journalists (CPJ).
CPJ là tổ chức phi chính phủ hàng đầu trên thế giới về bảo vệ quyền tự do báo chí. Hàng năm CPJ xếp hạng các quốc gia về nền tự do báo chí; năm nay, họ xếp Việt Nam ở hạng 6 trên thế giới… từ dưới đếm ngược lên. CPJ liên tục lên án chính quyền Việt Nam về chính sách đàn áp tự do báo chí. Họ can thiệp mạnh mẽ cho các nhà báo bị bắt bớ, tù đày ở Việt Nam, trong đó có các bloggers Điếu Cày và Tạ Phong Tần. Ngày 25 tháng 11, 2014, Blogger Điếu Cày đến New York nhận giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế của CPJ. Không ai có thể cáo buộc là CPJ bị giật dây, bị chi phối hay được chi tiền. Cũng không thể nào chụp mũ họ là có ác ý với cộng đồng người Việt hay muốn ngăn cản cuộc tranh đấu cho tự do và dân chủ ở Việt Nam.

Năm 1993 CPJ công bố tài liệu “Silence in Little Saigon: Five Vietnamese-American Journalists Killed”. Bản báo cáo này trưng dẫn những thông tin ăn khớp với phim “Terror in Little Saigon” và cũng đi đến kết luận tương tự về nghi phạm. Theo tôi, trong một số khía cạnh thì bản báo cáo của CPJ còn “mạnh tay” hơn cả phim được PBS trình chiếu từ tuần rồi. Thực ra, phim “Terror in Little Saigon” phần lớn chỉ lập lại và triển khai thêm các thông tin đã được nêu lên trong “Silence in Little Saigon”. Xem tài liệu, trang 9-25:https://cpj.org/regions_07/americas_07/CPJ-SilencedReport.pdf.

Tôi mong rằng kiến thức này sẽ làm nguôi ngoai những thắc mắc về động cơ đằng sau phim “Terror in Little Saigon” để tất cả chúng ta còn tập trung năng lực vào những việc chính đáng, phải làm vì lương tâm và trách nhiệm.

Vấn đề lương tâm và trách nhiệm

Đối với khán giả người Việt, phim “Terror in Little Saigon” còn nhắn gởi một thông điệp thấm thía dù không hữu ý: Những nhà báo người Việt nghĩ sao, làm gì trước những cái chết thảm khốc của đồng nghiệp cùng giòng máu? Họ thể hiện ra sao những phẩm giá cao quý của chức nghiệp làm báo: Lòng yêu chuộng sự thật, lương tâm chức nghiệp, ý thức công lý, tình đồng loại và đồng bào?

Ở cuối phim, nhà làm phim tỏ ra ân hận vì đã không tìm được công lý cho những nhà báo người Việt bị sát hại. Các nhà báo người Việt liệu có chia sẻ cùng nỗi niềm ân hận ấy?

Cuốn phim đã được thực hiện. Dù có thể chưa đạt tiêu chuẩn hay kỳ vọng của nhiều người nhưng nó là chứng tích của sự dấn thân hành động. Các nhà báo người Việt sẽ dấn thân và hành động ra sao?

Có một số tờ báo, đài truyền thanh, đài truyền hình Việt ngữ đã chạy tin về cuốn phim hay phỏng vấn một số người liên can. Đó là bước khởi đầu khích lệ nhưng chưa đủ. Nạn nhân đâu phải người dưng nước lã mà là những đồng nghiệp cùng giòng máu, cùng thân phận tị nạn hay di dân. Việc đâu phải xảy ra ở Trung Đông hay Phi Châu mà ngay trong lòng cộng đồng chúng ta. Sự kiện đâu phải là chuyện nắng mưa đổi mùa mà là những cái chết vô cùng oan khiên và thảm khốc trước mũi súng của sát thủ chuyên nghiệp. Lẽ ra các nhà báo người Việt đã phải lay động cả xã hội và chính quyền để đòi công lý, đã phải nhập cuộc truy tìm nhân chứng và thủ phạm, đã phải phẫn nộvà không cho phép vấn đề chìm vào quên lãng. Lẽ ra họ đã phải đi trước cả CPJ, Frontline và ProPublica.

Nhưng trễ còn hơn không. Tôi mong rằng các nhà báo người Việt sẽ tiếp tục hành trình do những người không phải là người Việt đã mở ra.

Những việcphải làm

Nếu quả thực chúng ta là một cộng đồng của những người đi tị nạn vì lý tưởng tự do, nhân quyền, và công lý thì đây là lúc chúng ta nhất thiết phải chọn thái độ và phải hành động. Chúng ta không thể làm ngơ trước những tội ác đã xâm phạm đến tất cả các những giá trị nhân bản mà chúng ta từng đeo đuổi cho chính mình và đang mưu cầu cho đồng bào và quê hương.
Có 3 việc mà chúng ta có thể và cần làm ngay:

1. Giới làm báo, cùng với nhau hay một cách riêng rẽ, mạnh mẽ lên án các hành vi sát hại và hăm doạ nhắm vào các nhà báo Việt Nam và bày tỏ quyết tâm bảo vệ quyền tự do báo chí ở mọi nơi, trong mọi cảnh ngộ.

2. Các tổ chức và đoàn thể trong cộng đồng và các nhà hoạt động nhân quyền người Việt đồng loạt áp lực chính quyền Hoa Kỳ mở lại hồ sơ điều tra các vụ sát hại các nhà báo người Việt trên đất Mỹ.

3. Một hay nhiều tổ chức người Việt, cùng với nhau hay một cách riêng rẽ, thành lập quỹ để trao giải thưởng cho những ai cung cấp thông tin dẫn đến thủ phạm.

Đấy là những việc phải làm vì lương tâm và trách nhiệm. Chúng sẽ làm sáng ngời lý tưởng của chúng ta về tự do, nhân quyền và công lý. Chúng sẽ thể hiện bản lĩnh của cộng đồng người Việt tị nạn sau 40 trưởng thành trong thế giới tự do, văn minh và nhân bản.

Cứ hành xử đúng với lương tâm và trách nhiệm thì tự khắc chúng ta sẽ nhận được sự nể trọng của quốc tế và lòng tin tưởng của đồng bào ở trong nước. Chẳng thế lực đen nào có thể bôi bẩn thanh danh của chúng ta, hoặc cản trở bước tiến của chúng ta trên hành trình đem lại dân chủ và tự do cho quê hương và dân tộc.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s