CXN _032916_11 204_Chuyện bây giờ mới kể, làm cách nào 3D leo xuống lưng cọp (KT, tài chánh, thông tư 36 siết chặt tín dụng làm chết BĐS, còn lưng cọp thanh trừng chính trị thì vẫn còn treo lơ lững, CXN không quan tâm chuyện này) (skid row, bolted): Thủ tướng nói lời chia tay Chính phủ


Phật Giáo tiếp tay với CSVN giết chết đệ nhất CH (1.1.1963) rồi chưa thành công chúng phải tạo biến động Miền Trung 1966 để Huế ly khai với CP Thiệu Kỳ hòng dâng miền Nam cho CSVN. May thay, cuộc thảm sát Tết Mậu Thân , hơn 5 ngàn dân Huế bị VC chôn sống, lúc đó dân Huế mới biết bộ mặt thật của Phật Giáo. Và đến biến cố tháng 3. 1975, dân Huế chạy vắt giò lên cổ vào Nam thì mới thấm là bị Phật Giáo lừa gạt vào Phong Trào Phật Tử chống Thiệu Kỳ, tất cả đều có luật nhân quả, ngày nay, chùa Liên Trì của Thích Không Tánh, đệ tử đắc lực của Thích Trí Quang bị CS cưỡng chế, không một ai người VN đứng ra giúp chúng, không một ai kêu ca là đàn áp tôn giáo vì dân VN thấy những gì xảy ra cho Phật Giáo VN là rất tương xứng với những gì Phật Giáo VN giết chết cuộc sống tươi đẹp của 2 nền Cộng Hòa Miền Nam VN. CXN Continue reading

Hà Nội ăn tiêu xa hoa – Vũ Thanh Bình – Lâm Hoài – Việt kiều dành dụm mang tiền về nước làm từ thiện cho nhà giầu, Hà Nội ăn chơi xa hoa


Hà Thành ăn ngủ xa hoa

TTCT – Ăn sáng bằng một tô phở 650.000 đồng, ăn tối trong một căn phòng vàng và đêm đến thì ngủ ở một khách sạn với giá 6.200 USD/đêm…? Hà Nội là nơi có thể thỏa mãn bất cứ ai có tiền bằng những dịch vụ đắt tiền như thế.
 
Bát phở bò Sagagyu 650.000 đồng – Ảnh: Việt Dũng
 
Trên những con phố Hà Nội chật chội, ngột ngạt vì kẹt xe, vỉa hè ngập tràn những quán vịt om sấu hay bún ốc, ít ai ngờ rằng thủ đô có những chốn “xứng danh kim tiền” đến vậy. Continue reading

Cao Huy Huân – Tôi sợ một Thủ đô ngàn năm văn vật


Cao Huy Huân – Tôi sợ một Thủ đô ngàn năm văn vật
Thứ Năm, ngày 24 tháng 3 năm 2016
Inline image 1

Hình minh họa.

Hôm rồi tôi ghé về thăm Hà Nội, đi dạo trên những con phố nửa quen thuộc, nửa xa lạ. Hà Nội vẫn cổ kính, vẫn thơ mộng, quyến rũ, nhưng cũng khiến người ta đôi lúc hụt hẫng đến đau lòng. Continue reading

Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (5)


Thứ Sáu, ngày 01 tháng 2 năm 2013
Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (5)
Inline image 1

Bảng báo hiệu trước khi vào đèo Pha Đin

(Tiếp theo)

Đây là bài thứ 5, và cũng là cuối cùng, trong loạt bài Những cái tên bình dị về Núi & Đèotrải dài suốt đoạn đường thiên lý từ Nam ra Bắc. Đoạn cuối cùng của hành trình xuyên Việt lên miền Tây Bắc chúng vượt qua nhiều đèo nhưng nổi bật nhất phải kể đến 4 ngọn đèo nổi tiếng: Pha Đin, Ô Quy Hồ, Mã Pí Lèng và Khau Phạ. Continue reading

Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (4)


Thứ Tư, ngày 30 tháng 1 năm 2013
Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (4)
Inline image 1

Vụ thảm sát tại Sơn Mỹ (Mỹ Lai)

(Tiếp theo)

Đi từ đồng bằng lên cao nguyên bằng đường bộ chúng ta sẽ phải qua những đoạn đường đèo xuyên núi. Việt Nam có khoảng hơn 30 đường đèo lớn nhỏ cũng như dài ngắn. Trong phạm vi bài viết này chúng tôi chỉ đề cập đến những cái tên bình dị nhưng cũng kỳ lạ của núi và đèo mà tôi đã từng nghe đến hoặc có dịp đi qua trong những chuyến cross-country xuyên Việt vào cuối thập niên 90. Continue reading

Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (3)


Chủ Nhật, ngày 27 tháng 1 năm 2013
Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (3)
Inline image 1

Đèo Cả

(Tiếp theo)

Đi từ đồng bằng lên cao nguyên bằng đường bộ chúng ta sẽ phải qua những đoạn đường đèo xuyên núi. Việt Nam có khoảng hơn 30 đường đèo lớn nhỏ cũng như dài ngắn. Trong phạm vi bài viết này chúng tôi chỉ đề cập đến những cái tên bình dị nhưng cũng kỳ lạ của núi và đèo mà tôi đã từng nghe đến hoặc có dịp đi qua trong những chuyến cross-country xuyên Việt vào cuối thập niên 90. Continue reading

Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (2)


Thứ Năm, ngày 24 tháng 1 năm 2013
Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (2)
Inline image 1

Sinh viên Mỹ tại Suối Hoa Lan trên Hòn Hèo

(Tiếp theo)

Đi từ đồng bằng lên cao nguyên bằng đường bộ chúng ta sẽ phải qua những đoạn đường đèo xuyên các rặng núi. Việt Nam có khoảng hơn 30 đường đèo lớn nhỏ cũng như dài ngắn. Trong phạm vi bài viết này chúng tôi chỉ đề cập đến những cái tên bình dị nhưng cũng kỳ lạ của núi và đèo mà tôi đã từng nghe đến hoặc có dịp đi qua trong những chuyến cross-country xuyên Việt vào cuối thập niên 90. Continue reading

Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (1)


Thứ Hai, ngày 21 tháng 1 năm 2013
Những cái tên bình dị về Núi & Đèo (1)
Inline image 1

Đèo Chuối

Đi từ đồng bằng lên cao nguyên bằng đường bộ chúng ta sẽ phải qua những đoạn đường đèo xuyên các rặng núi. Việt Nam có khoảng hơn 30 đường đèo lớn nhỏ cũng như dài ngắn. Trong phạm vi bài viết này tôi chỉ đề cập đến những cái tên bình dị nhưng cũng kỳ lạ của núi và đèo mà tôi đã từng nghe đến hoặc có dịp đi qua trong những chuyến cross-country xuyên Việt vào cuối thập niên 90. Continue reading

Thêm 1 cô gái trẻ gốc Việt khiến cả nước Mỹ phải… rung chuyển!


Thêm 1 cô gái trẻ gốc Việt khiến cả nước Mỹ phải… rung chuyển!

Người VN và những chiến công gây rúng động nước Mỹ!
Ai bảo người VN thua kém người Mỹ nào?
Người VN và niềm tự hào nơi xứ người…
Emotiv Insight, sản phẩm của Tan Le, một người gốc Việt ở Thung lũng Silicon, được đánh giá có thể giúp con người hiểu rõ hơn về bản thân.


Tan Le mong muốn đưa thiết bị Emotiv Insight trở nên thông dụng hơn với người tiêu dùng. Ảnh: SMH

Con cháu chúng ta “giỏi” thật!


Thứ Ba, ngày 18 tháng 8 năm 2015
Con cháu chúng ta “giỏi” thật!
Inline image 1
Vũ Thạch Tường Minh đứng lên phát biểu
 
Chữ “giỏi” hiểu theo nghĩa đen thì ai cũng biết. Bà mẹ tự hào về con thường hay “tự khen”:“Cháu nhà tôi học giỏi lắm”. Nhưng không phải chỉ đơn giản như vậy, “chữ” và “nghĩa” tiếng Việt còn thâm thúy hơn nữa với nghĩa bóng: “Thằng bé ấy chỉ “giỏi” chơi game thôi!”. Continue reading

“Hồi ức Ban Mê”


Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014
“Hồi ức Ban Mê”
Inline image 1

Bìa trước của “Hồi ức Ban Mê”

“Hồi ức Ban Mê” là một tập sách gồm 18 bài viết được trích ra từ “Hồi ức một đời người”trên Blogspot (chinhhoiuc.blogspot.com). Cuốn sách được xuất bản tại Hoa Kỳ do một số thân hữu đứng ra in ấn. Continue reading

Người Thượng xứ Ban Mê


Thứ Tư, ngày 17 tháng 9 năm 2014
Người Thượng xứ Ban Mê
“… Kinh – Thượng kết đoàn, trường Ban Mê Thuột ngày thêm tươi sáng…”
(Lời ‘Hiệu Đoàn Ca’ trường Trung học Ban Mê Thuột)

Đó là những lời ca “không-thể-nào-quên” của những ai đã từng mài đũng quần trên ghế trường Trung học Ban Mê Thuột trước ngày Sài Gòn thất thủ. Bài Hiệu Đoàn Ca và huy hiệu Con Voi là những nét đặc trưng không thể nhầm lẫn với bất cứ một trường nào tại Việt Nam!

Huy hiệu “đầu voi” của trường TH BMT (Hình: Kỷ yếu THBMT trên Flickr) Continue reading

Thủ tướng nói lời chia tay Chính phủ

Posted by adminbasam on 26/03/2016

Zing

Phương Loan – Nguyễn Hưng ghi

26-3-2016

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nguồn: Zing

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nguồn: Zing

Trong phiên họp Chính phủ cuối cùng của mình ngày 26/3, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mong mình và 15 người nghỉ chính sách có sức khỏe và làm người tử tế, đóng góp trong khả năng. Continue reading

40 năm sau khi Hoa Kỳ để mất Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ và Ðồng Minh mất luôn Biển Nam Ho a (Vann Phan)

40 năm sau khi Hoa Kỳ để mất Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ và Ðồng Minh mất luôn Biển Nam Hoa

(Vann Phan)

 

 

Hoa Kỳ, quốc gia nằm ở phía Đông Thái Bình Dương – chứ không phải Cộng Sản Trung Hoa – với tiềm lực quân sự chế ngự toàn thể đại dương này, vẫn thường được coi là cường quốc Thái Bình Dương bởi lẽ Hạm Ðội Thứ 7 trực thuộc Hạm Ðội Thái Bình Dương có tổng hành dinh đóng tại Yokosuka trên đảo Honsu của Nhật Bản và có cả thảy 3 hàng không mẫu hạm, hằng nghìn máy bay cùng hằng trăm chiến hạm cũng như tiềm thủy đĩnh đủ cỡ, đủ loại, đang là lực lượng hùng mạnh vô địch trải rộng khắp miền, từ Guam tới Okinawa và từ Singapore cho tới Sydney. Continue reading

An ninh Trung Quốc: Trung Quốc có thể không ngờ được việc kéo Ấn Độ vào cuộc tranh ch ấp trên Biển Đông

Posted by adminbasam on 27/03/2016

Đại Kỷ Nguyên

Tác giả: Joshua Philipp, Epoch Times

Dịch giả: X Toàn

26-3-2016

Hình ảnh một thành viên của quân nhạc Hải quân Ấn Độ, ảnh chụp tại New Delhi, vào ngày 4 tháng 3. Nhật Bản và Việt Nam đang đề nghị Ấn Độ giúp đỡ để chống lại sự gây hấn của Trung Quốc trên Biển Đông. (Nguồn ảnh: Chandan Khanna/AFP/Getty Images)

Hình ảnh một thành viên của quân nhạc Hải quân Ấn Độ, ảnh chụp tại New Delhi, vào ngày 4/3. Nhật Bản và Việt Nam đang đề nghị Ấn Độ giúp đỡ để chống lại sự gây hấn của Trung Quốc trên Biển Đông. (Nguồn ảnh: Chandan Khanna/AFP/Getty Images) Continue reading

Làm Nhục Quốc Thể: Chỉ Có Trí Nô Xã Nghĩa Mới Đổ Cho Văn Hóa Tiểu Nông

1
Le Nguyen
Tháng Ba 27, 2016 VietnamDaily.News Để lại phản hồi
ADVERTISEMENT

Di sản rác rưởi của Hồ, tuy mất vệ sinh nhưng cũng chỉ đủ làm cho đám cháu ngoan văn nô, bồi bút, trí nô chạy theo hít hửi ngộp thở, bở hơi tai chứ nó không tai hại, độc hại như các thứ di sản khác của Hồ để lại, gây hậu quả nghiêm trọng khó khắc phục gồm chủ nghĩa Mác-Lê, chủ nghĩa xã hội, đảng cộng sản, chế độ độc tài toàn trị phản động…cùng với đám cộng con kế thừa khư khư ôm giữ, bám chặt vào cái gọi là tư tưởng, đạo đức quỷ quyệt, xảo trá, độc ác của Hồ Chí Minh để vinh thân phì da, để cưỡng cướp thu vén lợi quyền về tay giòng tộc, phe nhóm của chúng nó. Continue reading

Đại biểu Võ Thị Dung: ‘Đạo đức giả đang lấn át’

Thứ ba, 29/03/2016, 00:16 (GMT+7)

(Chính trị) – “Quốc nạn tham nhũng”, “mất an toàn vệ sinh thực phẩm” theo đại biểu Võ Thị Dung là giặc nội xâm đang xói mòn đạo đức xã hội bên cạnh ngoại xâm ngang nhiên chiếm biển đảo.

Nỗi lo ngoại xâm, nội xâm
Cho ý kiến báo cáo tổng kết nhiệm kỳ hoạt động Quốc hội ngày 28/3, đại biểu Võ Thị Dung cho rằng Quốc hội là của dân, do dân, vì dân, vì vậy, tổng kết của Quốc hội cũng cần nêu lên nỗi lo, mong ước của cử tri, của nhân dân và nhìn lại Quốc hội đã có những giải quyết vấn đề đó như thế nào. Theo bà Dung, trong nhiệm kỳ qua nổi lên 7 nỗi lo và 3 mong ước của nhân dân cả nước.
dai-bieu-vo-thi-dung-dao-duc-gia-dang-lan-atĐại biểu Võ Thị Dung. Continue reading

Bãi nhiệm TT Nguyễn Tấn Dũng trước nhiệm kỳ là “vi hiến”

FB Trương Nhân Tuấn
28-3-2016
Chương trình “Bàn tròn thứ năm” trên BBC kỳ này nói về nội dung “miễn nhiệm thủ tướng trước nhiệm kỳ có trái hiến pháp” hay không? Khách mời (trả lời các câu hỏi liên quan) gồm cựu đại biểu Quốc hội GS Nguyễn Minh Thuyết và Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp. Về nội dung “cơ bản”, hai vị khách mời có chung ý kiến về việc “miễn nhiệm” TT Nguyễn Tấn Dũng. Continue reading

Nhật khởi động radar theo dõi China tại biển Hoa Đông

Thanh Hà Đăng ngày 28-03-2016 Sửa đổi ngày 28-03-2016 12:15
mediaNgày 28/03/2016, Nhật Bản khánh thành hệ thống radar mới trên đảo Yonaguni. Ảnh chụp đảo Yonaguni ngày 28/03/2007.REUTERS/Kyodo
Ngày 28/03/2016, Nhật Bản khánh thành hệ thống radar mới trên đảo Yonaguni, gần Đài Loan và quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, nơi có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc. Mục tiêu của căn cứ này là theo dõi các hoạt động của Hải Quân Trung Quốc và phục vụ các chiến dịch quân sự của Nhật Bản trên biển Hoa Đông. Continue reading

Biển Đông: Malaysia và Indonesia phản kích Bắc Kinh, Việt Nam làm gì?

media

TẠP CHÍ VIỆT NAM

Trọng Nghĩa

Là hai nước nổi tiếng là thường tránh trực tiếp đả kích Trung Quốc trên vấn đề Biển Đông, Malaysia và Indonesia trong tháng 03/2016 đã bất ngờ công khai tỏ thái độ cứng rắn trước một số hành vi lấn lướt của Bắc Kinh ngay trong vùng đặc quyền kinh tế của hai quốc gia Đông Nam Á. Continue reading

NGỤC ĐEN

1
Dr. Tristan Nguyễn
Tháng Ba 28, 2016 VietnamDaily.News Để lại phản hồi

Ngục Đen khác với Ngục Đỏ. Trong khi Ngục Đỏ là một hệ thống chính thức được công nhận là nhà tù từ tiểu hình tới đại hình và cực hình của chế độ vô nhân đạo độc tài Trung Cộng, thì Ngục Đen là một hệ thống nhà tù gồm các phòng giam giữ người bất hợp pháp được các lực lượng an ninh Trung Cộng kín đáo xây dựng lên không chính thức được công nhận ở khắp nơi trên Hoa Lục trong thời gian hai chục năm qua. Tuy là một hệ thống nhà tù không chính thức, nhưng những Ngục Đen này cũng đã đạt được một danh hiệu lừng lẫy là “Thềm Địa Ngục-Alleyway In Hell” Continue reading

Làm thịt 3 con gà chết dịch xong, cả Lú thắm thiết làm tay sai mạnh thêm

Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn (thứ hai từ trái) bắt tay TBT Nguyễn Phú Trọng (thứ ba từ trái) tại Hà Nội hôm 27/3/2016
Lê Hải Lăng
Tháng Ba 28, 2016 VietnamDaily.News Để lại phản hồi

Lú lái chiếc xe do quan thầy đặt máy định vị làm thịt 3 con gà chết dịch xong.Tiểu trừ gọn ghẻ sạch sẽ đồng chí gà nhà rồi.Lú ngoi cái đầu lên khỏi mặt nước trong cái ao cá Trung cộng nuôi.Lú le lưỡi liếm một mẻ cám heo do tướng giặc Thượng Vạn Toàn thả ra.Trước khi Toàn tới ,Lú đã làm một món quà Ba Sàm Chép sử Việt 5 năm tù . Thế rồi Lú ngóc đầu lên nghênh đón cùng lúc đánh một quả đấm thật mạnh vào đầu não xuyên tạc “Không đánh đổi chủ quyền với hưũ nghị viễn vông” thành ra “Ổn định theo phương châm 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt”. Continue reading

Trung cộng đi đêm áp đặt tứ trụ con hoang nhận nhiệm vụ sớm

1
Lê Hải Lăng
Tháng Ba 26, 2016 VietnamDaily.News 1 Bình luận

Diễn cái màn kịch ông Trọng tái cử TBT 100% xong .Tay chân đầu đàn cuả TC thưà thắng xông lên diễn tiếp màn 2 .Trước khi vào chương trình ,theo báo Đất Việt : “Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc dự kiến tới thăm Việt Nam và sẽ phản bác các luận điệu xuyên tạc, bất đồng giữa quan hệ hai nước. Continue reading

Dư luận về việc Cty China trúng thầu dự án dẫn nước sông Đà số 2

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2016-03-25

1-1444212359533-622 Lễ khởi công xây dựng đường ống dẫn nước sạch sông Đà 2. Courtesy Dân Trí

Người dân lo lắng

Thông tin nhà thầu Trung Quốc được chọn cung cấp ống cho dự án dẫn nước sông Đà về Hà Nội giai đoạn 2 khiến dư luận người dân thủ đô cũng như những đối tượng quan tâm tỏ ra lo lắng. Lý do về vấn đề chất lượng cũng như những tác động khó lường khác. Continue reading

Thấy gì qua vụ ‘tam trụ’ bị đẩy đi sớm ở Việt Nam?

VOA
28-3-2016
Ngoài người đứng đầu chính phủ, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng sẽ bị bãi nhiệm trước khi có quốc hội mới khóa 14. Photo: ReutersNgoài người đứng đầu chính phủ, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng sẽ bị bãi nhiệm trước khi có quốc hội mới khóa 14. Photo: Reuters

Có ý kiến nói việc Thủ tướng Dũng bị miễn nhiệm trước thời hạn có thể coi là “một cuộc đảo chính”, trong khi tuyên bố “ráng làm người tử tế” của lãnh đạo này tiếp tục gây “sốt”.
Ngoài người đứng đầu chính phủ, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng sẽ bị bãi nhiệm trước khi có quốc hội mới khóa 14.
Theo chương trình được thông qua tại phiên họp trù bị sáng 21/3, Quốc hội khoá 13 sẽ kiện toàn nhân sự lãnh đạo nhà nước gồm chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước và thủ tướng từ ngày 30/3 đến 12/4.
Bạn đọc Dân Cà Mau viết cho VOA Việt Ngữ: “Việc miễn nhiệm sớm chủ yếu để chặn đứng thế lực và quyền hành của Nguyễn Tấn Dũng, chặn những người miền nam, thiếu lý luận”, ám chỉ lời phát biểu trước đây được cho là của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Trong khi đó, một bạn khác có nick là Tâm Huyết trích hiến pháp Việt Nam nói rằng đây là việc làm “vi hiến”, dù các cựu quan chức Việt Nam được báo chí dẫn lời nói rằng việc miễn nhiệm trước thời hạn là “việc bình thường vì ở Việt Nam đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội”.
Về việc Việt Nam tăng tốc đẩy nhanh cuộc chuyển giao quyền lực trước cả khi diễn ra cuộc bầu cử quốc hội khóa tới, luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân nhận định:
“Cùng một lúc mà người ta lại miễn nhiệm 3 người như thế rõ ràng là một việc rất lớn. Nếu chúng ta không nói chuyện đảng, thì đó là toàn bộ đầu não của một đất nước. Miễn nhiệm như thế, theo tôi, có thể coi là một cuộc đảo chính. Cái chuyện miễn nhiệm cùng lúc 3 vị trí trong một thời gian ngắn như thế này rõ ràng chưa có tiền lệ. Tôi rất tiếc là nền chính trị Việt Nam nó tù mù nên không có được những cuộc tranh luận mạch lạc và sâu sắc. Và vì không có sự tranh luận đó cho nên người dân, các chính trị gia rồi các nhà học thuật, bất đồng chính kiến không học tập được nhiều từ hiến pháp. Tôi nghĩ đây là một tình tiết về mặt pháp lý và thực tiễn rất hay.”
Theo dự kiến, cuộc bầu cử quốc hội ở Việt Nam sẽ diễn ra vào ngày 22/5, và kết quả sẽ được công bố ngày 11/6.
Trong Đại hội đảng 12 vừa qua, cả ba nhân vật chóp bu gồm ông Dũng, ông Sang và ông Hùng, đều không “lọt” vào Bộ Chính trị.
Theo luật sư Quân, chính vì lý do này nên dẫn tới việc đảng ngay lập tức “sắp xếp lại” nhân sự cấp cao.
Về ý kiến cho rằng đội ngũ lãnh đạo cũ bị “đẩy đi sớm vì chuyến thăm vào tháng Năm sắp tới của Tổng thống Mỹ Barack Obama”, ông Quân nhận định:
“Tôi nghĩ đó là một lý do bề nổi bên ngoài thôi, còn quan trọng nhất vẫn là khả năng kiểm soát quyền lực của chính đảng cộng sản. Đảng cộng sản họ kiểm soát được hoàn toàn cuộc chơi và tình thế. Ở đây, tôi nghĩ có sự tranh chấp về mặt nội bộ từ lâu, và cho tới giờ, những người không phải ủy viên bộ chính trị, đặc biệt là ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn đang làm thủ tướng, để chào đón và gặp những nhân vật quan trọng như vậy để thỏa thuận và ký kết thì có thể xảy ra chuyện này, chuyện nọ. Những người cộng sản, họ muốn phải có một dàn [lãnh đạo] mới để họ kiểm soát toàn bộ theo đúng trình tự của họ, thì đó cũng là một lý do. Theo tôi, đó chỉ là bề nổi mà thôi, còn quan trọng nhất là họ phải nắm chắc được.”

Nhà Trắng xác nhận Tổng thống Obama sẽ tới thăm Việt Nam vào tháng Năm này, nhưng không nói rõ thời điểm.
Trong khi đó, tin cho hay, chính quyền Hà Nội đang cấp tập chuẩn bị cho chuyến công du được chờ đợi này, nhất là màn ra mắt các tân quan chức cấp cao trước nhà lãnh đạo được cho là quyền lực nhất thế giới.
Sau đại hội đảng đầu năm nay, 3 chức danh chủ chốt đã được đề cử chờ quốc hội thông qua gồm ông Nguyễn Xuân Phúc cho vị trí thủ tướng, ông Trần Đại Quang cho vị trí chủ tịch nước và bà Nguyễn Thị Kim Ngân cho vị trí chủ tịch quốc hội.
Trong cuộc họp từ biệt hôm 26/3, Thủ tướng Dũng nói rằng ngày 6/4 tới ông sẽ “kết thúc nhiệm vụ”, và như vậy ông lãnh đạo chính phủ được “9 năm 10 tháng”, tức còn thiếu hai tháng mới tròn 10 năm.
Sau đó ông cũng khuyên hơn 10 thành viên chính phủ về hưu kỳ này, trong đó có bản thân mình, là “ráng giữ gìn sức khỏe, làm công dân tốt, đảng viên tốt, ráng làm người tử tế, sống tử tế”.
Lời phát biểu này của ông Dũng đã gây “sốt” mạng xã hội mấy ngày qua, với nhiều bình luận cả tiêu cực lẫn tích cực.

__._,_.___

Khi những người trẻ xuống đường vì cây

Lan Phương BBC Tiếng Việt từ Bangkok

Sinh viên Đại học Sài Gòn trên đường Tôn Đức Thắng Những sinh viên Đại học Sài Gòn mang theo nhiều biểu ngữ "Tôi yêu cây – Cây yêu tôi – chặt cây là tội ác", "đừng cắt bỏ lá phổi Sài Gòn" sau khi có thông tin sẽ di dời và chặt khoảng 300 cây xanh vì dự án Cầu Thủ Thiêm 2.

Lời hứa với hàng cây

Ban Quản lý Đường sắt Đô thị Thành phố Hồ Chí Minh "cam kết sẽ trả lại mảng xanh" sau khi hoàn thành dự án trong cuộc họp báo ngày 23/3.
Nhưng người trẻ ở Sài Gòn đã cầm biểu ngữ thể hiện điều họ suy nghĩ – như một điểm bùng phát cuối cùng: Họ không còn tin vào các lời hứa.
Hãy nhớ lại những hàng cây trên đường Nguyễn Huệ chỉ vài năm trước. Đó là những gốc cổ thụ khổng lồ, nhiều khi che hết cả một góc ngã ba đường.
Dưới gốc cây đó là những người mưu sinh hàng chục năm trên vỉa hè, là "tài sản" bóng mát miễn phí mà họ được hưởng.
Ai sống ở Sài Gòn mùa nắng, mới hiểu thành phố này cần cây đến mức nào. Ai bán mặt cho trời mưu sinh trên phố, mới thấm thía cái bóng mát ấy vô giá với sức khỏe của tầng lớp lao động thấp kém ra sao.
Nhưng cây xanh trên đường Nguyễn Huệ đã ra đi vĩnh viễn, chẳng cần lời hứa nào, cũng vì một nguyên nhân vô cùng có l‎ý: phát triển.
Những khoanh gỗ khổng lồ bị cắt tận gốc được thay thế bằng hàng cây mỏng manh, cây trong chậu, cây quặt quẹo, cây bóng lá lưa thưa, chẳng thể bù đắp bất cứ phần nào của một con đường cây xanh khổng lồ đã biến mất.
Đường Tôn Đức Thắng chắc rồi sẽ có số phận như đường Nguyễn Huệ, sạch sẽ, trụi lủi và không còn hàng cây kiêu hãnh nào nữa, chỉ còn cây trồng lưa thưa và những chậu kiểng nhôm nhựa không tác dụng gì cho mùa nắng để… hoàn thành lời hứa.
Suốt hàng chục năm phát triển, người ta thấy những công viên ở Sài Gòn bị thu hẹp, cắt xẻ, chia đường, xây đường ở giữa, rào dậu.
Năm 2015, báo cáo quan trắc môi trường cho thấy thành phố Hồ Chí Minh ô nhiễm không khí nặng và khí độc hại tăng cao Công viên 30/4 ngoài Nhà thờ Đức Bà được giăng kín bởi những chậu bông kiểng bằng sắt thiếu mỹ quan. Nguyễn Huệ không còn mảng xanh.
Nhiều người dân ở thành phố này hình như khó chịu mỗi khi nghe đến cụm từ "chặt cây". Mảng xanh là thứ chỉ còn được chào bán trong các dự án bất động sản cao cấp. Bóng mát – đã không còn miễn phí.
Như một hệ lụy, lời hứa của Ban Quản lý Đường sắt Đô thị Thành phố Hồ Chí Minh không được những công dân trẻ của thành phố tin vào nữa.
Người trẻ không còn tin các lá phổi xanh có thể tồn tại được sau lời hứa chặt đi, trồng lại, cũng như những bóng cây khổng lồ biến mất không còn dấu vết chỉ sau một vài thông cáo trên báo chí.

Màu xanh yếu ớt

Khi những sinh viên cầm một tấm bảng với ý kiến "Đừng cắt bỏ lá phổi Sài Gòn", đó chỉ là lời nhắc nhở rất yếu ớt cho bất cứ ai đang đi qua bóng mát đường Tôn Đức Thắng mỗi ngày.
Đó là con đường có bốn hàng cây. Đó là những cây xanh hàng trăm tuổi đời, là một di sản của thành phố. Hay thực dụng hơn, hàng cây là bóng mát hiếm hoi còn lại, có thể làm dịu con đường suốt ngày kẹt xe hơi và khói bụi mịt mù.
Những gương mặt non trẻ ấy là ai? – Họ là những sinh viên gần cuối tuổi 9x không thấy những hàng cây mới vươn cao.
Họ quen với khẩu trang bịt mặt, con đường nắng bụi mù ban trưa và ngồi chơi sau những song sắt trường học đóng kín – chỉ vì chẳng còn không gian xanh nào để chạy đùa cùng chúng bạn.
Họ lớn lên không biết đến buổi chiều đạp xe trong hàng cây xanh mát của một đời sống khỏe mạnh.
Họ là những người trẻ thơ ngây với lời ngợi ca đầu tiên khi xuất ngoại du học là “ở nước tớ đang học cây xanh nhiều lắm, đẹp lắm”.
Họ đói không gian xanh, đói những mùa chạy chơi đổ mồ hôi dưới tàng cây rộng – thứ quà xa xỉ giờ chỉ dành cho những học sinh con nhà giàu hoặc trường điểm, họa chăng còn giữ lại sân trường.
Cây xanh trên đường Tôn Đức Thắng có cây trên trăm tuổi Nguyên cớ phát triển thường đúng đắn tới nỗi người ta không biết làm cách nào cãi lại nó.
Thành phố không muốn kẹt xe nữa. Thành phố cần thêm một cây cầu. Cả triệu con người cần được di chuyển thông thoáng.
Trước bao nhiêu điều đúng như vậy, lý‎ lẽ muốn có một lá phổi xanh trở nên yếu ớt vô cùng.
Nhưng rồi, cũng như gương mặt của phát triển người ta thấy ở Trung Quốc, Sài Gòn rồi sẽ có một thế hệ trẻ đeo khẩu trang, bịt mặt, lớn lên trong làn bụi không thấy mặt người, chết đi nhanh chóng vì bệnh ung thư phổi.
Khi sự sống được đo đếm bằng cuộc tấn công của phát triển vào những hàng cây, những 9x không còn nhỏ đã biết họ phải làm gì.
Họ ngưng tin vào các lời hứa hạ gục hàng cây xanh trăm tuổi.

__._,_.___

Ba Sao chi mộ.

Tấm bia thờ tù nhân chính trị chết ở trại Ba Sao do người Giám thị lập, hiện đang được đặt tại một ngôi Chùa ở miền Bắc.
Xin kính cẩn nghiêng mình thắp nén tâm hương trước tấm bia không mộ của 626 người tù chính trị đã chết trong nhà tù Ba Sao, Nam Hà giai đoạn 1975-1988.

Và rất nhiều những người tù chính trị khác đã chết oan khiên trong ngục tù cộng sản.

Lời đầu.

Lẽ ra, câu chuyện này phải được chúng ta kể cho nhau nghe một cách trọn vẹn. Tiếc rằng, vì một số lý do ngoài ý muốn, “người trong cuộc” (1) đã ngừng sự giúp đỡ tôi nên việc thu thập, tìm hiểu thông tin đã bị gián đoạn.

Hơn nữa, xuất phát từ nhu cầu an toàn cá nhân của nhân chứng, nỗi lo về sự can thiệp hầu phá vỡ sự bình yên, tôn nghiêm của ngôi Chùa – nơi đặt tấm bia thờ 626 người tù chính trị nên người viết đã phải rất cân nhắc khi chuyển tải thông tin đến bạn đọc. Nhưng tôi tin, câu chuyện dù không được kể trọn vẹn như mong muốn cũng sẽ khiến chúng ta thấy xót xa cho Thân phận quê hương. Một Thân phận quê hương được phản chiếu từ Thân phận của những người con Việt bị bức tử bằng cách này hay cách khác trong một giai đoạn khốc liệt, đau thương nhất của lịch sử.

Phần 1: Chuyến tàu vét

Sau khi cưỡng chiếm miền Nam, một trong những hành động đầu tiên mà chế độ cộng sản thực hiện là trả thù những người từng phục vụ trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Hầu hết những cựu quân nhân cán chính, những viên chức từng làm việc trong chính quyền VNCH, hoặc bị nghi ngờ thuộc thành phần này đều bị đưa đi “cải tạo”, nhưng thực chất là chịu lưu đày tại các nhà tù trên khắp cả nước. Một trong những nơi khét tiếng tàn bạo ở miền Bắc, từng giam cầm hàng ngàn cựu quân nhân cán chính VNCH là nhà tù Ba Sao, Nam Hà.

Con tàu cuối cùng chở tù chính trị từ Nam ra Bắc có cái tên rất thơ mộng: Sông Hương. Rời Sài Gòn ngày 18/4/1977, sau 2 ngày 3 đêm (2), tàu cập bến Hải Phòng, tiếp tục hành trình lưu đày tù ngục của 1200 con người thuộc “bên thua cuộc”.

Chúng tôi, cứ hai người bị chung một chiếc còng. Vừa lên đất liền, hai bên đường đã có người dân Miền Bắc đợi sẵn. Họ ném gạch đá vào chúng tôi. Vừa ném, vừa chửi rủa, mạ lỵ rất thậm tệ. Nhiều người trong số chúng tôi bị ném trúng, vỡ đầu, chảy máu và thương tích”.

Đấy là lời kể của ông Nam, một trong những người tù bị đẩy ra Bắc trong chuyến tàu Sông Hương. Khi cộng sản cưỡng chiếm Miền Nam, ông Nam đang là thiếu úy quân đội VNCH. Chi tiết này cũng được Linh mục Nguyễn Hữu Lễ thuật lại trong cuốn hồi ký “Tôi phải sống”.

Từ Hải Phòng, số tù nhân này bị tách ra để chia rải rác cho các trại giam khác. Bài viết này xin chỉ đề cập tới những người tù ở Ba Sao, Nam Hà.

Không riêng gì những người tù Ba Sao, hầu như tất cả những người từng phục vụ trong chính quyền VNCH đều bị bắt sau biến cố 30/4/1975. Một số bị đưa ra Bắc ngay thời kỳ đầu. Nhiều người khác bị giam cầm ở miền Nam sau vài năm mới bị chuyển ra Bắc, rồi lại trở ngược vào Nam để tiếp tục cuộc đời lao tù cho đến ngày chết, hoặc trở về khi sức cùng lực cạn.

Nhà tù Ba Sao lại “rộng cửa” đón thêm vài trăm người từ chuyến tàu vét Sông Hương, nơi đang đọa đày hơn 600 tù VNCH đã bị chuyển đến từ những chuyến tàu trước đó.

Tôi có dịp hỏi chuyện linh mục Nguyễn Hữu Lễ (ngài hiện đang sống tại New Zealand) và một nhân chứng khác (sống tại Sài Gòn), thì nhà tù Ba Sao thời bấy giờ chia làm 4 khu giam giữ.

Khu A: Giam cầm các thành phần thuộc viên chức chính phủ, dân biểu, nghị sĩ, sĩ quan cao cấp như thượng nghị sĩ Huỳnh Văn Cao, bộ trưởng Đàm Sỹ Hiến, Bộ trưởng Trần Ngọc Oành, tướng Lê Minh Đảo, ông Văn Thành Cao, tướng Nhu, tướng Trần Văn Chơn, ông Nguyễn Văn Lộc…, hay lãnh tụ Quốc dân đảng là ông Vũ Hồng Khanh.

Khu B: Giam những quân nhân cán chính, những người bị buộc tội “phản động” như linh mục Nguyễn Hữu Lễ, linh mục Nguyễn Bình Tỉnh…

Khu C: Giam tù hình sự miền Bắc.

Khu Mễ: Giam cầm những người bệnh tật, đau yếu. Trong khu Mễ lại có một khu “Kiên giam”. Khu “Kiên giam” dành cho các tù nhân bị kỷ luật với điều kiện giam giữ vô cùng khắc nghiệt. Đã có rất nhiều tù nhân chết trong khi bị “kiên giam”.

“Chúng tôi bị chuyển từ nhà tù miền Nam tới nhà tù Ba Sao miền Bắc trong chuyến tàu Sông Hương vào tháng 4/1977. Lúc ấy nhóm của tôi có 350 người ra đi từ trại Giaray tỉnh Xuân Lộc. Ở Ba Sao được 9 tháng, tôi bị chuyển lên trại Quyết Tiến còn gọi là “Cổng Trời”thuộc tỉnh Hà Giang, nằm sát ranh giới Trung Quốc. Một năm sau đó tôi về trại Thanh Cẩm , tỉnh Thanh Hoá . Mười năm sau, tức tháng 1/1987, tất cả tù chính trị miền Nam còn sót lại rải rác trong các trại miền Bắc được dồn hết về trại Ba Sao, Nam Hà, trong đó có tôi. Nhưng đội của tôi trước khi tôi rời Ba Sao ra đi nay đã chết quá phân nửa.

Tết năm đó có một đợt tha tù, được tổ chức rất ồn ào. Đến tháng 5/1987, tất cả số tù nhân từ miền Nam còn sót lại, được chuyển hết về Nam để ở tù tiếp. Chỉ còn “sót lại” 3 người ởmiền Bắc, đó là linh mục Nguyễn Bình Tỉnh, anh Nguyễn Đức Khuân và tôi. Hầu hết họ đã chết . Chết vì tuyệt vọng, đói rét, suy kiệt, tiêu chảy, kiết lỵ và nhiều bệnh khác”.
Tác giả Bút ký “Tôi Phải Sống” bùi ngùi kể lại.

Tôi rùng mình tự hỏi, có bao nhiêu tù nhân chính trị đã chết trong suốt thời kỳ từ 1975 trở về sau?

Bao nhiêu ở nhà tù Ba Sao? Bao nhiêu ở Cổng Trời, Thanh Hóa, Phú Yên, Xuân Lộc, Xuyên Mộc, Hàm Tân, Bố Lá…?

Bao nhiêu người đã bị bách hại bởi chính người đồng bào ruột thịt mang tên “cộng sản”, và chết lặng câm ở khắp các nhà tù từ Bắc-Trung-Nam trên dải đất đau thương này?

Không ai biết chính xác, nhưng số người phải bỏ xác ở khắp các nhà tù hẳn không phải là con số ít.

Một ngày nào đó, chế độ cộng sản sẽ phải trả lời những câu hỏi này trước quốc dân đồng bào. Cũng như trả lại sự thật lịch sử cho Dân tộc này.

(Còn tiếp)
Chú thích:

(1): Người trong cuộc: Những người đã giúp đỡ tôi có được thông tin để viết bài viết này. Tên các nhân vật trong bài đã được thay đổi.

(2) Hai ngày ba đêm: Dựa vào lời kể của nhân chứng và qua hồi ký “Tôi phải sống” của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ.

Posted by

thanh nghien pham at

10:48 PM

xxxxxxxxxxxxxxxxxx

Ba Sao chi mộ.

Phần 2: Tấm bia thờ 626 người tù chính trị

Có một tấm bia thờ những người tù đã chết ở trại Ba Sao, Nam Hà. Nghe nói tấm bia được đặt trong một ngôi chùa ở Miền Bắc. Ngoài tấm bia ra còn có một ngôi Am thờ (3) những người tù này được dựng ngay khu đất thuộc trại giam. Người làm tấm bia này là một cựu Giám thị nhà tù Ba Sao. Em cố gắng đi tìm các anh ấy nhé!”.

Bia%2BBa%2BSao%2Bptn.jpg

Một người anh, cũng là cựu tù chính trị hiện sinh sống tại Pháp đã nhắn tôi như thế. Tôi chưa bao giờ trải qua cảm xúc đặc biệt và đầy ám ảnh như lần này. Chuyện thật khó tin: Một trùm cai tù dựng một tấm bia và Am thờ những người tù thuộc bên kia chiến tuyến.

Câu dặn dò “em cố gắng đi tìm các anh ấy nhé” làm tôi xót xa. Hình như tôi sắp làm một công việc rất khó khăn và cũng rất thiêng liêng. Hai chữ “các anh” không còn là cách xưng hô nữa mà là tiếng gọi gần gũi, thân thương của những người chung khát vọng. Chứ theo tuổi tác, họ là bậc cha chú của tôi- đứa nhóc Bắc kỳ sinh sau biến cố 1975.

Mãn án tù nhà (4), tôi lên đường.

Địa chỉ ngôi Chùa không chính xác nên tôi phải đi tìm hơn hai ngày mới đến nơi. Đó là một ngôi Chùa nhỏ, nằm khiêm tốn bên một con phố khá đông đúc. Sư trụ trì đi vắng, tôi lang thang cho hết thời gian rồi trở lại vào buổi chiều.

– Thưa thầy, con được người quen giới thiệu đến đây. Nghe nói nhà Chùa có đặt một tấm bia thờ những người tù đã chết ở trại Ba Sao, Nam Hà?

Nghe tôi nhắc đến tấm bia, nét mặt thầy tái đi, không giấu được vẻ bối rối.

– Bác Thanh giới thiệu con đến đây.

Nhận ra người quen, sư thầy trở nên cởi mở hẳn.

Sư thầy kể rằng vài năm trước, cô Thu Hương (một Phật tử) đưa viên cựu Giám thị đến gặp sư thầy. Viên Giám thị trao cho sư thầy một danh sách gồm 626 người tù đã chết trong trại Ba Sao từ năm 1975 đến 1988. Vị này ngỏ ý muốn làm một tấm bia đặt trong nhà Chùa để thờ cúng các hương linh. Đây không phải ngôi Chùa đầu tiên họ gõ cửa. Những ngôi Chùa trước đều từ chối vì sợ. Các vị sư trụ trì không muốn giữ một danh sách toàn “sĩ quan ngụy” và công khai đặt tấm bia thờ người tù ngay trong Chùa.

– Có cách nào liên lạc với hai người ấy không thưa thầy?

– Khó lắm. Người Giám thị sau khi làm xong tấm bia thì không trở lại đây nữa. Chỉ có cô Thu Hương thời gian đầu vẫn hay tới Chùa tụng kinh và thắp hương cho 626 vị ấy. Nhưng kể từ khi đứa con trai 15 tuổi của Thu Hương bị tai nạn giao thông chết hai năm trước, cô ấy không tiếp xúc với ai nữa.

– Thầy có nghe nói đến ngôi Am thờ 626 vị này không?

Tôi hỏi, không giấu nổi vẻ hồi hộp khi chờ câu trả lời.

– Đúng là có cái Am thờ. Nhưng tôi chưa tới thăm bao giờ. Nghe nói nằm trong vùng đất của trại giam thì phải.

– Vậy ai có thể đưa con tới đó?

– Chỉ có người Giám thị và cô Thu Hương thôi. Nhưng Thu Hương thì như tôi vừa nói đấy, cô ấy buồn chán, tuyệt vọng từ ngày mất con nên không còn thiết chuyện gì. Còn người Giám thị thì từ đó không thấy trở lại nữa. Số điện thoại cũng đổi rồi.

Tôi bắt đầu nhìn thấy sự mịt mù phía trước.

Người giữ sổ sách đi vắng. Sư thầy hẹn tôi dịp khác trở lại, sẽ cho tôi xem danh sách 626 người tù. Thầy dẫn tôi xuống nhà linh, nơi đặt tấm bia.

Tôi cảm thấy rợn rợn khi bước chân vào Nhà linh, nơi đặt di ảnh của những người quá cố. Có mấy người đội khăn tang đang ngồi tụng kinh cho người thân mới qua đời.

Tìm mãi không thấy tấm bia đâu. Tôi bắt đầu lo. Sư thầy quả quyết rằng tấm bia đặt ở phòng này nhưng lâu ngày không nhìn lại nên ngài không nhớ chính xác vị trí nào.

– Ôi đây rồi! Sư thầy reo lên.

Tôi sững người lại. Vừa nhìn thấy tấm bia, nước mắt tôi ứa ra.

Tôi không xác định được cảm xúc của mình lúc đó. Vui vì đã “tìm thấy các anh”, như lời người anh đồng tù nhắn nhủ, hay buồn vì tôi lại chứng kiến thêm một nỗi đau đớn của quê hương?

Tôi lập cập lục tìm trong túi xách chiếc máy ảnh. Tôi hay bị lúng túng mỗi khi cảm xúc bị “quá độ”. Sư thầy dặn chỉ chụp tấm bia thôi, đừng để những di ảnh xung quanh lọt vào ống kính. Cảm giác tủi thân và xót xa khiến tôi không nói nổi tiếng “vâng” một cách rõ ràng.

Trước khi về, tôi gửi một ít tiền để sư thầy giúp việc nhang khói cho “các anh”. Tôi cầm theo nải chuối, mấy quả cam thầy vừa cho, chậm rãi cuốc bộ trên con phố. Tôi không khóc, nhưng cổ họng nghèn nghẹn và bước chân nặng nề.

Một tuần sau tôi trở lại Chùa. Sư thầy đi vắng. Vừa nghe tiếng tôi trong điện thoại, sư thầy nhận ra ngay:

– Chị Nghiên hả? Tiếc quá! Thầy đã hỏi người trông coi sổ sách của nhà Chùa rồi. Nhưng chị ấy nói là danh sách đã được hóa (4) đi từ hôm Rằm tháng bảy.

Tôi chết đứng người. Cố gắng lắm tôi mới thốt lên được một câu nghe như không phải giọng của mình.

– Sao lại đốt hả thầy, sao thế được?

– Thì nhà Chùa nghĩ là không cần dùng đến danh sách ấy nữa nên tiện dịp lễ Vu Lan thì hóa luôn cùng với áo mũ, vàng mã chị ạ.

– Thầy ơi! Thầy làm ơn kiểm tra lại giúp con với. Cái danh sách ấy… 626 người tù… thầy ơi, thầy làm ơn!

Tôi cố gắng trấn tĩnh để van lơn.

– Thầy không thể làm gì hơn chị Nghiên ạ. Chúng tôi sẽ hương khói đầy đủ cho các vị ấy.

Nói xong, sư thầy cúp máy.

Một cảm giác còn tệ hơn sự tuyệt vọng. Tôi ôm mặt ngồi thụp xuống giữa đường. Một đứa bé từ đâu chạy lại, trân trân nhìn tôi. Hình như bộ dạng tôi làm đứa bé sợ. Nó co chân chạy, không ngoái lại nhìn.

Bấy giờ tôi nhận thấy, có một thứ cảm xúc rất giống với nỗi buồn, rất giống với niềm tuyệt vọng. Nhưng không hoàn toàn như thế. Thứ cảm xúc thật khó gọi tên.

Tôi về nhà, lầm lỳ đến vài hôm.

Không thể dễ dàng bỏ cuộc được, tôi quyết định đi Nam Hà để tìm đến ngôi Am thờ. Người anh đồng tù buồn rầu bảo:

– Không có cô Thu Hương hay vị Giám thị dẫn đường, em không tìm được đâu.

Lần này thì tôi thật sự tuyệt vọng. Tấm bia, danh sách và Am thờ, tôi chỉ hoàn thành một phần ba công việc.

Tôi nghĩ đến người Giám thị.

Không biết vì lý do gì viên Giám thị lại làm một việc cấm kỵ và mạo hiểm như thế. Hơn ai hết, người này phải ý thức được mức độ nguy hiểm của việc mình làm, nhất là nếu thông tin bị lộ ra ngoài. Chắc chắn phải có một lý do sâu xa và rất đặc biệt để người này làm thế. Vì lợi nhuận ư? Không ai dại dột vì chút giá trị vật chất mà đánh đổi cuộc sống bình yên của mình. Vả lại, bản thân nghề cai tù đã là một cơ hội để làm giàu một cách rất an toàn.

Người anh đồng tù và bác Thanh lý giải rằng, niềm tin tâm linh đã thúc đẩy người Giám thị và cô Thu Hương làm như thế. Có thể người Giám thị sợ bị vong hồn của những người tù tìm đến hỏi tội chăng? Lý giải này không hẳn là vô lý. Tôi đã từng nghe và được biết những chuyện tương tự như thế khi còn trong nhà tù Thanh Hóa. Đã là cai tù, không ít thì nhiều, không chủ ý thì cũng bắt buộc phải dính vào tội ác. Song dù với lý do gì, thì hy vọng cũng có phần trăm nào đó của sự ăn năn, của chút lương tâm bị hối thúc.

Tôi vốn không mê tín, không tin chuyện dị đoan nhưng tin rằng luôn có một thế giới tâm linh đang nhìn ngó thế giới con người. Ước gì một ngày nào đó, duyên cớ run rủi để chúng ta được biết trọn vẹn câu chuyện về 626 người tù chính trị Ba Sao, Nam Hà. Chúng ta cần được biết về số phận của những người từng bị cộng sản bách hại để hiểu về một giai đoạn lịch sử đã tạo nên thân phận đau thương của dân tộc này.

Chú thích:

(3): Am: Trong tín ngưỡng tôn giáo là nơi thờ Phật, thờ cúng thần linh hoặc vong linh. Am có phạm vi, diện tích nhỏ hơn Miếu.

(4): Mãn hạn tù nhà: Với tôi, án quản chế là một hình thức tù tại nhà. Tôi hết án quản chế vào tháng 9/2015.

Xem phần 1.

Posted by

thanh nghien pham at

9:53 PM

Ngư dân trả lại tàu sắt: Hậu quả của việc làm từ một phía

http://motthegioi.vn/thoi-su-c-66/ngu-dan-tra-lai-tau-sat-hau-qua-cua-viec-lam-tu-mot-phia-15231.html
Ngư dân trả lại tàu sắt: Hậu quả của việc làm từ một phía
Đăng lúc: 5 giờ 10 phút trước

Một ngư dân đã phải trả lại con tàu thế hệ mới đầu tiên ở Đà Nẵng vì ra biển 10 chuyến thì 4 chuyến bị hỏng hóc, phải cho nằm bờ dài hơi. Đây là hậu quả của việc người dân không được tham gia trong việc góp ý thiết kế phương tiện mà chính họ là người trực tiếp sử dụng đánh bắt trên biển. Continue reading