CXN: Một bức điện thư rất lịch sự, hòa nhã của Cựu Trung Tá Không Quân, Bằng Phong Đ ặng Văn Âu, phụ tá cho Cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ (Vtan)

THƯ HỒI ÂM CỦA BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Gửi bàiby freedomnotforfree » Thứ 4 Tháng 1 28, 2015 8:43 pm

THƯ HỒI ÂM CỦA BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thưa ông / bà Colleen Ha,

Vì không biết Colleen Ha là ông hay bà, nên tôi viết ông/bà Colleen Ha.

Ai có hoạt động chống Cộng đều biết Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn có bí danh Nguyễn Kim trong Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, ngoại trừ ông/bà Colleen Ha, người chỉ biết thông tin về Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn qua trang mạng Việt Tân mà thôi.

Tôi chỉ gặp Cựu Trung tá KQ Nguyễn Kim Huờn ở nhà một người anh em Không Quân thôi, nhưng không lấy số phone và địa chỉ email của ông để nhắn Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn lên tiếng nhằm xác minh những gì tôi nói với Trung tá KQ Huờn là sự thật.

Tôi gặp Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn vào hồi đầu Tháng 3 năm 2013 trước sự hiện diện của nhiều cựu Sĩ Quan Không Quân khác, chứ không phải gặp riêng tư rồi dựng đứng chuyện để … bốc phét. Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn có muốn phủ nhận những gì tôi viết cũng không được, vì nhiều anh em KQ hiện diện hôm đó sẽ làm chứng.

Bây giờ chỉ có cách là tôi CC cái email này cho ông Hoàng Cơ Định là ông Định sẽ biết Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn ở đâu để yêu cầu Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn xác minh những gì tôi yêu cầu ông Huờn mở cuộc họp báo để nói cho đồng bào hải ngoại biết tại sao ông tham gia Mặt Trận, tại sao ông bỏ Việt Tân, là sự thật. Giống như ông Hườn đã tổ chức cuộc họp báo để nói cho đồng bào biết vì sao Việt Tân (thối thân từ Mặt Trận) khai trừ bác sĩ Trần Xuân Ninh.

Tôi không cáo buộc MT chủ mưu giết các nhà báo Đạm Phong, Hoài Điệp Tử, vợ chồng Lê Triết; đánh chấn thương sọ não nhà văn Duyên Anh ở Phố Bolsa, rồi về Pháp từ trần. Tôi chỉ nói những nạn nhân đó là những người viết báo công kích Mặt Trận dữ dội, đều bị ám sát chết. Ông Nguyễn Thanh Hoàng chủ nhiệm, chủ bút Văn Nghệ Tiền Phong và Lê Triết là người viết báo ủng hộ Mặt Trận trước tiên và rất tích cực. Nhưng Lê Triết chỉ đả kích Mặt Trận thậm tệ là sau khi biết được Mặt Trận là một Tổ Chức Kháng Chiến Bịp.

Nếu tôi là người của Mặt Trận giống như các ông Phạm văn Liễu, Trần Minh Công, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Xuân Ninh … , chắc chắn tôi sẽ đòi hỏi ban lãnh đạo Mặt Trận phải lên án hành vi tàn bạo giết người của kẻ sát nhân, phải nhờ cơ quan FBI điều tra ai là thủ phạm, phải phái đoàn viên của mình lùng sục khắp nơi để tìm cho được kẻ nào là kẻ giết người, để chứng tỏ với quần chúng rằng mình là một tổ chức kháng chiến đúng nghĩa với lý tưởng “Giải Phóng”, chứ không như cộng sản tiêu diệt quyền tự do ngôn luận bằng khủng bố, ám sát. Ngược lại, Mặt Trận im lặng trước cái chết của các nhà báo công kích sự bịp bợm của Mặt Trận thì bắt buộc quần chúng sẽ đặt câu hỏi: “Còn ai vào đây?”. Đó là cái lý lẽ rất thường tình, tại sao ông/bà Colleen Ha không hiểu?

Tôi không bôi nhọ Mặt Trận. Những gì tôi viết là căn cứ trên sự kiện. Chẳng hạn, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đã hy sinh tại vùng biên giới Thái Lào, nhưng Mặt Trận vẫn đăng thư của “Chiến hữu Chủ Tịch Mặt Trận” từ trong nước gửi thư ra hải ngoại thăm hỏi, chúc mừng đồng bào vào những dịp như Tết Trung Thu, Tết Nguyên Đán ròng rã 3 năm trường thì mới “tiết lộ” Chiến hữu Chủ Tịch đã hy sinh, là sự kiện thật, không thể chối cãi. Tôi đã thấy hình ảnh Chủ tịch HCM trên báo Thái tử trận, nhưng báo Kháng Chiến vẫn đăng thư của Chủ tịch từ trong nước gửi ra thăm đồng bào hải ngoại vào những dịp Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu. Mặt Trận phải trả lời cho đồng bào biết ai là người thảo ra những bức thư ấy. Đó là câu hỏi chính đáng, chứ không phải “bốc phét”.

Từ đó tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận đăng tải tin tức kháng chiến quân của Mặt Trận mỗi tuần đều triệt hạ một đồn Công An Cộng Sản, tôi nghĩ là tin phịa vì không ai có thể kiểm chứng. Đăng tin phịa với mục đích tuyên truyền nhằm rút ruột người thù ghét cộng sản, nhưng nhẹ dạ, là tội lừa đảo!

Tôi biết Việt Tân thối thân từ Mặt Trận Kháng Chiến rất dồi dào tài chánh để trả lương cho cán bộ làm việc toàn thời gian, mở ra nhiều trang mạng, nhiều đoàn thể ngoại vi. Nhưng dù nhân sự, tài chánh dồi dào đến mấy, Việt Tân không thể nào đứng ra lãnh đạo quần chúng để lật đổ bạo quyền cộng sản. Vì Việt Tân thối thân từ Mặt Trận Kháng Chiến có quá khứ lừa đảo thì không còn ai tin tưởng Việt Tân Chống Cộng thật. Chỉ còn một cách duy nhất là Việt Tân công khai nói ra SỰ THẬT với quần chúng rằng trước đây Mặt Trận trót đi lừa đồng bào, nhưng bây giờ đã “hoàn lương” thì may ra MT còn vớt vát đôi chút niềm tin tưởng.

Tôi chống đảng cộng sản vì nó là một đảng cướp bịp bợm, chúng mượn danh nghĩa “Giải Phóng Dân Tộc” để làm công cụ cho Đế Quốc Cộng Sản thôn tính Việt Nam, rồi dâng cho Trung Cộng. Nhưng tôi cũng chống “Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất” nhân danh Giải Phóng Việt Nam lại đi lừa đồng bào thiết tha với vận mệnh đất nước. Lừa phỉnh để thủ lợi riêng là cái tội rất lớn.

Ông/bà Colleen Ha có biết vì sao những linh mục Dòng Chúa Cứu Thế ở Việt Nam công khai rao giảng tin mừng, dám kết tội đảng cộng sản là đảng nói dối, đảng hành động như côn đồ, mà không sợ bị cộng sản đánh đập, bỏ tù hoặc giết không? Bởi vì các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế có niềm tin mạnh mẽ vào Thiên Chúa: Nếu bị bạo quyền giết chết thì họ sẽ trở thành Thánh Tử Đạo; họ sẽ được trở về Nước Trời để hầu hạ dưới chân Chúa. Những anh em như Trung tá Nhảy Dù Lê Hồng, như Ngô Chí Dũng trong Nhóm Người Việt Quốc gia ở Nhật dám đi vào chỗ chết (Khu Chiến) là vì họ tin tưởng lý tưởng giải phóng của Mặt Trận.

Quan điểm của tôi trong vấn đề Chống Cộng là cuộc tranh đấu giữa SỰ THẬT và SỰ DỐI TRÁ; giữa NHÂN BẢN và PHI NHÂN; giữa sự LƯƠNG THIỆN và sự BẤT LƯƠNG; giữa VƯƠNG ĐẠO và BÁ ĐẠO. Tôi ví người dấn thân vào trường tranh đấu cách mạng giống như người đi tu, nghĩa là quên cái NGÃ của mình. Đấy là cuộc đi tu giữa chợ; chứ không phải đi tu lên núi ở ẩn. Cho nên, dù ai bôi nhọ, tôi đủ tỉnh táo để trả lời một cách lịch sự, chứ không nổi nóng và dùng những thậm từ bẩn thỉu. Đó là phong cách tranh đấu của người có lý tưởng, để mình hơn người cộng sản.

Vừa rồi có một người ký tên Hoàng Thi, nhân danh đại diện Hậu Duệ viết cho giáo sư Nguyễn Ngọc Bích một email, miệt thị ông Bích là người “vô danh tiểu tốt”. GS Nguyễn Ngọc Bích viết email trả lời và bảo Hoàng Thi cứ vào Google đánh máy Nguyễn Ngọc Bích thì sẽ thấy hiện ra 146 ngàn sự kiện viết về GS Nguyễn Ngọc Bích để biết GS Bích không phải là người “vô danh tiểu tốt”.

Nếu tôi bị ai mắng là “vô danh tiểu tốt” thì tôi sẽ không cần yêu cầu họ vào Google Search để biết tôi là ai. Bởi vì tôi không quan tâm tên tôi được đưa vào Google, vì tôi không mưu cầu nổi danh. Tôi chỉ là người lính may mắn được sống sót sau một cuộc chiến kinh hoàng, một người lính thua trận thì còn gì là danh giá mà mải miết đi tìm danh?

Vì vậy tôi viết bài “Tôi là Charlie” không phải để khoe với thiên hạ là mình ngon lành, dũng cảm. Nếu người đọc có cái tâm thiện thì biết ngay mục đích bài viết của tôi là nhắn với người làm công tác truyền thông rằng họ phải theo đuổi nguyên tắc “FAIR, BALANCE, ACCURACY”, để mình xứng đáng là nhà báo có lương tâm chức nghiệp. Không phải vì mình sở hữu một tờ báo mà mình có thể im lặng trước cái ác, trước cái bất công, sai trái được. Báo Chí là Quyền Thứ Tư để đấu tranh cho sự công bằng, sự lương thiện. Theo tôi, cơ quan ngôn luận nào giữ đúng nguyên tắc “FAIR, BALANCE, ACCURACY” thì sẽ được độc giả tin tưởng, kính trọng, từ đó tờ báo sẽ có UY DANH để lãnh đạo dư luận cộng đồng.

Có người hỏi tôi tại sao không tự mình ra một tờ báo để thể hiện nguyên tắc “FAIR, BALANCE, ACCURACY”? Tôi đáp: “Tôi đăng bài Vàng Rơi Không Tiếc với lời tòa soạn cam kết sẽ đăng bài phản biện của ông Nguyễn Kim (tức là Nguyễn Kim Huờn) mà đã bị đoàn viên Mặt Trận (có người là cựu Không Quân) đòi thu hồi số báo và đe dọa người trong Ban Biên Tập đến nỗi ai nấy đều sợ. Nếu một mình tôi ra tờ báo cho đúng với nguyên tắc tôi theo đuổi thì cơ sở thương mại nào dám đăng quảng cáo? Báo đặt ở các chợ sẽ tự nhiên bị “kẻ lạ” đi hốt và ném vào thùng rác ngay.

Nay có Internet, tôi đang nghĩ tới dùng Blog để đăng bài viết của mình đây.

Tôi không có vũ khí như khi còn ở trong Quân Đội; tôi chỉ còn một vũ khí duy nhất là ngòi bút (nay là computer) để thể hiện tinh thần của nhà tranh đấu dân quyền Martin Luther King: “Kẻ nào chấp nhận cái ác mà không phản đối chắc chắn là tiếp tay cho cái ác lộng hành” (He who accepts evil without protesting against it, is really cooperating with it) và “Cuộc đời của chúng ta bắt đầu chấm dứt khi chúng ta lặng thinh trước những vấn đề sống còn” (Our lives begin to end the day we become silent about things that matter)

Không có sự dũng cảm của Mục sư Martin Luther King, Obama làm sao có thể trở thành Tổng thống Da đen đầu tiên của Hoa Kỳ?

Tôi cho rằng tôi theo đuổi Giấc Mơ của Mục Sư Martin Luther King là quan điểm sống của tôi để xứng đáng được gọi là CON NGƯỜI; chứ tôi không lạm dụng quyền tự do ngôn luận để mạ lỵ, vu khống, chà đạp người khác.

Tôi thuật lại chuyện tôi đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng mà bị đoàn viên của Mặt Trận khủng bố, đe dọa là chuyện có thật; chứ tôi không “hư cấu” ra để bốc phét.

Mục đích của tôi là đặt vấn đề lương tâm và trách nhiệm đối với những chức sắc của Mặt Trận còn sống như kỹ sư Hoàng Cơ Định, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, bác sĩ Trần xuân Ninh, Đại tá Trần Minh Công, Trung tá Nguyễn Kim Huờn (Bí danh Nguyễn Kim) phải trả lời cho dư luận, cho lịch sử để nêu cao chính nghĩa đấu tranh của người Quốc Gia Việt Nam, để nói thẳng vào mặt bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam rằng Mặt Trận của Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh không phải là một chức tổ chức nói dối như cộng sản để đánh lừa đồng bào, Mặt Trận không sợ đối diện SỰ THẬT.

Nếu sau khi tôi đặt vấn đề mà Mặt Trận (Việt Tân) im lặng thì người ta bảo Mặt Trận sơ SỰ THẤT. Mà sợ SỰ THẬT thì không thể triệt hạ Cộng Sản, một tập đoàn cai trị ăn gian nói dối.

Tôi viết bài “Tôi Là Charlie” là để động viên Mặt Trận của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh hãy bắt chước Charlie Hebdo nhằm biểu dương sự anh dũng “Ta Thà Chết Đứng hơn Sống Quỳ” (I rather die standing than live on my knees). Dụng ý của tôi chỉ có thế thôi, rất thành tâm thiện chí, thưa ông/bà Colleen Ha.

Nếu ông/bà Colleen Ha ở quanh vùng Orange County, tôi mời ông/bà Ha đến nhà tôi chơi để cùng nhau đàm đạo chuyện Đất Nước một cách nghiêm chỉnh, vui vẻ, không hận thù, không khích bác lẫn nhau. Chúng ta không phải là kẻ thù của nhau, nếu chúng ta thành tâm yêu nước, xót xa đau đớn vì sự thống khổ của đồng bào trong nước.

Ngay cả kỹ sư Hoàng Cơ Định có dịp xuống Orange County chơi mà tôi biết thì tôi cũng sẽ mời tới nhà chơi để thấy tận mắt Bằng Phong Đặng văn Âu, một Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, là con người đầy nghĩa khí chẳng kém nhân vật Kiều Phong trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung mô tả. Thật đấy! Chứ không “Bốc phét” đâu!

Tôi rất thích nhân vật Kiều Phong, rất muốn lấy phương danh Kiều Phong làm bút hiệu, nhưng nhà báo Lê Tất Điều (tức là nhà thơ Cao Tần) đã sử dụng mất rồi. Tiếc quá!

Tôi hy vọng một ngày nào đó ông/bà Colleen Ha trao đổi thư tín với tôi, sẽ không sử dụng những thậm từ như “bốc phét” nữa.

Kính thư,

Bằng Phong Đặng văn Âu

Tái bút:
Nếu các trang mạng nào mà đăng thư của ông/bà Colleen Ha xỉ vả tôi là “bốc phét” thì cũng nên đăng thư hồi âm của tôi để rộng đường ngôn luận, để độc giả có dịp so sánh tư cách, văn phong của mỗi người nhé!

2 av 358

Re: Charlie Hebdo và Sạc Ly Bốc Phét BANG PHONG DANG VAN AU .
Innboks
x
AU DANG

Vedlegg26. jan. (for 2 dager siden)

til Colleen, DD, Đặng, DapLoiSongNui-, BTGVQHVN-2, YAMAHA, DienDan, DienDanDanToc, ViDanViet, Dien, blindkopi: meg

Oversett e-posten
Slå av for: vietnamesisk

THƯ HỒI ÂM CỦA BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thưa ông / bà Colleen Ha,

Vì không biết Colleen Ha là ông hay bà, nên tôi viết ông/bà Colleen Ha.

Ai có hoạt động chống Cộng đều biết Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn có bí danh Nguyễn Kim trong Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, ngoại trừ ông/bà Colleen Ha, người chỉ biết thông tin về Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn qua trang mạng Việt Tân mà thôi.

Tôi chỉ gặp Cựu Trung tá KQ Nguyễn Kim Huờn ở nhà một người anh em Không Quân thôi, nhưng không lấy số phone và địa chỉ email của ông để nhắn Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn lên tiếng nhằm xác minh những gì tôi nói với Trung tá KQ Huờn là sự thật.

Tôi gặp Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn vào hồi đầu Tháng 3 năm 2013 trước sự hiện diện của nhiều cựu Sĩ Quan Không Quân khác, chứ không phải gặp riêng tư rồi dựng đứng chuyện để … bốc phét. Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn có muốn phủ nhận những gì tôi viết cũng không được, vì nhiều anh em KQ hiện diện hôm đó sẽ làm chứng.

Bây giờ chỉ có cách là tôi CC cái email này cho ông Hoàng Cơ Định là ông Định sẽ biết Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn ở đâu để yêu cầu Cựu Trung tá Không Quân Nguyễn Kim Huờn xác minh những gì tôi yêu cầu ông Huờn mở cuộc họp báo để nói cho đồng bào hải ngoại biết tại sao ông tham gia Mặt Trận, tại sao ông bỏ Việt Tân, là sự thật. Giống như ông Hườn đã tổ chức cuộc họp báo để nói cho đồng bào biết vì sao Việt Tân (thối thân từ Mặt Trận) khai trừ bác sĩ Trần Xuân Ninh.

Tôi không cáo buộc MT chủ mưu giết các nhà báo Đạm Phong, Hoài Điệp Tử, vợ chồng Lê Triết; đánh chấn thương sọ não nhà văn Duyên Anh ở Phố Bolsa, rồi về Pháp từ trần. Tôi chỉ nói những nạn nhân đó là những người viết báo công kích Mặt Trận dữ dội, đều bị ám sát chết. Ông Nguyễn Thanh Hoàng chủ nhiệm, chủ bút Văn Nghệ Tiền Phong và Lê Triết là người viết báo ủng hộ Mặt Trận trước tiên và rất tích cực. Nhưng Lê Triết chỉ đả kích Mặt Trận thậm tệ là sau khi biết được Mặt Trận là một Tổ Chức Kháng Chiến Bịp.

Nếu tôi là người của Mặt Trận giống như các ông Phạm văn Liễu, Trần Minh Công, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Xuân Ninh … , chắc chắn tôi sẽ đòi hỏi ban lãnh đạo Mặt Trận phải lên án hành vi tàn bạo giết người của kẻ sát nhân, phải nhờ cơ quan FBI điều tra ai là thủ phạm, phải phái đoàn viên của mình lùng sục khắp nơi để tìm cho được kẻ nào là kẻ giết người, để chứng tỏ với quần chúng rằng mình là một tổ chức kháng chiến đúng nghĩa với lý tưởng “Giải Phóng”, chứ không như cộng sản tiêu diệt quyền tự do ngôn luận bằng khủng bố, ám sát. Ngược lại, Mặt Trận im lặng trước cái chết của các nhà báo công kích sự bịp bợm của Mặt Trận thì bắt buộc quần chúng sẽ đặt câu hỏi: “Còn ai vào đây?”. Đó là cái lý lẽ rất thường tình, tại sao ông/bà Colleen Ha không hiểu?

Tôi không bôi nhọ Mặt Trận. Những gì tôi viết là căn cứ trên sự kiện. Chẳng hạn, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đã hy sinh tại vùng biên giới Thái Lào, nhưng Mặt Trận vẫn đăng thư của “Chiến hữu Chủ Tịch Mặt Trận” từ trong nước gửi thư ra hải ngoại thăm hỏi, chúc mừng đồng bào vào những dịp như Tết Trung Thu, Tết Nguyên Đán ròng rã 3 năm trường thì mới “tiết lộ” Chiến hữu Chủ Tịch đã hy sinh, là sự kiện thật, không thể chối cãi. Tôi đã thấy hình ảnh Chủ tịch HCM trên báo Thái tử trận, nhưng báo Kháng Chiến vẫn đăng thư của Chủ tịch từ trong nước gửi ra thăm đồng bào hải ngoại vào những dịp Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu. Mặt Trận phải trả lời cho đồng bào biết ai là người thảo ra những bức thư ấy. Đó là câu hỏi chính đáng, chứ không phải “bốc phét”.

Từ đó tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận đăng tải tin tức kháng chiến quân của Mặt Trận mỗi tuần đều triệt hạ một đồn Công An Cộng Sản, tôi nghĩ là tin phịa vì không ai có thể kiểm chứng. Đăng tin phịa với mục đích tuyên truyền nhằm rút ruột người thù ghét cộng sản, nhưng nhẹ dạ, là tội lừa đảo!

Tôi biết Việt Tân thối thân từ Mặt Trận Kháng Chiến rất dồi dào tài chánh để trả lương cho cán bộ làm việc toàn thời gian, mở ra nhiều trang mạng, nhiều đoàn thể ngoại vi. Nhưng dù nhân sự, tài chánh dồi dào đến mấy, Việt Tân không thể nào đứng ra lãnh đạo quần chúng để lật đổ bạo quyền cộng sản. Vì Việt Tân thối thân từ Mặt Trận Kháng Chiến có quá khứ lừa đảo thì không còn ai tin tưởng Việt Tân Chống Cộng thật. Chỉ còn một cách duy nhất là Việt Tân công khai nói ra SỰ THẬT với quần chúng rằng trước đây Mặt Trận trót đi lừa đồng bào, nhưng bây giờ đã “hoàn lương” thì may ra MT còn vớt vát đôi chút niềm tin tưởng.

Tôi chống đảng cộng sản vì nó là một đảng cướp bịp bợm, chúng mượn danh nghĩa “Giải Phóng Dân Tộc” để làm công cụ cho Đế Quốc Cộng Sản thôn tính Việt Nam, rồi dâng cho Trung Cộng. Nhưng tôi cũng chống “Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất” nhân danh Giải Phóng Việt Nam lại đi lừa đồng bào thiết tha với vận mệnh đất nước. Lừa phỉnh để thủ lợi riêng là cái tội rất lớn.

Ông/bà Colleen Ha có biết vì sao những linh mục Dòng Chúa Cứu Thế ở Việt Nam công khai rao giảng tin mừng, dám kết tội đảng cộng sản là đảng nói dối, đảng hành động như côn đồ, mà không sợ bị cộng sản đánh đập, bỏ tù hoặc giết không? Bởi vì các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế có niềm tin mạnh mẽ vào Thiên Chúa: Nếu bị bạo quyền giết chết thì họ sẽ trở thành Thánh Tử Đạo; họ sẽ được trở về Nước Trời để hầu hạ dưới chân Chúa. Những anh em như Trung tá Nhảy Dù Lê Hồng, như Ngô Chí Dũng trong Nhóm Người Việt Quốc gia ở Nhật dám đi vào chỗ chết (Khu Chiến) là vì họ tin tưởng lý tưởng giải phóng của Mặt Trận.

Quan điểm của tôi trong vấn đề Chống Cộng là cuộc tranh đấu giữa SỰ THẬT và SỰ DỐI TRÁ; giữa NHÂN BẢN và PHI NHÂN; giữa sự LƯƠNG THIỆN và sự BẤT LƯƠNG; giữa VƯƠNG ĐẠO và BÁ ĐẠO. Tôi ví người dấn thân vào trường tranh đấu cách mạng giống như người đi tu, nghĩa là quên cái NGÃ của mình. Đấy là cuộc đi tu giữa chợ; chứ không phải đi tu lên núi ở ẩn. Cho nên, dù ai bôi nhọ, tôi đủ tỉnh táo để trả lời một cách lịch sự, chứ không nổi nóng và dùng những thậm từ bẩn thỉu. Đó là phong cách tranh đấu của người có lý tưởng, để mình hơn người cộng sản.

Vừa rồi có một người ký tên Hoàng Thi, nhân danh đại diện Hậu Duệ viết cho giáo sư Nguyễn Ngọc Bích một email, miệt thị ông Bích là người “vô danh tiểu tốt”. GS Nguyễn Ngọc Bích viết email trả lời và bảo Hoàng Thi cứ vào Google đánh máy Nguyễn Ngọc Bích thì sẽ thấy hiện ra 146 ngàn sự kiện viết về GS Nguyễn Ngọc Bích để biết GS Bích không phải là người “vô danh tiểu tốt”.

Nếu tôi bị ai mắng là “vô danh tiểu tốt” thì tôi sẽ không cần yêu cầu họ vào Google Search để biết tôi là ai. Bởi vì tôi không quan tâm tên tôi được đưa vào Google, vì tôi không mưu cầu nổi danh. Tôi chỉ là người lính may mắn được sống sót sau một cuộc chiến kinh hoàng, một người lính thua trận thì còn gì là danh giá mà mải miết đi tìm danh?

Vì vậy tôi viết bài “Tôi là Charlie” không phải để khoe với thiên hạ là mình ngon lành, dũng cảm. Nếu người đọc có cái tâm thiện thì biết ngay mục đích bài viết của tôi là nhắn với người làm công tác truyền thông rằng họ phải theo đuổi nguyên tắc “FAIR, BALANCE, ACCURACY”, để mình xứng đáng là nhà báo có lương tâm chức nghiệp. Không phải vì mình sở hữu một tờ báo mà mình có thể im lặng trước cái ác, trước cái bất công, sai trái được. Báo Chí là Quyền Thứ Tư để đấu tranh cho sự công bằng, sự lương thiện. Theo tôi, cơ quan ngôn luận nào giữ đúng nguyên tắc “FAIR, BALANCE, ACCURACY” thì sẽ được độc giả tin tưởng, kính trọng, từ đó tờ báo sẽ có UY DANH để lãnh đạo dư luận cộng đồng.

Có người hỏi tôi tại sao không tự mình ra một tờ báo để thể hiện nguyên tắc “FAIR, BALANCE, ACCURACY”? Tôi đáp: “Tôi đăng bài Vàng Rơi Không Tiếc với lời tòa soạn cam kết sẽ đăng bài phản biện của ông Nguyễn Kim (tức là Nguyễn Kim Huờn) mà đã bị đoàn viên Mặt Trận (có người là cựu Không Quân) đòi thu hồi số báo và đe dọa người trong Ban Biên Tập đến nỗi ai nấy đều sợ. Nếu một mình tôi ra tờ báo cho đúng với nguyên tắc tôi theo đuổi thì cơ sở thương mại nào dám đăng quảng cáo? Báo đặt ở các chợ sẽ tự nhiên bị “kẻ lạ” đi hốt và ném vào thùng rác ngay.

Nay có Internet, tôi đang nghĩ tới dùng Blog để đăng bài viết của mình đây.

Tôi không có vũ khí như khi còn ở trong Quân Đội; tôi chỉ còn một vũ khí duy nhất là ngòi bút (nay là computer) để thể hiện tinh thần của nhà tranh đấu dân quyền Martin Luther King: “Kẻ nào chấp nhận cái ác mà không phản đối chắc chắn là tiếp tay cho cái ác lộng hành” (He who accepts evil without protesting against it, is really cooperating with it) và “Cuộc đời của chúng ta bắt đầu chấm dứt khi chúng ta lặng thinh trước những vấn đề sống còn” (Our lives begin to end the day we become silent about things that matter)

Không có sự dũng cảm của Mục sư Martin Luther King, Obama làm sao có thể trở thành Tổng thống Da đen đầu tiên của Hoa Kỳ?

Tôi cho rằng tôi theo đuổi Giấc Mơ của Mục Sư Martin Luther King là quan điểm sống của tôi để xứng đáng được gọi là CON NGƯỜI; chứ tôi không lạm dụng quyền tự do ngôn luận để mạ lỵ, vu khống, chà đạp người khác.

Tôi thuật lại chuyện tôi đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng mà bị đoàn viên của Mặt Trận khủng bố, đe dọa là chuyện có thật; chứ tôi không “hư cấu” ra để bốc phét.

Mục đích của tôi là đặt vấn đề lương tâm và trách nhiệm đối với những chức sắc của Mặt Trận còn sống như kỹ sư Hoàng Cơ Định, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, bác sĩ Trần xuân Ninh, Đại tá Trần Minh Công, Trung tá Nguyễn Kim Huờn (Bí danh Nguyễn Kim) phải trả lời cho dư luận, cho lịch sử để nêu cao chính nghĩa đấu tranh của người Quốc Gia Việt Nam, để nói thẳng vào mặt bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam rằng Mặt Trận của Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh không phải là một chức tổ chức nói dối như cộng sản để đánh lừa đồng bào, Mặt Trận không sợ đối diện SỰ THẬT.

Nếu sau khi tôi đặt vấn đề mà Mặt Trận (Việt Tân) im lặng thì người ta bảo Mặt Trận sơ SỰ THẤT. Mà sợ SỰ THẬT thì không thể triệt hạ Cộng Sản, một tập đoàn cai trị ăn gian nói dối.

Tôi viết bài “Tôi Là Charlie” là để động viên Mặt Trận của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh hãy bắt chước Charlie Hebdo nhằm biểu dương sự anh dũng “Ta Thà Chết Đứng hơn Sống Quỳ” (I rather die standing than live on my knees). Dụng ý của tôi chỉ có thế thôi, rất thành tâm thiện chí, thưa ông/bà Colleen Ha.

Nếu ông/bà Colleen Ha ở quanh vùng Orange County, tôi mời ông/bà Ha đến nhà tôi chơi để cùng nhau đàm đạo chuyện Đất Nước một cách nghiêm chỉnh, vui vẻ, không hận thù, không khích bác lẫn nhau. Chúng ta không phải là kẻ thù của nhau, nếu chúng ta thành tâm yêu nước, xót xa đau đớn vì sự thống khổ của đồng bào trong nước.

Ngay cả kỹ sư Hoàng Cơ Định có dịp xuống Orange County chơi mà tôi biết thì tôi cũng sẽ mời tới nhà chơi để thấy tận mắt Bằng Phong Đặng văn Âu, một Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, là con người đầy nghĩa khí chẳng kém nhân vật Kiều Phong trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung mô tả. Thật đấy! Chứ không “Bốc phét” đâu!

Tôi rất thích nhân vật Kiều Phong, rất muốn lấy phương danh Kiều Phong làm bút hiệu, nhưng nhà báo Lê Tất Điều (tức là nhà thơ Cao Tần) đã sử dụng mất rồi. Tiếc quá!

Tôi hy vọng một ngày nào đó ông/bà Colleen Ha trao đổi thư tín với tôi, sẽ không sử dụng những thậm từ như “bốc phét” nữa.

Kính thư,

Bằng Phong Đặng văn Âu

Tái bút: Nếu các trang mạng nào mà đăng thư của ông/bà Colleen Ha xỉ vả tôi là “bốc phét” thì cũng nên đăng thư hồi âm của tôi để rộng đường ngôn luận, để độc giả có dịp so sánh tư cách, văn phong của mỗi người nhé!

2015-01-25 9:04 GMT-08:00 Colleen Ha <colleenha>:

Charlie Hebdo và Sạc Ly Bốc Phét

Toàn thế giới đã rúng động khi Chủ Bút Charlie Hebdo và toàn ban biên tập của ông bị quân khủng bố Hồi Giáo hạ sát. Thế giới văn minh không chấp nhận hành động khủng bố với bất kỳ lý do nào, 40 nhà lãnh đạo quốc gia trên thế giới đã có mặt tại Paris trong đám tang các ký giả Tuần Báo Hài Hước Charlie Hebdo, hành động này được hiểu ra sao ? Đây là thái độ bầy tỏ sự nhất trí chống nạn khủng bố hay để xiển dương “Tự Do Ngôn Luận” ?
Được biết là báo Charlie Hebdo chuyên chế diễu thiên hạ và trong lối chế diễu cũng có nhiều lần có tính chất nhục mạ đối tượng. Với tâm tình người Âu Mỹ, nhất là đối với những chính khách, bị chế diễu hay bôi lọ bởi báo chí không phải là điều đáng làm ầm ỹ. Nhưng với người Hồi Giáo, nhất là Hồi Giáo cực đoan, mang đấng Tiên Tri của họ để vẽ hình chọc cười thì là một sự xúc phạm không thể tha thứ.
Nhưng Charlie Hebdo chỉ quan tâm tới vế tự do ngôn luận mà không bận tâm là việc làm “lý thú” của mình có thể làm người khác cảm thấy bị hạ nhục, ông cũng chẳng sợ những đe dọa từ phía nạn nhân…
Thái độ của Charlie Hebdo đã khiến một số vị cầm bút chuyên buộc tội ẩu, chụp mũ và chửi thiên hạ coi ông như thần tượng.

Tuần qua có một vị đã tự xưng “Tôi là Charlie”, vị ấy không viết bằng Anh ngữ hay chữ Ả rập để vạch tội đám Hồi Giáo quá khích, mà ông Sạc Ly lô canh này chỉ viết bằng tiếng Việt để tấn công người Việt mình trong môi trường Việt Tỵ Nạn.

Vị này chính là ông Sạc Ly Bằng Phong Đặng Văn Âu, đồ đệ của cố sư phụ Nguyễn Cao Kỳ.
Trong bút ký mới đây với tựa đề “Tôi là Charlie” Sạc Ly BP khoe thành tích anh hùng của ông trước đây là đã tố cáo Mặt Trận Hoàng Cơ Minh tội ám sát ký giả Đạm Phong, Hoài Điệp Tử, Lê Triết và đánh bể đầu nhà văn Duyên Anh (cũng là mấy Charlie lừng lẫy một thời) . Ông không đưa ra bằng cớ nào mà chỉ kết luận ngon ơ “Còn ai vào đây?”.
Rồi ông vỗ ngực tự nhận là anh hùng khi “dám” đăng trên báo của ông bài “Vàng Rơi Không Tiếc” đánh Mặt Trận Hoàng Cơ Minh của tác giả Đào Vũ Anh Hùng (nhưng hơi lòi đuôi khi khoe là ông đăng bài do ông ĐVAH gửi cho ông chứ không đăng lại từ các báo khác, vậy ra hồi đó ông chỉ theo đuôi thôi chứ anh hùng … khỉ gì).
Ông cũng buộc tội Mặt Trận đã khiến ông Phạm Đăng Cường một cựu sĩ quan Không Quân, bạn ông, vì bị đoàn viên MT tố cáo là VC nên đã tự tử vì phẫn chí (lý do này là do Sac Ly BP tiết lộ). Ông cũng cho biết là sau đó người của Mặt Trận đe dọa ông đủ chuyện, nhưng Sạc Ly BP coi như pha. Phải chi phi công Phạm Đăng Cường được giống như phi công Bằng Phong Đặng Văn Âu thì đâu cần tự tử làm chi !
Những lời cáo buộc của Sạc Ly BP xem ra không có gì chính xác, ông đã sài “đệ tứ quyền” buộc tôi thiên hạ khơi khơi vậy thôi. Nhưng vì ngoài nhu cầu công kích và kết án thiên hạ. Sạc Ly BP còn có nhu cầu tự đánh bóng mình nên cái Mặt Trận mà ông cáo buộc là đã ám sát Đạm Phong, Lê Triết, đánh bể đầu Duyên Anh, đẩy Phạm Đăng Cường phải tự tử… Với Sạc Ly BP chẳng có thớ gì ! Để chứng tỏ, ông kể là cách đây không lâu ông có gặp ông Nguyễn Kim là sếp lớn của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh hồi đó (là Đảng Việt Tân bây giờ), ông hỏi tội thẳng: (Xin trích nguyên văn)

Đầu tháng 7 năm 2013, Trung tá Nguyễn Kim Huờn gặp tôi trong bữa tiệc tại nhà một người anh em Không Quân, đưa tay ra bắt tay tôi và chào tôi. Tôi nói với anh Huờn rằng anh còn nợ anh Phạm Đăng Cường và tôi một lời xin lỗi, vì anh là người ra lệnh cho đoàn viên của anh hăm dọa anh em trong tòa soạn Lý Tưởng, đưa đến cái chết của anh Cường và vợ con tôi bị khủng hoảng tinh thần.
Anh Huờn nói: “Anh Âu hãy nhìn thẳng vào mắt tôi đây này. Tôi ra khỏi Việt Tân rồi!”. Tôi đáp: “Tôi đâu cần nhìn vào mắt anh để làm gì?! Anh hãy mở một cuộc họp báo để nói với đồng bào lý do tại sao anh ra khỏi đảng, như anh đã họp báo khai trừ bác sĩ Trần Xuân Ninh ra khỏi tổ chức kia kìa”.
Từ ngày đó đến nay, Trung tá Nguyễn Kim Huờn vẫn im lặng. Có những im lặng đáng tôn trọng. Nhưng im lặng trước sự gian trá, bạo hành là đồng lõa hay hèn nhát.

Chuyện ông Nguyễn Kim Huờn (trong giới đấu tranh chỉ gọi là Nguyễn Kim) không lên tiếng là có thật, nhưng đó là nửa sự thật vì câu chuyện Sạc Ly BP vừa kể có chỉ dấu là … chuyện bịa.
Có thể ông Nguyễn Kim không hề gặp Sạc Ly BP , hoặc nếu có gặp thì ông Kim không hề nói với Sạc Ly BP là ông ấy không còn trong Việt Tân. Trên Website của Việt Tân hiện còn ghi rõ ràng:
Ông Nguyễn Kim là cựu sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975. Ông là một trong những thành viên sáng lập Đảng Việt Tân vào năm 1982. Ông từng phụ trách Văn phòng liên lạc của Mặt Trận/Việt Tân tại Đông Nam Á trong nỗ lực vận động các quốc gia Đông Nam Á ủng hộ công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ của dân tộc Việt Nam vào đầu thập niên 80. Năm 1985, ông được bầu vào Trung Ương Đảng Bộ và giữ trách vụ Bí Thư Đảng Bộ Hải Ngoại. Ông được đề cử giữ trách vụ Tổng Bí Thư Đảng từ năm 1999 và Chủ Tịch Đảng trong nhiệm kỳ 2001-2006. Ông hiện là Ủy viên Trung Ương Đảng.

Tôi tin rằng Bằng Phong Đặng Văn Âu là người nói dối, vì đây không phải là lần đầu tiên. Để mạt sát ai hay bốc thơm ai ông Sạc Ly Lô Canh này có khả năng bốc phét tài tình. Để chứng minh, xin đọc đoạn Sạc Ly Bốc Phét viết về sư phụ Nguyễn Cao Kỳ cách đây mấy năm:

Năm 1966, Tướng Kỳ đi công du Mã Lai để mở rộng thế liên kết phòng thủ chống Cộng, giống như những chuyến công du khác mà anh tháp tùng. Thủ tướng Tonkyu Abdul Rahman đã phong tặng Tướng Kỳ chức TUN của Hoàng Gia Mã Lai, tức là một chức tương tự như Bá Tước của Hoàng Gia Anh Cát Lợi. Nhưng không hiểu sao, lúc bấy giở chính quyền Mã Lai chưa tấn phong. Mãi đến năm 2009 họ lục hồ sơ trong thư khố (archive) thì họ mới biết họ chưa tấn phong cho Tướng Kỳ. Vì thế, vào tháng 10 năm 2009, Mã Lai đã cử hành buổi lễ tấn phong cho Tướng Kỳ rất trọng thể. Hoàng gia Mã Lai tặng cho ông hai cái Penhouse, một ở ngay tại Kuala Lumpur và một cái ở ngay thành phố sát biên giới Singapore mà ngồi trên đó có thể nhìn thấy sinh hoạt bên Singapore. Ngoài ra, họ còn cung cấp cho ông một chiếc xe “limo” hiệu Lexus đời mới kèm theo người tài xế để đưa ông đi đó đi đây. Lại có cả đầu bếp riêng để lo việc ẩm thực. Các danh gia vọng tộc của Mã Lai cũng như các nhà tài chánh Mã Lai rất ngưỡng mộ và kính trọng Tướng Kỳ vì thấy phong cách của ông quả là một Gentleman từ cách ăn mặc, nói năng đến những dự đoán tình hình kinh tế, tài chánh, chính trị trong vùng Đông Nam Á.

Xin hỏi ông Sạc Ly Bốc Phét đây có phải nghi thức tang lễ dành cho một vị TUN của Hoàng Gia Mã Lai hay không ? Và hiện ai đang thừa hưởng 2 cái Penhouse và cái limo Lexus mà Hoàng Gia Mã Lai đã tặng TUN Nguyễn Cao Kỳ ?

Tâm Minh

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s