CXN_010318_13 054_ Thư chào mừng và chào đón Ông Nguyễn Ngọc Già nhận đc một phần tự do và trở lại với chúng ta. Cầu chúc cho Ông và các thành viên còn lại của gia đình Ông (mất một thành viên quý giá khi Ông ở trong tù) tràn đầy hạnh phúc trong những tháng ngày sắp tới (welcoming blogger NNG): Thư cám ơn của Ông Nguyễn Ngọc Già

Châu Xuân Nguyễn
xx
Kính thưa Ông Nguyễn Ngọc Già, đầu tiên xin chúc mọi điều tốt lành nhất đến Ông và gia đình, chào đón ông dc một phần tự do. Chúc ông vui vẻ và thành công trong tất cả những gì ông sẽ theo đuổi trong những tháng ngày sắp tới. Tiện đây xin báo Ông một tin mừng là người bỏ Ông vào tù sắp sửa thay chổ của Ông, gia nhập đội ngũ của Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh. Đó chính là 3D. Nếu còn ai nghi ngờ rằng có thể 3D ko là thủ phạm thì mời đọc 3 bài viết của Ông Nguyễn Ngọc Già từ 15 tới 19.12.2014, Ông NNG bị hốt ngày 27.12.2014 và trả tự do ngay 3 năm sau đó, 27.12.17

xx
Ông là một trong số rất ít những ng bên kia chuyến tuyến (MTGPMN) mà tôi tin tường nhất về đường lối tranh đấu

xx
Trân trọng kính chào Ông,
Châu Xuẫn
xx
3.1.18, melb

xx
Mời xem 3 bài của Ông Nguyễn Ngọc Già..
xx
http://chauxuannguyen.org/2014/12/15/so-ket-hai-nam-cho-ong-thu-tuong/

xx

Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng

Để lại bình luận

nguyentandung-vailay-danlambao

Nguyễn Ngọc Già – Những ngày cuối năm đang đến. Sài Gòn đỡ nóng bức hơn với những cơn gió mát thi thoảng kéo về. Đường phố Sài Gòn đã trang hoàng xong cho dịp Noel và tết tây. Sóng đôi với lá quốc kỳ – người ta gặp trên đường Lê Duẩn – lá cờ nửa đỏ nửa xanh của MTDTGPMNVN, một “biểu hiện” có thể lạ, đối với một phần lớp trẻ sinh sau 1975. Dù “tâm bình như thủy” hay “tâm như bình thủy”, hy vọng bài viết này sẽ góp thêm một ít suy ngẫm cho người Việt Nam trong tình hình hỗn mang và khốc liệt hiện nay.

Nhìn lại hai năm qua…

Đó là cột mốc, kể từ khi 2 băng đảng (ý nhầm!) “2 ban đảng” được tái lập vào ngày 28/12/2012 theo quyết định số 158-QĐ/TW dành cho Ban NCTƯ và Quyết định số 160/QĐ-TW dành cho Ban KTTƯ.

Chỉ hai năm, phải nói rất nhiều sự kiện và biến cố quan trọng xảy ra trên quê hương này. Đặc biệt, phong trào dân chủ dưới nhiều hình thức phát triển phong phú, đa dạng và lòng dân cũng bớt dần sự sợ hãi, với oan ức do người CS gây ra ngày càng lộ diện kinh hoàng. Người dân oan đã tỏ rõ tính độc lập và tự tin trong việc đi đòi giải quyết oan khiên của mình. Chẳng còn mấy ai “bám theo đuôi” các ông (bà) CS trung/cao cấp hồi hưu và các loại “trí thức XHCN”, thuộc hàng có chút “tiếng” nhưng “tăm” gần như lặn mất (!).

Cũng từ thời điểm đó, các phe phái trong ĐCSVN ngày càng phân hóa mãnh liệt và đấu đá kịch liệt, để tranh quyền đoạt bính qua nhiều biểu hiện, trên mọi lãnh vực.

Những người “yêu đảng” và muốn “đảng ta” “sửa mình” để tiếp tục tồn tại, thoạt đầu hí hửng và khấp khởi với sự tái lập “2 ban đó” cùng ông Trọng, ông Thanh, ông Huệ, có lẽ giờ đây tiêu tan mọi hy vọng. Một hy vọng ngỡ tràn trề nhưng quá mong manh, duy ý chí bởi không có căn cứ khoa học, như đã được phân tích [1].

Những tia nắng cuối ngày nhạt nhòa trong buổi chiều tà chập choạng, in đậm trên khổ người nhỏ thó của ông Tổng bí thư già nua, lề mề, với mái tóc bạc ngày càng mỏng mảnh. Dường như vóc dáng con con đó, hắt lên mặt phố bóng hình đổ dài theo ánh hoàng hôn le lói trước khi tắt lịm!. Một hình ảnh rời rã và suy sụp.

Trong khi đó, Vương Đình Huệ gần như lặng lẽ dù Ban KTTƯ còn đó, với quyết định 49/2014/QĐ-TTg Về danh mục bí mật nhà nước độ Tuyệt mật, Tối mật của Ban Kinh tế Trung ương, lại do… ông Thủ tướng ký [2] ban hành, có hiệu lực từ 20/10/2014. Một biểu hiện quy phục bên này và bội phản bên kia (?).

Nguyễn Bá Thanh bặt vô âm tín, với thông tin “chữa bịnh bên Mỹ”. Cho đến giờ phút này chẳng biết ra sao!

Cũng đáng thở dài!

Thủ đô Hà Nội kịch liệt chống phá Thủ Tướng?

Trong khi điểm nóng về đất đai tại Văn Giang – Hưng Yên, tạm thời yên ắng với những tên côn đồ bị xử tù như xoa dịu một chút lòng dân, thì dân oan Dương Nội – Hà Nội lại không may mắn như thế, với nhiều án tù của những nông dân vô tội.

Hưng Yên cách Hà Nội hơn 60km, trong khi Dương Nội thuộc Thủ đô cách Hà Nội không đầy 10km. Tất nhiên, thời buổi internet, ý nghĩa không phải ở độ dài đoạn đường mà làm cho ý kiến của Chính phủ không tới được giới cầm quyền sở tại. Chỉ là hình như Hà Nội với tư thế thành phố loại đặc biệt nên có quyền tự tung tự tác áp đặt luật pháp vô lối cho người lương thiện(?)

Điều đáng nói hơn, bà Cấn Thị Thêu – người được xem là “tâm điểm” của dân oan Dương Nội – đã bị dụ dỗ, theo lời kể của người con trai ruột [3]: “… công an liên tục dụ dỗ, mua chuộc. Họ hứa sẽ cho ông Khiêm và bà Thêu 10 tỉ cùng với đất đai để đủ canh tác và còn bảo đảm việc làm cho cả ba người con. Cả ông Nguyễn Đức Chung, đương kiêm Giám đốc công an thành phố Hà Nội cũng đến nói chuyện với hai ông bà. Nhưng ông Khiêm và bà Thêu từ chối và cương quyết cùng bà con dân oan Dương Nội đòi lại đất sống cho mình và cho làng…”.

Thật là hay! Ông Nguyễn Đức Chung thân là Giám đốc CA Hà Nội dám chà đạp pháp luật và ngang nhiên chiêu dụ dân oan làm điều bất nhân, bất nghĩa?!

Người ta còn nhớ, chính ông giám đốc CA Hà Nội đã cậy nhờ blogger Người Buôn Gió khuyến dụ nhà thờ Thái Hà [4]: “Tôi biết anh là người có quan hệ qua lại với nhà thờ Thái Hà. Nếu trước khi anh đi, anh giúp gì cho mọi việc êm ấm thì tốt. Anh có thể nói với các linh mục làm đơn xin đất được không?. Bây giờ đất dự án không triển khai nhà nước thu hồi lại. cũng nhiều chỗ đẹp. Toàn đất dự án đẹp đấy, không phải đất xấu đâu. Thôi thì nhân lúc có cơ hội này đất đai đang có, anh nói với các linh mục làm đơn xin để thành phố cấp đất cho. Chứ chỗ đất bệnh viện cũ là chuyện lịch sử, thẩm quyền tôi trông thế những có hạn lắm. Tôi cũng muốn sao mọi việc yên ổn, cứ căng thế này cũng mệt. Trông đi trông lại toàn là dân Việt mình với nhau”.

“Đất đẹp” thừa thãi không biết làm gì, Hà Nội cãi lời ông Thủ Tướng, không cấp cho Viện Toán của ông Ngô Bảo Châu đã đành, trong khi đi cướp (thêm) đất dân Dương Nội để làm gì? Lại còn cố tình mua chuộc vợ chồng bà Thêu để phá nát tình làng nghĩa xóm của những nông dân lương thiện?! Ông Nguyễn Đức Chung tự biết thân phận với “thẩm quyền có hạn lắm”, vậy ông nhận lịnh ai mà dám vi phạm pháp luật, làm trái luân thường đạo lý như thế?

Hầu như dư luận quá rõ, lịch sử vụ “mượn” đất làm bịnh viện Đống Đa rồi không trả nhà thờ Thái Hà, giới cầm quyền Hà Nội tiếp tục chày cối, cố cướp thêm những phần khác. Vừa cướp lại vừa quấy nhiễu nơi tôn nghiêm nhiều lần. Diện tích Thái Hà “…từ hơn 70.000 m2 giờ chỉ còn chưa đầy 3000 m2 cho mọi việc sinh sống và phục vụ giáo dân, cộng đồng…” [5]. Vụ việc vẫn âm ỉ và dai dẳng lâu nay.

Ngày 18/10/2014, ông Nguyễn Tấn Dũng đã được Đức Giáo Hoàng tiếp đón tại Tòa Thánh Vatican [6]. Hai tháng sau, sáng ngày 13/12/2014, ông Thủ tướng phát lệnh làm [7] “…lễ khởi công xây dựng 2 bệnh viện lớn của Trung ương gồm Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức-Cơ sở 2 và Bệnh viện Bạch Mai – Cơ sở 2 với tổng quy mô 2.000 giường bệnh, tổng mức đầu tư gần 10.000 tỷ đồng được tổ chức tại tỉnh Hà Nam…”. Chắc là ông Thủ tướng nước CHXHCNVN cũng biết tục ngữ “tránh voi chẳng xấu mặt nào”?!

Với quy mô đồ sộ từ hai cơ sở mới, được khánh thành vào tháng 12/2017, không rõ các ông Phạm Quang Nghị – Nguyễn Thế Thảo – Nguyễn Đức Chung còn giữ ý định tiếp tục cướp đoạt đất nhà thờ Thái Hà không nhỉ (?).

Trước đó, ngày 29/4/2014, “…Thủ tướng […] phê bình lãnh đạo Hà Nội là địa phương có nhiều dự án chậm bàn giao mặt bằng, khi báo cáo xong không ở lại nghe ý kiến chỉ đạo của Chính phủ” [8]. Thân là Thủ tướng của một quốc gia độc lập – toàn vẹn lãnh thổ như ông Nguyễn Tấn Dũng, xem ra không phải chỉ đạo thì cấp dưới tuân lời (!)

Có nên xây sân bay Long Thành?

Sân bay Tân Sơn Nhất ngày nay loạn xạ và mất mỹ quan vô cùng với đủ thứ khách sạn, cao ốc, hàng quán lổn nhổn bao quanh, nhà cửa lô nhô, quanh co với các hẻm hốc đan chặt như “bát quái trận đồ” và các loại dịch vụ bát nháo, kể cả dịch vụ phục vụ cho kỹ nghệ tình dục cũng không thiếu.

Nhà văn Phạm Đình Trọng cho biết [9]: “… Sân bay Tân Sơn Nhất có tổng diện tích 2500 ha nhưng mới có 1150 ha đất được sân bay sử dụng, khai thác. Ngay sau 1975 những người quản lí đất nước không có tầm nhìn xa, chỉ nhìn thấy những lợi lộc trước mắt chia chác nhau, đã không biết rằng khoảng đất trống rộng lớn quanh sân bay, vừa là đất dự trữ, vừa là không gian đệm ngăn cách sân bay với khu dân cư nên họ đã cho công binh dọn sạch hàng rào thép gai và mìn trên khoảng đất trống đó rồi cắt hơn ngàn ha đất dự trữ của sân bay chia cho tướng sĩ. Nay nhà cửa trùng điệp của các khu gia đình quân đội đã bao quanh và lấn đến sát mép sân bay. Diện tích đất sân bay chỉ còn vẻn vẹn 1150 ha! […] đất còn lại đang tiếp tục bị tập đoàn lợi ích núp bóng quân đội xâu xé…”.

Bất kỳ ai cũng khó thể chối cãi khi đi vào hay đi qua khu vực sân bay, sẽ thấy não nề và ngán ngẩm, bởi nó đã bị “dân cư hóa” dày đặc, với hàng ngàn nóc nhà đủ loại, đủ kiểu, đủ màu (!). Chưa có bất kỳ một thống kê chính thức nào để biết những chỉ số cơ bản: dân cư, số nóc nhà, diện tích dân cư chiếm hữu v.v… nhưng có lẽ không thể dưới 10.000 người sinh sống và làm việc bao quanh đó.

Điều đáng nói hơn, hàng ngàn nhà phố, biệt thự, căn hộ với những “quyển sổ hồng” đã cấp từ lâu, chẳng một cơ quan nào của UBNDTP.HCM có thể tổng hợp nổi giấy tờ ra sao, cấp thẩm quyền nào ban hành, với hầu hết chủ nhân là “dân thứ dữ”, nếu không thuộc quân đội thì cũng thuộc hàng không. “Đụng vào đó” không thể là chuyện giỡn chơi.

Mới đây, dư luận quá lo lắng việc mất kiểm soát không lưu tại sân bay Tân Sơn Nhất, từ một sự cố chưa bao giờ có và [10] “…Trong thiết kế đảm bảo 99,9% nguồn điện sẽ không bao giờ bị ngắt nếu không có sự tác động của con người…” do Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Quản lý bay VN Nguyễn Đình Công xác nhận với phóng viên, dẫn đến việc bắt tạm giam kíp trưởng ca trực Lê Trí Tình, người chịu trách nhiệm chính trong sự cố xảy ra làm tê liệt sân bay hơn nửa tiếng đồng hồ ngày 20/11/2014.

Không chỉ mất nốt chút uy tín còn sót lại của Vietnam Airlines, nguy hại hơn rất nhiều lần, sự cố đặc biệt nghiệm trọng đó làm cho tình hình an ninh quốc gia đứng trước sự đe dọa rõ rệt, đặt trong bối cảnh quốc tế xung đột mãnh liệt cùng nhiều vụ tai nạn máy bay xảy ra trong những tháng trước đây.

Sự cố gọi là “chưa từng có”, chắc phải làm ông Thủ tướng giật nảy mình? Cả ông Bộ trưởng Bộ GTVT – Đinh La Thăng, cũng không còn kiểm soát nổi (?!) Một khi không làm rõ ngọn ngành từ “đầu mối” nào gây ra và nghiệm trị, không có gì đảm bảo tai họa không xảy ra nghiêm trọng hơn ngàn lần. Chẳng ai mong nhìn thấy hình ảnh những máy bay đâm vào nhau và vỡ vụn với hàng trăm thi thể cháy đen, lộp độp rơi xuống từ trên không phận nước CHXHCNVN (!!!)

Người CS vốn dĩ mang bản chất hồ đồ và ẩu tả, từ vụ “cờ sáu sao” trước đây lấp liếm cho qua, để rồi mới đây, ngay chính ANTV – một đài truyền hình của Bộ Công an, ngang nhiên phát hình ảnh lính Trung Cộng lại chỉ bị phạt 15 triệu đồng, trong khi báo chí không dám chỉ rõ [11].

Thế lực thù địch chui thật sâu vào nội bộ người CS, trèo thật cao ngồi chình ình những nơi quan trọng, rồi thòi lòi ra như vậy, nhưng người CS vẫn không chịu banh con mắt ra nhìn cho rõ, trong khi cứ đổ vấy hết người này tới nhóm nọ.

Khi ý định xây sân bay Long Thành trình ra Quốc hội, người CS ra vẻ “ngu dốt”, bởi chỉ ngồi bàn luận dự án thuần về kinh tế, về gương mặt đô thị, về việc xa gần (cho dễ đi lại) mà không gắn nó với “văn hóa XHCN” làm nát bét sân bay TSN cùng lợi ích khổng lồ, khai thác từ và quanh sân bay của những “tai to mặt lớn”, tội gì họ từ bỏ (?!). Sân bay “dọn” đi chỗ khác, tức những món tiền từ đó cùng giá trị BĐS cũng cuốn theo. Đặc biệt, vấn đề an ninh quốc gia, trong bàn thảo xây sân bay mới, người CS phớt lờ việc quản lý quá lỏng lẻo, trong khi ngày càng có căn cứ để tin rằng, bóng dáng ngoại bang đang lẩn khuất và trà trộn, thao túng sân bay Tân Sơn Nhất.

Rất nực cười, khi ông Nguyễn Thiện Tống – với sự nổi tiếng chuyên môn bản thân – viết một bài phân tích để bác bỏ làm sân bay Long Thành [12]. Bài viết tuy công phu, nhưng trở nên rất khờ khạo khi loại bỏ yếu tố chính trị – an ninh quốc gia cùng với bản chất cát cứ, thủ lợi riêng và hẹp hòi của người CS.

Không phải ngẫu nhiên, Phùng Quang Thanh ủng hộ xây sân bay Long Thành [13].

Ngay cả Sài Gòn, Lê Hoàng Quân – Chủ tịch TP cho biết [14]: “sân bay Tân Sơn Nhất hiện nay do hai bộ quản lý, gồm: Giao thông vận tải (hàng không thương mại), Quốc phòng (quân sự). UBND TP.HCM chỉ quản lý địa bàn”.

Với mô hình bộ máy quản lý từ trung ương xuống địa phương, đậm “chất xô viết” gần 40 năm qua, CSVN loay hoay trong “mạng nhện” đó, không có cách nào thoát nổi với thể chế độc đảng toàn trị vẹn nguyên bản chất.

Để duy trì và mở rộng Tân Sơn Nhất đạt mức văn minh như mong muốn, chỉ có một cách: Giải tỏa toàn bộ dân cư khu vực sân bay. Ông Thủ tướng và phe cánh liệu có đủ khả năng và can đảm?

Nếu không “thay máu” toàn bộ nhân sự trung cao cấp sao cho thuộc phe Nguyễn Tấn Dũng, việc xây sân bay Long Thành không đảm bảo cho ông Dũng và các “đệ tử chân truyền” “hạ cánh an toàn” trong trường hợp “đáp khẩn cấp”.

Những người CS mạnh mồm phản bác xây sân bay Long Thành, có nghĩ đến chính bản thân các ông (bà) và thân nhân không phải nơm nớp khi ngồi trên chuyến bay cất/hạ cánh tại Tân Sơn Nhất với hệ thống điện tê liệt vào bất kỳ lúc nào?

Máy bay chở theo nhiều người CS Lào cao cấp rớt vào tháng 5/2014, trong đó có cả Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Lào và phu nhân của ông ta [15], có lẽ người CSVN chưa quên? Nên nhớ, quan chức cấp càng cao cùng “đại gia” càng “bự” thì đi máy bay càng nhiều. Không phải dân đen và càng không phải dân oan (!).

…Hoặc là người CS tiếp tục đánh nhau?…

(còn nữa)

Nguyễn Ngọc Già
Theo Dân Làm Báo

Chú thích:

[1] http://www.danluan.org/tin-tuc/20130108/nguyen-ba-thanh-va-vuong-dinh-hue-co-the-lam-gi

[1] http://www.danluan.org/tin-tuc/20130124/ong-nguyen-ba-thanh-dang-bi-chong-lai

[1] http://www.danluan.org/tin-tuc/20130506/nguyen-ba-thanh-rot

[1] http://www.danluan.org/tin-tuc/20130513/nguyen-ba-thanh-lom-eng-nhu-con-kec

[2] http://vanban.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/hethongvanban?class_id=1&_page=1&mode=detail&document_id=175850

[3] http://www.chuacuuthe.com/2014/11/duong-noi-ly-tuong-va-nha-tu/

[4] http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-pm-nkw-nothing-02022014110930.html

[5] http://www.rfavietnam.com/node/2261

[6] http://vi.rfi.fr/viet-nam/20141013-thu-tuong-viet-nam-cong-du-chau-au-voi-chang-cuoi-tai-vatican/

[7] http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/211627/thu-tuong-phat-lenh-khoi-cong-co-so-2-bv-bach-mai–viet-duc.html

[8] http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140430/phai-giai-ngan-von-ngay-cho-doanh-nghiep.aspx

[9] http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/nguyen-ngoc-gia-blog-021914-02192014104813.html

[10] http://giaothongvantai.com.vn/giao-thong-phat-trien/201412/bat-tam-giam-kip-truong-ca-truc-vu-sap-nguon-dien-tan-son-nhat-568408/

[11] http://vietnamnet.vn/vn/cong-nghe-thong-tin-vien-thong/210750/antv-bi-phat-15-trieu-dong.html

[12] http://vietstock.vn/2014/10/khong-du-ly-do-de-khai-tu-san-bay-tan-son-nhat-763-390877.htm.

Nguyễn Thiện Tống, sinh năm 1947, từng tham gia bãi khóa chống chế độ TT Ngô Đình Diệm từ Trường Quốc học Huế. Ông du học Úc vào cuối năm 1965 theo học bổng Colombo Plan. Tốt nghiệp Tiến sĩ Kỹ thuật Hàng không ở Viện Đại học Sydney năm 1974 và trở về nước. Đầu năm 1975 ông đảm nhiệm vị trí Phụ tá Khoa trưởng đặc trách nghiên cứu và phát triển của Trường đại học Kỹ thuật (thường gọi là Đại học Phú Thọ), tiền thân của Đại học Bách khoa (ĐHBK) TP. Hồ Chí Minh ngày nay. Ông tiếp tục giảng dạy ở đây cho đến khi nghỉ hưu đầu năm 2008.

[13] http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20141105/bo-truong-bo-quoc-phong-ung-ho-xay-san-bay-long-thanh/667531.html

[14] http://elienlucdia.com/news?action=viewdetail&alias=chong-ngap-doi-san-bay-ngoai-tam-tp-ho-chi-minh

[15] http://vtc.vn/14-nguoi-thiet-mang-trong-vu-may-bay-roi-o-lao.311.488338.htm

Ghi chú: Lực lượng trực tiếp làm việc tại sân bay tuyệt đại đa số là con ông cháu cha, dây mơ rễ má, đồng hương đồng khói, mua chỗ; tương tự như lĩnh vực dầu khí, nghĩa là trên 90%.

Điều đáng phàn nàn, từ việc sinh sống và làm ăn xung quanh, họ làm cho bộ mặt sân bay hổ lốn, xấu xí. Không những bao quanh toàn khu hiện hữu, mà còn kéo dài đến đường Cộng Hòa, khu K300 vốn thuộc sân bay trước đây, nay hầu hết biến thành nhà dân. Tất cả những điều đó phá nát quy hoạch và mỹ quan cho cả vùng rộng lớn.

Nói chung, “văn hóa kinh doanh”, “văn hóa sống”, “văn hóa ứng xử” v.v… không chỉ riêng khu sân bay mà SG và cả nước, đã bị cày ngang xới dọc từ “văn hóa XHCN” của người CS thâm nhập và thấm đẫm hơn 39 năm qua. Không thể nào sửa chữa nổi.

Những cư dân sống và kinh doanh tại khu vực này trực tiếp làm ăn chỉ chiếm phần nhỏ, phần lớn cho thuê mướn đủ loại: ngoài khách sạn, phòng trọ, massage, karaoke, nhà hàng tiệc cưới cùng với cây xăng, siêu thị chen nhau, còn có đủ thứ tiệm ăn với biển hiệu: cơm rang, bún chả, bún đậu mắm tôm, thịt cầy v.v… Thêm vào đó, hàng ngàn căn hộ, nhà phố, khu villa trong dự án kinh doanh các loại của các công ty BĐS, có cả các công ty thuộc quân đội.

xxx
2 comments on “Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng”

  1. Diệt cộng tận gốc.
    15.12.2014 @ 2:21 PM Edit
    he he..!Vậy là cờ nửa xanh nửa đỏ-lá cờ của bọn MTGPMN có xuất hiện trên đường lê dửn.
    Tụi cs muốn gì đây?Chúng định giở chiêu bài cũ ra dụ dân miền Nam hử?LikeReply
  2. nguoisaigon
    15.12.2014 @ 7:45 PM Edit
    khi có sự cố máy bay đâm nhau,rơi vào khu dân cư k300 hay khu dân cư trại công binh gò vấp,thì chính thể csvn mới sáng mắt biết rằng là tại mình ngu./.

xzx

Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng – Phần.2 (Nguyễn Ngọc Già)

http://chauxuannguyen.org/2014/12/18/so-ket-hai-nam-cho-ong-thu-tuong-phan-2-nguyen-ngoc-gia/
xxx

Xăng phản đối giá cao

Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng (P.2)

Nguyễn Ngọc Già
12/17/2014 43 Comments
http://danlambaovn.blogspot.com/2014/12/so-ket-hai-nam-cho-ong-thu-tuong-p2.htmlSơ kết hai năm cho ông Thủ tướng (P.1)
Ông Nguyễn Tấn Dũng bước lên ghế Thủ tướng vào ngày 27/6/2006. Hơn 8 năm ở cương vị này, dư luận kịch liệt lên án bằng nhiều cung bậc cảm xúc trên mọi lãnh vực, nhưng tựu trung lớn nhất tập trung vào vấn đề tham nhũng, đàn áp bất đồng chính kiến và an ninh quốc gia bị đe dọa mãnh liệt.
.
Những câu hỏi đáng suy nghĩ?
.
Nếu là Thủ tướng nước CHXHCNVN, bạn sẽ làm gì, giữa những người “đồng chí” nhưng “dị hướng” với những “hầm chông” cài đầy trên mỗi bước chân “phiêu lưu” quyền lực mà chính bản thân người CS quá rõ về tâm địa của nhau?
.
Có nên nghĩ đến việc đầu tiên: Kéo bè kết cánh, sao cho đủ mạnh để chi phối hầu hết tất cả các lãnh vực? Làm sao để việc này nhanh chóng trở thành hiện thực? Phải đảm bảo cho bè cánh mình thoải mái… tham nhũng. Tham nhũng trên mọi lãnh vực và tham nhũng tràn lan. Đó là sự thất hứa trước toàn dân, khi ông Dũng nhậm chức. Do đó, có thể nói ông Dũng đã lường và chấp nhận những lời chửi bới tận cùng nhất, vì chẳng “xi nhê” gì cả. “Ai tin ráng chịu” (!).
.
“Bè mình” tham nhũng, tất nhiên, “bạn khác” cũng có “quyền”… tham nhũng. Tất cả đều tham nhũng. Người ta không quên vụ trốn thuế hơn 3.000 tỉ đồng tại đô thị Ciputra (thời Nguyễn Phú Trọng làm bí thư Hà Nội), bị lôi ra, sau đó chìm xuồng.
.
Bụng “phe nào” cũng đầy c*t. Đó là lý do giải thích nụ cười giễu cợt và khinh mạn của ông Thủ tướng, khi chiến thắng trong những lần đấu đá với phe khác.
.
Cũng vì thế, khi Dương Trung Quốc [1] đòi Nguyễn Tấn Dũng từ chức hay Nguyễn Bá Thanh đòi “hốt liền, không nói nhiều”, tự hai kẻ đó cũng phơi bày bản chất dối trá, vô sỉ và chỉ xứng danh “võ biền hạng bét”, trong làng “du đãng chính trị cộng sản”. Điều nực cười, họ ngỡ dân ngu ngơ với thân phận trâu bò giống như… họ [2].
.
Nguyễn Bá Thanh đang mạnh cùi cụi, bỗng đi chữa bịnh bên Mỹ với tin đồn ung thư máu do nhiễm phóng xạ. Hung tin tuy bất ngờ nhưng không đáng sửng sốt, bởi nó đã được nhận định từ ngay khi ông Thanh rớt [3]: “Khó tin Nguyễn Bá Thanh sẽ có thể về nhà để sáng sáng ra ao bắt cá, chiều chiều ra vườn tưới cây, cuối tuần đi đá bóng với mấy cậu trai trẻ, bởi những tín hiệu của trời long đất lở đang bắt đầu manh nha giữa “mùa hè đỏ lửa”.
.
Ai gây ra bịnh tật cho Nguyễn Bá Thanh?
.
Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào – hai người liên quan nhiều và nhanh về thông tin xoay quanh việc bầu vào bộ Chính trị – bị bắt, sau khi Nguyễn Bá Thanh thất bại. Câu hỏi “ai gây ra” tiếp tục được lặp lại.
.
Nếu đặt địa vị vào ghế ông Thủ tướng, bạn có nên hành động như vậy?
.
Có lẽ, nhiều độc giả cũng biết CSVN có nhiều “luật chơi”, nhưng ít người để ý đến “luật tự xử”, khi một bên thua?! Đó là “luật bất thành văn”, vô cùng quyết liệt, giữa đôi bên với một số biện pháp “tự xử” sao cho “thỏa lòng” bên kia, nhưng có thể (ít nhất) vẫn giữ được bản mặt bên này. Lý lẽ này có đáng để suy nghĩ?
.
Vị trí càng nguy hiểm thì “tự xử” phải càng “thỏa đáng”? Đó có lẽ là cách lý giải tại sao Trương Duy Nhất bị bắt tại Đà Nẵng, di lý ra Hà Nội rồi quay về kết án 2 năm tại Đà Nẵng? Đó có lẽ là cách lý giải tại sao Phạm Viết Đào nhận án thấp hơn, khi tung ra tin Nguyễn Phú Trọng đang can thiệp cho Nhất không bị tù? Đó có lẽ là cách lý giải tại sao “đùng một cái” Nguyễn Bá Thanh đi chữa bịnh bên Mỹ mà có thể ngay ông ta cũng chẳng biết mắc bịnh lúc nào với chỉ vỏn vẹn hơn 1 năm nhận chức Trưởng ban NCTƯ? Và đó có lẽ là cách người CS chơi trò “bán hàng đa cấp” ngay trên sinh mạng của những “đồng chí” với nhau ???
.
“Lãi chồng lãi”, “nợ chất nợ”, “phí bám phí”. Tất cả. Những máu xương sỉ nhục và chà đạp lẫn nhau phải được khai thác trên lưng “đồng đội”; phải được “báo đáp” bằng hết mọi cách, từ những tay chuyên nghề cho vay nặng lãi và bảo kê chuyên nghiệp? “Có sức chơi có sức chịu” là vậy? Không những thế, ai cũng có vợ con và thân bằng quyến thuộc. Có lẽ ngay cả con trai ông Thanh – Nguyễn Bá Cảnh – cũng chẳng biết được gì, dù chỉ là một thông tin nhỏ nhặt có liên quan đến “trung ương”?! An toàn cho chính vợ con Bá Thanh. Người CS xem ra cũng biết giữ những “tục lệ” mamg tính “tối mật” và “tuyệt mật”. Và có những sự thật “sống để bụng chết mang theo” đối với Nguyễn Bá Thanh?
.
Hãy nghe Nguyễn Phú Trọng nói trong chuyến về Đà Nẵng hôm 18/3/2014, sau 10 tháng Nguyễn Bá Thanh thất bại và bị lôi ra vụ hơn 4.000 tỉ đồng, thời ông Thanh còn tại vị quyền lực [3A]: “… theo Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, trong quá trình triển khai thực hiện các nhiệm vụ thời gian qua, Đà Nẵng cũng đã không tránh khỏi những va vấp, khuyết điểm. “Đây là điều dể hiểu […] và phát hiện những sai phạm để kịp thời sữa chữa; không trông chờ, ỷ lại mà tập trung tháo gỡ những khó khăn, vướng mắt cả về cơ chế chính sách lẫn qui trình thủ tục; trong quá trình xử lý những vướng mắc, cần xin ý kiến chỉ đạo của Trung ương”. “Xin ý kiến chỉ đạo của trung ương”? Đúng vậy, với phe của đ/c X đang nắm thế thượng phong.
.
Hãy nhìn bộ mặt rưng rưng như sắp khóc [4] của Văn Hữu Chiến, khi “trải lòng” trước khi về hưu vào ngày 01/01/2015. Tại sao Văn Hữu Chiến – Chủ tịch Đà Nẵng một thời lừng lẫy lại ỉu xìu như vậy? Người ta cũng biết vụ thanh tra đất đai thời Nguyễn Bá Thanh “làm vua một cõi” với sự tiếp tay đắc lực của Chiến, nó từng căng thẳng với bên “Thanh Tra Chính Phủ”. Một mối đe dọa đang phủ trùm trên khuôn mặt buồn bã của Chiến với lời văn vẳng bên tai “tự xử” ?
.
Và hãy nghe Văn Hữu Chiến tỏ ra quyết liệt vụ Thiếu tướng Phan Như Thạch (nguyên Giám đốc Công an tỉnh Quảng Nam vừa mới nghỉ hưu) xây nhà trái phép [5] nhưng trong “âm điệu” thật là buông xuôi: “Nếu làm sai thì cứ theo quy định mà xử lý, chẳng có vướng ông nào vô ông nào. Cứ đúng thì mình làm, không có vướng bận vấn đề gì hết!”.
.
“Tự xử”? Xin mời xem Lê Khả Phiêu nói [6] với Vũ Cao Pha và Quách Hải Lượng: “Bộ Chính Trị có suy thoái chính trị không? Kiểm điểm đi! Các TW thì cũng nên kiểm điểm. Coi đấy là bắt mạch, kê đơn, bốc thuốc. Có thuốc rồi phải uống. Bộ Chính Trị uống trước đi”. “Uống thuốc trị bệnh” đùn đẩy như thế, há chẳng phải “thuốc độc”? Thật rùng mình và lạnh gáy với kiểu “giết người ngọt sớt” của lũ bán nước hại dân!
.
Nguyễn Tấn Dũng vẫn nắm thế thượng phong?
.
Nói đến “luật tự xử” của người CSVN, cần nhắc lại cái chết của Phạm Quý Ngọ. Ngọ chết là… “đúng quy trình” như đã được phân tích trong bài “Con ngựa quý của ông Thủ tướng” [7]. Bài viết đó, nhận được một số phản hồi hằn học, tức tối trên trang RFA như: “luyên thuyên”, “ngu xuẩn”, “chó chết” v.v… Càng có nhiều phản hồi như thế càng làm rõ thêm bản chất người CS.
.
Như báo hiệu cái chết ắt phải xảy ra cho Phạm Quý Ngọ, bồi bút Nguyễn Như Phong làm “điếu văn” lúc bấy giờ: “Trước Tết Giáp Ngọ, tôi được nói chuyện với ông qua điện thoại và được ông cho biết sẽ đi nước ngoài để kiểm tra lá gan để cấy ghép. Ông cũng nói rằng: “Anh chẳng còn được bao lâu nữa đâu. Các bác sỹ bảo cấy ghép gan cùng lắm là được 6 năm. Nhưng anh đã được hơn 5 năm rồi”. Rồi ông cũng nói về việc rất mong muốn các cơ quan chức năng sẽ làm rõ sự thật về những lời khai của Dương Chí Dũng trước Tòa. Mặc dù không nói thẳng, nhưng trong câu chuyện ông tỏ ra rất buồn, bởi ông ra đi mà sự việc chưa được làm sáng tỏ”.
.
“Điếu văn” đó được viết, trước khi tin Ngọ chết chính thức tung ra, bị ông Bùi Tín vạch mặt [8]: “…đã loan tin trên mạng lúc 19g58 phút tối 18/2 rằng ông Ngọ đã chết lúc 21g20 phút cùng ngày. Như vậy là ông Như Phong được biết trước rằng ông Ngọ sẽ ra đi vào giờ phút nào, trước khi nó xảy ra, trước ít nhất là 1 giờ 22 phút…”
.
Có lẽ rút kinh nguyệt (ý nhầm) kinh nghiệm, không để hớ hênh và khờ dại, lần này “nhà báo” từng dại dột uống thử nước giếng cổ (sém tiêu đời) cho “đệ tử” có tên Đặng Trung Hội viết loạt bài nhiều kỳ với nhan đề “Chuyện về “hiện tượng” Nguyễn Bá Thanh”, được 3 kỳ. Tuy nhiên điều đáng nói, kỳ 3 đăng lên vào lúc 7 giờ ngày 16/12/2014, nhưng hiện nay đã bị lột bỏ (còn trên cache) [9]. Trong phần gỡ bỏ, có câu đáng chú ý: “Có thể nói không có lĩnh vực nào ông Bá Thanh không làm “chuyên gia”, mà đều chỉ ra những điều thiết thực, bổ ích”. Đó là một câu “chửi cha” Bá Thanh đúng hơn là khen ngợi.
.
Do đó có thể nói, Nguyễn Như Phong dường như “lộ tẩy” qua 3 bài mới nhất viết về Nguyễn Bá Thanh. Ba bài báo đó, như tín hiệu chuẩn bị “phát tang” cho gia quyến Nguyễn Bá Thanh và cho tất cả các đ/c “thân thương” của họ?! Sau loạt bài này, khả năng Nguyễn Như Phong đang đứng trước nguy cơ “tự xử”? Chỉ có mức độ như thế nào thôi, bởi “luật chơi” đã quy định rõ. Sự hớ hênh, chủ quan và ngạo mạn của Phong sẽ tạo ra bi kịch cho chính hắn.
.
Trêu ngươi hay ném đá giấu tay?
.
Nguyễn Hữu Vinh bị bắt. Nguyễn Hữu Vinh làm gì? Không rõ lắm, chỉ nhớ ông Vinh từng đưa tin bà Bùi Hằng bị tống vào trại “phục hồi nhân phẩm” [10] : “…Dấu hỏi về vụ bắt giữ này, liệu có phải là một cái tát của đối thủ chính trị muốn làm mất mặt ông thủ tướng (?), đã được làm rõ hơn khi chỉ ít lâu sau, đích thân thủ tướng đã chỉ đạo Bộ Công an phải làm thủ tục trả tự do cho Bùi Hằng “vô điều kiện”. Không những ông thủ tướng đích thân ra lệnh, mà thông tin quanh mệnh lệnh của ông, rồi chính quyền Hà Nội có vẻ như cố tình trì hoãn, lại như còn được “rò rỉ” một cách nhanh chóng và khác thường ra bên ngoài qua một đài phương Tây nữa”. Vậy, nếu bạn là Nguyễn Tấn Dũng, bạn có nên bắt ông Vinh?
.
Biệt thư của gia đình Cù Huy Hà Vũ bị cướp một phần đất, trong lúc vắng mặt cả hai vợ chồng ông. Cù Huy Hà Vũ làm gì? Thưa, đã từng kiện đích danh ông Thủ tướng. Vậy, nếu bạn là Nguyễn Tấn Dũng, bạn có nên hành động như thế?
.
Hồng Lê Thọ bị bắt. Ông Thọ là ai? Thưa, là người từng đấu tranh chống lại “Mỹ – Ngụy” trước 1975. Ông Thọ dẫn nhiều bài viết của nhiều tác giả, trong đó có 3 bài “Nguyễn Tấn Dũng có thể cứu nước” của tác giả viết bài này (và một số bài khác). Vậy, nếu bạn là Nguyễn Tấn Dũng, bạn có nên bắt ông Thọ ?
.
Nguyễn Quang Lập bị bắt. Ông Lập là ai? Thưa, là người do chế độ CS nuôi nấng và thành danh. Ông Lập cũng là người quý mến Trương Duy Nhất. Đối với Nguyễn Bá Thanh, khi vừa chuẩn bị ra Hà Nội với ghế TBNCTƯ, ông Lập ủng hộ: “Mong rằng ra Hà Nội ông Thanh vẫn giữ được lửa Nguyễn Bá Thanh và cái tôi Nguyễn Bá Thanh cho dân nhờ”. Vậy, nếu bạn là Nguyễn Tấn Dũng, bạn có nên bắt ông Lập?
.
Có lẽ độc giả thừa biết đến khái niệm “cấm vệ quân”? Lực lượng này do vua trực tiếp tạo ra và sai khiến với lòng trung thành tuyệt đối, dùng trong nhiều trường hợp, đặc biệt những trường hợp cần xử lý phi chính thống. Việt Nam hiện nay, mỗi địa phương, mỗi lĩnh vực gần như đều có vua… một cõi. Nếu ai nghi ngờ, có thể nhớ lại Nguyễn Thanh Nghị từng “rớt bạch tuộc” ở Thành ủy Tp.HCM năm nào, trước khi vào trung ương bằng con đường khác.
.
Để tạm kết phần này, xin mời quý độc giả thư giãn với bộ phim “Hoàng Kim Giáp [12]” của Trương Nghệ Mưu cùng hai tài tử nổi tiếng Củng Lợi và Châu Nhuận Phát. Đội cấm vệ quân của vị vua trong bộ phim đã “làm cỏ”hàng chục ngàn tinh binh, xuất phát từ mưu đồ tạo phản, do chính hoàng hậu chủ mưu và lôi kéo, làm cho cả 3 vị hoàng tử đều bỏ mạng…
.
(còn nữa)
.
Nguyễn Ngọc Già
danlambaovn.blogspot.com

xxx

Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng – Phần 3 (Nguyễn Ngọc Già – Danlambao)

Xăng phản đối giá cao

Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng (Phần 3)

Nguyễn Ngọc Già

12/19/2014         7 Comments

Bài liên quan :

Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng – Phần 1   

Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng – Phần 2

——————-

Quý độc giả sẽ bàng hoàng hoặc sửng sốt hay một tâm trạng nào đó thật khó diễn tả, khi ngỡ những điều bản thân đinh ninh bấy lâu là sự thật, nay bất thình lình, người khác nói rằng “hoàn toàn đơm đặt”???

“Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng, nếu tôi không chống được tham nhũng tôi xin từ chức ngay”.

Quý độc giả có bất ngờ hay không, khi tác giả viết bài này nói với bạn đọc rằng, dù mất bốn tiếng đồng hồ, chỉ để tìm lời tuyên bố trên bằng văn bản hay video, do chính ông Nguyễn Tấn Dũng phát ra, nhưng đã hoàn toàn thất bại. Không những thế, tôi nhờ BBT Dân Làm Báo kiếm giùm với kết quả: Không tìm ra nổi!!!

Tôi cố tìm cho ra “đầu mối”, bởi nó vô cùng quan trọng để thuyết phục độc giả khi nghe hay xem tin tức, cần quan tâm đến sự thật có căn cứ. [1]

Người ĐẦU TIÊN nhắc đến “khẩu hiệu” đó (nếu độc giả nào có căn cứ cho thấy là người khác, xin vui lòng báo ngay cho BBT DLB để hiệu đính kịp thời, bởi việc này ảnh hưởng quá lớn danh dự con người, vốn dĩ tác giả viết bài này không có ý định làm hoen ố, chỉ nêu Sự Thật cho bạn đọc theo khả năng hạn hẹp và hết sức của bản thân) chính là bà… Trần Khải Thanh Thủy.

Ngày 07/07/2008, trả lời phỏng vấn đài RFA, bà Thủy nói [2]: “Cái nỗi thất vọng của em với ông thủ tướng này nó cùng cực quá. Ông ấy tuyên bố cái lời rất là hào sảng, không chống được tham nhũng thì ông ấy sẽ xin từ chức”. 

Người THỨ HAI, nhắc đến câu nói đó với nội dung tương tự, là ông… Bùi Tín.

Ngày 09/7/2008, trả lời phỏng vấn đài BBC, ông Tín nói [3]: “Hiện nay, rõ ràng cái chống tham nhũng, ông Dũng đánh trống bỏ dùi rồi,”. “Ông đã cam kết là ‘nếu tôi không chống được tham nhũng thì tôi sẽ từ chức’, thế mà bây giờ người ta lật ngược lại vụ PMU18, rồi người ta lại bỏ tù những nhà báo có gan xâm xỉa vào vấn đề tham nhũng”.

Có lẽ, từ phát ngôn của hai vị nói trên, “khẩu hiệu” được cho là của chính bản thân Nguyễn Tấn Dũng phát ra, ngày càng được lặp đi lặp lại trong rất nhiều bài viết khác, kéo dài cho đến nay.

Nhạc sĩ Tô Hải cho biết [4]: “…câu nói nổi tiếng của Goebbels, Bộ Trưởng Tuyên Truyền của chính phủ Đức Quốc Xã mà tớ thuộc lòng bằng tiếng Pháp “mentir, mentir encore, mentir toujours… il en restera quelque chose”, mà sau này, chẳng hiểu tiếng Đức nguyên văn là thế nào, mà chuyển sang tiếng Việt thì có đủ kiểu dịch hoặc “tạm dịch”… theo thời, theo thế! Còn với tớ, thời đại @ này tớ xin phép dịch như sau: “Nói láo! nói láo nữa, suốt đời nói láo…”.

Ân oán tình thù từ dạo đấy?!

Ngày 20/1/2006, Bùi Tiến Dũng bị bắt [5] trong một vụ gọi là “cá độ bóng đá”. Vụ việc ngỡ nhỏ bé, nhưng chính nó mở màn cho một cuộc chiến kinh hoàng và tàn khốc từ đó đổ đi.

Ngày 27/6/2006, ông Nguyễn Tấn Dũng được xem là Thủ tướng, khi ông Phan Văn Khải xin từ nhiệm sớm một năm và đề cử người thay.

Trong phát biểu từ nhiệm, ông Khải nói [6]: “Tôi hết sức day dứt trước tệ quan liêu, lãng phí, tham nhũng, tiêu cực, đục khoét của công. Về những vụ đục khoét của công đã phát hiện thời gian gần đây, cùng với trách nhiệm trực tiếp của chủ đầu tư, còn có khuyết điểm và trách nhiệm của Chính phủ và của cá nhân tôi là người đứng đầu. Với chức trách được giao mà không ngăn chặn, phát hiện sớm những vụ nghiêm trọng, kéo dài, tôi xin nhận lỗi, nhận trách nhiệm trước nhân dân, trước Đảng và QH. Tôi mong đồng chí kế nhiệm sẽ rút ra được bài học từ những cái được và những cái yếu kém của tôi. Tôi cũng xin phép Quốc hội cho tôi được nghỉ trong thời gian sắp tới”.

Phải chăng, “Vụ án PMU 18″ là “chất xúc tác” tạo ra lời “nhận lỗi” của ông Khải trong nỗi mệt mỏi tột cùng và hoàn toàn bất lực? Đó phải chăng cũng là lý do ông Khải rút lui sớm với lời từ nhiệm đầy cay đắng?

Ngày 25/7/2007, Nguyễn Tấn Dũng chính thức được bầu làm Thủ tướng [7], với số phiếu đạt 96,96%.

“Vụ án PMU 18″ cũng là vụ án kéo theo hàng loạt “tên tuổi” đình đám dính theo nhiều góc độ, lúc bấy giờ: Nguyễn Việt Tiến (Thứ trưởng Bộ GTVT), Đào Đình Bình (Bộ trưởng Bộ GTVT), Đặng Hoàng Hải (con rể Nông Đức Mạnh), Đoàn Mạnh Giao (Chủ nhiệm VPCP), Phạm Xuân Quắc (Thiếu tướng), Đỗ Quý Doãn (Thứ trưởng Bộ TT-TT, nghỉ hưu 10/2013), Nguyễn Quốc Phong (Phó TBT báo Thanh Niên), Bùi Văn Thanh (Phó TBT báo Tuổi Trẻ), Huỳnh Kim Sánh, Dương Đức Đà Trang v.v… cùng hai nhà báo Nguyễn Văn Hải (báo Tuổi Trẻ) và Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên).

“Vụ án hồn siêu phách lạc” này xem như kết thúc với cái chết của Phạm Tiến Dũng, 36 tuổi, nguyên trưởng phòng kinh tế – kế hoạch PMU 18 đã bất ngờ “đột tử” (?!) trong trại giam vào ngày 11/7/2009.

Lưu ý, vụ án này cũng kéo theo liên quan đến Nhật Bản. Ông Masayoshi Taga, cựu chủ tịch công ty Pacific Consultants International (PCI) và ba quan chức đồng nhiệm đã bị nhà chức trách Nhật bắt vì bị tình nghi đã hối lộ 2 lần tổng cộng 820.000 đôla trong tháng 12/2003 và tháng 8/2006 cho người đứng đầu ban quản lý phụ trách giao thông công chính ở TP HCM và Ban Quản lý PMU Đông-Tây. Kết quả là Huỳnh Ngọc Sĩ, Lê Quả cùng nhiều nhân vật khác “dính chùm”. Trong đó, dư luận cho rằng Sĩ là sui gia với Lê Thanh Hải – Bí thư Tp. HCM.

Tuy nhiên, người viết không có ý định “lạc vào rừng già” của người CS.

Trong vụ án PMU 18, người viết muốn nhắc riêng 2 cái tên lúc bấy giờ:

  1. Nguyễn Văn Lâm (Phó chủ nhiệm VPCP) 

Vụ bê bối khủng này đã buộc Nguyễn Văn Lâm xin từ chức. Báo Thanh Niên số ra ngày 07/7/2006 với tựa “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo thôi chức Thiếu tướng Cao ngọc Oánh và chấp nhận Phó chủ nhiệm VPCP Nguyễn Văn Lâm từ chức” [8]. Trong bài báo, phóng viên phỏng vấn 3 ông: Nguyễn Minh Thuyết, LS. Phạm Hồng Hải và Trần Quốc Thuận.

Trong ý kiến của ba người này, ông Thuận có sử dụng cụm từ “từ chức ngay”, trích dẫn như sau:

Phóng viên: Phó chủ nhiệm Nguyễn Văn Lâm sẽ không việc gì nếu báo chí không vào cuộc?

Ông Trần Quốc Thuận: Rõ ràng nó có dấu hiệu của sự chìm xuồng rồi. Bởi vì việc này cũng đã kéo dài mấy năm rồi. Đây cũng là một cái tích cực của báo chí. Nhưng mà như tôi nói, việc từ chức là quá trễ. Từ chức là một thái độ tự nguyện nhưng mà tự nguyện và tự giác nên đề cao, tích cực hơn. Đối với những trường hợp khác nên có sự chủ động hơn đừng có để báo chí, dư luận rồi đại biểu Quốc hội nói đi nói lại rất nhiều. Tích cực ở đây có hai mặt, một là những người ở bên trên phải tỏ thái độ rõ ràng. Ông Lê Huy Ngọ và ông Đào Đình Bình từ chức là thế chẳng đặng đừng chứ không phải bị kỷ luật rồi người ta mới từ chức. Nếu có ý thức, văn hóa cao hơn, khi xảy ra tiêu cực thì nên từ chức ngay. Coi việc đó cũng là bình thường.

Phải chăng từ đó, bà Trần Khải Thanh Thủy và ông Bùi Tín “áp dụng” thành ngữ châu Âu: “Một nửa ổ bánh mì là bánh mì, một nửa sự thật không phải là sự thật”???

  1. Cao Ngọc Oánh (Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an). 

Chính vụ tai tiếng quá ồn ào này, đẩy Oánh “một đi không trở lại” chức thứ trưởng công an đang tràn trề hy vọng (!). Cũng từ bài báo Thanh Niên cho biết, đích thân Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh thôi chức Cao Ngọc Oánh.

Tháng 12/2009, Oánh trở thành… “Tù Trưởng” (!) chịu trách nhiệm cao nhất trên tất cả các nhà tù tại Việt Nam.

Đường tương lai đang thênh thang rộng mở của Oánh, coi như tan tành mây khói cũng bởi ông… “Tân Thủ Tướng” lúc bấy giờ! Oan nghiệt?! Cay đắng?! Hận thù ngùn ngụt?! Nuốt nhục chờ thời?! Và…”đồng bọn” của Oánh vẫn còn đầy bên ngoài?! Lo gì!.

Không biết có phải vì cay cú tột độ Nguyễn Tấn Dũng mà không biết làm sao, nên Oánh trút mọi căm hờn và uất ức vào những người tù vô tội, thông qua “khẩu dụ” xuống từng “trưởng trại tù” khắp Việt Nam?

Và cũng từ dạo Oánh cùng cả chục “đ/c của hắn” mất miếng/mất tiếng và mất hết cơ hội, việc đàn áp ngày càng khốc liệt khôn cùng?

Xin nhớ cho, người CS vốn thù rất dai! Bầu Kiên từng nói [9]: “Tôi không định truy cứu trách nhiệm cá nhân của phóng viên vì bạn còn rất trẻ, nhưng tôi nhớ rất rõ bạn đã viết gì về tôi, tôi có trí nhớ rất tốt và thù rất dai,” bầu Kiên mạnh miệng tuyên bố trước hàng trăm phóng viên trong một buổi họp báo chính thức”. Bầu Kiên vốn xuất thân từ “quân đội” và từ Đông Âu về, nghĩa là một tên “cộng sản chính hiệu”, dưới lớp áo doanh nhân (!).

Chỉ đau thương, cũng từ dạo đó, các trại tù ngày càng sắt máu và thú tính hơn rất nhiều, đối với tù nhân, đặc biệt không khoan nhượng Tù Nhân Lương Tâm, họ bị hành hạ trong những “Trại Súc Vật”! Với cái chết của nhà giáo Đinh Đăng Định (ung thư), ông Huỳnh Anh Trí (chết vì AIDS) và nhiều tù nhân thân tàn ma dại khác, khi ra khỏi tù: Nguyễn Tuấn Nam (ngồi không nổi), Trần Hoàng Giang (dù mới ngoài 30, nhưng mất đến 5 – 6 cái răng), Lô Thanh Thủy (líu lưỡi, nói đớt) v.v… cùng những màn hành hạ bằng cách biệt giam với: Trần Huỳnh Duy Thức, Đặng Xuân Diệu, Paulus Lê Văn Sơn v.v… và đau đớn nhất là cái chết mới nhất của Vũ Hồng Tố (bị án 5 năm tù giam, trong vụ đòi phá lăng tên gián điệp tàu mang tên HCM)! Quá đau xót!

Sự lồng lộn của phe đối chọi đổ trút lên tù nhân, vô hình chung biến ông Thủ tướng đúng như thành ngữ “bất chiến tự nhiên thành”, bởi dù Nguyễn Tấn Dũng vốn không đội trời chung với Tù nhân Lương tâm, nhưng “Trời cao như lưới trời lồng lộng, sẽ có người giết chúng thay ta” (lời nói của nghệ sĩ Thanh Nga (vai Trưng Trắc) trong vở Tiếng Trống Mê Linh). Đằng nào, Nguyễn Tấn Dũng cũng thủ lợi mà không nhất thiết ra tay trực tiếp. Điều đó cũng bộc lộ sự bế tắc, tàn ác và ngu dốt của phe kia, khi chỉ biết lấy dân lành làm công cụ “đánh đ/c”… 3X (!). Hành động như thế chỉ có hiệu quả khi nào? Thưa, chỉ với những nguyên thủ biết lấy dân làm trọng mà thôi!

Nguyễn Quang Lập và Hồng Lê Thọ

Nhà văn Nguyễn Quang Lập vừa bị khởi tố “tội 88″. Một biểu hiện điên tiết mới nhất của người CS. Phải chăng “vụ ông Lập” phản ánh câu nói cổ từ người Trung Hoa “Quân tử trả thù mười năm chưa muộn” mà phe phái trong ĐCSVN áp dụng để đòi “nợ ân oán” năm xưa tự gây ra cho nhau, đồng thời cho cả giành giựt hôm nay? Phải chăng vụ Nguyễn Quang Lập, là hậu quả dắt dây từ “mối hận truyền kiếp”, thời của Lê Khả Phiêu (miệt thị Nguyễn Tấn Dũng là thằng y tá), Nông Đức Mạnh v.v… kéo cho đến Nguyễn Phú Trọng cùng phe phái quyết triệt Nguyễn Tấn Dũng và các thủ hạ bằng mọi cách có thể?

Đối với phe đối chọi, thời cơ đang tới với nhiệm kỳ Nguyễn Tấn Dũng cận kề chấm dứt? Họ “quyết phen này sống chết mà thôi”? Chắc là vậy.

Trước đây, Nguyễn Tấn Dũng chỉ có thể tận dụng “vấn đề nhiệm kỳ” để cho Cao Ngọc Oánh, Đỗ Quý Doãn v.v… về hưu. Nhưng dường như, thế thời và “ân oán tình thù” đối với Nguyễn Tấn Dũng, không cho phép “người ta” nghĩ “con đường độc đạo” mang tên “vui thú điền viên” (?!). Lầm to, nếu phe đối chọi nghĩ như thế.

Nói đến ông Nguyễn Quang Lập, không thể không nhắc đến ông Hồng Lê Thọ – một người vẫn còn quốc tịch Nhật.

Có người dân nào không biết, Nhật Bản là quốc gia hàng đầu cung cấp viện trợ và cho vay ưu đãi đủ loại đối với nước CHXHCNVN, trong khi toàn bộ nền “kinh tế thị trường định hướng XHCN” do ông Thủ tướng nắm trọn quyền điều hành?!

Người ta còn nhớ cô con gái rượu của Tô Huy Rứa – Tô Linh Hương, nhậm chức [10] Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex-PVC (PVV) vào tháng 4/2012 đến ngày 21/6/2012, vỏn vẹn chưa đầy hai tháng, đã vội vàng tháo đôi giày gót nhọn màu hồng, vắc giò lên cổ bỏ chạy. Có lẽ, đó là “hiệu lịnh” của cha cô gái? Cũng không biết, chức vụ đó là cái bẫy ngọt ngào hay là một sự mua chuộc bất thành? Dù sao, cũng chúc mừng cô gái ngoài 20, thoát khỏi những màn thanh trừng tàn ác của các “bậc ông cha” (!).

Có lẽ phe đối chọi khi quyết định bắt ông Thọ, nhằm một mặt vừa trả thù 3X, mặt khác “nhóng” phản ứng Nhật Bản ra sao với việc tóm cổ “ông người Nhật gốc Việt”? Ông Thọ bị bắt trước ông Lập, nhưng tại sao động thái không “mau mắn” bằng ông Lập và chưa thấy động tĩnh gì? Há chẳng phải là thông điệp: “chúng tôi” chờ động tĩnh và phản ứng từ phía Nhật Bản nhằm để đòi hỏi gì chăng? Và cho cả ông Thủ tướng Việt Nam nữa?

Hay phe đối chọi định đá thốc vào hạ bộ ông Thủ tướng trong tình hình vô cùng phức tạp và đảo điên hiện nay? Và cũng để tranh giành ảnh hưởng mối lợi kinh tế bị cướp mất quá lâu?! Muộn. Quá muộn, nếu phe đối chọi nghĩ như thế.

Người CS hình như chẳng dành thời gian để nghiên cứu văn hóa sống và làm việc của các dân tộc khác.

Tất nhiên, mọi hình thức bên ngoài về bắt bớ, hành hung, sách nhiễu lương dân, Nguyễn Tấn Dũng phải hoàn toàn gánh lấy tai tiếng từ dư luận trong và ngoài nước, đặc biệt trong trường hợp Hồng Lê Thọ, ông Dũng sẽ rất “khó ăn nói” với… Nhật Bản – quốc gia vốn dĩ có thiện cảm với Việt Nam từ xưa cho đến nay, nhưng vốn không can thiệp vào chuyện chính trị nội bộ của CSVN. Đừng trông chờ vào tín hiệu gì từ Nhật Bản về ông Hồng Lê Thọ. Vô ích.

Và có thể việc bắt ông Thọ cũng là cách “bắn tin” cho nhà họ Tập mà rằng: Đấy! “Nhà chúng em” đang “chơi thằng Nhật”, dằn mặt nó một phát thay cho bác (Tập Cận Bình) đấy?!

Tác giả không có ý binh vực Nguyễn Tấn Dũng, chỉ xin nhắc lại khái niệm “cấm vệ quân” trong phần 2 loạt bài này. Nguyễn Thanh Nghị không phải “muốn gì được đó”, khi trượt khỏi ghế tại thành ủy Tp. HCM và không dàn xếp được chỗ tại Bà Rịa – Vũng Tàu, cuối cùng về củng cố lực lượng tại quê nhà, chờ thời cơ và tín hiệu…?

Người ta cũng biết, Bộ Công an có tất cả “chi nhánh” trên toàn quốc. Điều này có nghĩa, những người bất đồng chính kiến và Tù nhân Lương tâm bị bắt và sách nhiễu, hành hung khắp các tỉnh thành, không đồng nghĩa, người CS tại địa phương đó đứng về phe này hay phái kia. Nói cách khác, “muốn bắt thằng nào, con nào thì bắt”, tha hồ. Chỉ duy, đừng bao giờ đụng đến “hầm vàng” tại “địa phương tôi” là đủ và đừng bao giờ có ý định len lỏi vào đó, nếu như chưa được phép và cả không muốn. Nguyễn Thanh Nghị là bằng chứng.

Ngày 27/01/2014, Chính Phủ ban hành nghị định số 07/2014/NĐ – CP về việc “quy định tổ chức, nhiệm vụ, quyền hạn và quan hệ phối hợp của ban chỉ đạo phòng, chống khủng bố các cấp” [11], trong đó: Ông Thủ tướng là trưởng ban và Bộ trưởng BCA là phó ban thường trực.

Tạm kết phần này, mời độc giả thư giãn với người CS “Mùa Xuân trên Tp. HCM”. Trong nhạc phẩm này có câu: “vui sao nước mắt lại trào”...! Vấn đề “những ai vui” và “những ai sẽ trào nước mắt”?!

(Còn nữa)

Phần 1, Phần 2.

Nguyễn Ngọc Già

danlambaovn.blogspot.com

______________________________________

Nhắn tin: Chủ trang “blog 12 Bến Nước” liên tục bị hacker quấy nhiễu bằng cách cố gắng cướp tài khoản. “Blog 12 Bến Nước” là một trang không tiếng tăm lắm và rất ít độc giả. Hacker các loại, có ngon “chơi” với Dân Làm Báo không??? Chơi như vậy mới đáng mặt hacker chứ? Đối phó bần tiện với “12 Bến Nước” như vậy, thật quá tồi tàn và hèn đớn!

______________________________________

[1] Tôi thành thật xin lỗi độc giả và cá nhân ông Nguyễn Tấn Dũng. Lý do: Tôi từng tin ông Thủ tướng trực tiếp phát ngôn hoặc đọc bằng văn bản như vậy. Điều này không có nghĩa, tôi ủng hộ ông Thủ tướng mọi việc. Tất nhiên, tôi sẽ rút lại lời xin lỗi, nếu như có ai đó giúp tôi, đưa ra được bằng chứng cho thấy Nguyễn Tấn Dũng đã nói. Và lúc đó, tôi sẽ chân thành tạ lỗi với bà Trần Khải Thanh Thủy cùng ông Bùi Tín.

Lời xin lỗi của tôi, không chỉ với tư cách một blogger được một số độc giả tin tưởng mà còn nhằm mục đích, phản ánh tinh thần tự do ngôn luận luôn phải đi liền với Sự Thật có căn cứ. Quý độc giả nên cẩn trọng khi đọc hay nghe thông tin, như đã cẩn trọng trước việc Điếu Cày bị vu khống (đến sống sượng) “vụ Cờ Vàng”.

Nguyễn Hữu Vinh – “người nhiệt thành yêu nước” (danh hiệu được “tặng”, khi một số người kêu gọi ký tên đòi trả tự do cho ông ta, mời đọc theo đường link này:

anhbasam.wordpress.com/2014/09/14/yeu-cau-tra-tu-do-ngay-cho-anh-nguyen-huu-vinh-anh-basam/)

từng vu khống: đích thân Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh trả tự do cho Bùi Thị Minh Hằng, nhưng Vinh không hề đưa ra bất kỳ một căn cứ nào. Mời xem lại phần 2 “sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng.

[2] rfa.org/vietnamese/in_depth/dissident_writer_sends_letter_to_VN_PM_warning_him_on_the_current_alarming_situation_in_the_country_DHieu-07072008134733.html

[3] bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/07/080709_bui_tin.shtml

[4] to-hai.blogspot.com/2010/11/tuan-ki-so-43-mar-6-10-951-pm-khong.html

[5] vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/tong-giam-doc-pmu18-bui-tien-dung-bi-bat-2062900.html

[6] vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/thu-tuong-phan-van-khai-xin-nhan-loi-truoc-dong-bao-2816738.html

[7] thutuong.chinhphu.vn/Home/Thu-tuong-Nguyen-Tan-Dung-tai-dac-cu-Thu-tuong-Chinh-phu-nhiem-ky-moi/20077/12139.vgp

[8] thanhnien.com.vn/chinh-tri-xa-hoi/thu-tuong-nguyen-tan-dung-chi-dao-thoi-chuc-thieu-tuong-cao-ngoc-oanh-va-chap-nhan-pho-chu-nhiem-vpcp-nguyen-van-lam-tu-chuc-197044.html.

[9] giaoduc.net.vn/The-thao/Bong-da-VN/Bau-Kien-dan-mat-phong-vien-khoe-cuu-2-to-bao-khoi-dong-cua-post93761.gd

[10] kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nghiep/chu-tich-pvv-tu-chuc-2737943.html

[11] rubiclaw.vn/nghi-dinh-so-07-2014-nd-cp-ngay-27-thang-1-nam-2014

______________________________________

Ghi chú của BBT-Danlambao về câu “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng, nếu tôi không chống được tham nhũng tôi xin từ chức ngay”:

Nếu dùng Google để tìm kiếm “không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay” bạn sẽ tìm thấy câu này được viết vào Bộ sưu tập danh ngôn mở Wikiquote:

“Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay.” (Lễ nhậm chức Thủ Tướng)

Link: http://vi.wikiquote.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_T%E1%BA%A5n_D%C5%A9ng

Tuy nhiên Wiki là nguồn mở, ai cũng có thể vào để cung cấp dữ kiện và không bảo đảm 100% xuất xứ của câu nói. Điển hình là Wiki cho vào ngoặc đơn () hàm ý câu này từ Lễ Nhậm chức Thủ Tướng, nhưng lại không cho nguồn dẫn về buổi lễ này với bài diễn văn của ông Dũng vào ngày 2/8/2007, mà nhiều người cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã mạnh miệng tuyên bố “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay.”

Phát biểu nhậm chức 2.8.07 của ông Nguyễn Tấn Dũng tại đây:

http://www.mofahcm.gov.vn/vi/mofa/cs_doingoai/pbld/ns070802150433

Trong đó không có câu nói với nội dung không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay như thường được trích dẫn là lời hứa của ông Nguyễn Tấn Dũng.

Nếu lấy thời điểm 2.8.07 là ngày ông Dũng đọc diễn văn nhậm chức làm chuẩn và dùng Google search:

không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay” hoặc

“nguyễn tấn dũng” and “từ chức”

với khoản thời gian (custom range): Aug 2, 2007 – Dec 31,2007

kết quả: không có.

với khoản thời gian: Aug 2, 2007 – Dec 31,2007

kết quả: không có.

Tăng dần khoản thời gian cho đến Jul 1, 2008 – Aug 31, 2008 thì câu trên xuất hiện đầu tiên trong bài:

Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy gửi thư ngỏ cho TT Nguyễn Tấn Dũng do RFA đăng tải vào ngày 07.07.2008

Link: rfa.org/vietnamese/in_depth/dissident_writer_sends_letter_to_VN_PM_warning_him_on_the_current_alarming_situation_in_the_country_DHieu-07072008134733.html

và bài:

Nhà báo Bùi Tín nói về Hội nghị TW 7 do BBC đăng tải vào ngày 09.07.2008

Link: bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/07/080709_bui_tin.shtml

Nếu bạn đọc tìm được những nguồn link để xác nhận phát biểu có nội dung “Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay” là của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xin thông báo cho Danlambao. Cám ơn các bạn.

xxxxx
Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) – Mến chào quý vị độc giả và các bằng hữu gần xa
 
Tôi là Nguyễn Đình Ngọc (blogger Nguyễn Ngọc Già), về nhà hôm 27/12/2017, sau 3 năm tù, trải qua 4 trại tù: số 4 Phan Đăng Lưu, Chí Hòa, Bố Lá (Bình Dương) và Xuân Lộc (Đồng Nai).
 
Trước tiên, tôi chân thành gởi lời tri ân đến tất cả mọi người đã lên tiếng cho tôi, bày tỏ lòng thương mến và cả nỗi xót xa cho hoàn cảnh của tôi trong 3 năm qua. Tôi xúc động với nhạc phẩm “Lửa Tù” của nhạc sĩ Đình Đại viết tặng cùng giọng hát sâu lắng. Bản nhạc da diết và nồng nàn, chầm chậm và ấm áp theo từng giọt lệ trên gò má của tôi.
 
Sau nữa, tôi muốn trình bày với mọi người, việc tôi bị bắt không hề liên quan đến bất kỳ báo, đài nào và cũng không liên quan đến bất kỳ cá nhân nào cả. Thậm chí, tôi biết trước tôi sẽ bị bắt. Tôi cố tình cung cấp thông tin cá nhân tôi qua 3 bài viết:
 
– Tôi biết ơn Việt Nam Cộng Hòa (1).
 
– Hội Nhà Báo Độc Lập Mất Đoàn Kết (2), trong có đoạn: “Nội tui được phong BMVNAH khi bà đã chết từ đời tám hoánh (chết trước 1975 khá lâu)! Khi ba tui (hồi sanh tiền) kể lại “chuyện đời xửa đời xưa”: Ông và ba ông chú tui đi “làm cách mạng” là đi (đại) và nói với nội tui: Má ở nhà, tụi con đi công việc vài bữa, tụi con về. 
 
Thế là tôi nhớ có bài hát: Ba lần (ý lộn bốn chứ, vì ba tui đi mà còn về nhiều lần, rồi phụng dưỡng nội tui cho đến ngày bà mất) tiễn con đi, ba lần khóc (hổng có) thầm lặng lẽ! 
 
Lâu quá, hổng thấy ba ông chú tui về, ban đầu ba tui xí gạt là “tại, bị, bởi vì v.v…”, riết sau đó phải nói: Chắc “tụi nó” (tức ba ông chú tui) giông qua Cao Miên rồi. Cho đến ngày nội tui chết, bà cũng hổng biết ba ông chú tui “đi làm cách mạng”. Do đó, bà nội tui có biết (cái) “bà… mẹ!… Việt Nam anh hùng!” gì đâu! “
 
– Bàn về câu chuyện lá cờ (3).
 
Có thể nói, tôi đã cung cấp đến 90% lai lịch của tôi, chỉ trừ việc tôi đã từng là Phó trưởng ban Kế hoạch – Dự án và Phó trưởng ban Tư Liệu của HTV (Hochiminh City Television). Vì vậy giới an ninh tìm ra tôi không có gì lạ, bởi cho đến nay, tôi cam đoan cả Sài Gòn này, chỉ có duy nhất gia đình tôi là như vậy. Khi tôi đi cung ở PA92, tôi đã nói: “các ông tìm ra tôi, chẳng có gì ngạc nhiên.. Không tìm ra tôi mới đáng chê” và họ cười.
 
Tôi từng thưa chuyện với mọi người rằng, tôi không hề rành rẽ internet. Vì vậy, tôi sử dụng cách thô sơ nhất, nhưng an toàn nhất. Thưa thật, nếu không có 3 bài báo trên, tôi tin chắc chắn 100%, cho đến nay tôi vẫn an toàn với: hộp thư gmail, với điện thoại “cùi bắp” và với… chẳng màng danh lợi gì cả. Chia sẻ này, dành cho những ai chưa sẵn sàng ra mặt. Cam đoan an toàn 100%. Tất nhiên chỉ dành cho những người cùng tư tưởng như tôi.
 
Để dứt thư, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn một lần nữa trước tấm chân tình của độc giả, bằng hữu gần xa có nhã ý giúp đỡ tôi về tiền bạc trong giai đoạn khó khăn này. Mọi việc giúp tôi, vui lòng liên hệ với cô Phạm Thanh Nghiên.
 
Trân trọng
 
Tù nhân Nhân quyền – Nguyễn Đình Ngọc
 
Vui lòng gọi tôi là “Tù nhân Nhân quyền”. Tôi sẽ trình bày tại sao lại là “TNNQ”, không phải “TNLT”. 
 
Tôi kính gởi đến tất cả quý vị độc giả, bằng hữu gần xa tấm ảnh mới nhất với quan niệm: Luôn khỏe mạnh, dù trong bất kỳ tình huống nào.
https://chauxuannguyenblog.files.wordpress.com/2018/01/81548-img_1046.jpg?w=435&h=581

.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s