XIN HÃY CÙNG LÊN TIẾNG ĐỂ GIẢI OAN CHO NHỮNG NHÀ BÁO NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT BỊ BỌN KHỦNG BỐ SÁT HẠI (Việt Tân, Vtan)

– NGUYỄN THIẾU NHẪN –

Đã hơn một tháng qua, dư luận khắp nơi đã lên tiếng về phim “Terror in Little Saigòn” (tạm dịch “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ”) của ký giả AC Thompson do hãng phim PBS trình chiếu vào ngày 3 tháng 11 nãm 2015.

Hầu như đa số người Việt tỵ nạn cộng sản đều đồng ý với việc làm của ký giả AC Thompson và hãng phim PBS là mong muốn Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ và cơ quan FBI mở lại hồ sơ những vụ án đã bị “đông lạnh” trong mấy chục nãm qua về những cái chết oan khuất của những ký giả người Mỹ gốc Việt vì đã can đảm lên tiếng về những việc làm man trá, lừa bịp tiền bạc, công sức, niềm tin của đồng bào tỵ nạn của tổ chức Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do ông Hoàng Cơ Minh làm Chủ Tịch.

Tổ chức chống đối nội dung cuốn phim “Khủng bố tại Sàigòn Nhỏ” với lý do là cuốn phim đã “xúc phạm” cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản cũng như Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà là đảng Việt Tân (VT) và những cá nhân cũng như những tổ chức có liên hệ với đảng VT.
Nhà vãn Trương Minh Hoà, bình luận gia Kiêm Ái và nhiều người cầm bút đã viết nhiều bài viết về chuyện này.

Cá nhân chúng tôi đã viết 5 bài “Mặt Trận đã kiện báo chí Việt ngữ – Việt Tân có dám kiện k1y giả AC Thompson và đài truyền hình PBS?”
Chúng tôi cũng đã viết nhiều bài viết kêu gọi đòi lại công lý cho những ký giả bị bọn khủng bố sát hại, cũng như đã đưa lên các diễn đàn thỉnh nguyện thư của các bạn trẻ Lanvy Trần & Rambo Phạm xin chữ ký gửi Bộ Tư Pháp và cơ quan FBI thỉnh cầu mở lại hồ sơ các vụ án của những ký giả người Mỹ gốc Việt bị sát hại.

Theo bài viết của tác giả Trần Giao Thủy (xin xem phần phụ đính) về vụ “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ” thì việc làm này của bọn khủng bố thuộc K-9 cũng y chang như việc làm của bọn khủng bố VC đã giết chết ký giả Từ Chung của nhật báo Chính Luận thập niên 60.

Trong chế độ Việt Nam Cộng Hoà thời đó, mà những người cầm bút như ký giả Từ Chung, Chu Tử… đã dám hành xử quyền tự do ngôn luận, bất chấp hiểm nguy đến tánh mạng để nói lên Lẽ Phải và Sự Thật.

Vậy thì, tại sao, hơn 50 nãm sau, tại một đất nước tự do, dân chủ như đất nước Hoa Kỳ, tại sao qúy vị cầm bút, quý vị hành nghề truyền thông lại không cùng lên tiếng yêu cầu Bộ Tư Pháp, cơ quan FBI của Hoa Kỳ mở lại những hồ sơ bị “đông lạnh” của những ký giả người Mỹ gốc Việt bị bọn khủng bố sát hại?

Những vị Tiến sĩ như ông Nguyễn đình Thắng đã từng “kiện” người tù gian Bùi đình Thi ra tòa án di trú và ông này đã phải bỏ thây nơi hoang đảo. Xin cho biết ông còn chờ gì mà không lên tiếng yêu cầu cơ quan FBI mở lại hồ sơ những vụ án đã bị “đông lạnh”?

Cả ông Tiến sĩ Đỗ Hùng ở San José đã viết thư phản đối ký giả AC Tompson, đòi đài PBS phải xin lỗi này nọ, đã trả lời phỏng vấn của đài CaliToday, đã hội thảo này nọ. đề nghị ngài Tiến sĩ lên tiếng nhờ pháp luật Hoa Kỳ giải quyết là mọi chuyện… xong ngay!

Cả các giáo sư Hoàng Cơ định, kỹ sư Lý Thái Hùng, Tiến sĩ Trần Diệu Chân, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa v.v… hơn ai hết, qúy vị cần gì phải lôi kéo cộng đồng, lôi kéo Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã làm áp lực này nọ mà làm gì? Cây ngay không sơ chết đứng: Mặt Trận không làm chuyện khủng bố, Việt Tân nộp đơn kiện ký giả AC Thompson và hãng phim PBS về tội vu cáo cho bọn chúng nó trắng con mắt ra. Cần quái gì họp báo, họp biếc, hội luận, hội liếc làm gì cho nó nhẹ thể là một đảng phái có “thế giá” – như bác sĩ Trần Vãn Tích, cựu Thẩm phán Nguyễn Cần đã “xưng tụng”?

Hơn ai hết, quý vị và đảng Việt Tân của qúy vị phải là những người đưa ký giả AC Thompson và hãng phim PBS ra tòa án; nếu quý vị không muốn trở thành những Zombie biết đi.

NGUYỄN THIẾU NHẪN

PHỤ ĐÍNH

Trong suốt thời gian 5 nhà báo bị ám sát cùng với những vụ sách nhiễu, bạo động hãm doạ ký giả khác, những cơ sở truyền thông, báo chí Việt ngữ, những hãng tin Quốc Gia Thông Tấn Xã của ông Nguyễn Ngọc Bích, CBA News của ký giả Chữ Bá Anh, và báo chí tiếng Việt nói chung, dường như có một đôi lần lên tiếng nhưng rồi tất cả đã đi vào quên lãng, bị đông lạnh.

30 tháng 5, 1986, trong một thông cáo chung, một số nhà báo ở Houston gồm các ông Nguyễn Ngọc Linh, (Ngày Nay), bà Hoàng Minh Thuý (Xây Dựng), ông Nguyễn Thịnh (Dân Việt), ông Phan Hữu Tạo đã than phiền với công luận về một chiến dịch bạo động và đe doạ, sách nhiễu báo chí. Họ đã yêu cầu nhân viên công lực xem xét điều tra về những vụ đàn áp báo chí đó.(28)

Nãm 1987, sau khi ông Phạm Vãn Tập chết ngộp khi toà soạn báo Mai bị đốt cháy, ký giả Nguyễn Tú A, Viet Press, lên tiếng kêu gọi các nhà báo Việt Nam góp sức giúp cho các ký giả mới định cư và vợ con nhà vãn Hoài điệp Tử vẫn còn kẹt ở Sài Gòn. Theo ông Nguyễn Tú A thì bà Hoàng Dược Thảo là người đã viết bài cho rằng ông có ý định cướp tờ báo Mai.(29)

13 tháng 8, 1987, một ngày sau khi một số báo Việt ngữ nhận được thư của VNDCHQđ-VOECRN, họ đã ngưng chương trình tang lễ long trọng và việc trân trọng đưa tin nhà báo Hoài điệp Tử bị ám sát. Chủ nhiệm tờ Người Việt, ông Đỗ Ngọc Yến nói:

“Tất cả chủ báo trong cộng đồng người Việt đã chuẩn bị đưa tin lớn về ông ấy (Phạm Vãn Tập), và chúng tôi cũng muốn bày tỏ nỗi đau buồn bằng cách có một buổi lễ chính thức. Nhưng nay đã nhận được lá thư [của
VNDCHQĐ] chương trình của chúng tôi phải thay đổi. Chúng tôi phải đợi một thời gian.”(30)

Nãm 1989 khi ông đỗ Trọng Nhân bị ám sát, ngay trên tờ Vãn Nghệ Tiền Phong số 335, từ 1 đến 15 tháng 1 nãm 1990 cũng chỉ đãng mẩu tin ngắn ở trang 14:

  • “Tư Thù Hay Khủng Bố? Một Nhân Viên ban Kỹ Thuật Của VNTP Bị Ám Sát

… Ông Đỗ Trọng Nhân 56 tuổi, một cựu Trung Tá trong QLVNCH, là nhân viên ban kỹ thuật của tạp chí Vãn Nghệ Tiền Phong đã bị bắn chết vào sáng ngày 21-11-1989, ông đỗ Trọng Nhân đã nằm chết gục trên bãng ghế trước của chiếc xe Datsun 1980 với nhiều vết đạn ở phần trên thân thể. Tuy nhiên, ông Nhân chỉ là một nhân viên kỹ thuật giữ nhiệm vụ nhỏ bé trong tòa soạn (layout), nên ông ta khó có thể là mục tiêu của bất cứ tổ chức khủng bố, dù tàn bạo và ngu xuẩn tới đâu.”

24 tháng 9, 1990, sau vụ nhà báo Lê Triết và vợ ông bị ám sát, 25 nhà báo Việt Nam đã đồng ký tên trong một bản tuyên bố tố cáo hành động khủng bố, sách nhiễu đe doạ và ám sát ký giả bất kể vì lý do nào. Báo giới Việt ngữ đã kêu gọi nhà chức trách điều tra những vụ ám sát 4 ký giả và tim cách bảo vệ nhà báo trong tương lai. Ông Nguyễn đạt Thịnh, Chủ bút tuần báo Diều Hâu nói:

“Người của báo giới Việt Nam đã bị giết. Và … chính phủ đã không tìm ra thủ phạm. Chúng tôi yêu cầu nhà chức trách để ý tới nhiều hơn về loại khủng bố nhắm vào ký giả người Việt Nam này.”(31)

Tờ Vãn Nghệ Tiền Phong số 369 nãm 1990 ở trang 19 đã đãng thông báo thưởng 20.000 USD cho người cung cấp thông tin giúp cơ quan an ninh tìm ra hung thủ giết ông Lê Triết và bà đặng Trần Tuyết Mai.

Thông báo của VNTP. Nguồn Vãn nghệ Tiền Phong/Đỗ đức Thống

Đáng lưu ý là phản ứng của báo giới Việt ngữ ở Mỹ khi Dương Trọng Lâm bị ám sát ở San Francisco. Tờ báo Tin Quê Hương đã hoan nghênh việc ông Lâm bị bắn chết như sau:

“Cộng đồng người Việt vùng Vịnh rất hài lòng với việc trừ khử Dương Trọng Lâm.”(32)

Những viên đạn đồng làm ngòi bút, bàn máy chữ đông lạnh trong cơn hôn mê.
15 nãm sống trong một đất nước tự do vào bậc nhất trên thế giới, làng báo Việt Nam không đủ sức đứng lên bảo vệ quyền tự do ngôn luận, bênh vực đồng nghiệp, bảo vệ chính mình. Tại sao?

Những nhà báo tị nạn dù đã trở thành công dân Mỹ vẫn phải ứng xử vẫn như còn ở Việt Nam. Thứ nhất, họ không được Hiến pháp Mỹ bảo vệ như những nhà báo viết tiếng Anh ở Mỹ. Thứ hai, những nhóm cực đoan dùng thủ đoạn khủng bố, sách nhiễu không khác gì đặc công cộng sản đã khủng bố nhà báo ở Sài Gòn trong những nãm 1960. Một tài liệu nghiên cứu của Mỹ phát hành hồi tháng 5, 1966 đã trình bày chi tiết về chiến thuật khủng bố của Việt Cộng. điển hình là vụ đặt bom ở toà soạn báo Chính Luận và vụ khủng bố Chủ nhiệm đặng Vãn Sung, ám sát Tổng thư ký ký giả Từ Chung Vũ Nhất Huy.

Chính Luận, một tờ báo có ảnh hưởng lớn với bạn đọc ở Sài Gòn, là một tờ báo chống cộng nhưng cũng không ngần ngại chỉ trích chính phủ miền Nam hay chính phủ Mỹ khi không chia sẻ quan điểm và chính sách của chính quyền. Chủ nhiệm đặng Vãn Sung nói về tờ Chính Luận như sau:

Nguồn: OntheNet
“Mục đích của tờ báo là để thông tin. Thứ đến là trình bầy những quan điểm soi đường. Chúng tôi muốn độc giả biết tất cả sự thật trong và ngoài nước. Chúng tôi muốn giúp bạn đọc quên đi quá khứ, gây được tác động với những tổ chức chính trị mới, và đứng về phía người dân, nói với chính quyền những điều người dân đang nghĩ và nói cho người dân biết chính phủ đang nghĩ những gì.”

Tờ Chính Luận đã thành công. Ông Sung và ký giả Từ Chung đã thành công đưa tên của chính mình vào danh sách tử hình của cộng sản. Tháng Sáu, nãm 1965, Việt cộng gởi thư cảnh cáo, lên án ông đặng Vãn Sung, ký giả từ Chung và tờ Chính Luận “làm tay sai cho quan thầy đế quốc Mỹ” và đe doạ sẽ xử tử cả hai nhà báo. Tác giả bức thư là Võ Công Minh, Chỉ huy Chi đội 628, Lực lượng Giải phóng Quân, Khu Sài Gòn – Gia định.

Trung tuần tháng 12 nãm 1965, Việt cộng gửi tối hậu thư cho Chủ nhiệm Đặng Vãn Sung và ký giả Từ Chung của tờ Chính Luận, cho biết sẽ diệt trừ hai “con chiên ghẻ”.

Bs. Đặng Vãn Sung và ký giả Từ Chung đãng lá thư của Việt Cộng và lá thư trả lời trên báo, cho biết tờ Chính luận chỉ phục vụ cho một ông chủ đó là sự thật. Tờ Chính Luận nhận chỉ trích từ mọi phía là bằng chứng minh định điều này. Nhưng chỉ có cộng sản mới vượt qua lằn ranh chỉ trích, đã đe doạ bằng khủng bố và tử hình. Cộng sản tuyên bố rằng tờ Chính Luận chỉ có thể chiến đấu với Cộng sản trên mặt trận chính trị và ý thức hệ. Và dĩ nhiên là tờ báo không có khả nãng tự vệ trước những đòn khủng bố của Việt cộng. Lá thư trả lời kết luận:

“Chúng tôi yêu quý cuộc sống thượng đế đã ban cho vì tất cả con người đều muốn sống. Nhưng chúng tôi sẽ nhìn thằng vào nòng súng của bọn giết người chống chúng tôi và nói rằng, ‘Các ông có thể giết chúng tôi, nhưng tinh thần của chúng tôi sẽ sống mãi.’”(31)

Ngày 30 tháng 12, 1965 bọn khủng bố Việt Cộng đã bắn bốn phát đạn giết chết ký giả Từ Chung ngay khi ông vừa bước xuống xe ở trước của nhà. Hai tên khủng bố đã tẩu thoát bằng xe gắn máy.(33)

Theo Trần Bạch Đằng, trong cuốn “Trui rèn trong lủa đô” (1985) thì tên đặc công bắn chết ký giả Từ Chung và bắn nhà báo Chu Tử của báo Sóng Thần ngày 16 tháng 4, 1966 là Huỳnh Vãn Long, anh hùng với huân chương thành tích hạng ba của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Sự kiện này cũng đã được ghi trong tài liệu Mỹ bắt được của Việt Công và đã dịch sanh tiếng Anh, “Captured Documents (CDEC): Report of Viet Cong Plan of Assassination and Terrorist Action in Saigon City, 15 May 1967”.

Tháng 9, 1969, tờ Chính Luận viết bài “bôi xấu” lãnh tụ cộng sản Bắc Việt khi Hồ Chí Minh chết. Thành đoàn cộng sản ở Sài Gòn đã gởi Ba Giai và Ba Trung đem cặp da đã gài mìn đến để trên quầy báo ở toà soạn. Trụ sở báo Chính Luận bị hư hại nặng.(34)

Thập niên 1960 ở Sài Gòn có những Võ Công Minh, Huỳnh Vãn Long, có chi đội 628, có Ba Giai, Ba Trung, có biệt động thành, v.v. Những nãm 1980 ký giả gốc Việt ở Mỹ lại phải đương đầu với những “Nguyễn Vãn Hưng”(35), “Việt Nam Diệt Cộng Hưng Quốc đảng” VNDCHQđ, VOECRN, K-9 và những con người, những tổ chức thật núp sau lưng những bí danh khủng bố đó.

So với những chiến thuật trong “Khủng bố là Vũ khí kích động chính trị” (“Terror as a Weapon of Political Agitation”) của Thomas Perry Thornton người ta thấy chiến thuật của VNDCHQđ, VOECRN, K-9 dùng ở Mỹ không khác gì chiến thuật khủng bố Việt cộng đã sử dụng trong thập niên 1960 ở Việt Nam. Họ đều dùng khủng bố để đạt những mục đích sau đây:

  • 1.Nuôi dưỡng tinh thần của bộ hạ trong bãng đảng đồng thời đe doạ đối phương. Khi có thể, bọn khủng bố đã để thư ngay lại hiện trường xác nhận họ là sát thủ; nếu không thuận tiện, bọn khủng bố sẽ công bố qua ngả báo chí. đây là chiến thuật VOECRN đã dùng trong 4 trên 5 vụ ám sát ký giả gốc Việt ở Hoa Kỳ.
  • 2.Quảng cáo cho bãng đảng. đây là việc mà Kropotkin gọi là “hành động tuyên truyền” (the propaganda of the Deed), cách quảng cáo băng đảng hữu hiệu và rẻ tiền nhất.
  • 3.Quấy rối và cô lập về mặt tâm lý từng cá nhân nhằm gây ra sự sợ hãi, lo lắng và tuyệt vọng trong cộng đồng. Từ đó người Việt tị nạn sẽ mất niềm tin vào xã hội tự do, chính quyền sở tại. Họ trở thành một xã hội bất lực của những nạn nhân chỉ biết “làm thinh” để giữ lấy thân mình.
  • 4.Loại trừ tất cả mọi tiếng nói của những lực lượng đối lập. Với VOECRN những lực lượng đó chính yếu là những nhà báo đã những đặt vấn đề có thể làm bể “nồi cơm” của bãng đảng. Kế đến mới là những nhà báo “thân cộng” hay “cộng tác với cộng sản”. Giết những nhà báo như vậy còn đáp ứng mục tiêu quảng cáo cho những nhãn hiệu “chống cộng”, “diệt cộng”, “hưng quốc” cho tổ chức bãng đảng của họ.(36)

Tuy nhiên cũng có trường hợp chiến thuật khủng bố của Việt Cộng đã thất bại lớn ở miền Nam. đó là khi Việt Cộng khủng bố đồng bào thiểu số ở cao nguyên vào mùa hè 1962. Lúc đó vì không đủ lương thực Việt Cộng đã cướp thực phẩm của người miền thượng du, ép họ nuôi ãn và ủng hộ quân du kích. để trả lời, đồng bào miền thượng đã ứng xử theo một nếp vãn hoá rất tự nhiên. Họ đã bỏ bản thượng xuống đồng bằng. Cuộc di cư của gần 300.000 đồng bào miền núi là một thất bại ê chề của chiến thuật khủng bố của Việt Cộng.(37)

Nhưng với đồng bào người Mỹ gốc Việt ở California, ở Texas, ở Virginia thì sao? Tất nhiên, họ không thể vượt biên giới di cư lên Canada hay xuống Mexico để trốn bọn khủng bố. Vả lại ở Montreal VOECRN cũng đã ném bom xãng vào trụ sở của các công ty làm ãn với Việt Cộng rồi.

(Trích “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ – Phần 8”- Trần Giao Thủy – Đanchimviet.online)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s