CXN _101816_11 710_ Hoan hô Huy Đức, hoan hô Đinh Thế Huynh (nhờ có “văn hóa khinh bỉ tham nhũng” nên HĐ mới tự do viết bài chống tham nhũng như thế này). Hoan hô VN chống tham nhũng kiểu Bố Già của Mỹ, bắt ruồi, nhốt ruồi Hà Văn Thắm vào trại giam, rồi ruồi khai ra hổ, lúc đó mới có bằng chứng bắt hổ, đó là cách Mỹ bắt Mafia The God Father, ai xem phim thì biết. Bố Già thì quá ma mãnh để lách luật tham nhũng. Băng Đảng Mafia có luật xử bắn bất cứ thành viên Mafia nào hợp tác, khai báo với CS Mỹ (DLT, HĐ, VĐT, TXT, mocking anti-corruption): Huy Đức – Các thương vụ khuất tất Đinh La Thăng đổ hàng trăm nghìn tỷ xuống sông.

A1.jpg
Châu Xuân Nguyễn

xxxx

CXN _092716_11 663_Cái gọi là Phong Trào Dân Chủ trong nước là một bọn ngu dốt, không có kiến thức (hay tầm nhìn) hay chỉ là một bọn chó hùa, hay cả hai tức là một bọn chó hùa không có tầm nhìn cho dân tộc VN thoát ách CSVN. Bọn này không phân biệt cái khác biệt quan trọng nhất giữa “Văn Hóa bao che tham nhũng” và “Văn Hóa Khinh Bỉ tham nhũng” của Đinh Thế Huynh là bắt đầu từ truyền thông đại chúng và chấm dứt bằng truyền thông đại chúng cùng lúc với sự sụp đỗ của ĐCSVN (mocking anti corruption): Huy Đức – “Tảng băng nổi khổng lồ” Đinh La Thăng đã tàn phá đất nước thế nào?

Trích bài 11 663 ngày 27.9.16:”Chỉ có mạnh tay đánh tham nhũng mới phân hóa ĐCSVN mãnh liệt như ngày hôm nay. Đọc câu này của Huy Đức sẽ thấy…“PS: Có nhiều người hỏi, khi viết về Đinh La Thăng tôi có sợ không. Tôi trả lời: Sợ. Nhưng tôi có một nỗi sợ lớn hơn, đó là, tôi sợ tương lai đất nước tôi rơi vào tay những kẻ tham lam và bịp bợm.(FB. Trương Huy San)“(HT).xx
Và tôi, CXN còn nhớ thời còn 3D, Huy Đức mới viết một bài sơ sơ hé lộ về tham nhũng của nhóm lợi ích thân hữu của 3D thí qua ngày sau Tư Liêm (em vợ của 3D trong ngành CA) gửi đàn em tới gặp Huy Đức và buông lời hăm dọa. Đó là thời 3D với văn hóa “bao che tham nhũng”. Ngày hôm nay với văn hóa khinh bỉ tham nhũng mà Đinh Thế Huynh phát động (nên nhớ là ĐTH và NPT khi đánh tham nhũng cũng phải dựa vào dân vì những thang ngu x.uẫn và d.ốt nát như NBG sẽ tạo thanh thế cho bọn tham nhũng thân hữu) thì Huy Đúc bớt sợ rất nhiều, chính vì cái bớt sợ mà ngày hôm nay chúng ta đọc dc (cho dù bên lề trái) những bài tố giác thẳng thừng thế này mà ko ai hăm dọa gì Huy Đức. Những chuyện này chúng ta chỉ nghe truyền miệng với một số ít vài ngàn, khi HĐ viết lên thì ít nhất vài trăm ngàn ng đọc)

xxx

KẾT LUẬN

xxx

Với những bài của Huy Đức như thế này thì khi NP Trọng phát động chống tham nhũng ko thể bỏ qua Đinh la Thăng, đó là căn nguyên của thanh trừng nội bộ và chuyện gì xảy ra sau đó là ước mơ thầm kín của 93 triệu dân VN.

CXN, 27.9.16, Melb
.”(HT)

xxx

KÊT LUẬN

XXXXX

Văn hóa khinh bỉ tham nhũng tức là văn hóa minh bạch thông tin về tham nhũng, điều này làm 93 triệu ng dân đều biết CS tham nhũng ntn. Không còn văn hóa bưng bít thông tin tham nhũng như thời 3D với viện cớ là an toàn, ổn định Chính trị nên đồng thời bao che tham nhũng.

xx

Cái gọi là Phong Trào Dân Chủ nay phải đổi tên là Xã Hội Dân Sự vì bị CXN vạch mặt ra những sự ngu xuẫn, là đám chó hùa theo ĐCSVN và Việt Tân ma cứ bi bô kêu gọi minh bạch, khi Đinh Thế Huynh minh bạch thì lại chống văn hóa khinh bỉ tham nhũng là sao ??? Là một đám ngu xuẫn, chưa từng biết ở Tây Âu có văn hóa khinh bỉ tham nhũng nên tham nhũng phải lén lút, trốn chui trốn nhủi thì đất nước Tây Âu mới giàu mạnh, còn văn hóa bao che bưng bít tham nhũng như 3D thì đất nước nghèo đi hằng trăm tỷ đô vì tập đoàn Tcty tham nhũng mà ai ai cũng bưng bít thông tin. Não trạng của bọn Phong Tráo Dân Chủ cải danh thành Xã Hội Dân Sự là tập hợp của những hạt đậu nhỏ bé.

CXN, 18.10.16, Melb

xxxxxxxxxxx

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/huy-uc-cac-thuong-vu-khuat-tat-inh-la.html

Huy Đức – Các thương vụ khuất tất Đinh La Thăng đổ hàng trăm nghìn tỷ xuống sông.

Khi Thắm “chìm” theo Đại Dương – OceanBank bị mua với giá 0 đồng – PVN không chỉ mất 800 tỷ VND góp vốn (theo quyết định của Đinh La Thăng) mà còn kẹt “dưới đáy” Đại Dương hơn 10 nghìn tỷ (bao gồm cả 70 triệu USD của Vietsopetro). Sau Nguyễn Xuân Sơn, còn có một danh sách đen liên quan đến khoản lại quả – lên đến 544 tỷ đồng – mà Thắm “chi ngoài hợp đồng” cho lãnh đạo của PVN thời Đinh La Thăng làm Chủ tịch.

A1.jpg

NHỮNG “VINASHIN” CỦA ĐINH LA THĂNG

Huy Đức: Cả nước cứu trợ bà con vùng lũ Quảng Bình – Hà Tĩnh được bao nhiêu mà trăm nghìn tỷ bọn tham nhũng đổ ra như nước

Chiều 13-10-2016, Trần Đức Chính – PTGĐ Điện lực Dầu khí – đã được cơ quan điều tra “điểm danh”; Ninh Văn Quỳnh cũng đã phải trở về từ Mỹ… Danh sách các “yếu nhân” tập đoàn Dầu khí (PVN) liên quan tới tiền lại quả từ Oceanbank chắc chắn không dừng lại đó. Phanh phui bất cứ công ty “con, cháu” nào do Đinh La Thăng “đẻ” ra trong thời gian ông ta làm Chủ tịch PVN (1-2006 — 9-2011) cũng đều tìm thấy những khoản trăm nghìn tỷ bị “ném qua cửa sổ”. Sự thao túng ở tổng công ty Tài chánh Cổ phần Dầu khí (PVFC) lại còn tệ hơn nhưng có lẽ nhờ kịp xóa nhiều dấu vết nên chưa thấy thanh tra, điều tra thụ lý.

TỰ ĐẤU GIÁ MÌNH

Khi về Dầu Khí, Đinh La Thăng đã “cầm cờ tiên phong” biến Tổng công ty Dầu khí thành “tập đoàn kinh doanh đa ngành”. Công ty Tài Chánh Dầu Khí được nâng cấp thành Tổng Công ty Tài Chánh Cổ phần Dầu Khí (PVFC) là nằm trong lộ trình tham vọng đó.

Tháng 6-2007, khi cổ phần hóa PVFC, Đinh La Thăng yêu cầu phải tạo ra “thắng lợi chính trị” ngay trong lần đấu giá cổ phần đầu tiên (IPO). Nhằm đạt được “mục tiêu chính trị” này, Đinh La Thăng đã phê duyệt một phương án lấy tiền của nhà nước đấu giá công ty nhà nước.

Theo phương án mà Hội đồng quản trị Tổng công ty Dầu khí lúc đó (do Đinh La Thăng làm Chủ tịch) phê chuẩn, công ty con PVFC đã dùng 500 tỷ “đẻ” ra công ty cháu PVFC Invest và rót 671 tỷ khác để PVFC Invest mua cổ phần công ty mẹ với giá đạt “mục tiêu chính trị”(70.000 đồng/cổ phiếu).

Theo Luật, PVFC chỉ được góp tối đa vào PVFC invest 11%. Nghị quyết của PVN phê duyệt cho PVFC góp 11% (55 tỷ đồng), đồng thời phê duyệt thêm cho cán bộ công nhân viên (CBCNV) góp 38% (190 tỷ đồng).

Trên thực tế, PVFC dùng tiền Nhà nước góp tới 295 tỷ đồng [Ngoài 55 tỷ đồng
đứng tên trực tiếp, PVFC còn dùng 240 tỷ góp dưới dạng cho cá nhân
(CBCNV) “ủy thác đầu tư trả chậm mua cổ phần PVFC Invest” – Bản chất là
cho cá nhân vay trá hình không có tài sản bảo đảm].

Sau đó, bằng hàng loạt “hợp đồng ủy thác đầu tư”, PVFC chuyển xuống cho PVFC Invest 671 tỷ, bao gồm các khoản: Chuyển trực tiếp 200 tỷ cho PVFC Invest; Chuyển thông qua công ty con khác, PVFC Land, 400 tỷ; Chuyển thông qua Công ty PV Inconess (PVFC là cổ đông lớn 30%) 71 tỷ.

Vì PVFC Invest cũng không thể dùng hết số tiền 671 tỷ này để mua cổ phần nên phải chuyển 510 tỷ cho CBCNV “vay” dưới dạng nhận ủy thác đầu tư để mua cổ phần với tỷ lệ 50-50 (CBCNV bỏ ra 50%, công ty cho “vay” 50%). Bằng cách này, PVFC Invest đã “thắng” 20 triệu cổ phần với giá 71.000 đồng trong đó có 14 triệu cổ phần do “CBCNV mua”(Sau cổ phần hóa, PVFC là một tổng công ty có vốn điều lệ 5000 tỷ, Tập đoàn PVN nắm 78%; như trên đã nói, 22% còn lại cũng chủ yếu được mua bằng tiền nhà nước).

MỸ KHÊ VN & 762,6 TỶ MỘT ĐI KHÔNG TRỞ LẠI

Năm 2007, sau khi ký với Quảng Ngãi thỏa thuận “hợp tác đầu tư và phát triển bền vững”, Đinh La Thăng đã cho bỏ ra 100 tỷ mua lại dự án “du lịch biển Mỹ Khê” (Sơn Tịnh, Quảng Ngãi) từ tay công ty Idico dù công ty này chưa đầu tư gì kể từ khi được Quảng Ngãi “giao dự án”. Trước đó, Đinh La Thăng giao cho PVFC lập ra công ty Mỹ Khê Việt Nam có vốn điều lệ trên giấy là 400 tỷ.

Cũng như PVFC Invest, Mỹ Khê Việt Nam đã sai luật ngay từ khi ra đời vì có tới 99,98% vốn ở Mỹ Khê VN được góp từ PVFC trong khi mức cho phép không quá 11% (thực góp 210,1 tỷ trong đó, PVFC góp 210 tỷ, hai cổ đông cá nhân khác góp 100 triệu).

Mỹ Khê VN sau đó còn được PVFC biến thành một công ty đầu tư bất động sản trái phép với hai dự án: “Đầu tư” 192,5 tỷ vào dự án 99C Phổ Quang (Sài Gòn); “Đầu tư” 360 tỷ vào dự án 168 Nguyễn Đình Chiểu (Sài Gòn).

Với ba “dự án” này, Mỹ Khê VN đã “nướng” của PVFC 762,6 tỷ.

Gần 10 năm trôi qua, phần vốn 210 tỷ đồng đã hết, Biển Mỹ Khê vẫn chỉ có… cát; khoản chi đáng kể nhất của công ty này là để phá 10 hecta rừng dương dọc bãi biển. Mỹ Khê còn: Đưa ngay 192,5 tỷ cho công ty tư nhân Lạc Hồng trong khi 99C Phổ Quang đang là đất của Satraco và Lạc Hồng chưa hề có “mảnh giấy lộn” nào chứng minh công ty này là chủ đầu tư hay đồng sở hữu; Đưa ngay 360 tỷ cho công ty cổ phần Phúc Thịnh chỉ để nắm được một bản photo giấy tờ đất 168 Nguyễn Đình Chiểu trong khi Phúc Thịnh chưa phải là chủ sở hữu và không được cấp phép đầu tư.

XÓA DẤU VẾT

Trước Đại hội XI (12-2010), Đinh La Thăng chỉ đạo không được để bất cứ công ty con nào âm vốn. PVFC đã “xử lý” bằng cách yêu cầu PVFC Invest bán hơn 11 triệu cổ phiếu của PVFC mà công ty này đang nắm giữ cho công ty cổ phần đầu tư và thương mại Sông Đà (SDCON – thuộc Ocean Group, sở hữu 6,65% vốn điều lệ của OceanBank và do mẹ vợ Hà Văn Thắm làm Chủ tịch).

Trên thực tế, thương vụ này chỉ tức thời giúp PVFC làm đẹp sổ sách. SDCON chỉ trả 5% (gần 20 tỷ đồng), 95% còn lại không bao giờ được nói tới nữa.

PVFC còn “xóa dấu vết” một công ty con khác: VN Assets.

Ở thời điểm ấy, trị giá tài sản của VN Assets vẫn còn được ghi là 707 tỷ đồng nhưng PVFC đã bán 23 triệu cổ phiếu của mình trong VN Assets cho một công ty tư nhân, ATC (Công ty cổ phần dầu khí An Thịnh), với giá chỉ 1 đồng/cổ phiếu (Hợp đồng 16/2003/PVFC-ATC) trong khi giá vốn là 10.000 đồng/cổ phiếu (thất thoát khoảng 230 tỷ đồng).

Các thương vụ khuất tất giữa PVFC và ATC không phải tới lúc này mới bắt đầu.

Năm 2007, ATC được PVFC rót vốn để xây nhà máy sản xuất xơ sợi Hưng Yên. Ở nhà máy này, PVFC cho vay tổng số 120 tỷ, trong đó có 40 tỷ làm vốn lưu động. ATC đã dùng số tiền đó để nhập một dây chuyền “nghĩa địa” về. Nhà máy hoạt động được một năm rưỡi thì đóng cửa. Thay vì tìm cách thu hồi nợ, PVFC đã âm mưu “chuyển đổi” 40 tỷ vay làm vốn lưu động này thành vốn góp (do không thực hiện được nên đã phải trích lập 100% dự phòng).

Tháng 6-2009 nhà máy ngưng hoạt động. Tháng 7-2011, PVFC kêu bán thanh lý. Mãi tới 2-2012 mới bán được với giá… 3,9 tỷ.

Trong số 240 tỷ “ủy thác đầu tư” dưới hình thức góp vốn lập nên PVFC Invest qua CBCNV mà Ngân hàng Nhà nước cho là “cố ý làm trái”(công văn 9788 – 2009), tới nay chỉ mới thu hồi được 10 tỷ(gây hậu quả nghiêm trọng, thất thoát 230 tỷ). Trong số 510 tỷ “ủy thác” dưới dạng đưa tiền cho CBCNV mua cổ phần tới nay vẫn chưa thu hồi được 419 tỷ gốc, 86 tỷ tiền lãi.

Các khoản đầu tư bất chấp pháp luật của PVFC – đều phải thông qua Hội đồng thành viên PVN, nơi đang nắm 78% vốn, do Đinh La Thăng làm Chủ tịch – đã làm cho công ty này mất không dưới 2.000 tỷ. Các khoản cho vay, tính tới tháng 2-2012, chỉ riêng 5 “nhóm nợ có vấn đề” của PVFC đã có 8.550 tỷ không có khả năng thu hồi.

Các hành vi làm trái của Đinh La Thăng, đổ tiền nhà nước ra mua cổ phần nhà nước, không chỉ gây hậu quả cho nhà nước (mất hàng nghìn tỷ đồng) mà còn góp phần bóp méo thị trường cổ phiếu. “Bong bóng” tự PVN bơm lên đã nhanh chóng xẹp xuống. Số cổ phiếu từng được tiền của PVN đẩy lên giá 76.000 đồng (mua trung bình 71.000), khi đóng cửa phiên cuối cùng trước khi hủy niêm yết (23-9-2013) chỉ còn 4.200 đồng/Cổ phiếu.

PVN sau đó đã thủ tiêu, xóa dấu vết PVFC – do làm ăn bất chấp pháp luật mà thua lỗ – bằng cách nhập với ngân hàng Phương Tây để trở thành Ngân hàng đại chúng.

a1.jpg

SÂN VẬN ĐỘNG CHI LĂNG & OCEANBANK

Không chỉ bắt tay với Thắm Đại Dương, nếu không có 1.510 tỷ của PVFC, Phạm Công Danh khó có thể mua ngân hàng rồi trở thành tội phạm.

Ngày 1-12-2010, để mua sân vận động Chi Lăng Đà Nẵng với giá 1.393 tỷ, Phạm Công Danh lập 10 công ty (con của tập đoàn Thiên Thanh) để đứng tên 10 sổ đỏ [có tổng diện tích 55.061m2, giá 25,3 triệu/m2). Ngay sau khi Đà
Nẵng giao sổ đỏ, 28-1-2011, Danh đem cắm cả 10 vào OceanBank để vay
1.254 tỷ đồng.

Hơn
một tháng sau đó, 4-3-2011, đất sân Chi Lăng được PVFC – nơi mà PVN của
Đinh La Thăng nắm 78% cổ phần – định giá lên hơn gấp đôi: 57 triệu/m2;
sau khi “tham chiếu các kết quả tư vấn khác”, PVFC đưa giá xuống một
chút, 54,9 triệu/m2, và quyết định mua gần phân nửa sân Chi Lăng từ tay
Danh với giá 1.510 tỷ (27.000m2, thuộc 5 sổ đỏ).
Hơn
1.306 tỷ được PVFC chuyển thẳng cho OceanBank, thanh toán cả gốc lẫn
lãi cho Phạm Công Danh; 20 tỷ được chuyển vào tài khoản của tập đoàn
Thiên Thanh; 183 tỷ chuyển trực tiếp vào tài khoản cá nhân của Danh. Như
vậy, với thương vụ mua bán sân vận động Chi Lăng, chỉ trong một tháng,
Danh lấy lại được vốn, cầm về 5 sổ đỏ “sạch” (28.000m2) và vẫn còn dư
203 tỷ.
Chưa
thấy cơ quan điều tra nhắc đến thương vụ này, ít nhất là khoản “trốn
thuế” không dưới 160 tỷ. Không chỉ là vấn đề lời lãi, cơ quan điều tra
cũng cần làm rõ bản chất của nó và đường đi lắt léo của các dòng tiền
[tháng 5-2011, PVFC lại bán 27.000m2 đất này cho Seabank AMC (công ty
mua bán nợ của Seabank) với giá không lời, không lỗ].

Khoản tiền 1.510 tỷ mà PVFC trả cho thương vụ nửa sân Chi Lăng đã giúp Phạm Công Danh có “lực” để mua TrustBank từ tay Hà Văn Thắm, có vai trò như bàn tay của một bà đỡ giúp Danh “đẻ ra” ngân hàng Xây Dựng.

Mặc dù Hà Văn Thắm có quan hệ với Nguyễn Xuân Sơn trước, nhưng trên thực tế, Đinh La Thăng là người cung cấp oxy cho Ocean Bank. Nếu Đinh La Thăng không quyết định góp 800 tỷ đồng (20% vốn) và “lái” phần lớn dòng tiền của PVN chảy qua Ocean Bank thì ngân hàng này đã khó mà tồn tại [Từ
thời Thăng làm Chủ tịch Tập Đoàn Dầu khí gần như tất cả các công ty
thành viên của PVN đều phải mở tài khoản tại Ocean Bank; tổng cộng PVN
đã đem hơn 50 nghìn tỷ đồng gửi Thắm].

Khi Thắm “chìm” theo Đại Dương – OceanBank bị mua với giá 0 đồng – PVN không chỉ mất 800 tỷ VND góp vốn (theo quyết định của Đinh La Thăng) mà còn kẹt “dưới đáy” Đại Dương hơn 10 nghìn tỷ (bao gồm cả 70 triệu USD của Vietsopetro). Sau Nguyễn Xuân Sơn, còn có một danh sách đen liên quan đến khoản lại quả – lên đến 544 tỷ đồng – mà Thắm “chi ngoài hợp đồng” cho lãnh đạo của PVN thời Đinh La Thăng làm Chủ tịch.

Xét cả về tính chất vi phạm pháp luật và quy mô tổn thất, Tập đoàn Dầu khí thời Đinh La Thăng không khác gì một Vinashin. Sở dĩ PVN không đắm ngay như Vinashin là nhờ PVN không phải vay ngân hàng. Ngoài khoản PVN được “vay” 500 triệu USD từ tiền bán dầu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn cho phép PVN “tạm giữ” những khoản tiền khổng lồ mà Tập đoàn này lẽ ra phải nộp vào ngân sách. Nguồn tài nguyên trong lòng biển của quốc gia mà tập đoàn Dầu khí được giao khai thác đã bị Đinh La Thăng đổ trăm nghìn tỷ xuống biển, xuống sông.

PS:

I. Thực tế ở PVN cho thấy, tham nhũng ở VN không chỉ do quyền lực chưa được chế ngự mà còn do những khoảng tối giao thoa giữa khu vực kinh tế tư nhân và kinh tế nhà nước, được dung dưỡng bởi các quan chức tha hóa. Những kẻ biết sợ sẽ ráng làm ra chút ít rồi mới “ăn”. Những kẻ trâng tráo thì phá tới nơi để “ăn” tàn, “ăn” mạt.

Muốn chống tham nhũng, không chỉ phải tiến tới nhà nước pháp quyền mà nhà nước còn phải từ bỏ vai trò kinh doanh (các công ty nhà nước chỉ được lập ra là chỉ để cung cấp những dịch vụ công mà tư nhân không làm). Tuy nhiên, trước khi có nhà nước pháp quyền, nếu không vạch mặt chỉ tên những kẻ trâng tráo nhất, thì không những không bao giờ có nhà nước pháp quyền, mà còn sẽ phải cúi đầu làm nô lệ cho những tên tham tàn nhất.

II. Khi các thông tin về công trình nhà máy sợi Đình Vũ, PVN đầu tư gần chục nghìn tỷ giờ đang phải trùm mền được công bố, biết việc Đinh La Thăng để cho nhà thầu tráo “dây chuyền thiết bị kéo sợi” xuất xứ Đức, theo thiết kế, thành dây chuyền Trung Quốc, hy vọng các bạn sẽ nhận biết Thăng là người “thân gì”.

Huy Đức

(FB. Trương Huy San)

Advertisements

2 comments on “CXN _101816_11 710_ Hoan hô Huy Đức, hoan hô Đinh Thế Huynh (nhờ có “văn hóa khinh bỉ tham nhũng” nên HĐ mới tự do viết bài chống tham nhũng như thế này). Hoan hô VN chống tham nhũng kiểu Bố Già của Mỹ, bắt ruồi, nhốt ruồi Hà Văn Thắm vào trại giam, rồi ruồi khai ra hổ, lúc đó mới có bằng chứng bắt hổ, đó là cách Mỹ bắt Mafia The God Father, ai xem phim thì biết. Bố Già thì quá ma mãnh để lách luật tham nhũng. Băng Đảng Mafia có luật xử bắn bất cứ thành viên Mafia nào hợp tác, khai báo với CS Mỹ (DLT, HĐ, VĐT, TXT, mocking anti-corruption): Huy Đức – Các thương vụ khuất tất Đinh La Thăng đổ hàng trăm nghìn tỷ xuống sông.

  1. “Chúng tôi tha thiết muốn làm hiệu quả, vì nói mà không làm là mất uy tín, không của cá nhân ai mà của Đảng, Nhà nước.”. Phen nầy:
    1/ Đinh La Thăng đổ hàng trăm nghìn tỷ xuống sông. (lớn quá lớn luôn)
    2/ Nguyễn Phú Trọng đổ hết uy tín của Đảng, Nhà nước. (Nguyễn Phú Trọng vô cùng tự hào về Đinh La Thăng, tuyệt đối tin tưởng Đinh La Thăng, giao cho Đinh La Thăng quá nhiều trọng trách, …)
    Nguyễn Phú Trọng sẽ chứng minh là đảng CSVN có bản chất là đảng CƯỚP, tham lam, tàn ác, không lo gì cho dân, chỉ chăm toan tính cho lợi ích của đảng CSVN mà thôi.
    Chờ xem Nguyễn Phú Trọng sẽ ĐÓNG KỊCH, LỪA ĐẢO 93 triệu dân như thế nào, Nguyễn Phú Trọng VÔ LIÊM SĨ, mặt dạn mày dày như thế nào.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s