MẤT NƯỚC VÌ CÓ QUÁ NHIỀU … ĂN CƠM CỤ NGÔ THỜ HỒ CHÍ MINH (NĐD)

Thích Nhất Hạnh là một tên bưng bô cho việt cộng. Nhưng việt cộng cũng chẳng cho bưng bô.

LDS

Năm 1962 , TT Ngô Đình Diệm cấp một số học bổng cho các sinh viên học giỏi du học Mỹ và Âu Châu , trong đó có Đại Tả Tư Lệnh Không Quân Nguyễn Xuân Vinh học ở University of Colorado và Đại Đức Thích Nhất Hạnh học ở Princeton University .
Tháng 6 , 1962 ĐT NXV – ĐĐ TNH rời VN du học Mỹ .

THÍCH NHẤT HẠNH : Ăn Cơm CỤ NGÔ Thờ HỒ CHÍ MINH !

Có điều rất đau buồn cho dân tộc và quê hương Việt Nam là ngay sau đó Thích Nhất Hạnh gia nhập Nhóm Thiên Tả Phản Chiến Mỹ để bôi nhọ lính Mỹ và hạ nhục Miền Nam và Quân Lực VNCH … ca tụng và ủng hộ HCM và CS BV xâm lăng miền Nam .

Uổng công học bổng Cụ Ngô !

Năm 1966 , lợi dụng

chiếc áo cà sa , TNH đánh mất lương tâm, để ra trước Thượng Viện Mỹ tố cáo : ” Không Quân Mỹ và KQ VNCH cho bỏ bom bắn giết và phá hủy hơn 300 ngàn căn nhà dân ở Bến Tre , và đã giết hơn 300,000 người dân Bến Tre ”

Đôi Dép Râu Dẫm Nát Đời Trai Trẻ
Nón Tai Bèo Che Khuất Nẻo Tương Lai !

Mẹ VN khóc và tiêc cho một người có học , trí thức nhưng phản bội quê hương : Ăn Cơm Cụ Ngô lại đi thờ CS HCM

Về làm chi, rồi mai lặng lẽ ra đi

Không hiểu nổi một bậc trí thức như TS Nhất Hạnh !

Ông tuyên bố những điều thật lăng nhăng, hoàn toàn không phản ảnh sự thật khi muốn thực hiện mục đích chống chiến tranh của ông.

Nếu chống chiến tranh thật sự, thì phải chống từ cái NGUỒN của nó, tức là Cộng Sản Bắc Việt (và đám Ma Quỉ sau lưng của Hồ Chí Minh tức là Tàu cộng và Liên Sô đã có âm mưu thôn tính Miền Nam – đang sống thịnh vượng hơn Miền Bắc). Tại sao “Làm Cho Dân Đói” lại là một chủ trương của đảng CS thời ấy (và ngay cả bây giờ cũng vậy, nếu nhìn rõ mọi vấn đề trong nước trong thời điểm khoảng mươi năm nay!) ??? Nói thông thường là “hãy để lịch sử phán xét”, hoặc “chỉ có Trời biết” !!!

Thế mà thầy Nhất Hạnh nhà ta: Nỡ nào ! Sống bằng tiền bá tánh nhưng làm những chuyện có hại cho Đất Nước và DânTộc Việt Nam, tức là giết bá tánh, tạo ra hậu quả hàng chục triệu người đang sống trong lầm than dưới chế độ Cộng Sản. Nhà lầu càng nhiều, đường xá càng đồ sộ, mà người ĐÓI càng tăng thêm, đến nỗi nhiều con dân VN phải bỏ quê hương đi làm lao động xứ người (mà nhiều khi không đủ tiền gửi về cha mẹ). Trong lúc ấy thì công nhân Trung quốc tràn ngập đất nước Việt Nam, chiếm tất cả công ăn việc làm của người Việt, thì Nguyễn Phú Trọng và các đối thủ của hắn (âm mưu giết nhau hàng ngày để giành quyền lực) thì tiền rủng rỉnh, ít thôi, không biết là mấy mươi hay hàng trăm triệu Đô La Mỹ cho tài sản RIÊNG của mỗi thằng! Nếu ai không biết nhỏ một giọt nước mắt cho Số Phận Người Việt Nam (mất quê hương trên chính Đất Mẹ của mình), thì người ấy cũng không còn là người Việt Nam, y hệt như mấy thằng trong băng đảng Nguyễn Phú Trọng! Muốn chửi thề: Con Đĩ Mẹ nó, thằng thái thú khốn nạn ! (Xin độc giả bỏ qua cho).

Những ca sĩ, hoa hậu hay những phồn vinh giả tạo (như Việt cộng thường nói) không phải là bộ mặt thật của Việt Nam, mà phải kể đến những đói kém, những thiếu thốn của trẻ con Việt Nam (là tương lai của đất nước), phải đi học bằng cách đu dây hoặc lội nước trong mùa lạnh để vượt qua sông, phải ăn côn trùng, chuột, ếch nhái để đỡ đói trong ngày học. Bọn Cộng Sản Việt Nam chỉ có gốc gác và tiếng nói Việt Nam, nhưng dòng huyết quản là của loài ác quỉ.

o-nhuc-pgvn.jpg

Ngày xưa tôi rất ái mộ TT Nhất Hạnh, nghiến ngấu “Nói với Tuổi Hai Mươi” của ông, đọc những bài thơ tự do mượt mà của ông trong Hải Triều Âm, đọc những sách của ông được nhà Lá Bối xuất bản, thích giọng văn nhẹ nhàng của ông mà tôi đã chịu ảnh hưởng rất nhiều. Cũng từ đó, tôi cũng đọc Kinh Lăng Nghiêm, đã thấy những dòng văn trong sáng khi Phật Thích Ca thuyết giảng. Tôi đoán lối hành văn của TT Nhất Hạnh ảnh hưởng từ đó.

Khoảng sau năm 1980 ở Nam Cali, tình cờ đến một tiệm Nails của người bạn, trong lúc chờ anh ta, tôi chợt thấy tạp chí “California magazine” để trên bàn cho khách chờ ngồi đọc. Có một bài viết rất trang trọng về TT Nhất Hạnh ở trong đó. Họ gọi ông là một thiền sư xuất chúng, sau khi thiền sư Suzuki (thành lập thiền viện San Francisco) qua đời thì các Phật tử trong ban điều hành tranh đấu dành quyền lực, giữa các đệ tử (triệu phú) ở Thụy Điển và mấy người ở Mỹ. Chính TT Nhất Hạnh đã củng cố lại nền nếp cho thiền viện San Francisco. Cũng không lạ, chung quanh cái hào quang của các thầy thì không thiếu những Phật tử ăn nên làm ra. Chung quanh những nhà tu Phật giáo dù ở cấp nào cũng có những đệ tử giàu có ở chung quanh. Ở Việt Nam có bà Dầu Cù Là McPhsu (?) hầu thầy Thích Hộ Giác, và thầy Thích Tâm Giác cũng luôn có những bà tìm cách để tiếp cận như có lần tôi đã chứng kiến.

Cũng trong thập niên ’80, khi rảo các tiệm sách, tôi thấy vài tạp chí của Mỹ có đăng những bài viết của TT Nhất Hạnh, và trong thời điểm đó, một số tài tử Hollywood cũng hướng về Tây Tạng và triết lý Đông phương, trong một hiện tượng gần như là một phong trào thời trang. Chỉ biết về Thiên Chúa giáo không thôi thì không “cool”. Phải biết về Tây Tạng huyền bí. Hình như dạo đó sau khi Steve Jobs bị chính cái anh (từ hãng Pepsi Cola) mà mình tuyển về Apple làm giám đốc đã lập mưu đảo chánh (từ đó Apple xuống dốc), thì Steve cũng đã về Ấn Độ tĩnh tâm hay tìm chân lý gì đó… Trở lại chuyện thầy Nhất Hạnh, Đời vây quanh Đạo. Và không hiểu sao Đạo bị đốn ngã đến mức khiến cho thầy Nhất Hạnh quên cả sự thật – ngược hẳn lại những sự tỉnh táo trong các tác phẩm mà ông đã viết từ trước.

Thầy đã phản bội lại chính nghĩa chiến đấu để Bảo Vệ Tự Do của Miền Nam, một điều vô cùng khó hiểu. Và cũng khó tha thứ, khi thầy dùng sự tự do và phương tiện truyền thông mà phương Tây cung cấp để Bóp Méo Dư Luận và đẩy Miền Nam vào gọng kềm của tập đoàn Cộng Sản VÀ TOA RẬP VỚI HÀNH ĐỘNG KHỐN NẠN CỦA BỌN MỸ, KỂ TỪ KISSINGER CHO TỚI ĐÁM PHẢN CHIẾN, ĐỂ BÁN ĐỨNG MIỀN NAM TỰ DO CHO MỘT CHẾ ĐỘ MAN RỢ MIỀN BẮC (như Dương Thu Hương đã tâm sự). Vì muốn rút chân khỏi Việt Nam một cách hèn hạ, người Mỹ đã ém nhẹm việc Cộng Sản Bắc Việt kêu cứu đầu hàng (1973) để lùa Miền Nam vào bàn của cái gọi là “Hiệp Định Paris” với những màn đe dọa ông Thiệu đủ điều ! Chính phủ Mỹ đã chẳng những Mắc Nợ Máu đối với nhân dân Miền Nam (VNCH) mà còn Mắc Nợ Máu đối với toàn thể dân Việt ở Miền Bắc lúc ấy Đang Chờ Miền Nam ra giải phóng !

Trong một YouTube mới đây, cụ Luật Sư Trần Thanh Hiệp bên Pháp đã định nghĩa lại hai chữ “Trí Thức”. Nó không phải là có nhiều bằng cấp, hay có sự hiểu biết sâu rộng, nhưng mà là làm được gì để có những Đóng Góp Có Giá Trị Cho Đời….

Tiếc thay, những điều đó không thể áp dụng cho những đóng góp (rất Phí Tiền Bá Tánh) của thầy Nhất Hạnh. Hành động của một Nhất Hạnh như thế, không cần đợi lịch sử, thì có lẽ ai cũng thấy Rõ Ràng là một Tội Ác. Bá tánh NUÔI ông cũng như là Nuôi Ong Tay Áo. Ông có tội Đối với cả Nhân Sinh, và trên hết là đối với Đất Nước Dân Tộc Việt Nam !!! Vậy thì tu để thành Chánh quả Ở Chỗ Nào đây ?

Tường Giang

Một mặt trận hai kẻ thù
Giặc cộng bán nước, tàu phù xâm lăng.

Về làm chi, rồi mai lặng lẽ ra đi

oneman-danlambao.jpg




























Đồ Hiếm (Danlambao) – (Lời trong bài nhạc Tình Bơ Vơ của nhạc sĩ Lam Phương)

Sáng 29.08.17, trang mạng RFA có đưa tin Thiền sư Thích Nhất Hạnh về Việt Nam. Bản tin ngắn gọn như sau:

“Thiền sư Thích Nhất Hạnh cùng các tu sĩ vừa đến Việt Nam vào trưa ngày 29 tháng 8. Đây là chuyến về nước lần đầu tiên kể từ khi Thiền sư Thích Nhất Hạnh bị xuất huyết não nghiêm trọng hồi trung tuần tháng 11 năm 2014.

Sức khỏe của Thiền sư Thích Nhất Hạnh được hồi phục sau cơn bạo bệnh và Ngài đã đến thăm viếng, lưu trú tại trung tâm tu học Làng Mai ở Thái Lan hồi tháng 12 năm ngoái cho đến nay. Trong thời gian gần đây, Thiền sư Thích Nhất Hạnh bày tỏ tâm nguyện được về thăm Việt Nam.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh đáp chuyến bay xuống sân bay Đà Nẵng vào trưa ngày 29 tháng 8. Ngài sẽ lưu lại đây vài ngày và sau đó sẽ ra Huế.

Trước đây vào năm 2005, Thiền sư Thích Nhất Hạnh trở về Việt Nam hoằng pháp và xây dựng trung tâm tu học Làng Mai tại Tu viện Bát Nhã ở Bảo Lộc, Lâm Đồng, với kinh phí gần 1 triệu đô la Mỹ. Tuy nhiên vào tháng 6 năm 2008, công an địa phương yêu cầu khoảng 400 tu sĩ theo học tại Làng Mai phải rời khỏi tu viện Bát Nhã. Vụ việc kéo dài cho đến cuối năm 2009, đỉnh điểm là tăng ni bị đàn áp và bị ép buộc ra khỏi Làng Mai trong bạo lực. Chính quyền Việt Nam có đề nghị gặp gỡ với Thiền sư Thích Nhất Hạnh để giải quyết vụ việc, nhưng Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã từ chối yêu cầu đó”.

Ai trong chúng ta cũng biết, thiền sư Nhất Hạnh là người tài cao đức trọng, trong mắt báo chí thế giới đã không biết bao nhiêu bài báo vinh danh thiền sư bằng lời lẽ ca ngợi hết sức trọng vọng: “Trong số các nhà lãnh đạo Phật giáo có ảnh hưởng lớn ở Tây phương, thiền sư Thích Nhất Hạnh được xếp vào vị trí thứ hai, chỉ sau Đức Đạt Lai Đạt Ma” vì sự thánh thiện, vì lòng khiêm cung và cũng vì ngài là một học giả thông tuệ.

Khi viết bài này, thật tình người viết không dám lên tiếng phê phán những việc làm của một thiền sư kiệt xuất như ngài, nhưng không nói thì lại bứt rứt trong lòng, nên đành mạo muội giải bày ý tưởng vào bức tâm thư này.

Ngược dòng thời gian để hiểu về sự dấn thân chính trị của thiền sư Nhất Hạnh hồi 50 năm về trước. Năm 1966, Đại đức Thích Nhất Hạnh được phái ra ngoại quốc nhầm kêu gọi chấm dứt chiến tranh, đòi quyền tự quyết, lập một chính phủ hòa giải dân tộc cho hai miền. Đại đức Nhất Hạnh đến Pháp với tư cách Truởng phái đoàn Hòa Bình của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất để nói cho thế giới biết rằng: “Dân VN không muốn chiến tranh nữa, chỉ muốn ngồi xuống thương thuyết để đi tới một giải pháp hòa bình cho đất nước”. Lời kêu gọi không thành như mong ước, Đại đức Nhất Hạnh quyết định định cư luôn tại Pháp và tích cực chọn cho mình con đường tham gia vào các sinh hoạt phản chiến.
N%C4%90D.jpg

Trong nhiều tài liệu còn ghi rõ, vào những năm 70, lúc phong trào Phản chiến đang lên cao, ông John Kerry, vốn là cựu chiến binh Hoa Kỳ tại VN đã cùng cô đào Jane Fonda và thiền sư Nhất Hạnh tổ chức nhiều cuộc biểu tình tại nhiều nơi trên khắp nước Mỹ để chống chiến tranh VN và làm áp lực với chính quyền Hoa Kỳ phải rút quân khỏi VN. Sau khi miền Nam bị miền Bắc cưỡng chiếm vào tháng Tư 1975, Võ Nguyên Giáp đã công nhận rằng: “Chính nhờ việc làm của John Kerry, Jane Fonda và Thích Nhất Hạnh mà miền Bắc mới thắng trận.” (Tạp chí VNTP số 681).

Ba mươi mấy năm lại âm thầm trôi qua, cứ ngỡ thiền sư nay đã bỏ lại sau lưng những bất đồng, những tranh chấp, những định kiến như hồi 35 năm về trước để tìm cho mình sự an trú trong từng sát na, dè đâu lúc thế giới đang rúng động vì bọn khủng bố Al Queda phá hoại Trung Tâm Thương Mại tại New York, giết hại mấy ngàn người vào ngày 9 tháng 11 năm 2001, thì cũng chính thiền sư Nhất Hạnh lại tức tốc bay từ Pháp đến New York, bỏ ra 45.000 USD, để gửi đăng một loạt bài viết trên tờ New York Times, dụng ý nhắc nhở thế giới đừng lãng quên tên tuổi của ngài bằng cách tung ra một nguồn tin cực kỳ gây sốc, đó là Không quân Hoa Kỳ vào dịp Tết Mậu Thân (1968) đã tàn ác ném bom xuống thị xã Bến Tre phá hủy 300.000 căn nhà (Trời, năm 1968 mà Bến Tre có cả triệu dân sao?), nên ngày nay Hoa Kỳ phải nhận lại cái quả mà họ đã gây ra!!!

Tiếp liền sau đó, tháng 01/2005, nhận lời mời của CSVN, thiền sư Nhất Hạnh dẫn đầu một phái đoàn Phật tử gồm 190 người tháp tùng về tới phi trường Nội Bài (Hà Nội). Hôm ấy, đông đảo Phật tử xếp hàng cả chục cây số để chờ đón, chiêm ngưỡng ngài như một vị Bụt sống. Chưa có một vị thủ lãnh tinh thần nào được đón tiếp long trọng như ngài, hoa thơm rắc đầy đường đi, cờ lọng cho hàng trăm chư tôn thiền đức tăng ni nhuộm vàng cả đoạn đường dài theo đúng như mọi yêu cầu của thiền sư. Trong chuyến đi này thiền sư Nhất Hạnh đã đi hoằng pháp từ Bắc vào Nam, tổ chức trai đàn, thăm viếng tất cả quý vị lãnh đạo Giáo hội Phật Giáo bên quốc doanh cũng như bên Giáo hội Phật Giáo Thống nhất. Tuy nhiên, các đức Tăng Thống Thích Huyền Quang, Hoà Thượng Thích Quảng Độ đều đã từ chối gặp gỡ phái đoàn, mà không một lời giải thích. Khi trở lại Pháp, tại phi trường De Gaulle, ni sư Chân Không, người đại diện của Thiền sư Nhất Hạnh đã tuyên bố:Tại một số chùa ở Việt Nam có cất giấu cờ vàng của VNCH nên mới bị bắt giữ, chứ nhà nước VN không có đàn áp tôn giáo

Hôm qua báo Tuổi Trẻ đưa tin là Thiền sư muốn về VN tịnh dưỡng, khiến nhiều người phải tự đặt ra nghi vấn, tuổi hạc đã cao, tịnh dưỡng thì bên Thái Lan thiếu gì Resort đẳng cấp, tại sao lại chọn điểm đến là VN? Có thể là lòng hoài hương thôi thúc mà cũng có thể là nguyện ước cuối chăng? Mà thôi, đằng nào thiền sư cũng đã về với quê cha đất mẹ, nếu có cơ hội được diện kiến thiền sư, tôi chỉ sẽ hỏi 3 câu cứ mãi trăn trở trong đầu sau khi biết tin ngài về VN:

Câu 1: Từ Đà Nẵng ra Hà Tĩnh gần lắm, tịnh dưỡng tại Mangala Resort Đà Nẵng suốt ngày chắc cũng buồn, thiền sư có dự định làm một cuộc du hành bỏ túi, đến mục sở thị đời sống ngư dân Hà Tĩnh lầm than thế nào sau ngày Formosa xả thải giết 4 tỉnh miền Trung cá chết trắng bờ không?

Câu 2: Kế hoạch của thiền sư là dừng chân tại Đà Nẵng đôi ba ngày rồi ngài sẽ tham quan ra Huế. Về Huế nhân dịp rằm tháng 7 xá tội vong nhân, không biết thiền sư có dự định lập trai đàn cúng tế cho những oan hồn bị CS thảm sát tức tưởi hồi Mậu Thân 1968 hay không?

Chú thích thêm cho tuổi trẻ sau này biết rõ, người miền Nam gọi Tết Mậu Thân 1968 là “Thảm sát Mậu Thân”, trong khi CS miền Bắc lại đánh tráo khái niệm bằng cái tên “Cuộc tổng tiến công nổi dậy”. Chỉ trong 26 ngày địa ngục trần gian khi bộ đội Bắc Việt cưỡng chiếm thành phố Huế mà ít nhất 5327 người dân vô tội đã bị sát hại dã man trong những hố chôn sống và 1200 người bị bắt đưa đi mất tích. Chưa hết, tất cả thành tích nhuốm máu đó nay sử đảng cộng sản lại chối biến và đổ vấy cho Hoa Kỳ và VNCH đã gây ra, bất chấp còn rất nhiều nhân chứng sống, nhiều tài liệu, hình ảnh còn ghi rõ ràng tội ác của CS.

Câu 3: Vụ Trung tâm tu học Làng Mai tại Tu viện Bát Nhã ở Bảo Lộc, Lâm Đồng hồi 2005 bị CS dùng côn đồ đến cưỡng chiếm đánh phá tan tành, thiền sư đã lên tiếng nhắn nhủ với tất cả tăng thân đừng nên nóng nảy mà hãy xem đây như là một Công Án Thiền , rất lợi lạc cho con đường tu tập. Nguyên văn lời thiền sư Nhất Hạnh như sau: “Công án là một vấn nạn cần phải giải quyết bằng niệm, định và tuệ chứ không thể chỉ bằng trí năng của ta. Nếu chưa giải quyết được thì mình chưa có hướng đi, chưa có an lạc và hạnh phúc”. Nếu vậy chắc hàng trăm ngàn Dân Oan hiện nay đang bị nhà cầm quyền cướp đất, cướp nhà đều nên đến dự một khóa tu học về Công Án Thiền này thì dù có bị cướp sạch cũng vẫn an lạc và hạnh phúc?

Hiện tình đất nước ngày nay đang chênh vênh bên bờ vực của diệt vong, trộm nghĩ, dù là người tu hay trần tục, trách nhiệm của mọi công dân ít nhất là không được im lặng mà phải cùng nhau lên tiếng tố cáo cái ác cái xấu, nhất định không tiếp tay cho một đảng phái hay một nhà cầm quyền tàn độc nào đang tiếp tục hại dân bán nước như ĐCS hiện nay, như vậy dù mai này có trở về với cát bụi cũng không hổ thẹn với tiền nhân đã có công dựng nên cơ đồ giang sơn gấm vóc này.

Trong kho tàng trùng trùng những lời Đức Phật dạy chất chứa triết lý sâu xa, có một câu rất hay, xin trích ra đây với lời giảng giải để tất cả cùng nghiền ngẫm:

Ngẩng đầu cần ý chí, cúi đầu cần dũng khí

Con người chứ không phải là bậc thánh nhân, đã là con người thì khi thực hiện sự việc khó khăn tránh khỏi thiếu sót, thậm chí còn sai phạm. Dẫu đã có thiếu sót, đã có sai phạm, đều không đáng sợ, mà điều then chốt là cần phải có khả năng nhận thức và cải đổi. Cho nên, chỉ cần có dũng khí dám cúi đầu thừa nhận sai lầm, có ý chí ngẩng đầu sửa đổi sai phạm, thì nhất định từ chỗ ngã ấy mà đứng thẳng lên, sẽ nhận được sự thông cảm và bao dung của người chung quanh, từ đó mới có thể vươn lên, đạt được những thành tựu trong đời.

Còn tiếp tục im lặng, thỏa thuận bắt tay với quỷ đỏ CSVN thì… Về làm chi, rồi mai lặng lẽ ra đi?

Batkhuat nguyen batkhuatnguyen

__._,_.___
View attachments on the web

Advertisements

2 comments on “MẤT NƯỚC VÌ CÓ QUÁ NHIỀU … ĂN CƠM CỤ NGÔ THỜ HỒ CHÍ MINH (NĐD)

  1. Theo thiển ý của tôi,trước khi thu thần nhập tịch địa ngục a tỳ,nhất hạnh muốn về nhìn lại quê cha tổ đình lần cuối,có thể có đơn xin được về chôn cất ở quê hương.
    Nhìn mặt thất thần như người sắp chết,nhìn thân tàn ngồi xe lăng…là quả vọng ngữ hiện tiền,còn sau khi thu thần nhập tich âm ty,thân xác phải hoằng quại trong đau đớn trên giường bịnh đó là quả đọa vào địa ngục vô gián,vì cái tội vong ơn tổ quốc,vong ơn đồng bào,đàn na tín thì,vong nhà nước cưu mang,Vong ơn bõ mồ mã ông bà,cha
    mẹ hương tàn khói lạnh.
    Ngày nào cờ đón lộng đưa
    Bây giờ về lại im lìm lặng thinh
    Chẳng cờ chẳng lộng đón đưa
    Như chanh hết nước chẳng ai ngó ngàn
    Ngày nào gọi gió hô phong
    Bây giờ thần sắc thẩn thờ như ma
    Ngày nào dậm cẳng vung tay
    Như tướng xung trận nay ngồi xe lăng
    Thế gian sắc sắc không không
    Thân còn khó giử huống gì lợi danh./.

    Like

  2. Nhìn sắc mặt thằng Nhất Hạnh không thể là người tu Phật chính đạo được. Tướng mặt nó rất tham. Cốt tủy của tu đạo Phật là phải xả tham của Thân, Khẩu, Ý. ” chiếc áo không làm lên thầy tu”.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s