CXN_122517_13 016_ Hãy mở rộng cửa phiên Tòa của trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng (tuyệt đối đừng bịt miệng bất cứ ai trong phiên Tòa cho người Đức vào, nó sẽ minh chứng hùng hồn dưới con mắt quốc tế rằng bọn TXT, ĐLT, 3D, VHH là bọn sâu dân, mọt nước). Chắc chắn rằng TĐS Đức theo dõi sát sao phiên Tòa Hà văn Thắm, Nguyễn Xuân Sơn rồi và họ đều biết TXT, ĐLT liên can ntn. Họ càng nhìn thấy đây rõ ràng là một vụ tham nhũng trốn chạy thì họ sẽ thay đổi thái độ của họ vì họ cũng sẽ biết rằng họ bị lừa bởi thoibao.de, TXT, Trung Khoa, NBG v.v.. Sự thật luôn là sự thật cho dầu bạn ở bên nào của chiến tuyến và khỏi nói ai cũng biết cái nhìn của Tây Âu về tham nhũng ntn. Series Trịnh Xuân Thanh, con dê tế thần của Người Buôn Gió (TXT court case, DLT court case, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, system crumple, the economy is ceasing to operate, bế tắc KT, idiotic PM, 2016-2020 restructuring, bell tolled): Quốc hội Đức cử 2 đại biểu sang Việt Nam dự phiên tòa xét xử ông Trịnh Xuân Thanh

 

Châu Xuân Nguyễn
xx
MERRY CHRISMAS & HAPPY NEW YEAR !!!

Mượn cây thông này của Bà Hàn Giang Trần Lệ Tuyền và không quên chúc bà Một mùa Giáng Sinh vui vẻ và một ngày new Year ấm cúng bên gia đình của bà,
Trân Trọng,
Châu Xuân Nguyễn
xxx
Mời đọc toàn series, Trịnh Xuân Thanh, con dê tế thần…
xx
http://tinthamkhao.blogspot.com.au/p/trinh-xuan-thanh-con-de-te-than.html
xxx

Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần

Người buôn gió

5-9-2016

Phần 1: Xe biển xanh

Trong chiến trận giữa hai bên, lúc bắt đầu xuất quân, người ta hay chọn một thành yếu, tướng nhỏ để triệt hạ lấy tinh thần cho quân của mình. Câu chuyện chiếc xe biển xanh ở Hậu Giang cũng tương tự như vậy. Vận mệnh đen đủi đã giáng xuống đầu một tiểu tướng có tên là Trịnh Xuân Thanh, quan phó tỉnh Hậu Giang.

Trước tiên hãy nói về phe tấn công. Phe này đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng liên minh với Trương Tấn Sang. Cặp đôi này trong nhiều năm núp dưới cái danh là diệt tham nhũng, xoá bỏ nhóm lợi ích để thanh toán các đối thủ. Tập trung quyền lực về tay mình, nhằm mục đích lập ra các nhóm lợi ích mới để kiếm lợi nhuận cho phe của mình.

Ngày 3 tháng 6, tờ Thanh Niên có bài báo phản ánh về việc Trịnh Xuân Thanh phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang đi xe Lexus trị giá hơn gắn biển xanh, đã gây ra xôn xao dư luận.

Dư luận nào xôn xao về chiếc xe như thế gắn biển xanh. Chả có dư luận nào cả, dư luận từ mồm báo Thanh Niên mà ra. Ngày nay bất cứ lúc nào người ta cũng thấy đầy những chiếc xe biển xanh sang trọng chạy trên các thành phố của đất nước này. Dư luận nào để ý đến một chiếc xe biển xanh sang trọng?

Báo Thanh Niên nêu ra, đây là việc vi phạm pháp luật, những căn cứ này phóng viên đã hỏi một vị đại tá công an thuộc phòng hướng dẫn luật và điều tra tai nạn giao thông. Người đọc một lần nữa không nhận ra một chiêu quen thuộc của Trọng và Sang ở đây, đó là ở chữ ”nguyên”.

Một vị đại tá nghe chừng tưởng là ghê, nhưng thực ra chức vụ chỉ là phó phòng của một cục. Một loại đại tá vô danh trong hằng chục nghìn đại tá về hưu. Sử dụng cán bộ về hưu, chẳng còn gì để mất, thiên hạ quên lãng, thích được người ta chú ý đến là những điểm tâm lý mà Trọng và Sang hay dùng. Những gì ở trước đại hội 12 dạng lá đơn tố cáo của Trịnh Văn Lâu đều là thủ đoạn mà Sang và Trọng đã dùng, lần này lặp lại.

Vả lại là tờ báo Thanh Niên, một tờ báo vốn dĩ thân thiết với Trương Tấn Sang. Phải gọi là tờ báo ruột của Sang đưa vụ xe biển xanh này. Trước đó tờ Dân Việt đã đưa tin vào hồi tháng 5. Nhưng không đánh động được dư luận chú ý vì lượng đọc thấp. Trọng buộc phải nhờ đến Sang hợp sức gọi báo Thanh Niên vào cuộc.

Một đấu pháp quen thuộc của cặp đôi Trọng – Sang. Tư Sang là cầu thủ mớm bóng và Nguyễn Phú Trọng thực hiện cú sút ghi bàn, báo chí đi theo cổ vũ. Cả thiên hạ bị cuốn theo vào bàn thắng diệt tham nhũng, bắt sâu và không bận tâm đến bàn thắng đó vì dân, vì nước hay vì phe phái trong Đảng.

Đối với nhân dân thì thằng quan chức nào bị xử họ cũng vui mừng, đảng cs ngày nay đừng lên vội trách vì sao dân chúng reo mừng trước việc ba cán bộ Yên Bái giết nhau. Chẳng phải chính đầu đảng Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang đã lợi dụng tâm lý nhân dân ghét cán bộ, để dành lấy sự ủng hộ qua việc thanh toán các đối thủ của mình đấy sao?

Sau khi các đệ tử ở báo Thanh Niên thực hiện chỉ đạo của Trương Tấn Sang tâng phát bóng tái khởi động sau đường ban yếu của tờ Dân Việt. Ngay lập tức Nguyễn Phú Trọng vào cuộc với vẻ rất vô tư: ”nghe báo chí phản ánh”

Màn kịch phối hợp rất nhuần nhuyễn đã che mắt được nhiều người. Chẳng ai còn ngẫm nghĩ xem rằng con người của Nguyễn Phú Trọng quan tâm đến báo chí thế ư? Quan tâm thế thì bao nhiêu vụ đau thương như đứa trẻ 11 tuổi tự vẫn, cán bộ cấp cao giết nhau, máy bay rụng như sung rồi thảm hoạ cá chết, biển nhiễm độc và hàng trăm điều tệ hại khác ông Tổng bí thư có đọc không mà chẳng thấy chỉ đạo gì.

Chỉ vài ngay sau để cho dư luận ồn lên vụ xe biển xanh do báo Thanh Niên khuấy động. Con cáo già Nguyễn Phú Trọng bắt đầu vào cuộc khiến dư luận hân hoan, báo chí được thể ca ngợi sự nhanh nhạy của TBT. Trọng đứng tên chỉ đạo ban kiểm tra trung ương đảng làm rõ vụ này.

Báo chí chỉ nhắc chỉ đạo của Tổng Bí Thư, nhưng không nói rõ công văn đó thế nào. Tiện đây xin nhắc đó là công văn số 1200 -CV/VPTW cho mọi người rõ, nếu cần thiết sẽ đưa toàn bộ công văn này lên cho bạn đọc tham khảo.

Ngay từ đầu Trọng đã áp đặt hướng điều tra và báo chí kết luận Trịnh Xuân Thanh là kẻ phạm tội, trong khi đoàn kiểm tra còn chưa đi đến Hậu Giang.

Nhưng ngày 1 và 2 tháng 8 năm 2016, Tỉnh uỷ Hậu Giang không đồng ý kỷ luật Trịnh Xuân Thanh với đa số phiếu trong cuộc bỏ phiếu kín có mặt đoàn kiểm tra trung ương. Đoàn kiểm tra trung ương lúc đầu đồng ý với việc bỏ phiếu kín, nghĩ rằng sẽ đạt được kết quả như mình trông đợi. Đoàn quân của Trọng sai đi đã nhổ toẹt vào cuộc bỏ phiếu mà họ đã đồng ý, dấu nhẹm việc bỏ phiếu và tự ý kết luận báo cáo về quy kết trách nhiệm sai trái của Trịnh Xuân Thanh.

Liền đó tỉnh uỷ Hậu Giang bị khiển trách việc tiếp nhận Trịnh Xuân Thanh về địa phương.

Một trò quá hèn hạ của Nguyễn Phú Trọng khi không đạt được mục đích.

Thất bại ngay từ khi mở màn, Nguyễn Phú Trọng sợ mất uy thế, nên đã vội vàng bước qua hành pháp, tư pháp. Làm một điều có một không hai khiến thế giới ngỡ ngàng, một tổng bí thư của một đảng lại chỉ đạo Bộ Công An phải làm thế này, thế kia. Càng trắng trợn hơn là chỉ đạo Ban thường vụ đảng uỷ Bộ Công An chỉ đạo Bộ Công An điều tra.

Sự vội vàng của Trọng đã bộc lộ một nền tư pháp Đảng trị, làm rơi cái mặt nạ nhà nước pháp quyền mà Việt Nam thường rêu rao và hơn cả đã cho dư luận trong và ngoài nước thấy rõ đây là một vụ thanh toán chính trị chứ không phải những sai phạm hình sự. Vì nếu một công chức sai phạm về hình sự sẽ phải chịu sự xem xét của nhà nước pháp quyền, không thể theo lời phán của một ông tổng bí thư đảng.

Để lấp liếm sự vội vã của Trọng, kẻ đầu sai Nguyễn Xuân Phúc đứng ra hợp thức hoá cứu danh từ nhà nước pháp quyền mà Trọng đã dẫm đạp lên. Nhưng cũng phải mất hơn một tháng sau, ngày 31 tháng 8 năm 2016 Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo bộ công an, thanh tra chính phủ vào cuộc điều tra vụ lỗ 3000 tỷ liên quan đến Trịnh Xuân Thanh.

Nhưng tất cả là đã muộn….

Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần (phần 2)

Đôi lời: Thêm một bài viết tiếp theo của blogger Người Buôn Gió, sau bài 1: Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần. Đăng lại bài viết chỉ nhằm giúp độc giả có thêm thông tin tham khảo những chuyện nội bộ của lãnh đạo ĐCSVN. Một số thông tin trong bài rất khó kiểm chứng, chẳng hạn như thông tin nói về cuộc gặp giữa ông Nguyễn Phú Trọng và các lãnh đạo tối cao TQ: “Thực chất tại cuộc gặp này, Trọng đã trình bày nội tình chính trị ở Việt Nam, đưa ra cho Trung Quốc các nhóm có xu hướng thân Hoa Kỳ tại Việt Nam và xin Trung Quốc có ý kiến chỉ đạo“.

6-9-2016

Phần 2: Bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh

Kết luận của Uỷ ban kiểm tra trung ương đảng vụ Trịnh Xuân Thanh làm phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang có đoạn nguyên văn như sau: “Biết bản thân không đủ điều kiện, tiêu chuẩn theo quy định nhưng vẫn có ý kiến đề nghị cơ quan chức năng làm quy trình tiếp theo tiếp nhận, bổ nhiệm các chức danh phó chánh văn phòng, Vụ trưởng, quy hoạch chức danh thứ trưởng Bộ Công Thương, Tỉnh Uỷ Viên, tham gia ứng cử đại biểu quốc hội khoá XIV là trung thực, thiếu trách nhiệm và không tự giác”.

Một nội dung đầy sự cưỡng ép của đoàn kiểm tra trung ương dưới quyền của Trần Quốc Vượng. Vượng vốn là chánh văn phòng trung ương đảng nhiệm kỳ 2011- 2016, nhiệm kỳ thứ nhất của Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư. Một đệ tử thân tín của Trọng từng được Trọng cất nhắc làm viện trưởng viện kiểm sát tối cao khi Trọng làm Chủ tịch Quốc hội. Khi làm TBT nhiệm kỳ 2010 Trong lôi Vượng về làm chánh văn phòng trung ương đảng.

Trong chuyến thăm Trung Quốc vào hồi tháng 4 năm 2015, tờ Oriental Daily ở Hồng Kông cho biết, chuyến đi này của Trọng là học hỏi kinh nghiệm của Uỷ ban kiểm tra và kỷ luật trung ương. Thực chất tại cuộc gặp này, Trọng đã trình bày nội tình chính trị ở Việt Nam, đưa ra cho Trung Quốc các nhóm có xu hướng thân Hoa Kỳ tại Việt Nam và xin Trung Quốc có ý kiến chỉ đạo.

Nhờ cuộc gặp này, Trần Quốc Vượng được bầu vào Bộ Chính Trị và giữ chức chức chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương.

Mang nặng ơn sâu nâng đỡ của Trọng, Trần Quốc Vượng đã bất chấp tất cả sự thật để vặn vẹo bằng được hình thức kỷ luật Trịnh Xuân Thanh. Mới đầu Vượng chỉ đạo đoàn Hậu Giang phải kỷ luật Trịnh Xuân Thanh về sai pham thiệt hại 3000 tỷ thời Thanh còn làm ở PVC.

Một đòi hỏi nực cười đi tắt. Làm sao đoàn Hậu Giang lại có thể kỷ luật Trịnh Xuân Thanh một tội mà Thanh đã làm ở một cơ quan khác là Bộ Công Thương. Vì thế cuộc bỏ phiếu kỷ luật bất thành, đoàn Hậu Giang đã thẳng thắn nói.

Riêng trường hợp ông Trịnh Xuân Thanh, qua thảo luận, Ban chấp hành Đảng bộ tỉnh Hậu Giang nhận thấy việc thua lỗ tại Tổng Công ty xây lắp Dầu khí Việt Nam từ những năm 2011-2013 do nhiều nguyên nhân. Ban chấp hành chưa có đầy đủ thông tin, không nắm rõ vụ việc này, do vậy không có cơ sở để phản biện trong quá trình kiểm điểm ông Thanh. Hậu Giang đề nghị Đoàn kiểm tra Trung ương nên làm việc cụ thể với Tập Đoàn Dầu khí Việt Nam, Tổng Công ty xây lắp Dầu khí Việt Nam.

Vì thái độ này mà đoàn Hậu Giang đã bị trả thù một cách nhỏ nhen, nhiều cán bộ chủ chốt phải chịu nhận kiểm điểm vì tiếp nhận Trịnh Xuân Thanh về địa phương.

Con đường của Trọng đi lên chức TBT ngày hôm nay có phần công lao giúp đỡ của Trịnh Xuân Giới, cha đẻ Trịnh Xuân Thanh. Trong nhiều năm ở trong tổ chuẩn bị văn kiện đại hội trước kia, Trịnh Xuân Giới đã có nhiều cống hiến cho kẻ hậu sinh Nguyễn Phú Trọng hoàn thành trách nhiệm soạn thảo văn kiện. Nhờ đó Trọng có được điểm son để đi những bước sau này.

Ngày 12 tháng 7 năm 2016 bộ trưởng công thương Trần Tuấn Anh dưới sức ép của Ban bí thư, Bộ Chính Trị, Tổng Bí Thư đã phán xét về con đường quan lộ của Trịnh Xuân Thanh.

“Sơ bộ thì có thể khẳng định vụ việc ông Trịnh Xuân Thanh được điều động, bổ nhiệm có nhiều dấu hiệu cho thấy có sai phạm, vi phạm trong chính sách cán bộ của Đảng, Nhà nước”. Việc bổ nhiệm và điều động ở đây là việc luân chuyển Thanh là phó chủ tịch Hậu Giang. Thế còn những bổ nhiệm trước đó tại sao không ai nhắc đến, mặc dù những bổ nhiệm đó đều dưới thời Trọng làm tổng bí thư?

Đến đây chúng ta mới thấy cái sự thật bạc bẽo của tình nghĩa đồng chí của những người cộng sản với nhau và vì sao Trịnh Xuân Thanh thành con vật tế thần như vậy.

Mới đầu thì Trịnh Xuân Thanh không phải là lựa chọn của Nguyễn Phú Trọng làm dê tế thần ghi điểm son cho mình. Với những tình nghĩa với ông Trịnh Xuân Giới là người anh đã giúp đỡ mình và còn là người đồng hương thân thiết, Trọng đã không hề ý kiến gì trong quá trình thăng tiến của Trịnh Xuân Thanh trước kia và cả những sai phạm của Thanh.

Chính vì thế, những người đề cử Thanh cũng nghĩ tới chuyện ân tình của ông Giới để lại cho Trọng mà bổ nhiệm Thanh không chút ngại ngần.

Nếu Trịnh Xuân Thanh không phải là người từng làm việc dưới quyền của Đinh La Thăng, Vũ Huy Hoàng, Thanh có sai phạm làm thua lỗ cũng không chắc bj kỷ luật. Bởi những thua lỗ trong kinh doanh này đã được làm rõ ở những văn bản sau:

Báo cáo số 05/BC-XLDK ngày 28 tháng 5 năm 2014

Báo cáo số 18/DKVN-HĐQT ngày 6 tháng 8 năm 2014

………

(và một số báo cáo nữa)

Tất cả các báo cáo và cũng như bản kết luận đều khẳng định nguyên nhân thua lỗ là do khách quan của thị trường, bởi tính hoạt động kinh doanh thuần tuý. Cá nhân Trịnh Xuân Thanh có lỗi nhưng không đến mức chịu hình thức kỷ luật.

Nhưng thời thế thật không may cho Trịnh Xuân Thanh. Trong lần gặp Tập Cận Bình năm ngoái, Trọng đã cam kết nếu Trung Quốc ủng hộ Trọng tiếp tục làm TBT, Trọng sẽ thực hiện mong muốn của Trung Quốc là loại trừ những thành phần có ý ngả về phía Hoa Kỳ trong nội bộ đảng. Đưa tin về chuyến đi này, tờ Tân Hoa Xã có hẳn một bài xã luận trong đó có đoạn: ”một số ít người trong hệ thống chính trị Việt Nam bị các thế lực bên ngoài lừa dối và trở thành những kẻ đồng lõa,”

“Con đường khả dĩ nhất phía trước của Bắc Kinh và Hà Nội là xây dựng lòng tin lẫn nhau, thúc đẩy hợp tác cùng có lợi và hãy để cho thực tế và những con số giúp cho những ai bị đánh lừa tìm lại lý trí của mình vào biến những kẻ ác độc thành trò cười.”

Điều mà tờ Tân Hoa Xã muốn nói là gì, là lời cảnh báo trước những người có xu hướng thân Hoa Kỳ sẽ bị trừng trị tới đây.

Người dân Việt Nam có thể vui mừng khi thấy Nguyễn Phú Trọng thể hiện quyết tâm đả hổ diệt ruồi, nhưng chắc chắn họ sẽ đau buồn và căm phẫn hơn khi biết đằng sau chiến dịch này của Nguyễn Phú Trọng là thực hiện lệnh thanh trừng của Trung Quốc đối với những kẻ ”bị thế lực bên ngoài lừa dối, tiếp tay đồng loã cản trở quá trình hợp tác Việt – Trung”.

Vũ Huy Hoàng người đại diện cho Việt Nam ký kết TPP với Hoa Kỳ. Đinh La Thăng người ủng hộ trường đại học Fulbringht của Hoa Kỳ và mới đây công khai ủng hộ việc đình công của công nhân. Cả hai con người này đều từng là cấp trên của Trịnh Xuân Thanh.

Vì muốn triệt hạ những đối tượng như Hoàng, Thăng để chiều lòng quan thầy Trung Cộng. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã dẫm lên tình cảm mà ông Giới cha Thanh đã để lại.

Đấy là điều bất ngờ nhất đối với Trịnh Xuân Thanh và những người liên quan bổ nhiệm Thanh. Họ không nghĩ rằng Trọng sẽ làm điều bất nghĩa như vậy để tấn công họ bằng cách chọn Trịnh Xuân Thanh.

Nhưng chính trị vốn tàn khốc, con người như Trọng nếu không làm những điều bất nghĩa, bất nhân theo lời quan thầy Trung Cộng, làm sao có thể làm được Tổng Bí Thư nhiệm kỳ thứ hai khi đã quá tuổi?

Bây giờ thì Trịnh Xuân Thanh đang ở đâu?

Một câu hỏi mà rất nhiều người muốn biết. Nhưng câu hỏi hay hơn phải là tại sao không ai biết Trịnh Xuân Thanh ở đâu. Cả một rừng thiên la địa võng giăng như thế, Trịnh Xuân Thanh biến mất đầy bí ẩn.

Có lẽ anh ta ngồi trong một nơi an toàn nào đó, gửi thư tới báo Thanh Niên đề nghị công bố lá đơn của anh ta xin ra khỏi đảng, không phải vì nhận khuyết điểm của mình mà với lý do không còn tin tưởng vào sự lãnh đạo của TBT Nguyễn Phú Trọng, bởi sự trù dập lộ liễu ra hai văn bản chỉ đạo liên tiếp nhau, không triệt hạ được anh ta vụ này thì bới ra vụ khác.

Nhưng cũng có thể anh ta đóng giả một độc giả đến mua sách Đại Vệ Chí Dị trong buổi ra mắt sách ở Houston vừa qua. Cuộc đời thì mọi cái đều có thể.

Nguyễn Phú Trọng đang hừng hực khí thế, say sưa với chiến thắng, vờn con mồi như một võ si đấu bò vờn con bò trước khi xiên nhát quyết định hay một con mèo vờn chuột trước khi ra đòn kết liễu cắn cổ. Bỗng nhiên những ngày nay Trọng im bặt, bởi con dê tế thần Trịnh Xuân Thanh không biết bây giờ ở đâu. Phương án dùng Thanh để tấn công phe kia thất bại.

Trọng tính kế gì?

Đó là lý do vì sao Trương Tấn Sang xuất hiện mới đây, ca ngợi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và đòi lớn tiếng xử lý những kẻ đi ”chệch hướng con đường cách mạng CNXH” và đòi hỏi ai đó phải bỏ ”tay chèo”.

Phần 3 sẽ là sự xuất hiện của Trương Tân Sang trong bài tâm sự mới đây. Sẽ nhiều trí thức cấp tiến chắc hẳn sẽ tỉnh ngộ sáng mắt, sáng lòng vì đã hy vọng vào Sang là con người đổi mới.

Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần (phần 3)

7-9-2016

Tiếp theo phần 1phần 2

Ở phần 2 trước có đề cập phần 3 sẽ nhắc tới sự tái xuất giang hồ của “minh chủ cải cách” Trương Tấn Sang. Nhưng do cuộc họp của uỷ ban trung ương đảng ngày hôm nay diễn ra tại Hà Nội do Trần Quốc Vượng chủ sự tiến hành như dự kiến, nên sự tái xuất của Tư Sang sẽ rời lại phần sau.

Tưởng rằng cuộc họp ngày 6 tháng 9 này sẽ không có bởi đến giờ cả bộ máy chính trị cộng sản Việt Nam đều không rõ Trịnh Xuân Thanh ở đâu. Nhưng có lẽ cơ quan an ninh hay bộ phận bảo vệ chính trị nội bộ vẫn nghĩ rằng Thanh đang nấp đâu đó trên gác hoặc một hầm bí mật nào đó trong nhà. Nên cuộc họp của UBKTTW vẫn diễn ra.

Cách đây vài hôm, một số nhà báo như Mạnh Quân của Dân Trí, hoặc Việt Thắng ở trong Vinh…. đã lấp lửng trên Facebook của mình về một vụ bắt bớ ở Ciputra. Các nhà báo đã hỏi xem chính xác địa chỉ của nhà Trịnh Xuân Thanh ở đâu để đến đưa tin.

Một số tờ báo thậm chí còn đã chuẩn bị thành bài đưa tin bắt giữ để được vị trí đưa tin sớm nhất.

Cơ quan công an định chơi một trò úp sọt quen thuộc là cứ bắt giam rồi sẽ điều tra hợp thức hoá chuyện bắt giữ, nhưng việc đó bất thành. Các kiểu thăm dò, nghe ngóng, quan sát của công an đều không phát hiện được Trịnh Xuân Thanh có trong nhà hay không.

Đến đây giả thiết được đặt ra là, phải chăng Trịnh Xuân Thanh đã hối lộ cho Nguyễn Phú Trọng và được Trọng ngầm báo cho chuồn đi. Hoặc bộ trưởng công an Tô Lâm đã nhận tiền để đánh động Thanh chuồn đi.

Sự hoài nghi lẫn nhau làm nội bộ cộng sản VN rối ren. Phía Tô Lâm thì nghĩ Trọng đã làm trò để dổ tội cho Lâm không kiểm soát được vụ việc, một mức án nhẹ là khiển trách, nặng là kỷ luật giờ lơ lửng treo trên đầu uỷ viên bộ chính trị, đương kim bộ trưởng công an Tô Lâm.

Phía Tô Lâm nghĩ rằng chính Trọng hay Quang hoặc ai đó đã bày cách cho Thanh biến khỏi sự bủa vây này, rồi đổ tội cho mình. Cái chết sẽ đến với Nguyễn Phú Trọng bất cứ lúc nào nếu nghi vấn đổ tội oan cho Tô Lâm được xác định là đúng như vậy.

Hãy để các nghi vấn ấy lại cho các ngài Tô Lâm và Nguyễn Phú Trọng xử lý với nhau.

Chúng ta hay trở lại câu chuyện nóng hổi ngày hôm nay Trần Quốc Vượng, chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương Đảng họp quyết định hình thức kỷ luật Trịnh Xuân Thanh.

Sau khi áp đặt những tội trạng cho Trịnh Xuân Thanh, Trần Quốc Vượng đọc cho hội đồng nghe lá đơn của Trịnh Xuân Thanh phản đối việc kỷ luật mình, tự xin ra khỏi đảng vì mất niềm tin vào sự đôc tài, trù dập người khác để lấy điểm son cho mình của Nguyễn Phú Trọng.

Lần đầu tiên trong một cuộc họp kỷ luật cấp cao của đảng, đối tượng bị xem xét công khai chỉ trích tổng bí thư và xin ra khỏi đảng. Cả hội động im lặng đến 10 phút không nói gì, đến nỗi Trần Quốc Vượng tuyên bố nghỉ giải lao lúc mới 10 giờ sáng, chờ đến chiều để xin ý kiến chỉ đạo.

Lá đơn của Trịnh Xuân Thanh gửi hội đồng kỷ luật trung ương, uỷ ban kiểm tra trung ương đảng toàn văn dưới đây:Báo cáo của ông Trịnh Xuân Thanh gửi Ủy ban Kiểm tra Trung ương

Ngày chủ nhật vừa qua tức mới hôm kia, thượng tướng Lê Quý Vương thường trực bộ công an với một đại tá của bộ công an đã đến nhà riêng của Trịnh Xuân Thanh. Vận động gia đình Trịnh Xuân Thanh khuyên Thanh nên ra ngoài hoạt động bình thường. Lê Quý Vương thề thốt mình là thứ trưởng bộ công an, uỷ viên trung ương đảng, lời nói chân tình đảm bảo sẽ không có gì xấu đến với Trịnh Xuân Thanh.

Một bộ phận khác không rõ của thế lực chính trị nào trong Đảng, đã cài máy nghe lén lại những lời mà Lê Quý Vương đã nói với gia đình Trịnh Xuân Thanh. Đặc biệt là phần nhắc đến con trai của Trịnh Xuân Thanh sẽ bị ảnh hưởng tinh thần nếu như bố cậu cứ trốn đâu không ra như vậy.

Những người cộng sản với nhau là vậy. Đến một đứa bé 15 tuổi cũng được đưa ra đầy ẩn ý.

Câu chuyện như thế lan về đến Đông Anh, nơi mà họ hàng của Trịnh Xuân Giới và Nguyễn Phú Trọng còn đầy ở đó. Những người dân làng đều lắc đầu trước sự man rợ của ”ông giáo làng nhu mỳ” Nguyễn Phú Trọng nay đã thành tinh, không còn chút nể nang tình làng nghĩa xóm và quan hệ đồng chí với nhau. Tưởng rằng đất làng mình có người làm đến TBT, phó ban dân vận trung ương như Nguyễn Phú Trọng, Trịnh Xuân Giới sẽ mát mặt, mát lòng. Giờ thì ê ẩm điều tiếng với thiên hạ khi người làng, người xóm lúc leo đến chức cao tột đỉnh thì đem nhau ra xẻ thịt làm vật tế thần.

Giết được Trịnh Xuân Thanh tức Nguyễn Phú Trọng thành công trong việc tạo cho mình uy thế độc tôn trong đảng, quyền sinh, quyền sát nắm trong tay, nhưng cũng là thất bại trong con mắt người dân vốn dĩ nặng tình cảm làng xóm, láng giềng, đồng chí với nhau.

Không giết được Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Phú Trọng mất cả. Bây giờ Trọng như kẻ sắp cắt tiết gà, con gà chạy đâu mất. Tay Trọng cầm con dao và bát tiết hứng máu ngẫn ngơ đứng giữa sân. Không biết sẽ giải thích với mọi người mâm cỗ của mình sẽ lỗi hẹn thế nào. Nguyễn Phú Trọng sẽ xử lý thế nào khi đã vội vàng, hùng hổ chỉ đạo rầm rộ trên báo chí kết tội Trịnh Xuân Thanh.

Giờ thì uỷ ban kiểm tra trung ương kết tội gì? Cơ quan điều tra kết luận tội gì? Nên nhớ những hồ sơ về chuyện thất thoát 3000 tỷ ấy không đủ nguyên nhân quy kết cho một mình Trịnh Xuân Thanh. Những hồ sơ mà ai đó có thể để quên lại tại buổi bán sách Đại Vệ Chí Dị ở Houston cũng có nghĩa có thể nó ở đâu đó trong tay những luật sư thượng đẳng của Hoa Kỳ, để sẵn sàng biện giải Trịnh Xuân Thanh là một nạn nhân trong một âm mưu chính trị.

Đã thế, Trọng vẫn còn chuốc nghi ngờ từ phía Tô Lâm. Phải chăng Trọng vì sợ mang tiếng của hàng xóm, láng giềng và mối quan hệ với ông Giới mà đã nhận tiền cho Thanh ẩn đâu đó tại nhà riêng của mình. Vừa thoát tiếng hại hàng xóm, vừa được tiền, lại vừa đổ tội cho Tô Lâm. Qua đó buộc Tô Lâm phải chịu món nợ với mình?

Nhiều bạn đọc sốt ruột muốn câu chuyện được kể một lèo, xin hãy nhớ câu chuyện đang diễn ra, không phải câu chuyện nó đã xảy ra từ lâu rồi để mà có thể kể một mạch. Chẳng hạn như việc ngày hôm nay uỷ ban kiểm tra trung ương họp xem xét Trịnh Xuân Thanh và lá đơn mà Thanh gửi đến uỷ ban. Cho dù Hà Nội có sớm hơn Berlin này vài tiếng, thì câu chuyện về những vấn đề như dạng này xảy ra ở Hà Nội ban sáng và được đưa lên mạng ban đêm ở Berlin , thiết nghĩ không phải là chậm trễ.

Xin chờ tiếp phần sau…

Trịnh Xuân Thanh, con dê tế thần (phần 4)

7-9-2016

Tiếp theo phần 1 ; phần 2phần 3

Càng đi sâu tìm hiểu, càng thấy sự đê tiện của Nguyễn Phú Trọng. Thử hỏi trong các uỷ viên trung ương Đảng và các bà con làng xóm nhà Trọng, Giới… ai có thể nghĩ rằng một ngày nào đó. Trọng chỉ đạo làm rõ việc Trịnh Xuân Thanh là ai, ai bổ nhiệm… từ một bài báo trên tờ Thanh Niên.

Cái cách của Trọng như vẻ ta không biết gì về thằng ranh con Thanh ấy, hôm nay thấy báo chí phản ánh, thì chỉ đạo làm rõ kỷ luật để làm gương.

Chính cái kiểu đó gây phẫn nộ cho nhiều người biết về quan hệ giữa gia đình Nguyễn Phú Trọng và Trịnh Xuân Thanh.

Còn dân chúng không biết về mối quan hệ này, họ đứng xem. Thằng nào chết họ cũng mừng, mà trong những vụ như thế, thằng càng to chết thì càng mừng.

Hãy xem trình tự của việc bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh dựa trên chủ trương của Đảng. Đây là ý kiến của Bộ Chính Trị đã nhất trí đồng ý và Lê Hồng Anh là người thay mặt tập thể Bộ Chính Trị khoá 11 ban hành.

Văn bản ghi rõ viêc thực hiện này giao cho Ban Tổ Chức Trung Ương Đảng CSVN thực hiện.

Tiêu đề của bài báo ở trong ảnh đưa rõ lại ở đây.

Tham mưu tốt công tác tổ chức xây dựng đảng, công tác nhân sự phục vụ đại hội đảng bộ các cấp

17:54′ 5/11/2014

Thực hiện chương trình công tác, ngày 5-11-2014, tại Hà Nội, Ban Tổ chức Trung ương tổ chức giao ban trực tuyến định kỳ; đồng chí Trần Lưu Hải, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tổ chức Trung ương chủ trì hội nghị. Lãnh đạo các vụ, đơn vị trong Ban ở 3 khu vực Hà Nội, Đà Nẵng, TP. Hồ Chí Minh tham dự

Bài báo đưa chi tiết về sự chặt chẽ, cẩn trọng của Ban tổ chức trung ương khi thực hiện nhiệm vụ mà Bộ Chính Trị giao.

Căn cứ trên những quyết định của BCT và tiêu chuẩn của Ban tổ chức trung ương. Tỉnh Hậu Giang do nhu cầu cần xin thêm một phó chủ tịch, đã làm đơn đề nghị. Chuyện đơn vị cấp dưới xin bổ sung thêm người và đưa tên luôn ai đó là một đề xuất bình thường. Có những trường hợp cấp trên bác đơn hoặc cử người khác về thay thế. Nhưng thông lệ trong bộ máy đảng và nhà nước cộng sản thì khi cấp dưới đề nghị xin xỏ nhân sự thường nêu luôn tên người để cấp trên tiện giải quyết.

Đấy là những điều mà bí thư Bảy Chắc dãi bày với báo chí.

Về nguyên tắc, phải thông qua tập thể Thường vụ ngay từ đầu. Nhưng sau đó, chúng tôi có báo cáo đàng hoàng, chứ không phải bao che, bưng bít, chạy chọt để lo chuyện đó cả. Mặc dù mình là người kế thừa nhưng dẫu sao, trước đây, tôi vẫn là Thường trực Tỉnh ủy. Tôi nghiêm túc nhận cái này.

Về việc thiếu thẩm tra trước khi tiếp nhận ông Trịnh Xuân Thanh, chúng tôi có nhận xét đầy đủ của Ban cán sự Đảng bộ Công Thương và đồng chí này có quy hoạch Thứ trưởng Bộ Công Thương. Quy hoạch thì Trung ương ký, tôi đâu ký được. Tôi nghĩ như thế là đầy đủ rồi.

Hậu Giang từ khi tách tỉnh, các đồng chí cán bộ luân chuyển về, chưa bao giờ được đi thẩm định các đồng chí này. Tôi nghĩ rằng, Trung ương đưa về thì các đồng chí này đã đủ tiêu chuẩn để đảm trách các vị trí chủ chốt. Cho nên từ xưa đến nay, chưa có xác minh nào đối với cán bộ luân chuyển.

Thẩm tra, xác minh trước khi nhận, tôi không biết công việc này có đúng thẩm quyền của Hậu Giang hay không? Vì vậy, đề nghị Trung ương nên nói rõ về việc này. Nếu thấy rằng, việc không thẩm tra, không xác minh là sai sót của tập thể Ban Thường vụ Tỉnh uỷ hoặc cá nhân đồng chí nào, chúng tôi nghiêm túc nhận sai sót, rút kinh nghiệm trong thực hiện quy trình điều động, bổ nhiệm luân chuyển hay thuyên chuyển cán bộ.

Theo nguyên tắc, đối với cán bộ hàm Vụ trưởng có quy hoạch Thứ trưởng thì do Trung ương, trong đó có Bộ Nội vụ trực tiếp quản lý, không thuộc đối tượng chúng tôi trực tiếp quản lý.

Ông Chánh bí thư Hậu Giang (tức Bảy Chắc) đã khẳng định việc ông xin người là xin, còn việc thẩm tra là của Trung Ương.

Thấy phần lỗi thuộc về Ban tổ chức Trung ương, đoàn kiểm tra trung ương đã trở mặt quay ngoắt sang đổ lỗi là tại Trịnh Xuân Thanh trong bản kết luận của đoàn đến Hậu Giang làm việc.

Biết bản thân không đủ điều kiện, tiêu chuẩn theo quy định nhưng vẫn có ý kiến đề nghị cơ quan chức năng làm quy trình tiếp theo tiếp nhận, bổ nhiệm các chức danh phó chánh văn phòng, Vụ trưởng, quy hoạch chức danh thứ trưởng Bộ Công Thương, Tỉnh Uỷ Viên, tham gia ứng cử đại biểu quốc hội khoá XIV là trung thực, thiếu trách nhiệm và không tự giác”.

Như thế nào là không đủ quy định , đối chiếu với thông báo của Bộ Chính Trị mà thường trực Ban Bí Thư Lê Hồng Anh ký kia thì Trịnh Xuân Thanh hoàn toàn đủ cơ sở.

Còn về việc thất thoát 3000 tỷ ở PVC. Ban tổ chức Trung Ương lẽ nào không biết đến bản báo cáo về vụ việc này của Bộ Công Thương và kết luận của thủ tướng chính phủ đã đánh giá sự việc và nhất trí không kỷ luật Trịnh Xuân Thanh.

Việc Trịnh Xuân Thanh liên quan đến vụ lỗ này thế nào, sẽ có bài viết trình bày rõ ràng, nếu có những bằng chứng xác thực Thanh dính dáng đến thất thoát 3000 tỷ, có lẽ chả ai dám bao che cho Thanh lúc đó. Và đoàn kiểm tra trung ương bây giờ cũng không phải đánh vật tìm cách kết tội Trịnh Xuân Thanh. Đến nỗi dưa sang cả Bộ Công An định bắt mà Viện Kiểm Sát không đồng ý.

Tất cả đều hợp lý đến nỗi, đoàn Hậu Giang khi bị kiểm tra vụ tiếp nhận Trịnh Xuân Thanh này đã ngạc nhiên đến nỗi ra trung ương hỏi Phạm Minh Chính trưởng ban tổ chức trung ương bây giờ và là uỷ viên Bộ Chính Trị rằng.

– Tại sao lại có chuyện kiểm tra này?

Phạm Minh Chính cười nhạt đáp.

– Thì chuyện nó thế thì nó thế, chết một thằng đã sao.

Chuyện nó thế ở đây là thế nào, là Nguyễn Phú Trọng muốn thế thì phải thế. Muốn ai sai thì người đó thành sai. Trọng đang cần thể hiện quyền uy để nuốt lời hứa sẽ về hưu sau hai năm ở lại làm TBT.

Chuyện nó là đến hàng xóm, thân tình Trọng cũng giết đừng nói thằng khác.

Và chuyện nữa là giết Trịnh Xuân Thanh để tiến tới tấn công những phe thân Mỹ còn sót lại trong đảng.

Chuyện nó thế là trong đại hội trung ương 13, lúc còn gay gắt nhất chưa ngã ngũ. Nguyễn Phú Trọng đi lên bậc có hai cảnh vệ đỡ. Bí thư Hậu Giang đã nói thẳng rằng.

– Anh Trọng đi còn không nổi, anh về đi làm nữa làm gì.

Câu nói này của bí thư Hậu Giang ở hội nghị trung ương 13, để cho các cán bộ hội nghị trung ương 13 lúc đó thẩm định độ đúng sai. Trước khi đưa ra lời nhận định, hãy thề trước con cái và tổ tiên mình. Còn những loại bồi bút, dư luận viên, tay sai của đảng nhận định thế nào không đáng quan tâm.

Nguyễn Phú Trọng liêm khiết, hiền lành ư?

Đừng mơ, con cáo già ấy còn dạy cho các đệ tử nào nghĩ Trọng không biết gì đến tiền bằng cách có một không hai. Ông Năm Hùng trong Nam ra trung ương gặp Trọng, đưa phong bì vài chục triệu. Trọng cười nhạt bảo.

– Thôi bọn mày cất đi, bọn mày trong đó làm gì có tiền mà biêú ạnh.

Nói rồi Trọng lấy một xấp 10 ngàn usd đưa cho Năm Hùng, bắt phải nhận đây là quà của anh.

Câu chuyện Năm Hùng về kể làm cho các anh Hai Nam Bộ bừng tỉnh, hiểu rằng TBT nhà ta cũng sành chơi lắm. Từ đó mức lễ lạt cứ vô tư vượt mức tình cảm, 50 đến 100 ngàn usd là chuyện thường. Hoặc những công việc khác để lại phần khủng nào đó cho anh Cả chẳng phải sợ anh ấy liêm khiết không nhận.

…còn nữa….

Trịnh Xuân Thanh dê tế thần – phần 5.

Từ Houston đến Berlin.

Buổi bán sách ở Houston có khoảng 80 người tham dự, số sách mang đến cũng chừng đó.

Tôi và anh Nguyễn Văn Hải, sẽ gọi anh bằng tên quen thuộc là Hải Điếu Cày ngồi nói chuyện với các độc giả gần 2 tiếng đồng hồ. Phần bán sách diễn ra trong khoảng một thời gian rất ngắn, người mua vây quanh để chờ chữ ký tặng.

Có một chị phụ nữ mua một cuốn sách, chị bảo mua tặng cho ba chị. Tôi hỏi tên cụ là gì để ghi tặng. Chị nói tên ba chị là Khuất Duy Trác.

Tôi ký tặng trên sách rồi tần ngần hỏi.

– Bố chị tên như một ca sĩ ấy.

Chị cười.

– Em cũng biết à, bố chị là ca sĩ.

Tôi hớn hở khoe.

– Em thích nghe bố chị lắm, nhất là bài Đôi Mắt Người Sơn Tây của Phạm Đình Chương mà cụ hát, không ai có thể hát tâm trạng hơn ông bài đó.

Chị cười.

– Bố chị người Sơn Tây mà.

Trong cái lúc mải nói đến người ca sĩ mà mình hâm mộ từ nhỏ, tôi không để ý đến một người đàn ông nói nhỏ bên cạnh tai tôi. Anh ta mua một cuốn mà chỉ cần đề chữ thân tặng. Khi trả tièn anh ta để lại một phong bì lớn loại hay chứa tài liệu nói.

– Gió cầm đọc chơi.

Anh ta trả 30 usd cho cuốn sách như bao người khác và đi mất trong đám đông người đang tíu tít mua sách và đề nghị ký tên, chụp ảnh cùng tôi và anh Hải. Thực sự lúc ấy tôi như một cái máy, ký tên, cầm tiền, chụp ảnh, chào hỏi …tôi không để ý gì đến tập hồ sơ. Thậm chí tôi cũng không biết đó là hồ sơ, vì trước đó có hai người tặng tôi hai cuốn sách họ viết , cũng để trong túi giấy. Tôi nghĩ anh ta là một nhà thơ khiêm tốn nào đó, trong những năm tháng sống trên xứ người, ra một tập thơ nhỏ để khuây khoả làm kỷ niêm. Tôi đã từng nhận rất nhiều tập thơ, sách như thế. Tôi chỉ loáng thoáng anh ta gần 60 tuổi và hơi gầy, có vẻ nhanh nhẹn.

Tôi trở về Đức rất vội, bởi đêm hôm trước đi nghỉ cách ngoài bãi biển cách Houston hơn 100 cây só, đến trưa thì về và chiều thì ra sân bay. Nửa tiếng đồng hồ sắp đồ tôi nhét tất tận giấy tờ, sách vở vào hành lý ký gửi, những thứ không quan trọng. Những gì quý hơn tôi để trong vali xách tay.

Về lại Berlin, tôi nằm ngủ li bì , hai hôm liền chỉ có ăn và ngủ vì chuyến đi xa và múi giờ lệch. Ngày thứ ba tôi phải chuẩn bị đi xa đến thành phố Damstadt để dự một cuộc nói chuyện về tự do sáng tác tại Việt Nam. Sau đó tôi đi Muenchen chơi ở nhà người bạn.

Thứ hai ở Muenchen tôi nhận được một cú điện thoại, chả nhớ là ngày bao nhiêu, chỉ nhớ hôm thứ sáu là ngày 26 tháng 8 tôi ở Damstadt. Người gọi điện giới thiệu là một bạn đọc của tôi nhiều năm, anh ta hỏi việc đi Mỹ bán sách Đại Vệ Chí Dị có thành công không, rồi anh ta nói có nhận được gì bên đó không. Tôi cứ nghĩ anh ta hỏi nhận về quà cáp nào đó nên gật đầu, bởi có vài chiếc áo Phản Đối Formosa, một chiếc túi hiệu hàng hiệu Kross gì đó, một tờ 2 usd tuổi đời đã 100 năm, kính đeo mắt…và sách..của nhiều người tặng tôi hoặc nhờ tôi chuyển hộ ai đó.

Anh ta nói nhận rồi chắc chưa kịp đọc phải không, cố đọc rồi anh em mình gặp nhau nhé, ở đâu cũng được.

Tôi nhớ ra tập hồ sơ của người mua sách để lại ở Houston. Mỗi lần đi, hoặc ở nhà có bưu kiện gửi thỉnh thoảng tôi nhận được những tập hồ sơ, loại hồ sơ về quan hệ Việt Mỹ, quá trình tiến hành TPP, về các hoạt động đấu tranh đòi nhân quyền cho tù nhân lương tâm nào đó, cả những thông tin về các hội nghị trung ương nữa…có khi là hồ sơ của những cá nhân là cán bộ, hoặc gia đình cán bộ bị lấy đất hay bị trù dập thành dân oan.

Tôi trả lời khi về lại Berlin tôi sẽ đọc. Về đến Berlin , hôm sau tôi mới trở tập hồ sơ đó ra. Đấy là những công văn, thông báo, báo cáo liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh. Lúc này tôi mới để ý trên báo chí đang rầm rộ đưa tin kỷ luật phó chủ tịch Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh theo chỉ đạo của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng. Một vụ thanh trừng đấu đá và một thằng quan nhỏ trở thành dân oan, chuyện quá cũ , tôi có cả đống hồ sơ như thế mà chưa có thời gian để đọc.

Người đàn ông gọi điện hôm trước lại gọi điện, số điện của tôi rất dễ dàng tìm thấy. Tôi vẫn theo thói quen ở Việt Nam dùng hai điện thoại và hai số. Số điện thoại ở chiếc iPhone 6 plus là số điện thoại thông thường, còn dành cho những việc quan trọng ở chiếc Nokia đời ơ kìa màn hình đen trắng. Một thói quen duy nhất mà hơn 3 năm rời quê hương tôi vẫn chưa bỏ được. Vì anh ta gọi vào số của chiếc iPhone nên tôi không bận tâm đến chuyện vì sao anh ta có số của tôi.

Chúng tôi hẹn nhau găp nhau, anh nói ở xa Berlin, hẹn tối hôm sau sẽ gặp ở quán cà phê ở một nơi mà hầu như chảng có người Việt ở quanh đó.

Tôi đến hẹn sớm, thói quen hẹn với người Đức cũng là thói quen hẹn với người lạ đến xem để nhìn địa hình có từ hồi ở Việt Nam. Mẹ kiếp, nhà tù và giang hồ là hai thứ ám ảnh người ta lâu nhất trong cuộc đời. Sự đề phòng ngấm vào da thịt thành bản năng chứ không phải bản thân mình chủ ý làm như vậy. Đôi khi chọn chỗ ngồi cứ vô tình chọn chỗ nào dễ thoát thân, dễ xoay sở nhất và dễ vớ được đồ đạc gì gần đó nhất để cần cái là phang đập được ngay.

Hai người đàn ông đến gặo tôi, một người cao ráo, săn chắc tuổi chừng 50. Tôi bất chợt nghĩ đến vóc dáng của người để lại tập hồ sơ bên Houston, cái tác phong của người này từ đi đứng, ngồi đều giống người kia. Tuổi họ cũng trạc như nhau. Anh ta ngồi thoải mái, hai tay dang vắt trên thành ghế , dường như anh ta không biết tiếng Đức nhiều khi người bồi bàn hỏi chúng tôi uống gì.

Nhưng anh ta không bối rối vì việc trả lời người bồi bàn, hầu hết những người Việt không rành tiếng Đưc ít nhiều lúng túng khi gặp trường hợp như vậy, anh ta thản nhiên như không. Điều đó có nghĩa anh ta đã từng đi nhiều nơi trên thế giới này mà chẳng rành tiếng.

Người đàn ông kia thì lịch thiệp và sang trọng, ông ta khoảng 65 tuổi, to béo như nhiều ngươì ở tuổi ông. Chính ông ta là người hẹn tôi đến nói chuyện. Ông ta giỏi tiếng Đức, ông ta đặt đồ uống cho chúng tôi. Ông ta ngồi đối diện, còn người khoẻ mạnh kia thì ngồi bên cạnh ở cái tư thế thoải mái mà tôi đã nói. Cái tư thế xoà hai cánh tay rắn chắc trên thành ghế như hai con rắn hoặc hai chiếc cánh đại bàng rất dễ để làm việc gì đó.

Nhiều bạn nghĩ tôi đang trầm trọng hoá vấn đề. Không, tôi chẳng có gì phải trầm trọng sự việc, tính tôi khoái nhất là biến những chuyện trầm trọng thành một chuyện tầm phào, có lẽ cái năng khiếu nhất của tôi là như vậy.

Người đàn ông lớn tuổi sau màn chào hỏi thân thiện, ông ta biết rõ về tôi, thậm chí là cả thời tôi còn trẻ. Ông ta nhắc nhiều đến những thứ mà tôi thích hay trân trọng. Khi người bồi bàn mang đồ uống đến và quay đi, ông ta bắt đầu vào câu chuyện chính bằng một giọng nói nhẹ nhàng và khá êm ái.

– Bọn anh đọc Gió nhiều năm nay ( bọn anh? tôi ngẩn người ), nhất là trong suốt năm ngoái. Nay có việc như thế này, đấy Gió cũng đọc rồi, Gió nghĩ sao.?

Tôi ngồi nghĩ, rồi bảo em cũng không biết sao nữa. Anh đọc em nhiều, thì biết em chỉ là một thằng ất ơ chém gió thôi, tuỳ hứng, tuỳ tâm trạng.

Người đàn ông lấy trong cặp ra tờ đơn đưa cho tôi và nói.

– Đây là đơn của thằng Trịnh Xuân Thanh, Gió xem qua đi.

Tôi đọc tờ đơn, tôi không ngờ trình độ của một người là phó chủ tịch tỉnh, hàm thứ trưởng thuộc diện trung ương quản lý mà lỗi chính tả và câu cú nhiều chỗ lởm khởm hơn cả tôi.

Tôi chỉ phàn nàn về những cú pháp trong lá đơn, người đàn ông nói.

– Thì thằng Thanh nó là dân kinh doanh, đâu phải dân viết, nếu Gió sửa được cho nó thì sửa, để ngày một ngày hai sẽ gửi trung ương và báo chí.

Tôi lắc đầu từ chối.

– Nếu là của Thanh, cứ kệ thế đi, người khác viết đơn văn phong khác, người ta kêu không phải là thật. Thế giờ Thanh nó ở đâu ạ anh.

Người đàn ông nói.

– Tờ đơn theo Gió là để vậy không cần sửa cũng được, còn Thanh bây giờ nó ở chỗ an toàn, nếu nó không ra thì chẳng ai bắt được nó.

Một người trí, tuệ sắc sảo và từng trải, tôi nhận xét về người đàn ông đang trả lời mình trong đầu. Tôi đã nhồi cả hai ý trong một câu, đó là về lá đơn không cần sửa và Thanh đang ở đâu. Ông ta trả lời rành rọt cả hai câu theo đúng trình tự, ngắn gọn và rõ ràng một cách tự chủ và kiểm soát.

Tôi hỏi ông ta muốn tôi giúp gì lúc này. Ông ta nói tôi hãy đưa lá đơn này lên trang blog của tôi, chỉ cần vậy thôi.

Tôi thoái thác, tôi nói blogs tôi chả ai đọc, chỉ là những người dân đen bình thường họ đọc giải trí. Ông ta cười động viên.

– Tất cả những người như chúng tôi, đọc của Gió rất nhiều, để giải trí mà, vì chúng tôi làm việc căng thẳng lắm, nhiều khi sáng đến chỗ làm toàn giở của Gió ra đọc. Đọc Đại Vệ Chí Dị vui lắm, tuy có nhiều cái không đúng, nhưng cơ bản là sát vấn đề.

Tôi hơi giật mình khi nghe câu ” cơ bản là sát vấn đề ”. Hơn ba năm tôi xa quê hương, đi bao nhiêu nơi trên thế giới này, gặp bao nhiêu người Việt tôi không nhớ, hàng trăm cuộc nói chuyện liên quan đến những đề tài chính trị, nhân quyền, viết lách….tôi chưa thấy ai dùng từ như vậy.

Có chăng là tôi từng nghe những cụm từ ấy ở Việt Nam, thứ ngôn ngữ của những người có quyền uy.

Tôi lại thoái thác lần nữa.

– Cái này không như Đại Vệ , viết là chuyện sáng tác, còn đây là văn bản phải cần độ đảm bảo, nếu người ta nghĩ không phải là Thanh viết thì làm sao, khó cho em, tự nhiên em mất uy tín.

Người đàn ông ngồi bên cạnh tôi bây giờ mới xen vào.

– Gió yên tâm, Thanh nó viết, anh sẽ cho em gọi nói chuyện với Thanh.

Tôi đề nghị nếu được thì gọi nói chuyện có hình ( vì làm sao tôi biết được giọng của Trịnh Xuân Thanh), yêu cầu được thực hiện. Người đàn ông gọi cho một ai đó hỏi thăm này nọ, và rồi Trịnh Xuân Thanh xuất hiện trên màn hình viber.

Thanh mặc chiếc áo phông màu vàng nhạt như là trắng, bút máy gài túi. Mái tóc xoăn gọn gàng chứ không xoã xượi như ảnh trên báo. Anh ta chào tôi, sau vài câu xã giao tôi giơ lá đơn lên và hỏi cái này của anh chứ, anh ta gật đầu.

Chúng tôi nói chuyện dài thêm một hồi, máy vẫn để đó để Thanh nói chuyện cùng. Tôi không hứa điều gì cả, tôi bảo tôi về nghĩ lại.

Chúng tôi chào chia tay nhau , trời đã khuya. Khi ra về họ bàn nhau chuyện đêm đói, rồi gọi thêm món đồ mang đi theo về.

Tôi nghĩ đêm nay họ ở khách sạn, nếu ở đây họ là những người độc thân. Chẳng mấy ai có gia đình, vợ con ở đây mà tính chuyện mang theo gì để về nhà đêm ăn cả. Khi họ đi rồi, tôi ngước nhìn chiếc máy camera của tiệm, tôi thấy không cần thiết mai nhờ người đến xin hình ảnh, phức tạp thêm. Chuyện chắc chả có gì nghiêm trọng, thêm một người nữa biết mặt họ chẳng cần thiết gì. Nhưng thoáng giây lát tôi nhớ ra người đàn ông ngồi cạnh cũng đã nhìn chiếc camera đó, có nghĩa hiểu tôi sẽ không làm gì phiền tới họ. Gặp những người lạ quá hiểu mình không phải là điều dễ chịu tí nào với tôi.

Đêm ngày 3 sang ngày mùng 4 tôi không ngủ, tôi cầm tờ đơn của Trịnh Xuân Thanh xin ra khỏi đảng và tập hồ sơ tôi nhận ở Houston. Cái suy nghĩ duy nhất của tôi là.

Những con người này rất giống nhau, và điều giống nhau nữa là họ có thể gặp tôi bất kỳ đâu dù là Hoa Kỳ hay Đông Nam Á, chẳng phải chỉ ở Châu Âu này.

….còn nữa…

Được đăng bởi Thanhhieu Hieubui vào lúc 13:47

Thứ Năm, ngày 08 tháng 9 năm 2016

Trịnh Xuân Thanh dê tế – phần 6.

Đêm đó tôi nằm trằn trọc, rồi lại ngồi dậy pha trà hút thuốc liên miên.

Có nhiều cách đấu tranh, tôi thích gọi là cuộc chơi hơn từ đấu tranh dân chủ. Cách đấu tranh thứ nhất là chỉ cần lên mạng với được tin tức gì đó, chửi dăm ba câu, chửi càng tục càng tốt, kiểu như địt mẹ thằng Hồ Chí Minh là thằng bán nước hại dân, bọn chó cộng sản dã man …abc này nọ. Cách này đơn giản, không phải nghĩ nhiều, cũng không phải tốn thời gian , công sức và tiền bạc.

Cách đó không bị mang tiếng gì trong giới ” đấu tranh ”, tinh thần thể hiện hăng hái thế còn gì nữa.

Cách nữa là thỉnh thoảng làm bài phê phán nhè nhẹ về đường lối cộng sản VN. Mang vẻ ôn hoà , trí thức được lòng tất cả, mà cộng sản cũng không ghét mình lắm. Đôi khi gửi vài trăm usd về làm từ thiện giúp đỡ người nghèo.

Cách cao thủ hơn như nhiều trí thức, nhà báo làm là ủng hộ công việc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng, giả vờ như không biết đấy là cuộc thanh trừng nội bộ . Coi đó là chống tham nhũng thật và hùa theo nguyền rủa những kẻ bị hạ bệ. Dân chúng Việt Nam vốn đa phần ít cần tìm hiểu, với họ cứ có tên quan tham nào mang ra xử là họ vỗ tay mừng. Cách này vưa được lòng bọn đang mạnh mà vừa được lòng dân. Phần lớn những kẻ làm báo bây giờ thường chọn cách này.

Trong bối cảnh tâm thức của dân trí vừa thích cảnh chém giết, vừa e sợ chế độ cộng sản, vừa chỉ muốn ngóng tin nóng hổi để thoả mãn như trò giải trí. Chế độ thì đang năm phe, bảy phái, Những người cầm bút có cả một khoảng rộng để thể hiện vừa được danh, vừa được tiền, vừa được an thân.

Cách đấu tranh khác là viết bài , lên tiếng, tham gia những phong trào xã hội dân sự, đòi hỏi đa đảng đa nguyên như bao nhiêu người đang làm.

Trịnh Xuân Thanh chỉ là một thằng quan trong chế độ cộng sản, hắn cũng tham nhũng, cũng đục khoét. Bây giờ thì đồng đội của hắn xử hắn để dành lại thị phần kiếm chác. Cớ gì phải dây dưa với hắn. Không khéo mang tiếng nhận tiền, là người của phe nọ, phe kia. Trong khi cái thế của tôi đang không hề bị vẩn đục gì. ?

Tôi quyết định từ chối.

Sáng hôm sau, tức ngày 4 tháng 9. Những người đàn ông kia gặp tôi để nhận câu trả lời.

Thật lạ là họ không ngạc nhiên gì khi thấy tôi từ chối khi câu chuyện bắt đầu. Tôi thấy việc lẽ ra rất gấp với họ, thế nhưng họ tiếp cận tôi rất bình tĩnh và thong thả. Từ lúc ở Houston đến cú điện thoại ở Muechen và cuộc gặp ở Berlin này.

Người đàn ông lịch thiệp nói.

– Gió nghĩ xem, giả dụ bây giờ thằng Thanh đến cơ quan như bình thường, nó không ý kiến phản bác, bằng lòng nhận tội. Chấp nhận làm con dê cho Trọng làm thịt. Mặc dù nó có những bằng chứng để gỡ tội cho mình, nhưng nó nhận tội giúp cho Trọng được thoả mãn.

Ông ta dừng lại nhìn tôi rồi tiếp.

– Thì phong trào dân chủ mà cậu theo đuổi được cái gì.?

Tôi né trách nhiệm, bởi chả có gì bắt tôi phải trách nhiệm cả.

– Em không phải là người lý tưởng, em không quan tâm, em có phận của mình, cứ thế này em chém gió cũng vui. Thằng Thanh đấy teo là việc của nó, cả đàn anh của nó cũng thế. Anh có thể đưa tin cho RFA, BBC, VOA, RFI hay những tờ mạng khác rất nhiều người đọc.

Người đàn ông mỉm cười độ lượng.

– Đúng là có thể đưa tin cho nhiều nơi, nhưng chúng tôi muốn Gió đưa. Vì cậu là dân đen, tiếng nói của cậu là tiếng nói của người dân bình thường. Tôi hỏi Gió, có thật cậu nghĩ rằng Thanh bây giờ cứ ra để Trọng xử. Cái đó sẽ mang lại điều tốt cho cái mà cậu theo đuổi không, cậu không có lý tưởng gì như cậu nói ? Cứ cho là vậy, thế còn những người bạn của cậu. Họ sẽ có lợi gì hay cuộc tranh đấu của họ càng khó khăn hơn nếu một kẻ như Trọng vững vàng giữ chế độ cộng sản.

Tôi lặng im không trả lời, người đàn ông nói về các cuộc diễn biến cách mạng trên thế giới, ông ta nói về tình hình và khả năng của những người đấu tranh dân chủ. Ông ta nhận định rất chính xác và thẳng thắn về khả năng của phong trào đấu tranh đòi dân chủ ở Việt Nam.

Cuối cùng là khả năng thay đổi đất nước diễn ra ở tầng lớp nào khả dĩ nhất.

Ông ta ngừng lại để tôi hút điếu thuốc nghĩ ngợi. Tôi nghĩ nếu Trịnh Xuân Thanh nộp mình cho Trọng và nhận rõ sai trái, xin đảng khoan hồng. Những người anh em đấu tranh của tôi chả được cái gì. Chỉ có bọn bồi bút đang lăm le chờ đợi điều đó để tung hô Nguyễn Phú Trọng là người liêm khiết, người có thái độ rõ ràng, chúng sẽ ca ngợi sở dĩ chế độ cộng sản này, đất nước này chưa đi lên được vì chưa có người cộng sản chân chính như Nguyễn Phú Trọng thể hiện quyết tâm. Giờ đây ngài TBT đã thể hiện sự mạnh mẽ của mình làm trong sạch đảng và dành được cảm tình trong dân chúng. Uy tin của ngài và đảng của ngài càng được vững chắc.

Quyền và danh vọng của Nguyễn Phú Trọng và đảng công sản VN càng lớn bao nhiêu, thì sự yếu ớt của phong trào xã hội dân sự , đòi đa nguyên, đa đảng sẽ kém đi bấy nhiêu. Đấy là điều rõ ràng không phải nghĩ nhiều.

Tôi nghĩ một hồi rồi hỏi.

– Liệu Thanh nó dám chơi đến cùng không, giờ đang lưng chừng nó ra nhận tội, thế thì mình thành trò cười cho thiên hạ. Bọn Trọng nó càng được thể huênh hoang, đấy, cưỡng không lại, phải ra xin xỏ thế này thế kia. Em muốn nói chuyện với Thanh lần nữa.

Phải loay hoay 20 phút chúng tôi mới gọi được Thanh, tôi hỏi ông có dám chống lại thằng Trọng đến cùng không. Vì nếu không thì thôi, bỏ luôn bây giờ đi còn kịp.

Thanh mắt long nói.

– Tôi gọi điện cho bọn Thanh Niên đọc nguyên văn cái lá đơn rồi, bọn này nó không dám đăng đâu. Ông đưa lên hộ tôi.

Tôi nói.

– Khi tôi đưa lên, ông chẳng còn đường lùi nữa đâu.

Cả Thanh và hai người đàn ông đều bật cười trước câu hỏi ngô nghê của tôi. Họ cùng nói.

– Không lùi, Gió yên tâm.

Tôi không phải ngô nghê gì mà không biết chuyện chẳng còn dường lùi khi lá đơn được công bố. Chẳng qua tôi muốn khi người ta bảo mình giúp việc gì dù nhỏ mà hệ trọng đến cuộc đời họ, tôi hỏi lại để mình không mang tiếng gì thôi.

Bây giờ thì tôi vẫn có thể từ chối. Lần nữa cái ý nghĩ so đo lại hiện lên trong đầu tôi. Tự nhiên tôi dấn vào cái việc này làm gì, cuộc thay đổi chắc gì đã đến, nếu nó đến thì một phe kia lên chắc gì đã có thay đổi. Chả có gì đảm bảo cả, trong khi tự nhiên mình sẽ mắc vào mớ lùng bùng rồi mang tiếng là người có quan hệ dây dưa với quan chức cộng sản. Rồi sẽ đầy thứ tai tiếng nằm vùng, hai mang.

Cứ thế này chả hơn sao, trong mắt người Đức tôi là một nhà văn, trong mắt anh em tôi là người tình nghĩa, trong mắt những đấu tranh tôi cũng là một người hết mình. Con đường phía trước của tôi là bằng phẳng, những gì chông gai nhất tôi đã đi qua rồi. Mẹ tôi đã 84 tuổi, cụ ở nhà với đôi mắt nhìn dõi ra cửa với câu hỏi bao giờ trông thấy tôi bước vào nhà.

Như những nhiều chiều của nhiều năm trước, mẹ tôi ngồi bắc ghế trước hiên nhà chờ tôi.

Tôi có thể giảm dần viết về chính trị, chuyển sang viết về đời sống , về những tình cảm gia đình,bạn bè , những món ăn và những kỷ niệm. Rồi tôi sẽ trở về thăm mẹ trong sự tự hào là một Việt Kiều về thăm nhà, thăm bạn bè, hàng xóm.

Tôi sẽ nấu cho mẹ tôi một bát bánh đa cua đồng với rau cải xanh, rồi tối đến quán Lộc Vàng nghe người ca sĩ già hát những bài êm đềm, da diết.

Cuộc đời có những thứ không thể ngờ được, tôi là một thằng lưu manh, ít học, đầy tiền án và tiền sự. Một ngày nào đó tôi trở thành một nhà văn bị áp chế quyền sáng tác, thành một người đấu tranh cho tự do ngôn luận.

Tại sao tôi không dám đặt niềm tin vào một tên quan chức cộng sản có cả biệt thự ở Ciputra sẽ trở thành một nhà đấu tranh, một người dấn thân đòi công bằng cho xã hội. Khi mà hắn đến với tôi bày tỏ nỗi niềm và sẵn sàng chịu chấp nhận.

Nếu tôi không tin hắn, có lẽ tôi cũng chẳng tin mình nữa. Cả tôi và hắn đều là những kẻ xấu xa trong xã hội này, từng làm hại nhân dân của mình ở những góc độ khác nhau.

Trịnh Xuân Thanh bất mãn vì bị đem ra làm vật tế thần trong một cuộc thanh toán chính trị giữa các phe phái trong Đảng. Tôi cũng chả hơn gì hắn, nếu cái ngày 29 tháng 10 năm 2005 các bác sĩ bênh viên Nhi trung ương chỉ cần làm khác đi đôi chút, có lẽ giờ tôi đang ở trong một nhóm tội phạm xã hội đen chuyên cho vay lãi nặng và tổ chức cờ bạc , một nhóm nào đó trong muôn vàn nhóm ở Hà Nội bây giờ.

Dù sao cũng phải để cho Trịnh Xuân Thanh có cơ hội lên tiếng đối đầu với những tên cộng sản gộc đã từng là đồng chí với hắn như Nguyễn Phú Trọng. Còn hơn để hắn lặng lẽ chịu trói mình dâng cho Đảng thêm phần vinh quang, hắn có bị tử hình như Dương Chí Dũng hay tù mọt gông như Trịnh Xuân Sơn…vinh quang thuộc về đảng.

Còn những người đấu tranh cho dân chủ được gì ?

Hay chỉ có những tên bồi bút của Nguyễn Phú Trọng có cơ hội bơm chiến thắng của Minh Chủ để nhận hàng đống usd và thăng chức, rồi đi tống tiền các doanh nghiệp, cấu kết làm tiền các băng đảng như băng đảng Năm Cam.?

Rồi khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đạo đức sáng ngời, đảng ta trong sạch , được dân tin yêu.

Thì lúc đó cần mẹ gì đến các nhóm hội đoàn, xã hội dân sự. Đảng tốt thế rồi, có chúng mày chỉ loạn thêm.

Chính những tên bồi bút ca ngợi Trọng, Phúc là những tên gián tiếp làm suy yếu phong trào xã hội dân sự, phong trào đấu tranh đòi dân chủ. Một điều tất yếu là đảng cộng sản mạnh lên thì phong trào đấu tranh yếu đi. Những kẻ đang ca ngợi Trọng, Phúc là những tên dư luận viên nham hiểm và xảo quyệt. Hãy nhìn chúng xem, chúng có ô tô, có nhà to cửa rộng, chúng huênh hoang ăn nhậu chỗ này, chỗ kia.

Trịnh Xuân Thanh làm đơn ra khỏi đảng, một cái vỗ ê chề vào mặt Nguyễn Phú Trọng.

Bây giờ anh ta tiếp tục đứng ra đối đầu với Nguyễn Phú Trọng, anh ta cần phải thể hiện. Không để thiên hạ nghi ngờ nếu như anh ta có phát ngôn gì đưa cho tôi là giả mạo.

Tôi đã gửi chứng minh thư và bằng lái xe của mình cho anh ta, nếu anh ta nhận được, anh ta phải cầm những thứ đó trên tay để chụp ảnh làm bằng chứng.

Còn không, phần 6 này là phần kết thúc. Anh Thanh và bạn anh có thể tìm người khác. Tôi sẽ đốt những gì các anh đã gửi tôi, một cách sòng phẳng của giang hồ .

Được đăng bởi Thanhhieu Hieubui vào lúc 03:34

Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Sáu, ngày 09 tháng 9 năm 2016

Trịnh Xuân Thanh dê tế thần – phần 7.

Sau khi tấm ảnh Trịnh Xuân Thanh xuất hiện cầm chứng minh thư và bằng lái xe của tôi trong đêm, sáng ngày hôm sau Nguyễn Phú Trọng đã triệu tập họp bất thường Ban Bí Thư để khai trừ đảng với Trịnh Xuân Thanh.

Tại cuộc họp Ban Bí Thư này, Nguyễn Phú Trọng là người trực tiếp chủ trì. Trong khi đó tỉnh uỷ Hậu Giang đang ra tối hậu thư cho ông Thanh 4 ngày nữa phải có mặt ở tỉnh uỷ để giải quyết việc liên quan.

Trong lá thư xin ra khỏi đảng của mình trước đó vài ngay, Trịnh Xuân Thanh đã gửi đến Uỷ ban kiểm tra trung ương, báo Thanh Niên, tỉnh uỷ Hậu Giang. Nội dung lá đơn này được giữ kín, bởi nó có những đoạn vỗ mặt thẳng vào Nguyễn Phú Trọng.

Tại cuộc họp của uỷ ban kiểm tra trung ương, lá đơn được đọc. Cả phòng đều bất ngờ đến nỗi lặng ngắt 10 phút không ai nói gì. Lần đâu tiên trong đảng có một đảng viên viết những lời lẽ chỉ trích thẳng vào TBT đương nhiệm như thế. Chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương Trần Quốc Vượng đành cho tạm nghỉ giải lao để xin ý kiến Tổng Bí Thư.

Trọng nghe tin, phẫn uất bắt Trần Quốc Vượng đề nghị khai trừ đảng đối với Trịnh Xuân Thanh. Đây là một cuộc họp mà dự tính ban đầu mới chỉ là xem xét kỷ luật. Cuộc điện thoại chỉ đạo của Trọng khiến cho Vượng làm gộp tất cả phần xem xét và đưa ra hình thức kỷ luật khai trừ đảng đối với Thanh.

Lý do là Thanh đã không những gửi lá đơn này đến các cơ quan mà còn đưa chúng lên mạng xã hội Facebook.

Lời đề nghị khai trừ Đảng của uỷ ban kiểm tra trung ương có sau khi lá đơn tung ra trên mạng xã hôi. Nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn còn muốn giữ thể diện cho mình, ông ta chờ chỉ đạo vài cơ quan nữa cùng xúc tiến để thiên hạ tâm phục khẩu phục. Một cái kiểu mà Trọng thích là cụm từ tuyệt đối nhân dân, cán bộ, ban ngành đều nhất trí với quyết định của TBT. Như cái cách mà ông ta từng khoe khoang ở đại hội 12 mình được bầu 100% số phiếu.

Tức ông ta muốn giết người, nhưng lại muốn ép cấp dưới đề đạt lên điều đó. Để ông ta nói rằng ý của ông ta là ý kiến của toàn đảng, toàn dân, toàn quân. Lá đơn của Trịnh Xuân Thanh lúc này vẫn là sự hồ nghi của dư luận, chỉ một số cơ quan nhận được chúng. Cùng lúc Trọng cho đội ngũ dư luận viên đi phao tin về lá đơn này là giả mạo, không có độ chính xác. Mặt khác Trọng ráo riết ép cấp dưới là Tỉnh Uỷ Hậu Giang dứt điểm đề nghị kỷ luật khai trừ đảng đối với Trịnh Xuân Thanh lên cấp trên.

Lá đơn của Thanh đã khiến uy tín của Trọng giảm sút, nhưng trong lúc dư luận và nhiều đảng viên khác còn hồ nghi tính xác thực của lá đơn này. Nếu Trọng tranh thủ được quãng thời gian đó, xử lý khai trừ Thanh còn vớt vát lại được phần nào uy tín.

Tôi thấy cần thiết phải gấp rút đưa ra tính xác thực của lá đơn này, bởi tôi là người đã đưa lá đơn đó ra trên mạng. Bản thân tôi cũng vấp phải nhiều sự hồ nghi. Tôi đã đặt điều kiện với người của Thanh, Thanh phải xuất hiện cầm giấy tờ tuỳ thân của tôi trước khi Trọng Lú hoàn tất mọi thủ tục để khai trừ Thanh.

Yêu cầu có lẽ khó với những người của Thanh, họ ngồi lặng lẽ đi rất lâu. Họ nói việc này cần có thời gian vài ngày. Tôi lắc đầu nói cần phải càng sớm càng tốt. Tôi đẩy họ vào một tình thế bắt buộc là họ phải đi nhờ người khác nếu tôi không có hình ảnh của Thanh cầm giấy tờ của tôi.

Nếu họ gửi tấm hình sớm, tôi sẽ đoán được Thanh ở đâu căn cứ vào thời gian từ khi giấy tờ của tôi gửi đi. Nhiều phỏng đoán trên mạng rằng Thanh đang ở Đức này, Thanh có nhà và vợ con đang ở đây. Tôi muốn kiểm tra điều ấy không phải là tò mò. Mà nếu như Thanh ở đây, tôi sẽ vững tâm hơn vì biết Thanh ở chỗ an toàn.

42 tiếng đồng hồ sau, tôi nhận lá đơn được gửi qua Viber. 42 tiếng là quãng thời gian có thể bay vòng quanh trái đất đối với những người sẵn tiền và sẵn visa và sẵn cả nhân lực.

Tấm hình của Thanh được đưa lên trong đêm qua, và được chia sẻ rộng rãi. Lần này thì chỉ có 3 ý kiến trong gần 60 ngàn người theo dõi Facebook tôi cho là giả. Những nhà báo và cũng có thể là bồi bút của Trọng Lú ngay từ sáng sớm thức dậy thấy tấm hình được chia sẻ, đã hậm hực, tru tréo xỉ vả Thanh và cả tôi. Chúng ám chỉ rằng tôi vì tiền của Thanh đưa mà đã làm giúp.

Có lẽ chúng nghĩ tôi cũng như chúng, cũng nhận tiền để làm những việc đấu đá thanh trừng nội bộ giữa các quan chức cộng sản với nhau.

Trong cơn cuồng loạn để giữ uy tín cho ngài Minh Chủ Nguyễn Phú Trọng, mọi thứ chúng đều có thể nói ra, kể cả những lời dơ bẩn nhất. Đấy là việc mà chúng phải làm, công việc của chúng là giữ uy tín cho ngài Trọng. Còn tôi thì hạ bệ cái uy tín ấy, tôi cũng chẳng ngại ngần như chúng. Bởi về những gì học hỏi trong môi trường cộng sản thì chúng cả tôi cùng được học như nhau.

Tôi chả cần là nhà bất đồng chính kiến, nhà đấu tranh dân chủ. Những thứ ấy với một thằng như tôi là không thích hợp. Nhưng tôi sẽ không sa đà vào việc tranh luận với chúng về đường lối làm cho dân giàu, nước mạnh bằng cách giúp cho Minh Chủ Nguyễn Phú Trọng sáng ngời chánh nghĩa bịp bợm kia trở thành một vị lãnh tụ thần thánh tối cao. Một Cha già dân tộc thứ hai.

Tấm hình Thanh xuất hiện và những lời tán thưởng đối với sự dám chơi tới bến của Thanh khiến Nguyễn Phú Trọng bị ê mặt. Ngay từ sáng dã có người nói xì xào đến tai Trọng.

– Ông Trọng làm báo chí mất công ròng rã cả tháng trời để vu thằng Thanh là tội phạm, giờ lại được dân chúng hoan hô đầy trên mạng kìa.

Trọng nghe uất đứng không vững. Chung quy tại Trọng tất, vì thích vờn mồi để báo chí tung hô theo kịp, Trọng có con gà trong tay, thỉnh thoảng lại ngó cái lông, xem thịt béo không, rồi lại vác cân ra cân xem thịt được chưa. Kiểu dề dà đầy sảng khoái trong mắt làng xóm, thiên hạ là nhà ông Trọng có con gà ngon quá, ông ấy sắp thịt đấy.

Thịt gà mang cho hàng xóm sự thán phục là Trọng Lú có gà ngon trong nhà, chả mấy ai có.

Nhưng thịt người lại khác.

Thịt người thì Trọng cho thiên hạ thấy Trọng quyền uy tối cao, uy trùm thiên hạ. Trước khi thịt Trịnh Xuân Thanh phải vờn cho các thằng uỷ viên trung ương, bộ chính trị khác phải vỡ mật, kinh hồn. Có thế mới thành được cha già dân tộc, một lời như nhấc được chín đỉnh đồng.

Nhưng con gà biến mất, Trong chót khoe hàng xóm, đang muốn chữa thẹn bằng cách gà gầy quá tao giam nó lại nuôi thêm vài tháng. Đang tính chữa thẹn như thế, thì bỗng nhiên con gà nó đậu trên cây tre đầu làng gáy tè té tree như nói hàng xóm nhà Trọng rằng.

– Nó giam tao nuôi béo thịt đâu, thằng già ngu lại thích khoe, mở cửa chuồng sờ lườn tao béo không. Tao nhanh chân nhảy tót lên hàng rào, rồi bay lên cây tre gáy cho cả làng biết lão Trọng ngu thế nào.

Trọng xem tin tức mà trợ lý đưa, uất quá triệu tập Ban Bí Thư để khai trừ Thanh.

Tổng Bí Thư đi khai trừ một thằng tỉnh uỷ viên mà nó gửi đơn chửi thẳng vào mặt mình và tuyên bố không chung đảng vì ghét cái mặt đểu cáng của tổng bí thư.

Nhục cho Trọng, nhưng chả lẽ không làm gì. Làm để bớt tức tí nào hay tí nấy.

Đinh Thế Huynh thường trực ban bí thư, vẫn ngầm kiêm quản lý báo chí tuyên truyền vì thằng Thưởng trẻ người non dạ chưa có kinh nghiệm. Huynh cũng ức vì bao công chỉ đạo báo chí , bồi bút các kiểu để biến Thanh thành một kẻ tội phạm trong mắt nhân dân, dư luận cho Trọng thịt. Kiểu Huynh chính là thằng vỗ béo gà. Vì tức Huynh không đứng ra , kệ cho Trọng chủ trì Ban Bí Thư. Chán quá rồi, thôi thì ông Trọng bày ra làm xổng thì ông đi mà giải quyết.

Trọng muối mặt đứng ra khai trừ Trịnh Xuân Thanh, cả thiên hạ dè bỉu, giễu cợt tổng bí thư gì mà đi vuốt đuôi , bắt bóng thế. Già rồi thôi giữ hẹn năm sau nghỉ đi đừng có cố nữa.

Lại nói đến thằng Thưởng hồi Tư Sang làm bí thư HCM coi như con, nâng đỡ dìu dắt. Đại hội 12 Tư Sang về muốn gửi gắm Thưởng vào BCT để mộng sau này nó nắm TPHCM thì Sang thành bố già oai phong trấn cả cả cõi phía Nam.

Nhưng thế nào đại hội bầu thằng Thưởng lại bật vòng 16 uỷ viên BCT trong danh sách ứng cử viên BCT cùng với mụ Trương Thị Mai. Vì có công hợp sức đánh bật được Ba Dũng không vào vòng ứng cử viên, hai loại tép riu đàn bà và trẻ con cũng không đáng ngại. Trọng nghĩ chỗ nhờ cậy Tư Sang sau này, ép được đại hội ngoài 16 suất kia ra phải thêm mấy suất nữa ở BCT. Cho nên BCT đại hội 12 lại phình ra thêm mấy suất như bây giờ.

Ngày trước chạy dự án gì cần thông qua Bộ chính trị, doanh nghiệp chỉ rải tiền hơn chục mống. Từ khi Trọng làm Tổng bí thư, lần trước phình thêm 2 suất là Kim Ngân và Thiện Nhân. Giờ lại phình thêm 3 suất nữa. Thế mà Trọng chỉ đạo chính phủ giảm biên chế, trong khi BCT thì Trọng tăng thêm đến mấy chục phần trăm người. Đúng là chả nghe được những gì cộng sản nói, nhất là cộng sản đàu đảng.

Hai đệ của Tư Sang vì nhét nhồi thêm vào, không biết sắp đi đâu. Bà Mai đi làm phó mặt trận , còn Thưởng đi làm tuyên huấn dù chả biết mẹ gì kinh nghiệm.

Sang thì vẫn hy vọng Thưởng về làm bí thư thành uỷ HCM tha hồ màu mỡ. Tư Sang thích gái đẹp, chân dài, hoa hậu…mà ở đâu gái gọi cao cấp nhiều như ở Hồ Chí Minh. Nhưng Thưởng phải về đó thì bố già Phương Nam Trương Tấn Sang mới hưởng lạc được. Thế nên Sang cay cú muốn giúp Trọng hất bằng được Đinh La Thăng để cho Thưởng về đó.

Nếu Thưởng về làm bí thư thành uỷ HCM, cánh bồi bút cũ từng theo Sang lại ấm êm. Tha hồ đi đánh các doanh nghiệp, băng đảng để lấy tiền tậu nhà cửa. Có tên bồi bút cho Sang thời Sang bí thư thành uỷ HCM, tên này kiếm được mấy cái nhà. Sau dính vụ Năm Cam với Tư Sang nên làm ăn khó khăn, quay ra tạo dựng hình ảnh nhà báo cải cách, và cổ suý cho một minh chủ cộng sản trong sáng, liêm khiết. Hòng chờ ngày Thưởng về làm bí thư ở đây chuyện hốt bạc lại huy hoàng như ngày xưa. Nên bọn này rất hăng hái ra sức ngày đêm tạo dư luận Thăng chẳng ra gì , để cô lập Thăng cho bọn Trọng, Sang thịt. Đưa Thưởng về ngự, cả lũ từ thầy Tư Sang đến đệ tử lúc đó khỏi phải nghĩ.

Nhưng chuyện đó thì còn đang diễn ra. Đau và nhục nhã nhất là Nguyễn Phú Trọng bây giờ gặp vụ Trịnh Xuân Thanh. Cả trung ương chế nhạo, cười khinh Trọng trình gì mà náo loạn vang trời, khua chiêng , gõ mõ cờ xí rợp trời như ăn được người đến nơi.

Đến thằng ranh con như Trịnh Xuân Thanh nó có giỡn cho vào mặt.

Tái bút.
– Câu chuyện này ghi lại theo lời kể của người khác trong bộ máy cộng sản. Văn phong đương nhiên bị pha trộn lẫn cái cách của người kể và người viết.

Xin chờ xem tiếp phần 8

Được đăng bởi Thanhhieu Hieubui vào lúc 13:00

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 9 năm 2016

Trịnh Xuân Thanh dê tế thần phần 8.

Chiều nay, tôi nhận lại chứng minh thư và bằng lái xe của mình, kèm theo thẻ đảng viên của Trịnh Xuân Thanh và lá thư Thanh gửi Tỉnh uỷ Hậu Giang.

Về lý do gửi thẻ đảng sẽ giải thích trong phần sau, phần này đăng tải lá thư của Trịnh Xuân Thanh.
.

Kính gửi: Anh Bảy Chánh – Bí Thư Tỉnh Ủy Hậu Giang

Anh Năm Hùng – Chủ tịch Tỉnh Hậu Giang

Các Anh/Chị trong Thường vụ, Tỉnh ủy và bà con cô bác tỉnh Hậu Giang

Kính thưa anh Bảy và các Anh/Chị, trước tiên em xin phép được xin lỗi các anh và bày tỏ lòng biết ơn của em với các Anh/Chị và bà con cô bác nhân dân tỉnh Hậu Giang đã giúp đỡ và tạo điều kiện cho em được làm việc và có cuộc sống tốt đẹp trong thời gian làm việc tại Tỉnh. Dù thời gian chỉ một năm nhưng với nhiều kỷ niệm trong công việc, những buổi họp giao ban bàn việc thu hút đầu tư cho Tỉnh, bàn về những kế sách chống xâm nhập mặn, cùng nhau thức khuya, dậy sớm, trăn trở băn khoăn lo cho bà con còn nghèo, cho các gia đình chính sách, liệt sĩ, thương bình, đi xin từng căn nhà tình nghĩa..v..v. Những chuyến đi về Ấp, Xã, Huyện.. nơi bà con nhân dân mình còn bao khổ đau nghèo túng, bao giờ các anh cũng cử người đi cùng, sợ em chưa quen đường, chưa biết nói với bà con thế nào, khi mà một anh (Bắc Kỳ) như em, văn hóa, tình cảm chưa hiểu hết ở đây.

Em nhớ rất rõ những khi đi cùng anh Năm, anh Bảy Chung, Bảy Chắc.. về trường Trung học Vị Thanh huyện Phụng Hiệp để cho các cháu học sinh có phương tiện đi học. Thật vui khi nhìn gương mặt của các em rạng ngời và thật buồn vì bà con nhân dân của Tỉnh mình còn nghèo như vậy.

Với hoài bão và ước muốn được cùng lãnh đạo của Tỉnh làm việc hết sức mình vì nhân dân Hậu Giang, những người dân nghèo khó, chân lấm tay bùn nhưng rộng lượng, phóng khoáng, chở che và thương yêu em.

Kính thưa các Anh/Chị, những tưởng thời gian sẽ tiếp tục để em được cùng làm việc, cùng sống với các anh giúp đỡ Tỉnh cũng như bà con nhân dân tỉnh Hậu Giang với vai trò nhỏ bé của mình. Nhưng các anh cũng đã biết, tháng 6 Tổng Bí thư đã chỉ đạo UBKTTW bằng mọi cách phải kỷ luật em. Ngày 9/9/2016, TBT đã ép Ban Bí Thư bỏ phiếu khai trừ em ra khỏi Đảng (mặc dù em đã có Đơn xin ra khỏi Đảng từ trước đó). Trước đây, UBKTTW đã có rất nhiều buổi làm việc với Thường trực, Thường vụ, Tỉnh Ủy và các Anh/Chị cũng đã biết rõ nội dung. Em rất cám ơn các Anh/Chị đã khách quan, vô tư, thẳng thắn nhận xét các ưu khuyết điểm của em, không chịu sức ép của TBT chỉ đạo đã giúp đỡ em được tiếp tục làm việc và cống hiến. Nhưng Anh/Chị cũng biết rằng, TBT đã tiếp tục chỉ đạo UBKTTW, Ban Bí thư, báo chí áp đặt, bịa đặt, bôi nhọ em để kỷ luật.

Kính thưa anh Bảy và các Anh/Chị trong Tỉnh, ông Trọng đã làm những điều mà ai cũng biết là sai trái, vô trách nhiệm, làm mất uy tín của UBKTTW, Ban Bí thư và của Đảng. Với kết luận như vậy của Ban Bí thư và UBKTTW thì các anh cũng biết, Bộ Công An cũng không còn con đường nào khác là ra một bản án sai lệch trái với pháp luật. Chính vì vậy thời gian vừa qua em đã không thể vào Tỉnh và phải tránh ra nước ngoài, nếu không có thể sẽ bị bắt và tạm giam bất cứ lúc nào với những lý do mà ông Trọng đã chỉ đạo, yêu cầu Ban Bí Thư và UBKT, báo chi đang làm.

Kính thưa các Anh/Chị, những tổ chức cấp cao như Ban Bí thư và UBKTTW mà kết luận vội vàng, sai lệch, không có lập luận, chụp mũ, trái với pháp luật hiện hành thì liệu ông Trọng và họ có tồn tại được hay không? (Trong khi tại Tỉnh, các Anh/Chị đều đã biết các khuyết điểm của em là không đúng như vậy).

Kính thưa anh Bảy và các Anh/Chị, một lần nữa em cám ơn các anh đã quan tâm và giúp đỡ em trong thời gian công tác tại Tỉnh. Em thấy tự hào về các anh và bản thân, trong một năm làm việc tại Tỉnh đã hết lòng, hết sức vì công việc và được nhân dân tin câỵ. Em xin lỗi vì đã không vào được trực tiếp để báo cáo các anh. Nếu em xuất hiện, ông Trọng sẽ chỉ đạo Bộ Công an bắt giam em không cần lý do.

Kính thưa các Anh/Chị, trong thời gian tới em xin nghỉ làm việc và không tham gia bất kỳ công việc gì ở Tỉnh, vì như em đã báo cáo nếu em xuất hiện sẽ bị bắt ngay lập tức theo chỉ đạo.

Em xin kính chúc sức khỏe các Anh/Chị trong Thường vụ, Tỉnh Ủy và Nhân dân Hậu Giang hạnh phúc. Chúc cho Tỉnh mình sẽ phát triển tốt đẹp.

Được đăng bởi Thanhhieu Hieubui vào lúc 05:30

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 9 năm 2016

Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần – phần 9

Chiều nay tôi nhận lại chứng minh thư và bằng lái xe kèm theo thẻ đảng của Trịnh Xuân Thanh.

Lần này người liên lạc là một ngừoi đàn ông lạ, anh ta nói hai người kia có việc gấp đã đi xa trong sáng nay, họ nhắn lại Thanh nhờ tôi đưa lá đơn mà họ dã gửi File ảnh qua Email.

Tôi nhận trước phong bì không đóng nắp, rõ là những giấy tờ bên trong mới được bỏ vào cái phong bì này. Nó chẳng có dấu bưu điện, hay dấu tích của từ nơi xa nào gửi đến. Có thể người ta đã thay cái phong bì gửi đi bằng một phong bì khác khi đưa nó đến tay tôi.

Anh ta nói anh ở tận Frankfurt, anh phải đi tàu từ sáng đến đây.

Frankfurt cách Berlin khoảng 6 tiếng đi xe và tầm 5 tiếng đi tàu. Như thế có lẽ giờ tôi sẽ ít gặp những người của Thanh hơn trước.

Người đàn ông khi vào quán cà phê, anh ta chọn chỗ ngồi một cách tuỳ tiện, ngay ngoài trời bên sát hàng rào. Ở Đức có những tiệm ăn quán cà phê lấn ra cả vỉa hè, có quán người ta quây hàng rào gang vai khi khách ngồi, tạo cảnh đẹp là chính.

Chỗ ngồi rất lộ liễu, tôi nghĩ anh ta chỉ là một người dân xuất khẩu lao đông, hay đi học ở lại.

Tôi hỏi anh có ngại khi làm việc này không, anh bảo.

– Tôi ngại chó gì, Hiếu cứ vô tư đi, chả có quái gì mà phải ngại đâu.

Anh ta gọi bia, còn tôi gọi cà phê. Tôi hỏi có gặp được hai người kia không, anh ta bảo họ di Mỹ rồi.

Người đàn ông nhấp cốc bia, nói theo kiểu tự nhiên như đang bình luận về bóng đá hay sự kiện nào đó.

– Tối qua cưới con Tô Lâm, tướng tá công an, quân đội đấy đó. Có nghe nói là anh Thao phụ trách an ninh bên này báo về. Thao nó bảo hình như nghe tin Thanh ngồi với một luật sư.

– Thế sao .?

Tôi giật mình, nguyên nhân tôi giật mình là sáng nay tôi thấy Facebooke Nguyễn Thuỳ Trang đưa tin là Thanh đang ở Đức và nhờ luật sư xin tị nạn. Tôi thấy Thuỳ Trang đưa cái ảnh Thanh chụp cầm giấy tờ của tôi và một cái ảnh phố nào đó ban ngày. Rồi Thuỳ Trang nói là do phân tích bóng đêm, ra cái ảnh phố này là ở Đức. Nhiều người đồng tình và chia sẻ, nhưng có một người biết cái phố ấy, họ nói đó là phố đi bộ, chả xe nào vào được. Nên tôi cũng thôi không chú ý.

Giờ người đàn ông này lại nói thêm chi tiết ông Thao phụ trách an ninh Đức báo về trong tiệc cưới tối qua với mấy ông tướng an ninh, rằng dường như thấy Thanh ngồi với một luật sư.

Ô lạ kỳ, tôi lạnh người. Thế thì Thuỳ Trang là ai, người của ai. Làm sao có được chi tiết như thế.?

Có thể Thuỳ Trang lại nhận tin từ những tướng an ninh tối qua ăn cưới con Tô Lâm, rồi giả vờ đưa tấm hình lên để nói là mình nhìn qua hình , phân tích và biết được như thế để đánh lừa, che dấu nguồn tin.?

Nhưng cũng có thể Thuỳ Trang đoán bừa, đoán bừa nhưng lại trùng cái tin mà trùm an ninh Việt Nam ở Đức là ông Thao báo về.?

Nhưng cũng chả sao, tôi chẳng có quan hệ hay trao đổi gì với Facebook Nguyễn Thuỳ Trang cả. Duy nhất một lần Nguyễn Thuỳ Trang nói Nguyễn Lân Thắng là an ninh. Vì danh dự, tôi là người sát cánh cùng Lân Thắng nhiều trận, đặc biêt là trận Văn Giang năm 2012. Tôi phải nhắn tin nói Thuỳ Trang để đảm bảo Nguyễn Lân Thắng không phải an ninh. Anh ta là người đấu tranh thực sự, nhưng đôi khi rất nóng tính phang những lời khó nghe. Còn nếu anh Thắng là an ninh thì tôi cũng là an ninh luôn. Sau đó Thuỳ Trang đã xin lỗi Lân Thắng.

Nếu Nguyễn Thuỳ Trang là người an ninh, thì thật sự làng Facebook Việt Nam thật khó lường. Tuy nhiên thì biết đâu Facebook Nguyễn Thuỳ Trang bất ngờ đoán đúng tình cờ, trùng khớp một cách ngẫu nhiên tin của Thao báo về Bộ Công An thì sao.

Tôi nghĩ nếu Nguyễn Thuỳ Trang là an ninh, thế lại càng vui, như thế là có người an ninh cũng tham gia tung tin loạn xạ hoặc cũng là một phe đấu đá phe nào đó.

Còn không phải thì càng tốt, có thêm tiếng nói đấu tranh.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại những năm tháng ở nhà, một lần đêm đó tôi và vài người nữa ngồi với Nguyễn Văn Đài ở một quán ăn. Đài nói rằng ngày kia sẽ có một phái đoàn hỗn hợp nhân quyền Âu Mỹ đến Việt Nam. Đài nói có thể họ muốn gặp chúng tôi.

Sau cuộc gặp ra về đêm đã rất muộn, tôi gửi xe và đi lên nhà. Lúc này tôi ở khu tập thể Nghĩa Đô, tận tầng 5 nên tôi gửi xe ở những nhà tầng dưới.

Vừa bước chân vào nhà, tôi có điện thoại, số lạ.

Đó là người hộ tịch mới, anh ta nói mới về đây được mấy tuần nên muốn gặp tôi.

Tôi bảo để sáng mai, anh ta bảo mai đi xa về quê giỗ mẹ, mà có tờ giấy về việc kê khai tạm trú mong gặp tôi làm cho song. Mai đi về giỗ mẹ tiện nghỉ phép luôn.

Tôi hẹn ở quán cà phê ngoài đầu ngõ, đến nơi thấy anh hộ tịch vốn là hình sự phường đi cùng một anh nữa. Anh hộ tịch giới thiệu đây là anh trên an ninh thành phố xuống có việc.

Tôi tức chửi hộ tịch.

– Mày bảo tao ra đây làm cái kia cho mày, sao lại gặp thằng này. Sao mày không để nó gửi giấy triệu tập cho tao như mọi lần, đéo gì mày phải lừa tao thế.

Như các bạn biết, loại người như tôi với công an khu vực như là bạn. Bọn tôi đôi khi ngồi đánh bài, hay nước nôi trà đá ngoài quán như thanh niên với nhau. Chuyện tôi chửi mày tao với hộ tịch không phải là thói quen chúng tôi như bọn thanh niên cùng khu phố, không phải tôi anh hùng chửi cả công an. Mặc dù bây giờ tôi ở ngoài, nhưng cũng phải giải thích thế để mọi người, không lại nghĩ tôi gan dạ hay gì thì mệt lắm.

Cậu an ninh rất trắng trẻo , thư sinh cười xoà.

– Thôi anh Hiếu, việc gấp em nhờ, anh trách ông ấy làm gì.

Cậu hộ tịch chữa.

– Tại em nhiều khi cũng nhờ họ, nên giờ họ nhờ em, đêm hôm này ai muốn đi làm việc đâu anh.

Cuối cùng ông an ninh trẻ đề nghị là có phái đoàn Âu Mỹ sang mong tôi đừng đến gặp.

Anh ta không thuyết phục được tôi, nhưng đứng dậy vẫn tươi cười.

– Thì em báo bác thế theo lệnh trên, bác đi thì chả ai ngăn cả, em chỉ có nhiệm vụ khuyên bác thế. Bác đến thì do bác quyết.

Phái đoàn nước ngoài đến Việt Nam, họ muốn gặp ai ở Việt Nam, thường họ có thông báo cho phía Việt Nam biết. Vì Việt Nam lại cớ phải thông báo để họ xem xét, bảo vệ không phái đoàn gặp nhầm khủng bố thịt phái đoàn thì họ , những người bảo vệ an ninh bị trách nhiệm. Mấy ông Tây vì thế có gì thông báo hết, rút cục là những người dến gặp toàn bị ngăn.

Nhưng sao hộ tịch lại biết tôi về, tôi bị theo dõi à. Tôi đi đường ban đêm, ngó nghiêng, vào ngách này, ra ngách kia. Cam chắc là không ai theo.

Sáng sau tôi lấy xe, tôi chửi thằng Dũng trông xe.

– Đm ông, bọn công an nó cho ông ăn gì mà tôi vừa về nhà đêm qua ông báo luôn.

Thằng Dũng trông xe mặt tái nhợt lắp bắp.

– Nó bảo tôi thấy ông về thì gọi nó, nên tôi gọi.

Tôi chửi tiếp.

– Đm ông làm sao mà phải sợ nó. Ông trông xe chứ làm cái đéo gì mà sợ, tôi phản động đây cả khu biết mà tôi còn đéo sợ , mà ông lại sợ.

Dũng nói luống cuống.

– Tôi sợ, chúng nó công an, tôi thấy công an tôi sợ.

Tôi chán quá đi, nhưng từ đấy tôi biết những ngày quan trọng gì, tôi lấy xe đi là Dũng sẽ báo công an. Tương kế, tựu kế có lúc tôi đi bộ qua ngả khác rồi đi xe ôm.

Các bạn liên tưởng câu chuyện của tôi với thằng Dũng với câu chuyện Thuỳ Trang thế nào là cảm nhận của các bạn. Tôi chỉ kể câu chuyện, liên tưởng và nhận định là quyền các bạn.

Người đàn ông kia nói.

– Sáng mai vợ con Thanh sẽ đến Pháp, cô ấy đi cùng hai đứa con nuôi. Thanh nó nhận hai đứa này ở trại trẻ mồ côi. Còn hai thằng con nó thì vẫn làm ở nhà. Nó bàn vợ nó mình mà nhận nuôi rồi, giờ gặp cảnh này thì đưa chúng nó đi. Chứ ở lại nó không có tương lai, thì cũng tội. Hai đứa này bé chưa đến 10 tuổi.

Tôi hỏi Thanh ở đâu lúc này, ngừoi đàn ông nói.

– Thanh nó muốn chơi một cú được thua, nó sẽ gửi đơn lúc sang tuần. Nếu Trọng và ban kiểm tra trung ương mà chấp nhận minh bạch, làm rõ chuyện thất thoát kia là trách nhiệm của nó. Thì mở cuộc công khai, nó chỉ định mời chuyên gia kinh tế trong nước, tuỳ viên lãnh sự Mỹ về nhân quyền, tuỳ viên lãnh sự Pháp hiểu về pháp luật, luật sư Lê Công Định và cậu. Nó nói làHiếu Gió , nói cả ông Bùi Thanh Hiếu về dự để đưa tin.

Tôi ngạc nhiên.

– Nội bộ đảng xử nhau, sao nó cho người ngoài vào. Trừ khi nó có phiên toà, lúc đó nó cũng chẳng cho.

Người đàn ông nói.

– Đấy, thì nó bảo mở mẹ phiên toà đi, cho những người như nó yêu cầu, nó ra toà luôn.

Tôi hỏi sao vợ Thanh đi Pháp diện gì, người đàn ông nói.

– Vợ nó visa Pháp 5 năm, cả bọn con. Hết 5 năm thì tính sau.

Tôi hỏi.

– Nếu thế sao Thanh nó không đi, rồi sống êm ấm, đơn từ chửi thằng Trọng làm gì. Cứ lặn mẹ đi, có tiền, có bạc thì sống đâu chả sướng. Vợ visa thế thì chồng cũng phải visa thế.

Người đàn ông cười nói.

– Thằng này tính nó ngang, ai chơi với nó đều biết. Mấy ông trên Ban Bí Thư bảo nó nhịn đi, chịu kỷ luật nhưng nó không nghe. Nó bảo thằng nào có chứng cớ nó ăn hối lộ, tham nhũng nó đưa tay vào còng ngay. Còn đây tội làm ăn thua lỗ, phải cho nó giải trình. Không cho giải trình, muốn thanh toán nhau đem nó làm thí điểm để hại nhau. Nó không chịu. Cái này thì cậu biết rõ rồi còn gì. Còn việc nó đi , bất kỳ lúc nào nó cũng đi được…..( chuyện này tôi không thể kể, nhưng tôi có thể nói với các bạn là các quan chức cỡ nào tôi không biết, nhưng có chút máu mặt thì đi lúc nào cũng được )

Tôi bảo.

– Nó tham nhũng mói có nhà Ciputra, bọn quan chức nào có nhà ở đó đều tham nhũng ăn hối lộ mà có, mà không phải bọn đó, cả các bọn khác nữa đều vậy. Oan gì nó cơ chứ.?

Người đàn ông.

– Thì nó có thanh minh gì đâu, chỉ có là bắt được chứng cứ tham nhũng hối lộ thì nó chịu ngay. Còn bảo không bắt lỗi gì, kiểm tra đi kiểm tra lại mấy tháng trời, cái ý kiểm tra từ đầu thế nào đến mấy tháng sau kết luận vẫn thế. Tự các ông trên ra rồi tự các ông kết luân. Chứ ở cơ sở nó công tác các đơn vị ở đấy có kết luận tội của nó đâu. Nhà biệt thự ở Ciputra thì ông Trọng cũng được biếu 2 căn ở đó, bán sang tay luôn rồi đó còn gì.

Tôi có điện thoại ở nhà gọi, chị Lê Thị Minh Hà vợ anh Nguyễn Hữu Vinh ( Ba Sàm ) đến đưa mấy cuốn sách, chị nói sắp về xem xử anh Ba Sàm, muốn găp tôi chút ít.

Người đàn ông cũng bảo anh ta phải ra tàu, về đến nhà cũng muộn. Anh ta nói sẽ liên lạc với tôi sang tuần.

Mai vợ con Thanh sẽ đến Pháp, thế mà ngày 7 tháng 9. Nhà báo Mạnh Quân nói chắc rằng Thanh ở Đức, vì hiện nay vợ con Thanh đang ở Đức. Tôi có còm trong stt của Quân, chúng ta cùng giữ cái stt này để xem về những gì mà Quân nói liên quan đến người thân Thanh.

Được đăng bởi Thanhhieu Hieubui vào lúc 13:50

Trịnh Xuân Thanh, con dê tế thần (phần 10)

Posted by adminbasam on 12/09/2016

Người Buôn Gió

12-9-2016

Bây giờ có lẽ người của Trọng đang phàn nàn trong trung ương rằng chuyện thằng Thanh chỉ là con muỗi, nó cứ để chịu kỷ luật, khiển trách rồi xử lý một chút là xong. Giơ cao đánh khẽ thôi, làm gì mà nó phải ầm ĩ lên như thế.

Đúng là chuyện con cáo và chùm nho.

Nguyễn Phú Trọng đã sa lầy vào vụ việc mà ông ta chắc mẩm đem lại danh giá cho mình. Làm cơ sở để ngồi tiếp đến hết nhiệm kỳ. Cách mà Trọng thích làm nhất là tạo ra những cuộc thanh trừng liên miên, từ thằng nhỏ để rung thằng lớn. Khiến nội bộ đảng rối bời, rồi Trọng nại lý do tình hình nội bộ như thế chưa yên tâm về được.

Trọng xếp đội hình tứ trụ rất tréo ngoe. Thường lệ chỉ có người trong tứ trụ mới được giới thiệu làm TBT. Trừ Trọng ra ba người còn lại là Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Thị Kim Ngân.

Chỉ có hai trong số này có ý định làm TBT, đó là Phúc và Quang.

Chủ tịch nước Trần Đại Quang xuất thân từ công an, chuyên ngành của ông ta như thế khó ứng cử vào chức TBT giữa nhiệm kỳ, kể cả nhiệm kỳ sau là tương đối trắc trở ở khoản này. Một ứng cử viên tổng bí thư cả đời làm nghề công an khó mà thuyết phục được những lá phiếu.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, người mà được đệ tử khen là dị tướng, là tướng quý có thể thay đổi thiên hạ là người miền Trung, trình độ về chính trị không xuất sắc gì để phụ trách cương vị tổng bí thư. Nhưng Trọng cứ hứa với Phúc như hứa với nhiều người khác, nên Phúc Hói sẵn sàng nghe mọi thứ từ Trọng. Phúc chăm chỉ lãnh nhận những nhiệm vụ mà người khác chối từ. Chẳng hạn lúc xảy ra sự cố ở Formosa, Trọng vào tham quan nơi ấy và được Formosa tặng bức tượng Hồ Chí Minh. Trọng khen ngợi Formosa làm ăn tốt, mang theo bức tượng về.

Chắc bây giờ bức tượng ấy đã được nấu chảy thành cục để ở nhà anh Ngọc, và những nghệ nhân đúc đồng ở làng nghề ở Đại Bái hay Ngũ Xã đa được ai đó ở văn phòng trung ương đảng đặt một bức tượng Hồ Chí Minh khác.

Rồi việc cá chết ầm ĩ, Trọng bảo thế lực thù địch tuyên truyền chống Đảng. Trọng sai người đi tắm biển, đi ăn hải sản để trấn an dân. Nhưng cá vẫn chết, việc không giấu được vì bà Thái Anh Văn một lãnh đạo ở Đài Loan mới lên không chấp nhận cho Formosa lợi dụng danh nghĩa công ty Đài Loan để cho Trung Quốc điều khiển (Trung Quốc có 65% vốn ở đây).

Trọng đẩy phắt việc sang cho Phúc đứng ra giải quyết. Formosa nghĩ chuyện đã xong ở bức tượng rồi, nay bị bóc ra. Họ tức tối và định làm bung bét ra. Chính vì thế cả tháng trời Phúc phải đi thuyết phục lãnh đạo Formosa nhận tội và đền 500 triệu usd.

Thực ra là vay nhau, Formosa đền tiền usd bao nhiêu thì Việt Nam hoàn thế lại còn hơn chút bây nhiêu. Rồi có đền thật hay không thì sau này tính, tạm thời cứ thế để cho trôi dư luận. Kiểu anh cứ chuyển tôi từng này tiền trên danh nghĩa đền bù, tôi cứ chuyển lại anh từng ấy tiền hoàn thuế. Còn việc đền bù hay hoàn thế thật sự chúng ta tạm để đấy. Việc này đã được những ông chủ Trung Quốc đồng ý nên tạm thời diễn ra như vậy.

Chính vì tiền ảo như thế, chính phủ của Phúc loay hoay mãi với kế hoạch đền bù dân, bởi tiền có thật đâu. Chỉ là một giao dịch ảo lừa dân chúng. Trong khi dân chúng tưởng có tiền thật cứ ngóng cổ chờ. Hẳn chúng ta nhìn thực trạng cứu trợ dân miền Trung bị thảm hoạ cá chết tồi tệ thế nào. Gạo mốc và cái gì nữa… chả có cái mẹ gì nữa ngoài những lời hứa.

Thiếu tiền trầm trọng để giải quyết Formosa, Nguyễn Phú Trọng quyết định đẩy nhanh tiến độ xét xử Phạm Công Danh để ép buộc, thoả thuận Danh phải nhả tiền ra cho Phúc. Trong khi việc điều tra còn chưa ngã ngũ, Trọng bắt công an phải đẩy nhanh tiến độ. Hài không, có nghĩa việc điều tra của công an nhanh hay chậm Tổng bí thư đảng bảo sao nghe vậy.

Ngày 30 tháng 6 Formosa thông báo nhận trách nhiệm vụ cá chết. Cùng thời gian đó ngày 30 tháng 6, Nguyễn Phú Trọng đích thân chỉ đạo xét xử sớm vụ Pham Công Danh.

Vụ án Phạm Công Danh kết thúc mà người ta nhìn thấy đặc điểm ở vụ án này là Đảng chỉ chăm chăm hốt tiền và nhà về tay. Chuyện này các bạn tự tìm hiểu có đầy trên mạng, không cần kể ở đây. Danh nhận án mấy chục năm tù cười tươi, vì đã thoả thuận xong với Đảng. Tiền để đấy cho Đảng đang cần, tạm vào tù nghỉ ngơi chế độ uỷ viên nghỉ hưu cho qua mắt thiên hạ.

Sở dĩ vụ án kết thúc nhanh, để Phúc Hói còn kịp nhân chuyến sang Trung Quốc dự hội chợ, gặp chủ đầu tư thực sự của Formosa nói chuyện về hợp đồng trao đổi vụ đền bù Formosa. Tức khoe chúng tôi đang có mấy món nhắm cũng tàm tạm rồi, mấy chuyện giả vờ đền bù kia ông yên tâm thực hiện.

Cùng lúc chỉ đạo vụ đẩy nhanh tiến độ xử Danh, một con gà đã nằm trong sẵn trong chuồng. Ngày hôm ấy Trọng nhờ Tư Sang xúi bọn báo chí khơi lại vụ xe xanh. Ngày 3 tháng 6 báo Thanh Niên nhận lệnh trên mở lại vụ việc xe biển xanh ở Hậu Giang của con dê Trịnh Xuân Thanh. Từ đó để ép buộc nhóm Thanh phải chung xuồng oẹ tiền ra hoặc không thì đánh chiếm miền Nam, nơi dồi dào tiền bạc để dành nguồn thu về chạy thuốc thang cho Đảng trong cơn ngắc ngoải.

Hậu Giang là nơi của những anh Hai Nam Bộ ít nhiều chưa bị cộng sản hoá tính Nam Bộ. Lại xa trung ương, các anh Hai Nam Bộ này hồn nhiên như cô tiên, lại nặng nghĩa tình. Nhìn chuyện Ban Bí Thư xử lý khai trừ Thanh (trước đó Thanh đã tự ra khỏi đảng vì phản đối Trọng) mà Hậu Giang vẫn rồng rắn ra Hà Nội thăm Thanh thì hết nói về tính Nam Bộ hồn nhiên, đôn hậu của mấy ông anh Hai này. Chưa kể anh Bí thư Hậu Giang cũ từng đưa Trịnh Xuân Thanh về Hậu Giang, anh bí thư này chỉ mặt Trọng trong hội nghị trung ương 13 khoá 11, đúng lúc nước sôi lửa bỏng.

– Trọng mày già yếu đi không nổi phải có người dìu thế kia, về đi làm nữa làm cái gì.

Sở dĩ Trọng chon Hậu Giang là nhiều yếu tố. Hậu Giang nơi hang ổ của kẻ thù, tên bí thư Bảy Chắc vừa cả chuyện thằng Trịnh Xuân Thanh con ông Đồ Giới xóm bên ở đó. Gia đình ông Đồ Giới mấy đời khoa bảng, còn bần nông nhà Trọng mới phất từ đời Trọng nhờ theo trung thành với Đảng mà ra. Và hơn nữa thằng Thanh, Thuận trước đây làm quân cho thằng Đinh La Thăng, bọn này chắc còn khối tiền phải oẹ.

Rất nực cười từ cái xe biển xanh rồi sang chuyện thất thoát 3000 tỷ, nhưng Trọng chưa đủ chứng cứ nên cứ vờn vậy…

Lại nói về anh Đinh La Thăng, một cách khách quan thì anh ấy ở TPHCM sẽ có lợi cho dân chúng ở thành phố này. Bởi vì anh không thể nào gây dựng được vây cánh mà hốt bạc trong xứ ấy. Quân lính dưới quyền toàn của bọn khác. Anh một mình lạ nước, lạ cái vào đấy. Bên ngoài Trọng lú nhăm nhăm soi. Anh Đinh La Thăng đành chấp nhận đóng vai một bí thư liêm chính, niềm vui của anh là thể hiện sự năng nổ, hăng hái của mình để cống hiến cho thành phố.

Nói anh Thăng đổi tính trong sạch thì chả ai tin, vì bố có thằng cộng sản nào leo đến chức huyện trở lên mà trong sạch cả. Xã thì còn may ra có ông ngây ngô, chỉ là may ra có số ít thôi. Lên đến huyện rồi là thành tinh hết.

Nhưng cái thế của anh Thăng bây giờ bắt phải trong sạch, ít ra cũng phải hết nhiệm kỳ này vì trên soi, dưới thì rình báo cáo.

Anh Thanh cũng vậy, vì sao ở Hậu Giang nhân dân người ta quý anh và bầu phiếu cho anh cao nhất vào quốc hội, mặc dù anh không phải người bản xứ?

Anh Thanh vào đó, ngồi chơi xơi nước, lạ nước lạ cái. Không có quan hệ gì mà kiếm chác, anh đành đi làm những việc từ thiện giết thời gian. Vì việc quan trong có mẹ ai giao cho anh làm đâu.

Chính vì chả dây đến tai tiếng gì ở Hậu Giang, lại toàn làm điều tốt cho dân. (cái này là bản chất anh tốt hay là anh đxx có việc gì làm, đi làm từ thiện giải khuây cho có viêc thì không rõ cái nào đúng). Nhưng nhân dân Hậu Giang thì họ chỉ nhìn thấy anh về địa phương, trong sạch không dính dáng áp phe, dự án gì. Chỉ đi làm việc chăm lo đời sống bà con. Cứ thế họ thương yêu anh và cho anh đỉnh nhất trong đám quan chức Hậu Giang bằng lá phiếu bầu vào quốc hội.

Giờ anh Thanh bị Trọng tầm nã, anh Thanh lặn mất tiêu. Bà con Hậu Giang thì ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng là một quan chức mà họ thấy tốt với dân bỗng nhiên là kẻ có tội gì trước đó. Y hệt chuyện một thằng hàng xóm sống yên lành chan hoà với mọi người, một ngày công an đến bắt.

Nhưng thằng dân thì dễ hình dung, vì công an sở tại chỉ chút tiền là cho mày tạm trú, miễn là trong lúc tạm trú không gây tội gì. Đằng này phó chủ tịch tỉnh điều từ đâu về, đang sống với dân tốt thì nghe nói làm nhà nước mất tiền, đang điều tra kỷ luật?

Chứng tỏ số dân Hậu Giang đen, hay cái thể chế cộng sản này chẳng ra cái mẹ gì hết nên mới có chuyện téo nghoe một thằng quan chức đang làm tốt, được lòng dân lại là thằng gây án ở đâu về. Tức là bọn cộng sản này, chúng chỉ làm tốt khi chúng đang vào thế không có điều kiện để làm điều xâu xa. Còn đâu sểnh có cơ hội là múc tất tần tận. Như ông tổng bí thư không thèm tiền, nhưng ông yêu bác, nên tượng Bác mà vật liệu dễ hung chảy là ông bê ngay.

Chuyện từ con cá chết do bọn Formosa ra bao nhiêu chuyện hay ho. Nếu như tổng Trọng không nhận cái tượng HCM của Formosa đem về nấu ngay, thì chức chắc có cuộc gọi là chống tham nhũng gấp gáp đúng vào cái ngày mà Formosa nhân tội. Và chính vì hiến kế làm cái tượng HCM tặng cho Trọng mà Võ Kim Cự chả sao. Kế ấy của Cự mà ra, chứ bọn chó Fomosa nó tặng cặp tiền, chứ nó tích tượng Hồ CHí Minh trong cái Formosa làm cái mẹ gì.

… còn nữa …

_____

Đón xem phần sau, Trịnh Xuân Thanh có thể xuất hiện trên clip để chứng thực một số vấn đề và có những phát ngôn bày tỏ quan điểm của mình.

Việc này hơi bị trở ngại ở chỗ, nếu thực hiện sẽ mất 1200 usd tiền vé. Người của anh Thanh lo được, nhưng anh Gió đxx chơi. Thế là bọn anh Thanh có bằng chứng anh Gió được tài trợ mua vé, tuy rằng tin nhau, nhưng là chỉ tin ở mức độ đưa THÔNG TIN mỗi lần kèm bằng chứng. Chuyện tiền ở đây nó lại khác.

Còn anh Gió nhận tiền mặt, biết đâu một clip quay trộm hoặc ghi âm anh nhận tiền. Cái đó lăm le, hăm doạ sẽ đến người Đức, vây cả đời còn lại anh Gió đi theo làm lính hầu cho người ta.

Tất nhiên anh Gió dù ngây thơ, nông nổi như anh Kami nói, nhưng đxx dại gì nhận tiền như thế.

Muốn đưa tiền anh, lại chờ anh mở cuộc bán sách rồi cho chục ông đóng giả người mua sách. Mỗi cuốn cứ trả vài trăm usd ủng hộ. Như thế vẹn cả đôi đường, vì giờ anh Gió mở cuộc bán sách thì thường chỉ có cúng tất vào từ thiện. Người tổ chức cuộc bán sách từ thiện họ sẽ đứng bên cạnh thu tiền, đxx phải anh Gió thu. Bao nhiêu con mắt rành rành ra đấy, anh Gió chỉ được cái danh làm quà để lại cho con anh sau này.

Kể ra có dăm nghìn làm từ thiện cho anh em, bà con cũng vui. Đm, đời sá gì nhỉ. Cộng sản nó còn buôn thuốc phiện để sống hồi những năm 30. Anh đi bán sách cho cộng quân ly khai, tiền giúp đỡ anh chị em có sao.

Đi đến tầm này, còn gì mà phải ngại.

Xin lỗi hơn mười ngàn bạn mới đặt theo dõi, tôi biết các bạn theo dõi câu chuyên nghiêm túc về thời sự. Nhưng xin trả công viết cho tôi bằng cách bỏ qua những chi tiết vặt cuộc đời mà tôi đưa vào.

Trịnh Xuân Thanh, con dê tế thần (phần 11)

Posted by adminbasam on 13/09/2016

Người Buôn Gió

12-9-2016

Chúng ta hãy để ý đến những lời phát động của Nguyễn Phú Trọng:

– Chống tham nhũng, lợi ích nhóm.

Tham nhũng phải là những kẻ có cương vị phụ trách, quản lý trực tiếp vào dự án. Một dự án tất nhiên phải có bên A, bên B và B….cái A, B, C đó gọi là nhóm.

Khi cả nhóm này cấu kết với nhau, nâng giá công trình thi công, hạ giá tài sản nhà nước để bán chác chia nhau…đó là tham nhũng và lợi ích nhóm.

Nếu tính theo tiêu chí này, Nguyễn Phú Trọng là người ”trong sạch và liêm khiết”. Bởi ông ta không phụ trách, quản lý dự án nào cả.

Vì thế ông ta manh mẽ hô hào đánh chống tham nhũng và lợi ích nhóm, muốn đưa ai ra thịt là thịt. Các quan chức cộng sản tham nhũng, lợi ích nhóm nhiều như nấm. Đụng đâu Trọng cũng có thằng để xơi.

Nhưng dường như đã lâu rồi, chúng ta thấy thiếu đi một từ gì đó mà chúng ta không để ý, đó là biếu xén và hối lộ. Hai từ này không có trong công cuộc ầm ỹ kia của Nguyễn Phú Trọng.

Trọng chỉ ít tiền hơn bọn tham nhũng, bởi trong khi bọn tham nhũng mải mê tham nhũng thì Trọng làm miếng to hơn là tham nhũng chính trị, vơ hết quyền về mình, còn đồng bọn bị phơi thây trước thiên hạ về tội thất thoát, lãng phí, tham nhũng.

Trọng chỉ nhận quà biếu, nhận những phong bì, va li tiền biếu gọi là quà tình cảm. Đó là vàng, usd, kim cương, biệt thự…

Khi làm bí thư Hà Nội vào năm 2000, đến năm 2002 thì ở Hà Nội khởi công một khu đô thị tầm cỡ quốc tế, hàng tỷ usd được đổ vào đây, khu đô thị này có tên là Ciputra. Trong vụ này Trọng được biếu hai căn biệt thự, Trọng liền cho người nhà bán sang tay. Vì Trọng còn tính đường của mình sẽ đi hơn nữa vào chức chủ tịch quốc hội.

Khi làm bí thư Hà Nội, Chủ tịch quốc hội, tổng bí thư Trọng cũng không hề dính tới tham nhũng. Trọng chỉ nhận quà biếu để làm ngơ cho các phe cánh khác tham nhũng, đánh quả. Chúng ta phải hình dung thế, phe cánh nào muốn làm dự án gì đó, phải đem quà đến biếu Trọng dù Trọng không phải là người quyết định dự án. Nhưng Trọng có thể là người ngăn cản dự án đấy nếu muốn. Tất cả những ai đi đút lót, chạy cửa đều hiểu các chạy phải có cả những khâu như Trọng.

Bất kể các dự án, công trình hay tập doàn này nọ đều có quà cúng biếu cho Trọng hết, toàn những quà biếu giá trị cao. Ví dụ một dự án như Ecopak, Formosa, Boxit … Trọng đều nhận những phần quà biếu rất nặng ký. Khi có việc vỡ lở, gây hại Trọng không hề liên quan, bởi giấy trắng mực đen Trọng đâu có dính gì vào những dự án đó.

Thế nên Trọng chỉ đánh tham nhũng, lợi ích nhóm chứ không bao giờ Trọng đụng vào xét chuyện quà biếu cả. Người mang quà biếu không phải kiểu hối lộ, anh ơi anh nhận chút này, giúp em ký dự án kia. Quà biếu là kiểu chúng em ở Ecopak, ở Ciputra… có chút quà tình cảm tặng bác, chỉ là chút quà bác đừng từ chối.

Không có lời kèm theo xin giúp đỡ gì trong đó cả.

Một kiểu không làm mà vẫn có ăn, hoặc thằng khác làm mình hưởng lây. Số tiền Trọng được biếu không nhiều bằng số tiền thằng khác đứng ra trực tiếp làm. Nhưng Trọng an toàn và sạch sẽ. Đến lúc thua lỗ, đổ bể thì thằng dó nhân tội, còn Trọng lại là ông quan toà phán xét.

Bởi thế chống tham nhũng và chống lợi ích nhóm, Trọng lại là người ”trong sạch”. Nếu nói chống nhận quà biếu, Trọng là người phải đưa lên xét xử đầu tiên.

Võ Kim Cự dã cố vấn cho Formosa tặng cho Trọng bức tượng HCM bằng vàng. Tổng bí thư nỡ nào đi từ chối món quà là bước tượng HCM bên ngoài như bao bức tượng khác. Người ta tặng tượng lãnh tụ tối cao thần thánh của mình thì nhận là điều đương nhiên.

Nhưng Formosa không phải là quan chức cộng sản dưới quyền, quan chức cộng sản dưới quyền biếu vàng, biệt thự, chứng khoán… xong có chuyện thì cũng chỉ trách số mình đen. Ngài Trọng liêm khiết có đánh khẽ là khẽ, đánh nặng là nặng. Vì quà mày biếu là quà biếu, không liên quan đến việc mày làm sai. Formosa tặng tượng vàng cho Trọng những quá trình đúc tượng, đánh dấu để đâu rồi trao cho Trọng thế nào chúng nó ghi lại cả. Chúng nó người Tàu, dân kinh doanh. Chẳng phải quan chức Việt nên không việc gì sợ, chúng tóm được chứng cứ thằng lãnh đạo nào xơi tiền là nó giữ.

Trọng từng ăn quà biếu ở Formosa thời còn làm chủ tịch quốc hội và tổng bí thư sau này. Trót dính rồi, nên Trọng đành chịu lờ đi không biết đến vụ cá chết và xui Phúc đứng ra dẹp chuyện. Đổi lại Trọng cho Phúc cơ hội được bước vào ứng cử viên TBT bằng cách cho Phúc đi sang Tàu trước Trần Đại Quang.

Tàu hiểu ý Trọng đưa Phúc lên vị trí ứng cử viên, liền đón tiếp trọng vọng linh đình, bắn 19 phát đại bác, trải thảm đỏ đón như một ông vua.

Ý đồ Trọng muốn xúi bẩy cuộc tranh giành chức TBT tương lai giữa Huynh, Quang, Phúc… ngày càng có chiều hướng Trọng đẩy Phúc và Huynh tiến xa hơn. Trong trung ương 3, Trọng định bày ra trò muốn làm tổng bí thư phải qua làm bí thư, phó bí thư tỉnh. Hòng ngăn cản luôn bước tiến của Quang, Huynh. Chỉ có Phúc từng là phó bí thư tỉnh Quảng Nam và Ngân là bí thư Hải Dương. Nhưng trung ương 3 đã gạt đi. Mới đây Trọng ra tiếp việc rà soát tuổi đảng viên theo hồ sơ đảng, như thế việc khai gian tuổi của Quang bị lòi ra. Quang không thể nào còn cửa.

Lệ thường mấy kỳ rồi là chức TBT phải từ tứ trụ đưa lên. Huynh là người có xuất thân tương tự như Trọng, đầy đủ điều kiện làm TBT như Trong. Nhưng lại xếp vào Ban Bí Thư thường trực, Huynh muốn lên phải đẩy được Ngân hay Quang thế chỗ rồi từ đó mới lên được. Mà không có gì nhanh bằng cách đẩy Quang. Bởi thế trong vụ án Dương Chí Dũng khai Quang nhận tiền, Huynh cho người tung lên mạng.

Xét xử Dương Chí Dũng chỉ có công an và quân tuyên giáo, báo chí vào. Công an là quân của Quang khi đó đương bộ trưởng. Clip tung ra chỉ có quân của Huynh làm theo lời sếp, chứ ai vào phiên toà đó được mà ghi.

Huynh phải qua tứ trụ rồi mới leo được lên TBT, chậm lại một nhịp. Quang vướng khai gian tuổi, Ngân là phụ nữ mà đảng CSVN chưa có tiền lệ nữ làm TBT.

Chỉ còn lại Phúc, một người mà Trọng rất dễ bảo. Bây giờ Trọng đang reo ước mơ cho Phúc nối ngôi TBT. Phúc thì cũng háo chức quyền, típ mắt làm theo đàn anh, bảo gì nghe nấy răm rắp.

Lẽ ra để Huynh làm TBT mới hay, hay ở chỗ chúng ta có một ông TBT người Bắc, có lý luận.

Và ông TBT tương lai này từng quỳ mọp dưới chân Nguyễn Tấn Dũng, vái lạy bắt Tấn Dũng phải nhận làm dàn em mới đứng lên.

Với tình hình bộ sậu ứng cử TBT như trên, giờ thì chả có chuyện hy vọng gì khiến Trọng về giữa nhiệm kỳ bàn giao cho Quang hay cho Huynh cả. Vì hai tên này sẽ phải đánh nhau và tên nào cũng có những điểm bất lợi.

Phúc thì còn non, nên chắc cứ làm thủ tướng trọn nhiệm kỳ.

Chức TBT của Trọng không ai chiếm được, Trọng không thất hứa làm 2 năm là về. Mà chỉ tại rối quá không ai kế nhiệm để đảm bảo ổn định, Trọng ”đành nhận 100% sự nhất trí” rồi ngồi tiếp.

Nếu như trong những năm nhiệm kỳ này, Trọng chinh phạt miền Nam đâu vào đấy, tàn quân của Ba Dũng không ngóc đầu lên được, Trọng đưa được Thưởng về làm bí thư, dưới dự hỗ trợ của Tư Sang. Cứ điểm cuối cùng ngoan cố trong trung ương đã được giải quyết.

Đến nhiệm kỳ sau, Huynh ở chức Ban Bí Thư sẽ đưa Quang gian tuổi về hưu để thế chỗ. Phúc hói có thể may mắn lên làm TBT, nhưng cũng có thể bị Trọng gài cho phốt gì đó và yên vị tại chỗ chức thủ tướng.

Trọng lại tiếp tục làm TBT, chả phải lúc Đỗ Mười lên làm TBT lúc tuổi 77 đó sao. Còn luật lệ nào nữa, Trọng đã phá luật để ở lại nhiệm kỳ này khi tuổi 72 thì có gì kỳ sau không phá nốt.

Muốn thế, Trọng phải đánh dẹp miền Nam cho hoàn tất những lá phiếu cho đại hội 13.

Trịnh Xuân Thanh là màn mở đầu vừa đánh vào Hậu Giang, cứ điểm trung thành của Ba Dũng, Thanh cũng là đệ của Đinh La Thăng, bí thư TPHCM.

Nếu thành công từ Thanh đánh lên, Trọng sẽ hoàn tất cuộc chinh phục miền Nam.

Trịnh Xuân Thanh hôm qua vừa gửi một lá đơn đến Bộ Chính Trị yêu cầu mở cuộc xét xử công bằng về tội của anh ta. Thanh sẵn sàng chịu xuất hiện khi có phiên toà xét xử anh ta vụ thất thoát 3000 tỷ, nhưng phải có những luật sư, nhà báo, đại diện nhân quyền quôc tế… anh ta sẽ về đứng trước phiên toà.

Nhiều người sẽ nghĩ Thanh chỉ nói phét không dám làm. Tôi tin chắc Thanh là người dám, vì nếu tôi không có niềm tin ấy, tôi đã không nhận giúp anh ta.

Một phiên toà như thế sẽ lôi nhiều uỷ viên BCT ra phơi bày, buộc một cuộc sống mái sẽ phải nổ ra. Chính thượng tướng công an Lê Quý Vương nhận vụ này theo chỉ đạo của Tổng Bí Thư, ông Vương đã nói có nhiều sức ép, có những quan hệ lớn, phải làm cẩn thận không thể tuỳ tiện bắt người, phải dựa trên suy luận vô tội. Phải có thời gian chứ không thể nhanh được.

Ông Vương biết Trọng nóng ruột muốn san bằng miền Nam nên chỉ đạo làm gấp, ở cương vị chuyên môn, ông hiểu vụ án này còn dây nhiều đến các lãnh đạo cao cấp hơn.

Trả lời báo chí, ông Vương nói rất thật hoàn cảnh của mình với vụ Trịnh Xuân Thanh: ”Thế còn đã điều tra thì phải chứng minh các dấu hiệu tội phạm, bây giờ tôi chưa nói rõ được. Đây là một tổng công ty lớn, có công ty mẹ và các công ty con. Có thể các sai phạm liên quan đến công ty con, nhưng có thể liên quan đến chỉ đạo, điều hành của công ty mẹ, cho nên cần có thời gian phân tích, điều tra.

– Tổng bí thư nhấn mạnh yêu cầu làm nhanh, không nể nang bất cứ vấn đề gì, quan hệ, cá nhân nào như vụ việc này. Việc này được lãnh đạo Bộ quán triệt đến cơ quan điều tra thế nào?

– Chúng tôi không nể nang gì cả. Nói vậy nhưng tất nhiên sức ép trong quá trình điều tra là có, khó khăn là có nhưng đã là công tác điều tra thì phải tuân thủ pháp luật. Lãnh đạo Bộ đã có chỉ đạo, quán triệt, sẽ có sử dụng bộ máy của kiểm tra, thanh tra để đảm bảo việc này.

Chúng tôi sẽ thực hiện theo đúng quy định của ngành. Thông tư quy định của Bộ thế nào thì phải thực hiện đúng như thế, làm thế nào phải nghiêm túc, đạt được yêu cầu công khai minh bạch.

Tức ông Vương nhận thấy chuyện ép tiến độ khởi tố, bắt giam theo đòi hỏi của Trọng là vô lý, đầy toan tính cá nhân, muốn chà đạp lên luật pháp để đạt mục đích đen tối. Ở các vụ án các nhà bất đồng chính kiến còn làm thế được. Chứ như vụ Trịnh Xuân Thanh liên quan đến nhiều cấp cao hơn, mà dấu hiệu tội phạm còn đang chưa chứng minh được. Hồ sơ thì nhiều …

Chưa có kết luận nào của cơ quan thẩm quyền nào khẳng định Trịnh Xuân Thanh tham nhũng, chỉ có những tờ báo và bọn tay sai cho Trọng đi tung tin như vậy.

Còn về sai phạm, Bộ Công An cứ làm rõ. Khi có phiên toà công khai, có những điều kiện đảm bảo sự công bằng cho Trịnh Xuân Thanh như yêu cầu của anh ta. Đó là mời luật sư như anh ta chỉ định, người đưa tin như anh ta chỉ định và quan sát viên của quốc tế về nhân quyền.

Anh ta sẽ có mặt.

Anh ta nhắn với những người nói anh ta đừng hèn hạ, hãy xuất hiện chịu tội rằng:

Đừng mở những phiên toà hèn hạ, úp sọt như đã làm với những người đấu tranh dân chủ, anh ta sẽ ra toà. Nếu nói anh ta hèn, thì hãy nói những kẻ có trách nhiệm hãy mở phiên toà, dũng cảm, công khai mời những người như anh ta đề nghị cùng tham dự. Nếu không dũng cảm như thế, đừng mở miệng nói ai hèn.

Trịnh Xuân Thanh, con dê tế thần (phần 12)

Posted by adminbasam on 14/09/2016

Người Buôn Gió

13-9-2016

Trước nay tôi chưa hề để những lời ai khen tôi trên trang mạng của mình. Tôi chỉ để những bài người ta chửi tôi về trang của mình. Mặc dù tôi biết, người thân trong gia đình nội ngoại, bạn bè tôi họ sẽ đọc những bài đó.

Nhưng hôm nay tôi phải làm khác đi, không phải vì bào chữa hay vì làm danh giá mình. Mà vì một người khác. Đó là ông Đồ Giới, thân phụ của Trịnh Xuân Thanh.

Đã có người đến gặp ông Đồ Giới, đưa cho ông bài viết của DLV Viet Nam Thoi Bao (giả mạo trang Việt Nam Thời Báo của nhà báo Phạm Chí Dũng). Ông Đồ Giới rất hoang mang, tại sao một bài viết như thế lại có trên trang Facebook của tôi. Điều đó đã khiến cho nhiều thứ bị ảnh hưởng và có lẽ sẽ ngưng trệ.

Vì biết ông Đồ Giới sẽ còn theo dõi trang mạng của tôi, thật bất đắc dĩ, hôm nay tôi sẽ đưa những bài viết của những người có tên tuổi, những con người thật, họ viết về tôi. Những con người thật mà bạn có thể gặp, có thể hỏi chuyện. Chứ không phải bọn hèn nhát nào núp dưới những cái tên nặc danh, chả ai biết chúng. Cái bọn giống hệt những kẻ viết bài ở mục chống diễn biến hoà bình trên báo đảng toàn ký bút danh.

Trước khi vào những bài viết của các nhà văn, nhà báo viết về tôi. Xin nói rằng tôi đến nước Đức bằng một học bổng đặc biệt, do thị trưởng thành phố Weimar gửi. Weimar từng là thủ đô văn hoá Châu Âu, là nơi có nền cộng hoà đầu tiên ở nước Đức, cũng là nơi mà đại thi hào GoetheSchille từng sống và để lại những di tích của họ. Weimar là thành phố nổi tiếng vì có di sản văn hoá thế giới. Trong lá thư mà ông thị trưởng Weimar gửi đến ngôi nhà của tôi ở 22 ngõ Phất Lộc, Hàng Buồm, Hoàn Kiếm, TP Hà Nội câu mở đầu như sau.

– Chúng tôi đánh giá cao khả năng văn chương và báo chí của ông. Vì thế chúng tôi mời ông…

Đầu tiên là bài viết của nữ văn sĩ Phạm Thị Hoài. Người có tên trong từ điển Wikipedia. Cách đây 4 năm, khi tôi còn ở Việt Nam, chị Hoài đã viết về tôi trong một bài viết có tên là Đọ Sức.

Cụ Đồ Giới và các bạn có thể đọc và hình dung bài viết này với những gì diễn ra những ngày qua.

Phạm Thị Hoài

Viết cho Người Buôn Gió

Đó là một cuộc đọ sức giữa hai đối thủ hoàn toàn không cân xứng: bên này là một nhà nước đầy quyền lực, sức mạnh và sẵn sàng nghiền nát bất kể ai và bất kể điều gì nó không ưng ý; bên kia là một con người bình thường, một cá nhân vô danh nhỏ bé.

Cuộc đọ sức không diễn ra ở lĩnh vực thường được gọi là chính trị. Bạn, cá nhân nhỏ bé kia chưa bao giờ là một nhà chính trị, lại càng không là một kẻ âm mưu, một kẻ chống phá nhà nước. Suốt cuộc đọ sức, bạn ở vị trí phòng thủ, không muốn gì hơn là được giữ những gì mà bạn coi là tính cách của mình, cuộc đời của mình và danh dự cá nhân của mình, dù hay hay dở.

Những thứ ấy đều bị nhà nước thường xuyên xâm phạm, bằng những phương tiện thừa thô thiển và lố bịch, nhưng không bao giờ thiếu dã man. Trấn áp và đe dọa, để buộc bạn phải từ bỏ bạn bè cùng chí hướng, phải gột rửa quan điểm riêng để tiếp thu những quan điểm theo chỉ đạo, phải xưng hô không như bạn thuận miệng, phải sinh hoạt trái với sở thích, phải dành thời gian cho những hoạt động mà bạn ghê tởm, phải tham gia những phong trào mà bạn dị ứng, phải học tập những tấm gương mà bạn chán ghét, phải tuân thủ những quy định mà bạn thấy phi lí, phải tán thành những điều mà bạn cho là ngu xuẩn… Và nhất là phải đầy biết ơn và hân hoan khi được nhà nước cho phép làm tất cả những điều phải làm đó.

Nhưng bạn không chịu. Bạn chẳng tha thiết với vai nạn nhân và không sắm sửa gì cho nó. Không bẩm sinh là một người hùng, lại càng không bẩm sinh là một kẻ tuẫn nạn, bạn thuần túy là một con người bình thường, với nhiều nhược điểm, đã thế lại còn là sản phẩm của một thời bạc nhược. Nhưng đơn giản là bạn không chịu. Và thế là bạn chấp nhận đọ sức. Chẳng sung sướng gì, đúng ra là phải tặc lưỡi mà chấp nhận, nhưng với một quyết tâm thầm lặng là không đầu hàng. Bạn yếu hơn đối thủ rất nhiều, đương nhiên, nhưng bạn lại linh hoạt hơn. Trong khi cái nhà nước đồ sộ cồng kềnh kia cần kha khá thao tác để có thể vặn cổ bạn thì bạn đã thụp xuống rồi lại vọt lên nhiều lần. Bạn biết né đòn và đánh lạc hướng. Bạn biết giữ thăng bằng và thoát hiểm trong gang tấc. Và ở bước đường cùng bạn cũng biết đem những phần thân thể đã trơ đòn ra chịu trận để che chở cái lõi nhạy cảm nhất, trong tận cùng tâm hồn bạn, cái làm nên con người cá nhân của bạn và bạn quyết giữ không cho nhà nước xâm phạm.

Cuộc đọ sức của bạn với cái nhà nước đó không phải là trường hợp cá biệt. Từ hơn nửa thế kỉ nay tại Việt Nam, hàng ngàn hay hàng trăm ngàn những cuộc đọ sức như thế đã diễn ra ở nhiều phạm vi và cấp độ; mỗi cuộc là một cá nhân đơn lẻ chỉ tìm cách bảo vệ danh dự riêng và con người cá nhân của mình, chống lại sự xâm phạm của một nhà nước hằn thù và siêu quyền lực; mỗi cuộc đều tuyệt đối cô lập và đóng kín trước công luận. Một số người, có thể nhiều khí chất anh hùng hơn hay quyết tuẫn nạn hơn, đã đi xa hơn bạn: họ đã vào đến trại cải tạo và nhà tù, đã đứng trong danh sách dự bị cho những tượng đài tương lai. Những người khác thì bỏ cuộc sớm hơn. Từ lâu họ đã trở thành những đảng viên cáu kỉnh hay các cán bộ tuyên truyền trệu trạo nhai sống khẩu hiệu và phàn nàn về rối loạn tiêu hóa.

*

Phần lớn đoạn văn trên đây không phải của tôi. Tôi chỉ diễn đạt lại và đặt vào khung cảnh Việt Nam lời mở đầu cuốn tự truyện của một người Đức thời Quốc xã [1]. Khi Hitler lên cầm quyền, tác giả là một sinh viên luật mới ra trường và đang thực tập tại Kammergericht, Tòa Thượng thẩm Berlin, biểu tượng kiêu hãnh của nền luật pháp Đức trước khi cuộc cách mạng màu nâu đồng hóa mọi lãnh vực xã hội vào ý hệ và tổ chức Nazi. Những tháng chứng kiến sự tàn phá thiết chế luật pháp tối cao, đầy uy tín và truyền thống này là trải nghiệm then chốt, khiến chàng thanh niên 25 tuổi Sebastian Haffner, con nhà lành, ít quan tâm đến chính trị hơn văn chương nghệ thuật, quyết định đọ sức với cái nhà nước tử thần đó. Tòa thượng thẩm ấy nổi tiếng vì 150 năm trước đó, hội đồng thẩm phán của nó đã thà vào nhà đá chứ quyết không vì lệnh vua mà sửa một bản án mà họ tin là đúng đắn. Huyền thoại kể rằng, khi xây dựng cung điện mùa hè nổi tiếng Sans Soucis ở Potsdam, vị vua Phổ cũng đầy huyền thoại là Friedrich Đại Đế muốn phá chiếc cối xay gió ở gần lâu đài để giải phóng mặt bằng. Vua ngỏ ý muốn mua lại. Chủ cối xay gió không muốn bán. Vua dọa, ngươi không bán thì ta tịch thu. Chủ cối xay gió đáp: Vâng, nhưng xin bệ hạ đừng quên rằng còn có Tòa Thượng thẩm Berlin. Đến hôm nay chiếc cối xay gió ấy vẫn còn nguyên, ngay cạnh lâu đài vua Phổ. Vài tháng sau khi thay máu Quốc xã, cũng Tòa Thượng thẩm ấy chỉ còn là sân khấu cho những phiên tòa phô diễn của Tòa án Nhân dân (Volksgerichtshof).

Sebastian Haffner lưu vong năm 1938, khi nước Đức Quốc xã ở đỉnh cao quyền lực. Ông đã không thắng trong cuộc đọ sức. Bảy năm sau, đối thủ của ông đầu hàng.

Bản quyền thuộc 2012 pro&contra

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s