Đôi lời với ông Mai Quốc Ấn về bài viết 50 Năm Mậu Thân

https://baotiengdan.com/2018/02/15/doi-loi-voi-ong-mai-quoc-an-ve-bai-viet-50-nam-mau-than/

Thạch Đạt Lang

15-2-2018

Tôi đã định không viết gì thêm về Mậu Thân ở Huế nữa, đã có nhiều bài viết nói về cuộc Thảm Sát kinh hoàng này cùng một vài nhân vật liên hệ, trực tiếp hoặc gián tiếp đến cuộc thảm sát. 50 năm đã trôi qua, nhân chứng sống trong Thảm Sát Mậu Thân 1968, nhiều người đã chết, chế độ cộng sản VN cũng đã đủ thời gian xóa bỏ hết bằng chứng, dấu vết về tội ác diệt chủng man rợ, độc ác, dơ bẩn của họ, vì thế họ tiếp tục gian manh, trơ trẽn, hèn hạ tổ chức tiệc máu trên những xác người.

Những kẻ trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào cuộc Thảm Sát ô nhục đó như Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường…dù bị gạt ra ngoài bữa tiệc, bằng cách này hay cách khác, vẫn già họng bênh vực cho cuộc Thảm Sát, đổ lỗi cho “quân nổi dậy”, nay lại thêm ông Mai Quốc Ấn khéo léo bào chữa cho tội ác diệt chủng qua bài 50 Năm Mậu Thân, cho rằng cả 2 bên tham chiến đều có lỗi với lập luận nói chung chung, bên nào thắng thì nhân dân đều bại.

Tôi buộc lòng lên tiếng thêm lần nữa, có đôi lời về bài thượng dẫn của ông Mai Quốc Ấn.

Tôi không phải là nạn nhân, không có thân nhân, họ hàng, bạn bè nào trong cuộc Thảm Sát Mậu Thân, cũng không trực tiếp nhìn thấy những gì đã diễn ra trong suốt thời gian quân cộng sản chiếm đóng thành phố Huế, do đó tôi không có lý do gì để hận thù người CSVN trong biến cố này.

Không hận thù nhưng tôi căm phẫn, giận dữ khi đọc tin tức, nhìn hình ảnh qua sách vở, báo chí, tài liệu… bằng tiếng Việt cũng như tiếng Anh. Nếu những hình ảnh, tài liệu đó được ngụy tao, sửa đổi… chắc chắn đã bị vạch trần, lên án bởi chính những ký giả, phóng viên miền Nam hay ngoại quốc có mặt trong và sau khi Cộng quân rút khỏi thành phố Huế.

Nói như vậy để cho ông Mai Quốc Ấn, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh và những tên đồ tể trong Thảm Sát Mậu Thân hiểu rằng, dù có lẽo lự, gian manh, dối trá cách nào đi nữa thì Thảm Sát Mậu Thân tại Huế muôn đời vẫn là một tội ác diệt chủng của quân Cộng Sản Việt Nam. Chỉ cần gõ mấy chữ Huế Massacre 1968, sẽ có 202.000 kết quả nói về cuộc thảm sát này trong 0,51 giây.

Những nạn nhân đã bị giết chết trong cuộc thảm sát Tết Mậu Thân 1968 được tìm thấy trong những ngôi mộ tập thể, đã được đưa đi cải táng. Ảnh: Corbis

Sẽ không nói đến những con số thương vong trong cuộc chiến Mậu Thân trong bài này. Nhận định cho rằng hai bên Cộng Hòa và Cộng Sản là 2 con rối của các thế lực ngoại bang trong thời điểm xẩy ra chiến tranh VN là một sự ngụy biện, đánh đồng, chạy tội cho chế độ CSVN.

Ông Mai Quốc Ấn hãy nhìn lại lịch sử thế giới vào thời điểm sau thế chiến thứ II. Nước Đức chia đôi thành 2 nước Đông-Tây, Đại Hàn cũng thế, bể thành Nam-Bắc Hàn khi cuộc chiến tranh lạnh xẩy ra giữa Mỹ-Liên Xô. Thử đặt câu hỏi, tại sao Trung Cộng, Liên Xô chọn Bắc Hàn làm thí điểm bành trướng chủ nghĩa CS mà không phải là Đông Đức?

Câu trả lời rất rõ ràng, Trung Cộng muốn bành trướng chủ nghĩa CS ở Bắc Hàn vì có chung đường biên giới, thuận tiện cho việc tiếp tế, yểm trợ, chuyển quân lẫn vũ khí, quân trang, quân dụng cho mặt trận. Đó cũng chính là lý do sau hiệp định Genève, cộng sản Bắc Việt cài người ở lại miền Nam, chuẩn bị cho cuộc xâm lăng miền Nam theo lệnh Nga, Tầu.

Không thể phủ nhận cuộc chiến Nam-Bắc Hàn và Việt Nam là 2 cuộc chiến ủy nhiệm giữa 2 khối Tư Bản và Cộng Sản sau khi chiến tranh thế giới lần thứ hai chấm dứt. Khi đẩy lui được quân Bắc Hàn và Trung Cộng trở lại vĩ tuyến 38, Mỹ thấy được nguy cơ bành trướng của chủ nghĩa cộng sản ở Á Châu, nên Mỹ tìm cách ngăn chận, be bờ từ xa, có ý xây dựng miền Nam VN như một tiền đồn chống cộng ở Đông Nam Á.

Miền Nam Việt Nam lúc đó, dưới thời ông Ngô Đình Diệm hoàn toàn không có sự chọn lựa, phải chấp nhận sự viện trợ của Mỹ để sống còn trong hoàn cảnh tự vệ, khi quốc gia, quân đội mới được thành lập, chính phủ còn bỡ ngỡ với nhiều vấn đề trọng đại về kinh tế, giáo dục, xã hội…

Nhắc đến cái hố bom ở quê, ông Mai Quốc Ấn có ý nói rằng, miền Bắc cũng bị thiệt hại nặng nề, gây ra bởi chiến tranh, bom đạn Mỹ thả lên miền Bắc. Tuy nhiên đánh đồng sự tự vệ của miền Nam với chủ trương thống nhất đất nước bằng bạo lực của ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN, rằng cả hai bên đều có lỗi trong cuộc chiến là ngụy biện, bào chữa, bênh vực cho ông Hồ Chí Minh, đảng CSVN một cách gian trá, lưu manh.

Ông Mai Quốc Ấn có biết ai đã xua quân vượt vĩ tuyến 17 vào mùa hè đỏ lửa 1972, đồng loạt tấn công các mục tiêu, địa điểm quan trọng ở miền Nam, ai đã pháo kích liên tục, vô tội vạ lên đoàn người dân chạy trốn quân CS ở Quảng Trị, trên Đại Lộ Kinh Hoàng? Quy kết thiệt hại của kẻ đi ăn cướp chung với mất mát của nạn nhân khi tự vệ là hành động của kẻ vô lương.

Người dân, người lính miền Nam tham gia cuộc chiến vì bắt buộc phải tự vệ, họ không có sự chọn lựa nào khác. Ông Mai Quốc Ấn nên nhớ rằng, ở miền Nam, mãi đến tháng 7 năm 1968, sau trận Mậu Thân, lệnh tổng động viên thanh niên vào quân đội, bảo vệ đất nước mới được ban hành.

Hãy tự hỏi, nếu Liên Xô, Trung Cộng không ào ạt viện trợ vũ khí tối tân, quân trang, quân dụng cho miền Bắc, miền Bắc không cài lại cán bộ, không ém quân lại ở miền Nam để đắp mô, phá hoại cầu đường, pháo kích bừa bãi vào thành phố khủng bố dân lành, tấn công đồn bót…thì người Mỹ lấy lý do gì để đổ quân vào miền Nam hay cố tình gây ra vụ tàu Maddox để oanh tạc, tấn công miền Bắc?

Cuộc chiến Nam-Bắc Hàn chấm dứt nhanh chóng vì là trận địa chiến với sự tham dự trực tiếp của Chí Nguyện Quân Tầu cộng vượt vĩ tuyến 38, đối đầu với liên quân Mỹ, Liên Hiệp Quốc. Cuộc chiến ở VN tương tàn, dai dẳng hơn, vì là người Việt giết người Việt, giết âm thầm, lặng lẽ hoặc công khai bằng đủ mọi hình thức, từ khủng bố, đặt mìn, ném lựu đạn, đến cắt cỗ…nhưng cần phải nói rõ thêm, ai giết ai và giết theo lệnh ai?

Hiểu được điều này sẽ hiểu được tại sao có Thảm Sát Mậu Thân 1968. Thứ nhất do hoàn cảnh địa chính trị, đường lồi, chủ trương của đảng CSVN rập khuôn theo Tầu cộng, thứ hai là tham vọng của ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN cùng âm mưu thâm độc của Mao Trạch Đông, thứ ba là nền tảng sắt máu của chế độ CS cùng với nền giáo dục vô nhân, sự tuyên truyền, nhồi sọ một chiều của đảng CSVN.

Ông Mai Quốc Ấn viết rằng 50 năm rồi, lễ kỷ niệm Mậu Thân vẫn rầm rộ, ông có biết tại sao không? Vì chế độ CS vẫn tồn tại bằng máu, nước mắt, hận thù, gian manh và quỷ quyệt. Ông nói đến những câu chuyện hận thù được nhắc ở bên kia bán cầu, xin ông nói rõ thêm, bên kia bán cầu là ở đâu, đất nước nào có những câu chuyện hận thù về Mậu Thân 1968 được nhắc tới?

Nếu ông Hoàng Phủ Ngọc Tường cứ im lặng như mấy chục năm qua, người Việt hải ngoại chắc chẳng có ai có thời gian hay ý nghĩ nào để nhớ nhắc tới ông ấy. Đi làm hộc xì dầu 2-3 job, móng tay mọc không kịp, tóc mấy tháng không hớt, ai nhớ tới ông Hoàng Phủ Ngọc Tường? Nếu có thì cũng chỉ một vài người như ông cựu thiếu tá cảnh sát Liên Thành khuấy động lên, cho đời đừng quên lãng, trong nước lại càng không vì những liên lụy đến bản thân, gia đình.

Có bao giờ ông Mai Quốc Ấn tự hỏi, tại sao Đông Đức không xâm nhập, phá hoại, tấn công Tây Đức bằng quân sự sau khi xây dựng bức tường ô nhục Berliner Mauer? Tại sao sau hội nghị Bàn Môn Điếm 1953, Bắc Hàn không vượt biên giới tấn công Nam Hàn bằng vũ lực để thống nhất đất nước như CS Bắc Việt đã làm? Trả lời được câu hỏi này, ông sẽ hiểu tại sao Thàm Sát Mậu Thân vẫn được CSVN kỷ niệm ăn mừng chiến thắng, hãnh diện vì sự “sáng tạo” của mình.

Đừng nói rằng ông Hồ Chí Minh vô can trong Thảm Sát Mậu Thân 1968 hay cuộc Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất ở miền Bắc năm 1954-1956 với cái chết hàng trăm ngàn người dân vô tội, vài trăm ngàn gia đình ly tán. Đó cũng là tội ác diệt chủng mà những lãnh đạo đảng CSVN kể cả ông Hồ Chí Minh phải chịu trách nhiệm.

Còn Hoàng Sa – Trường Sa ư? Ai đã ra lệnh cho Phạm Văn Đồng ký công hàm 1958 ngoài ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN? Ai đã anh dũng chống trả quân xâm lược, bá quyền Bắc Kinh vào ngày 19.01.1974 khi lãnh thổ đất nước bị xâm phạm?

Tôi ác cướp của, giết người, đầy đọa đồng bào chỉ có thể được tha thứ, lãng quên khi thủ phạm ăn năn, sám hối, thành khẩn thú nhận tội lỗi và tình nguyện hàn gắn vết thương bằng lòng nhiệt thành.

Tội ác nào sẽ được dung thứ khi tiếp tục tổ chức ăn mừng, kỷ niệm hành vi đi ăn cướp gian ác, sắt máu, vô nhân đạo hoặc dùng một vài lời xin lỗi nửa vời, vừa xin lỗi, vừa chạy tội, bào chữa quanh co, đổ lỗi cho nạn nhân? Những hành động đó chỉ khơi dậy thêm căm thù, lòng oán hận ngút trời, làm sao có thể về cõi Phật hay Thiên Đàng được?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s