Dân chủ, tự do bắt đầu từ đâu?

http://www.vande.org/2017/06/dan-chu-tu-do-bat-au-tu-au.html

internal_controls_lock.jpg
Ảnh minh họa

Nộ Thủy

Kỳ 1: Cái giá của tự do

Không có một sự tự do nào là không trả giá và cũng không có một nền dân chủ nào là không hình thành từ đống đổ nát phi dân chủ. Vấn đề cần bàn ở đây là trả giá như thế nào cho tự do và đống đổ nát nào cho dân chủ xây lại nền móng, đổ nát ra sao?

Ở khía cạnh thứ nhất: Trả giá như thế nào cho tự do? Đây là một khái niệm hết sức mơ hồ bởi tự do tùy thuộc vào định nghĩa cá nhân. Người Công giáo có định nghĩa tự do của Công Giáo, người Phật Giáo có định nghĩa tự do của Phật Giáo và các tôn giáo khác lại có định nghĩa tự do riêng của họ. Các đảng phái cũng vậy, đảng Cộng sản có định nghĩa về tự do của họ và các đảng tiến bộ khác trên thế giới cũng có định nghĩa tự do riêng. Nhưng chung qui vẫn có một mẫu số chung mà toàn bộ loài người đều phải chấp nhận và hướng tới. Những ai đi ngược mẫu số chung này đều đi ngược với tự do.

Ví dụ, tự do của Phật Giáo và Công Giáo, định nghĩa có thể ngược nhau. Người Phật tử với tâm niệm chống sát sinh và chay tịnh, họ sẽ không bao giờ nhìn thấy tự do của một người đang hưởng khoái cảm tột đỉnh của tự do khi đang ngồi nhâm nhi một con tôm hùm trong nhà hàng. Bởi trong cái nhìn của họ, sát sanh con tôm hùm nghĩa là đang tự ràng buộc mình vào hệ thống nghiệp triền miên từ kiếp này qua kiếp khác. Nên chi người ngồi ăn con tôm hùm ngon lành và khoái chí kia là kẻ đang mất tự do. Ngược lại, một tín đồ Công giáo lại nhìn thấy các ni sư quá mất tự do khi họ phải tự khép mình vào hệ thống duyên, nghiệp, chay tịnh và các giới luật khắt khe. Xin lưu ý, tham chiếu của các ví dụ này là các người tu chân chính trong các tôn giáo chứ không phải các đạo sĩ, tu sĩ trá hình đầy rẫy trong xã hội Việt Nam hiện nay.

Các đảng phái chính trị cũng có những định nghĩa tự do đôi khi trái ngược nhau, ví dụ như người Cộng sản không phải vô căn cớ mà họ tồn tại và dám tuyên bố nước Việt Nam có tự do, có dân chủ, thậm chí “dân chủ gấp vạn lần các nước dân chủ”. Bởi họ nói điều này trong định nghĩa tự do và dân chủ của họ, với người Cộng sản, đứa con của thuyết duy vật biện chứng và đã biến chứng theo thời gian thành những cổ máy vật chất trong thế giới loài người, tự do của họ là ăn, mặc, ở. Nơi nào đói, họ sẽ mang các suất cứu trợ đến để cầm hơi, nơi nào cần lấy đất đai và tài nguyên để phát triển có lợi cho Cộng sản, họ sẵn sàng “đạp qua phương tiện để đi đến cứu cánh” bằng cách lấy không thương tiếc với luận điệu “chấp nhận mất thiểu số để được cho cả một dân tộc”.

Hình ảnh ông Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân quận 1, Sài Gòn đứng tranh cãi, thậm chí sỉ vã, mặt đằng đằng sát khí và điệu bộ hằng học nói với người phụ nữ đại diện khách sạn New Word rằng “Chị không thể đem quyền lợi của 16 triệu dân trong thành phố mà đổi lấy quyền lợi của chị!” là một minh chứng khá mới mẽ về cái gọi là mượn danh đa số (chẳng có liên quan gì) để đè áp thiểu số. Và họ vẫn có tự do, đó là tự do hưởng thụ trong những cuộc đập phá mang tính đàn áp như đã thấy. Lời ông Hải nói có thể là lời nói thật tự đáy lòng của ông ta, bởi ông chỉ hiểu biết chừng đó, dùng quyền lực để thực hiện sự hiểu biết của mình và cho dù có dùng đục gỗ đục hộp sọ của ông để nhét cái tự do thế giới vào thì tự do của ông vẫn quanh quẩn trong mấy thứ lý luận mà ông đã được học từ nhỏ, nó nuôi ông lớn lên và cho ông nhà cửa, xe cộ, sự giàu có sau này. Cái gì tạo ra niềm in, sự đam mê và hi vọng thăng tiến thì ấy là tự do. Tự do của người Cộng sản là vậy, bởi nó nằm trong hệ qui chiếu Cộng sản xã hội chủ nghĩa, không hơn không kém!

Ngược lại, định nghĩa về tự do của các nhà hoạt động đấu tranh cho tự do, dân chủ Việt Nam thì dựa trên tiêu chí tự do ngôn luận, tự do trí tuệ, tự do tâm hồn, tự do báo chí, tự do kinh tế, tự do viết lách, tự do hoạt động nghệ thuật, văn hóa và chính trị… Những tiêu chí của các nhà hoạt động đưa ra rất trùng khớp với tiêu chí tự do của thế giới tiến bộ. Nhưng lại có vẻ trái nghịch với tự do của thế giới Cộng sản. Điều này dẫn đến sự trả giá không đáng có cho cả Cộng sản và những nhà đấu tranh. Sự trả giá này đôi khi lại đi ngược với tiến trình đấu tranh tìm tự do, dân chủ cho con người.

Điều dễ nhìn thấy nhất của việc trả giá cho tự do của cả nhà đấu tranh và đảng Cộng sản Việt Nam là bạo lực. Bạo lực, sự phân tán và lòng người trở nên vô cảm đang ngày càng xâm chiếm, tạo thành sinh quyển chung trong xã hội Việt Nam hiện nay. Tôi xin khuôn giới sự mâu thuẫn cũng như các dẫn chứng này trong trường hợp rất phổ biến hiện nay với những người không kiềm chế được bạo lực, bạo lực hành động và bạo lực ngôn ngữ.

Ở phía nhà nước Cộng sản, họ đã mất tự do ngay trong hệ qui chiếu về tự do của họ, chính sách công an trị cũng như bạo lực cướp chính quyền thời gian mới hình thành và bạo lực giữ chính quyền, duy trì chính quyền hiện nay. Về phía các nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, không ít các nhà đấu tranh bị nhiễm thói bạo lực một cách thụ động và đến khi họ thực sự bạo lực, mọi hành vi của họ đều mang tính bạo lực mà họ không hề thấy điều đó, thậm chí bạo lực của họ được xem như một chuẩn mực đấu tranh và tạo ra hiệu ứng đám đông không nhỏ. Điều này hết sức nguy hiểm cho tương lai dân tộc. Vậy Cộng sản bạo lực kiểu gì và nhà đấu tranh bạo lực kiểu gì?

Cộng sản bạo lực từ hành động đến ngôn ngữ và họ đã khéo bẫy nhà đấu tranh vào chỗ bạo lực một cách tài tình để dẫn đến tình trạng mất niềm tin trong thế giới tiến bộ. Muốn hay không muốn thì cũng phải xác nhận một sự thật là hiếm các nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam tạo được thiện cảm, niềm tin và sự ủng hộ từ cộng đồng quốc tế. Bằng chứng của điều này là hầu hết tài chính của các nhà đấu tranh dân chủ dựa vào nguồn chủ yếu từ cộng đồng người Việt hải ngoại chứ hiếm có nhà đấu tranh nào nhận được sự ủng hộ từ tài chính đến đường lối từ những tổ chức dân chủ, phi lợi nhuận quốc tế. Trong khi đó, nguồn thứ hai mới là nguồn mạnh và tạo đà được nhiều nhất.

Nhà nước Cộng sản đã tạo ra những đội dư luận viên ngay khi các tổ chức xã hội dân sự, các đảng phái ra đời và tinh thần đấu tranh của các nhà đấu tranh hưng phấn nhất. Trách nhiệm của các dư luận viên không phải là để định hướng thông tin và bút chiến, đấu khẩu với giới đấu tranh dân chủ, tự do. Mà trách nhiệm chính của họ là chọc tức, khích tướng để dẫn đến bạo lực ngôn ngữ. Họ luôn ném bạo lực ngôn ngữ về phía các nhà đấu tranh để chọc tức. Và họ đã thu được kết quả đáng sợ, có nhiều nhà dân chủ đã mất bình tĩnh và dùng đến ngôn ngữ phi dân chủ, phi tự do, hay còn gọi là bạo lực ngôn ngữ để thóa mạ, trả đũa các dư luận viên.

Và đỉnh điểm của vấn đề này là cả hai bên đều mất kiềm chế, dư luận viên thỏa sức khủng bố tinh thần nhà đấu tranh và nhà đấu tranh cũng không ngần ngại mắng sả, mạ lị các dư luận viên. Không thiếu các nhà đấu tranh gọi dư luận viên là ‘dư lợn viên’ và Hồ Chí Minh là ‘Hồ Chó Minh’. Nhìn bề ngoài thấy đơn giản nhưng thực ra, đây là cái bẫy, và các nhà đấu rtanh, thậm chí một số người đứng đầu đảng phải đã rơi vào cái bẫy của dư luận viên, đã đụng đến bạo lực ngôn ngữ và dùng nó như một phương tiện hằng ngày.

Nộ Thủy

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s