Nguyễn Nhân Trí – Mê Tín trong Phật Giáo

http://quanvan.net/2017/01/13/nguyen-nhan-tri-me-tin-trong-phat-giao/

January 13, 2017 quanvan *Báo Tổ Quốc, Nguyễn Nhân Trí, ZZĐ-file-Cộng tác 1

“Mê tín” thường được hiểu là “tin vào những gì mê hoặc, sai lầm”. Có một định nghĩa nữa, khách quan hơn, đó là “những niềm tin hay ý niệm phát xuất từ lòng dễ tin không dựa trên lý lẽ hay kiến thức – nhất là khi những niềm tin hay ý niệm nầy không cần có bằng chứng vững vàng và đầy đủ.”

Tôi cho rằng đa số quan điểm tín ngưỡng và thực hành trong Phật Giáo ngày nay nằm trong hai định nghĩa trên.

Theo tôi, tôn giáo mang hai bản chất cơ bản đó là huyễn hoặc và nô lệ hóa. Phật giáo không là một trường hợp ngoại lệ.

Khi nói về “huyễn hoặc”, tôi muốn đề cập đến vô số những huyền thoại diễn tả thần phật, tiên thánh, ma quỷ, phép mầu trong hầu hết tất cả kinh điển Phật giáo.

Theo tôi, các huyền thoại đó không phải là nền tảng cơ bản trong triết lý của Thích Ca Mâu Ni. Theo tôi, nếu nhìn kỹ vào lịch sử Phật Giáo thì sẽ thấy là những huyền thoại đó đã được tăng sư, chủ yếu là của phái Đại Thừa, thêu dệt thêm trong quá trình truyền chép kinh điển qua nhiều thế kỷ. Nói cách khác, theo tôi thì đa số những gì truyền dạy trong Phật giáo Đại Thừa đều là mê tín dị đoan; còn nguyên lý tín ngưỡng của Phật giáo Tiểu Thừa thì tuy phản ảnh trung thực hơn những gì Thích Ca đã dạy nhưng cũng vẫn không tránh khỏi nhiều vấn đề huyền bí huyễn hoặc.

Hậu quả tai hại nhất của sự “huyễn hoặc” nầy là hiện tượng mê tín dị đoan lan tràn trong Phật Giáo. Đây là vì tăng ni, và Phật tử đại chúng, đã đem các huyền thoại kể trên ra để biến chế ý tưởng cơ bản của Phật pháp và pha trộn những tín ngưỡng dân gian khác vào nhau để tạo thành phương cách thực hành đạo pháp của họ.

Có những mê tín dị đoan rất rõ rệt hiện đang phổ biến tại nhiều chùa chiềng trong và ngoài nước Việt Nam như cúng sao giải hạn, cầu vong, cầu siêu, cầu phước, bói toán, xin xâm, xin keo, chuộc giải bùa ngải, coi ngày, coi tuổi, cúng đốt vàng mã, v.v. Nếu chính các tăng ni sư thực hành những điều nầy thì trách sao Phật tử đại chúng chẳng noi gương làm theo.

Ngoài ra còn có một dạng mê tín dị đoan khác khó nhận thấy hơn vì qua nhiều thế kỷ chúng đã được che đậy dưới lốt áo “Phật pháp”. Dạng mê tín dị đoan nầy liên quan đến các khái niệm như “Tây Phương Cực Lạc”, “đầu thai”, “nhân quả” mà tôi trình bày chi tiết ở các tiểu luận khác.

Yếu tố “nô lệ hóa” trong Phật Giáo tuy không rõ rệt bằng nhưng vẫn mạnh mẽ và lan tràn tương tự như trong các tôn giáo độc thần như Thiên Chúa Giáo, Do Thái Giáo và Hồi Giáo.

“Nô lệ hóa” là vì tín đồ Phật Giáo vẫn bị đe dọa bởi những ý niệm như thất đức, tội lỗi, v.v. cũng như bị khuyến dụ bởi những hứa hẹn như Niết Bàn, có phước, được phù hộ, v.v. “Nô lệ hóa” là vì Phật tử có khuynh hướng tòng phục sư tăng vì tin rằng họ có những quyền phép đặc biệt để cứu độ Phật tử, nắm giữ tiêu chuẩn đạo đức, có đạo đức hơn người “thường”, v.v.

Ngoài ra, Phật giáo cũng không tránh được cái tệ nạn khi giới tu sĩ lạm dụng Phật pháp để phục vụ ích lợi riêng. Những lợi ích riêng nầy mang đủ dạng từ tiền bạc, địa vị, uy quyền, chính trị cho đến tình cảm, tình dục.

Phương cách thực hành của Phật Giáo trong xã hội có nhiều khiếm khuyết trầm trọng.

Thí dụ, nhìn vào các bảng tuyên dương công đức, sổ vàng cúng dường chiếm ngữ ngay tiền sảnh các chùa miếu cùng với việc các “thầy” chú trọng vào việc gây quỹ để tranh nhau xây cất chùa lộng lẫy huy hoàng, dựng tượng Phật to lớn vĩ đại, v.v, tôi không khỏi kết luận rằng phần lớn cái gọi là đạo Phật ngày nay đã bị lạm dụng để biến thành một phương pháp mưu lợi cầu danh.

Có người cho là là vì tôi không hiểu thuyết Phật nên mới kết luận như vậy. Vì vậy tôi cần nhấn mạnh là ở đây tôi không nói về lý thuyết cơ bản của Phật Giáo. Ở đây tôi đang nói về cái Phật Giáo đang được vô số (đại đa số) Phật tử tin, áp dụng và thực hành ngày nay.

Có người cho rằng tôi không nên dựa trên sự hiểu biết và cách thực hành của một số Phật tử để đánh giá Phật Giáo. Để trả lời tôi sẽ dùng một sự so sánh giữa tôn giáo và ngôn ngữ dưới đây.

Trong ngôn ngữ thỉnh thoảng có những từ ngữ mới được đặt ra bởi ai đó; nếu các từ ngữ mới nầy được nhiều người hiểu, dùng và phổ biến sâu rộng thì chúng sẽ trở thành một phần của ngôn ngữ ấy (và nếu ít ai dùng đến thì chúng sẽ dần dần biến mất đi).

Trong ngôn ngữ cũng thường có nhiều từ ngữ mà ý nghĩa nguyên thủy của chúng được thay đổi dần theo thời gian và bối cảnh xã hội; nếu đủ số người hiểu và dùng chúng theo cách mới thì chúng sẽ dần dần chính thức mang những ý nghĩa mới.

Tôn giáo cũng tương tự như ngôn ngữ. Ý nghĩa và đặc thù của mỗi tôn giáo được xác định và biến đổi bởi những gì số đông tín đồ hiểu biết, nhìn nhận và thực hành.

Tôi biết rằng những điều tôi diễn tả ở trên đều chỉ là những sự kiện và hiện tượng mà tôi thấy về Phật Giáo chớ không phải là lý thuyết nguyên thủy thật sự của Thích Ca. Nhưng đây chính là cái lý thuyết và bản chất của cái Phật Giáo mà đa số Phật tử nhận biết và thực hành. Bất kể lời Thích Ca thật sự truyền dạy ra sao đi nữa, chỉ có cái hình thức của đạo Phật mà đa số Phật tử đang hiểu và hành là cái đạo Phật được mọi người nhận diện. Và đây cũng chính là cái đạo Phật mà tôi đánh giá.

Tôi cho rằng phần đông Phật tử ngày nay đều mê tín và phần đông chùa chiềng sư sãi đều mưu lợi cầu danh cả. Tuy tôi không có dữ kiện đầy đủ để đưa ra con số chính xác nhưng theo những gì tôi nhìn thấy thì tôi cho rằng đại đa số Phật tử và tăng sư nằm trong thành phần nầy.

Cách truyền dạy Phật Giáo cũng giống như các tôn giáo khác, Phật tử dựa vào giới tăng lữ để truyền giảng Phật pháp. Giới tăng lữ cũng đóng vai trò lãnh đạo trong việc xác định và phổ biến các quy luật từ việc nghi lễ, cúng bái cho đến tiêu chuẩn đúng sai, xấu tốt lẫn phong cách sinh hoạt trong đời sống hàng ngày. Thế mà qua không biết bao nhiêu thế hệ nay, vô số tăng sư qua lời nói và hành động của họ đã bóp méo lý thuyết Phật pháp cơ bản và truyền dạy những điều sai lầm mà theo tôi chỉ đáng liệt vào mê tín dị đoan.

Một thí dụ tiêu biểu và quảng bá rộng rãi nhất là quan niệm nếu tụng niệm bao nhiêu hồi kinh gì đó, cầu thỉnh hình tượng Phật gì đó đem về nhà thờ, cúng dường bao nhiêu tiền hay xây cất trùng tu chùa miếu gì đó, v.v. thì sẽ được nhiều phước đức và do đó sẽ được phù hộ cho tai qua nạn khỏi, làm ăn phát đạt, gia đình êm ấm, tình duyên thuận lợi, v.v. Đây là một cách mà “luật Nhân Quả” và khái niệm “nghiệp phước” đã và đang được diễn giảng và truyền bá lan tràn trong Phật Giáo. Đây cũng là lý do chính tại sao vô số Phật tử đến chùa xì xụp bái lạy trước các hình tượng Phật sơn son thếp vàng lộng lẫy.

Có người cho rằng Phật tử làm những điều đó không có hại gì cho ai cả. Tôi cho rằng tuy không trực tiếp làm hại đến ai nhưng cách diễn giải sai lầm về luật Nhân Quả nầy đi ngược hẳn với lời dạy của Phật rằng “tự mỗi người phải hành đạo để tự giải thoát mình vì không ai, kể cả Phật, có thể cứu độ ai khác được”.

Và những quan niệm sai lầm loại nầy cũng dẫn đến những phương cách hành đạo kỳ hoặc. Thí dụ như nhiều Phật tử được dạy rằng nếu trả tiền cho người khác tụng kinh thì họ cũng được phước giống như tự họ tụng kinh. Việc trả tiền nầy thường được Phật tử dùng một mỹ từ là “cúng dường”. Nhiều người tuy muốn có phước nhưng vì không có thời giờ, hay kiên nhẫn, tụng kinh nên thường “cúng dường” cho các tăng sư để tụng kinh thay thế giùm họ.

Trong những năm gần đây, phương cách hành đạo kỳ hoặc vừa kể trên đã bước thêm bước nữa để trở thành quái đản: nhiều vị tăng sư dùng thời giờ rảnh rỗi để tụng sẵn trước những tạng kinh “thịnh hành”. Những vị tăng sư nầy ghi sổ cẩn thận số lần họ đã tụng các tạng kinh nầy; đến khi Phật tử nào cần thí dụ như 120 thời kinh Pháp Hoa chẳng hạn thì họ chỉ cần trả một số tiền đã quy định trước cho một vị tăng sư rồi vị nầy sẽ “hồi hướng” 120 thời kinh Pháp Hoa (mà ông đã tụng sẵn rồi) qua cho Phật tử trên. Vị tăng sư nầy rồi sẽ xóa bỏ 120 thời kinh Pháp Hoa ra khỏi danh sách lưu trữ của ông. Việc tụng kinh trả tiền đã phổ biến thành một hệ thống kinh doanh có quy củ, bài bản hẵn hòi.

Tôi cũng thường phê bình về những chuyện thờ cúng rườm rà, lọng đón, chuông đưa, khẩn cầu Trời Phật, bái lạy tăng sư, đúc tượng, phóng sinh, v.v. thường thấy ở các chùa chiềng.

Nhiều người cho rằng đó chỉ là đặc thù của Phật giáo khi tín đồ muốn biểu hiện lòng tin của họ một cách công khai giữa chốn đông người. Và họ cho rằng vì thế thì không nên chấp nhất mà phê bình, chỉ trích làm gì nhất là khi những việc làm trên tuy không đúng với thuyết Phật dạy nhưng cũng không làm hại đến ai cả.

Trước nhất, những người đó không thấy rằng chuyện hành đạo trái hẳn với thuyết Phật dạy như vậy thật ra có tác dụng làm hư hoại cả đạo lý lẫn hành giả của Phật giáo. Nói cách khác nó làm hư hoại chính các Phật tử như họ và làm hư hoại cả hệ thống triết lý, tư tưởng của Phật Giáo. Những chuyện làm nầy tạo ra cơ hội để các tăng sư gian tham mưu danh cầu lợi dễ dàng, làm cho Phật tử càng ngày càng ngu muội hơn cũng như hao công tốn của mà không được lợi ích gì cho quá trình phát triển tâm linh thật sự của họ cả.

Thứ hai, chính cách suy nghĩ và thái độ trên đã gián tiếp dung dưỡng để các điều sai trái trên tiếp diễn và bành trướng mãi trong Phật Giáo.

Những sự việc tệ hại vừa kể trên chỉ là vài thí dụ tiêu biểu của vô số những sự việc tương tự khác phổ biến trong Phật Giáo.

Phần lớn Phật tử, kể cả giới tăng lữ, vì thiếu hiểu biết và vì tham lam nên đã diễn giải sai lạc và áp dụng, thực hành thuyết Phật một cách mê muội.

Dù muốn dù không, Phật Giáo được nhận diện và đánh giá dựa trên những hành động và nhận thức của Phật tử. Những sự việc tệ hại trên rất có thể đã bắt đầu xảy ra ngay từ lúc Phật Giáo mới thành hình; chúng đang thịnh hành ngày nay và hầu như chắc chắn chúng sẽ tiếp tục xảy ra cho đến ngày Phật Giáo tàn lụn.

6 comments on “Nguyễn Nhân Trí – Mê Tín trong Phật Giáo

  1. ôi thời mạt pháp, trắng đen lẫn lộn, rất nhiều người không phân biệt được đâu là chính pháp của Phật.
    1/ Muốn tu học theo Đạo phật hay bất cứ thứ gì cũng phải: ” văn, tư, tu”
    a/ Văn: Phải nghe, nhìn, đọc những lời Phật dạy qua sách vở, sách báo, tăng ni v v…. Đặc biệt nên đọc sách Phật.
    b/Tư: sau đọc, nghe, nhìn những điều Phật dạy rồi thì chúng ta hãy tư duy xem đúng sai ra sao. nếu thấy hợp lý hay gần đúng thì hãy thực hành những điều Phật dạy.
    c/ Hành: hãy thực hành những điều mình đã tư duy. Chỉ có thực hành mới biết lời Phật dạy có đúng không và có phải là mê tín hay không và Đạo Phật có phải là khoa học không

    2/ Trước khi tu hành theo Đạo Phật phải đọc ” triết lý của Đạo phật về thế giới quan và nhân sinh quan”.
    2/Đọc kỹ ” Tứ Diệu Đế”

    3/ Tu theo thứ tự ” Giới, Định, Tụê ”
    a/ Đọc kỹ về giữ giới
    b/ Đọc kỹ về thiền định.
    c/ Bất cứ ai khi tu Thiền đạt các mức cao dần thâm sâu hơn sẽ đạt tâm tĩnh lặng hơn và sẽ làm tụê phát triển. Khi tụê phát triển thì chúng ta sẽ diệt hết tham của ngũ quan và ý. Khi nào chúng ta đạt tâm tĩnh lặng viên mãn thì là thành Phật không phải lăn trôi trong vòng sinh, tử luân hồi.

    Like

  2. Tôi đã tự tu Thiền 7 năm nay tôi thấy Đạo phật là tuyệt vời cho sự sống của nhân loại. Đạo phật là khoa học chân chính của nhân loại. Xin cảm ơn Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

    Like

  3. những nhận xét của tác giả về đạo phật hôm nay lạc đường vào mê tín là có thật.
    phật giáo đai thừa phát triễn mạnh từ khi du nhập vào trung quốc,cũng từ đó phát sinh ra nhiều hủ tục mê tín,do tăng chúng sư sãi tàu còn bị ảnh hưỡng đạo khổng và đạo lão,từ đó kinh điển đã được tăng chúng sư sải tàu cải đổi kinh điển.pg đại thừa Việt Nam ôm nguyên xi kinh điển của tàu về làm gốc cho tăng chúng và phật tử đọc tụng những bọ kinh phương tiện,bỡi đức phật đã nói trước rằng,y kinh giải nghĩa ba đời chư phật bị oan,tôi thí dụ, gió đông đi biển chìm thuyền,niệm danh bồ tát sông tan hết liền,nếu dựa vào sự bỏ lý đễ giãng giải,thì đúng là ba đời chư phật bị oan.nếu ai tin rằng gặp khi giông bão chìm thuyền,niệm danh bồ tát bồ tát cứu,thì hãy thử ra giữa sông sài gòn nhặn cho ghe chìm,niệm danh bồ tát xem bồ tát có cứu ta không???lý kinh là,trong lúc lòng ta nỗi giông bão tham,sân,si,muốn chém giết,muốn cướp của.v.v…người có tu hành mượn danh bồ tát hay danh phật trong 5-10 phúc đễ tâm lắng động vọng tưỡng,thì đâu còn tâm tham sân si,hiểu được như vậy thì tu hành đúng chánh pháp.hay là,ly kinh nhất tự đồng ma thuyết,tại sao ly kinh môt chữ thành ma thuyết,những ai bõ tâm nói pháp,vọng ngoại cầu âm thanh sắc tướng phật và bồ tát,không là ma thì là gì???bỡi phật tức tâm,tâm tức phật,bõ ông phật tâm của mình,mà tìm cầu ông phật ngoài tâm không là ma thì là gì???
    phật giáo tuy đã và đang đi lệch chánh pháp rất nhiều,nhưng ai tu hành tinh thông kinh điển nhà phật,và miên mật hành trì đúng pháp là đang sống trong cục lạc hiền tiền.
    vô tham,sân,si chơn cực lạc,vô kiến,chấp,ngã thị tây phương, người tu hành ở tại ta bà này mà không thấy được tây phương cực là,chờ chết được về tây phương cực lạc là sống trong vọng huyển,không bao giờ biết được tây phương cực lạc,
    giá trị của đạo phật là giúp mọi người tự chuyễn hoá thân tâm,khi ai ai cũng biết cách chế ngự tham sân si thì sẽ biến ta bà thành cưc lạc nhân gian,đó mới đúng ý phật.
    pháp giới nhất chân,phật pháp bất ly thế gian giác./.

    Like

  4. nguyên do suy vong của phật giáo hiện nay.
    1- tăng chúng sư sãi pg đã quy phục thế quyền,chạy theo văn danh lợi dưỡng,không hoành pháp lợi sinh,lại truyền bá mê tín đễ thu lợi lạc,một người trụ trì 2-3 thậm chí cả chục ngôi chùa,chạy theo duc vọng nhân gian chùa to phật lớn,phượng tiện vất chất sang trọng, che mắt thế gian ban ngày ăn chay,ban đêm rượu thịt,cờ bạc,tình dục.v.v…nói tóm sư sãi tăng chúng đạo phật ngày nay hầu như trên 80% tu hành vì danh lợi.đạo phật ngày không suy tàn mới lạ.
    2-những phật tử đại thí chủ là nguyên nhân chính đưa đạo phật vào đường suy đồi,
    họ dùng tiền bạc lẩn xác thịt đễ tăng chúng sư sãi làm những gì theo ý họ muốn,một ông sư đi thuyết pháp chở theo 4-5 bà đại thí chủ xồm xòm phấm son lè lẹt, mùi nước hoa thơm bát ngát,khó sư sãi nào thoát khỏi vòng tục luy của madanggia lẩn tiền bạc bũa giây../.

    Like

  5. Nguoisaigon giải nghĩa rất đúng cốt lõi Phật pháp . Tây phương cực lạc là ngay trong tâm người tu hành đó nếu họ diệt được dần dần sự tham lam của ngũ quan và ý. 84.000 pháp môn của Đạo phật cũng chỉ nhằm diệt sự tham lam này thôi. Nếu diệt hết thì thành Phật ngay cõi trần gian này chứ không phải chờ chết mới lên Tây phương cực lạc. 99,99% sư quốc doanh csvn bây giờ là tà sư chui vào chùa để phá đạo, phá Pháp.

    Like

  6. Đó là cái nhìn “Cưỡi Ngựa Xem Hoa” của Tg Nguyễn Nhân Trí qua định nghĩa về “Mê Tín”. Tgiả nói “Phật giáo không là một trường hợp ngoại lệ” tức “Mê tín trong PG” cũng là tin vào mê hoặc, sai lầm- lòng dễ tín không dựa trên lý lẽ hay kiến thức, không cần có bằng chứng vững vàng và đầy đủ..
    – “Xem Tgiả viết :
    -Tôi cho rằng đa số quan điểm tín ngưỡng và thực hành trong Phật Giáo(PG) ngày nay nằm trong hai định nghĩa ..
    1. ““Mê tín” thường được hiểu là “tin vào những gì mê hoặc, sai lầm”
    2. khách quan hơn, đó là “những niềm tin hay ý niệm phát xuất từ lòng dễ tin không dựa trên lý lẽ hay kiến thức – nhất là khi những niềm tin hay ý niệm nầy không cần có bằng chứng vững vàng và đầy đủ.” “
    -Rồi Tgiả kết luôn
    “Theo tôi, tôn giáo mang hai bản chất cơ bản đó là huyễn hoặc và nô lệ hóa. Phật giáo không là một trường hợp ngoại lệ.”
    -Tgiả ơi là Tgiả! Ông dẫn giải “các cái” cũng nhiều nhưng lại lẫn lộn “Phương tiện” với “Mục đích” rồi gán cho PG là huyễn hoặc và nô lệ hóa .Bước một ,Ông nên xem lại định nghĩa về tôn giáo cho sạch nước cản cái đã :
    Tôn giáo (từ tiếng Latinh religio) mang nghĩa “tôn trọng điều linh thiêng, tôn kính thần linh” hay “bổn phận, sự gắn kết giữa con người với thần linh” .
    -Theo đó “Phật-Pháp-Tăng” mà Đức Phật Thích Ca Mâu Ni tìm ra (Phát Minh-theo ngôn ngữ khoa học) không là Tôn giáo theo đúng định nghĩa của nó .Ông(Tg Nguyễn Nhân Trí) lấy “Râu ông cắm cằm bà” nên cả bài viết nó thành lạc đề.
    -Theo Tgiả “huyễn hoặc”-“ thì đa số những gì truyền dạy trong Phật giáo Đại Thừa đều là mê tín dị đoan; còn nguyên lý tín ngưỡng của Phật giáo Tiểu Thừa thì tuy phản ảnh trung thực hơn những gì Thích Ca đã dạy nhưng cũng vẫn không tránh khỏi nhiều vấn đề huyền bí huyễn hoặc.” . Thiên Hạ biết rõ Huyền bí nhưng không hề huyễn hoặc .Khó hiểu lạ thường chưa giải thích được chứ không phải là không ,không có.Cũng tương tự những Bài toán,Định đề.. chưa chứng minh được không có nghĩa là không được CM về sau.Những Định lý chưa được tìm ra ở hiện tại không có nghĩa là không ,không có.v.v..
    Vậy ” vấn đề huyền bí huyễn hoặc” của Tgiả là không đúng với PG.
    -Xin nói lại cho Tgiả tường ,Tất cả các Pháp của PG chỉ là “PHƯƠNG TIỆN”,còn Mục Đích như Phật Thích Ca nói “TA LÀ PHẬT ĐÃ THÀNH-CHÚNG SANH LÀ PHẬT SẼ THÀNH”.- Thế hóa ra “nô lệ hóa” PHƯƠNG TIỆN ư !?
    – Cuối cùng ,khuyên Tgiả nên xem và ngẩm cho kĩ chẳng hạn “ Vũ Trụ Quan Phật Giáo” , “Duy Thức Học Phật Giáo” “Liên Hoa Kinh” “Thủ Lăng nghiêm”.. rồi khi đó “Khẩu Nghiệp” cũng chưa muộn kẻo mang một trong các ngũ tội vô giáng là “Nói lời vọng ngữ” đấy !
    ..
    Ps : Và Lục Tổ Huệ Năng có câu kệ –
    “ Bồ đề vốn không cội-Gương sáng diệt phi đài-Bổn lai vô nhứt vật-Hà xứ lụi trần ai”
    Bổn lai vô.. mà còn có gì là Mê với Tín ! hử Tgiả ! Nam mô a di đà phật!

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s