CXN_032618_13 327_ Nói ngắn gọn, trong chế độ CS, KT nhà nước làm chủ đạo đã phá sản đến trơ xương, ko còn nhiều DNNN, Tập Đoàn và Tcty làm chủ đạo nữa .. .. (utterly failed communism, floats medium, why others SOE sale 2018 to be slow, slowed down on sell-off, force them to sell SOE, massive sell off DNNN by cities & central, PPP, terminology, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, power of corruption, system crumple, the economy is ceasing to operate, bế tắc KT, idiotic PM, 2016-2020 restructuring, bell tolled) : Thấy gì qua vụ án Đinh La Thăng? Phần III: Từ “Ai thắng ai” đến “Ta đánh ta” trong “thời đại rực rỡ nhất”

Châu Xuân Nguyễn
xx
CXN_022618_13 212_ Kế hoạch “Điệu Hổ ly sơn” phát huy tác dụng. Hết đàn hổ lớn anh cả rời rừng bị tiêu diệt thì đàn hổ bé hơn tiếp tục đi vào chổ chết. Ngũ long kỳ vọng 26 ngàn tỷ, thu về 15 ngàn tỷ. Ba cty IPO này (Hapro, Vinafood2 và Protrade Corp) sẽ ế thê thảm, kỳ vọng thu về vỏn vẹn 2,5 ngàn tỷ (năm 2018, cần huy động 316.3 ngàn tỷ, 3 cty này không bằng con số lẻ (6 ngàn tỷ) của số tiền cần huy động). Tới ngày 14.3, 28.3 và 30.3 sẽ biết kết quả. (floats medium, why others SOE sale 2018 to be slow, slowed down on sell-off, force them to sell SOE, massive sell off DNNN by cities & central, PPP, terminology, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, power of corruption, system crumple, the economy is ceasing to operate, bế tắc KT, idiotic PM, 2016-2020 restructuring, bell tolled) : Thuốc thử IPO nặng đô kế tiếp cho TTCK

xxx


Châu Xuân Nguyễn
xx

Trích bài CXN _031916_11 180_”Anh Châu ơi, CSVN không có sập đâu, Trung Quốc phải sập trước trước khi VN sập, TQ không buông VN đâu”(TCvsCSVN, 27 Hội Đoàn, Việt Tân, century to change VC, LTCN, Lao Động Việt). Tôi hỏi lại nhưng biết câu trả lời “Tại sao vậy ??” : Trung Cộng “hứa” sớm xả nước “giúp” Việt Nam chống hạn (VC agent, century to change VC)
:” Lúc năm 2011, tôi có nói chuyện với 1 ng bạn, lúc đó còn thân ở trg K8406, bây giờ hết thân rồi, tôi nói muốn CS sụp thì phải đánh KT, đánh sụp DNNN, anh bạn này nói… “chuyện đó ko bao giờ xảy ra đâu anh Châu ơi, đó là quyền lực, là sức sống của chúng, chúng ko bao giờ buông đâu AC ơi”, khi đó tôi nói, “Nó không buông thì phải đánh cho nó buông” (Chuyện về cách đánh cho nó buông DNNN sẽ có bài khác). “(HT bài 11 180)

Mời đọc bài cũ 1378 ngày 24.1.12 (hơn 6 năm nay)
xxxxx
CXN_012412_1378_Hãy bán tất cả DNNN (kể cả NH quốc doanh, sell of super SOE), cổ phần hóa tất cả

xx

Châu Xuân Nguyễn
Lần đầu tiên tôi đồng ý với những gì CTCK nói. Vâng, nếu muốn một nền kinh tế VN phát triển tối đa tiềm năng (to realize the maximum potential of the economy) của nó thì hãy tư hữu hóa tất cả sản xuất (một CP Hậu CS sẽ chắc chắn không giữ một cty nào ngay cả đóng tàu ngầm (như Úc), điện, nước, xăng v.v…).

Sau đây là những lý do thêm vào cho quyết định này:

1. Chính Phủ thu lợi nhiều hon ngay cả cty sản xuất từ cty tư nhân.
Tôi còn nhớ hồi 1980’s lúc Úc đang tư hữu hóa tất cả, BT Tài Chính lúc đó phán một câu rất “để đời” là, chỉ cần một chử ký của một Bộ Trưởng, CP thu lợi 65% trên tổng số lợi nhuận của hãng lắp ráp xe Mitsubishi, Cty ấy chỉ hưởng 35% của tổng lợi nhuận rồi sau đó cty lại phải đóng thuế thu nhập 33% trên 35% lợi nhuận này, nhưng khi lỗ lã thì CP chỉ thất thu thuế chứ không móc hầu bao của dân tộc ra trả lỗ như 4 tỉ usd của Vinashin và 120 tỉ usd của 19 tập đoàn và DNNN như hiện nay.

2. Cty chỉ có giá trị cao hay thấp tùy theo lợi nhuận của cty đó cao hay thấp
Đây là điều hiển nhiên, như một cty niêm yết có cổ tức cao thì giá cổ phiếu của cty đó cao, tổng giá trị của cty đó cao. Muốn có lợi nhuận cao để cổ tức cao thì CEO phải thật tài ba, phải nắm kinh tế vĩ mô, thị trường, nhu cầu, chính sách lãi suất, suy thoái, vàng, usd, máy móc, liên hệ lao động, lương lao động, cạnh tranh, chiến lược và điều tôi thấy rất rõ là trình độ cán bộ chuyển qua làm TGĐ của tập đoàn, TCTY là rất yếu kém về kinh tế thị trường (VN chỉ mới có TTCK 4 năm, mở cửa hơn 20 năm thì không thể có kinh nghiệm sâu sắc được, kinh tế phải qua trải nghiệm và chứng kiến những gì xảy ra khi sắp suy thoái, dẫn tới suy thoái, đang suy thoái, thoát ra suy thoái đều ảnh hưởng rất sâu đậm tới lợi nhuận của cty). CEO Mỹ được trả hằng triệu tới vài chục triệu usd hàng năm vì những tài năng và kinh nghiệm này để lèo lái sản xuất (ví dụ nếu CEO BDS của TTCK giỏi thì sẽ nhìn thấy khủng hoảng BDS (đang xẩy ra hôm nay) từ hồi giữa năm 2010 khi usd tăng cao, cạn dự trữ usd (CEO giỏi sẽ suy luận lạm phát sẽ lên 18, 20%, CP sẽ bắt buộc phải siết tín dụng, bank sẽ lãi suất cao và không còn nguồn tiền dồi dào, tất cả những BDS sẽ không bán chạy, vốn kẹt v.v..thì sẽ không triển khai thêm hàng chục ngàn căn hộ để khỏi dính búa). Tương tự CEO giỏi của xi măng, gạch, cửa sổ, sắt thép v.v…cũng thấy và không mua máy móc, trang thiết bị tốn hàng triệu usd ngay từ 2010, tức là sẽ tiết kiệm dc tiền trả NH cho máy móc mà chỉ sản xuất 30% công suất. Qua cuộc suy thoái này từ tháng 9.2011 như tôi nói và thấy (từ lâu nhưng tôi không công bố sớm vì sẽ có lợi cho CS, có thể nói tôi là CEO giỏi trong “cty chống cộng” vì dự báo kinh tế chính xác) thì chúng ta đều đồng ý là không một thằng CEO nào của Tập đoàn và TCTY thấy được khi nó xảy ra vài tháng (tháng 11.2011) chứ đừng nói dự báo trước.

3. Như BDS, giá cao khi thu nhập từ cho mướn BDS cao

Cách tính giá trị của BDS ở Úc là bằng 12 đến 15 năm thu nhập từ cho mướn. Nếu một building cho mướn 1 năm là 1 triệu usd thì bld đó sẽ có giá từ 12 triệu đến 15 triệu usd. Khi 1 bld giá 100 triệu usd khi kinh tế tốt sẽ sụt còn phân nữa, 50 triệu khi kinh tế suy thoái vì tiền cho mướn sụt. Tương tự như tập đoàn, khi lợi nhuận cao, kinh tế tốt thì giá gấp 10, 20 lần như bây giờ khi không lợi nhuận, môi trường kinh doanh suy thoái và khủng hoảng. Thời buổi này, không ai mua cổ phiếu, cty nên nó rẻ, càng ít người mua thì càng rẻ. Nhưng người mua rẻ bây giờ phải đổ thêm tiền bù lổ (và giử vận hành) cho 7 năm suy thoái, tiền này phải cộng vào để trở thành giá trị sau suy thoái.
Nếu CP giử những tập đoàn này 7 năm nữa thì chúng sẽ tàn phá khủng khiếp trong 7 năm suy thoái tới với những món nợ thêm là 30 tỉ usd mỗi năm, tồng cộng là 210 tỉ usd lỗ thêm nữa

CXN_012212_1373_Ba Dũng vẫy cờ trắng với DNNN rồi
xxx
NVDT_121711_00027_90 triệu dân VN mang nợ bao nhiêu ?? 215 tỉ usd, Già trẻ lớn bé làm 2 năm 2 tháng rười không lương mới trả hết món nợ này
xxx
CXN_335_111009_TÁI CẤU TRÚC KINH TẾ BẰNG CÁCH IPO TẤT CẢ TCY VÀ TẬP ĐOÀN 4. Ba Dũng vừa mới năn nĩ TNS John Mc Cain xin Mỹ công nhận VN là kinh tế thị trường

Đối vói Mỹ và Úc, nguyên tắc là nguyên tắc chứ ko năn nỉ, ỉ ôi. Anh biết muốn công nhận là kinh tế TT thì phải không còn Quốc doanh, vậy thì bán hết DNNN thì sẽ được công nhận ngay, không cần xin xỏ.

5. Ba Dũng sai lầm từ 2006 là thâu tóm DNNN

Vì ngỡ là ngon ăn chứ 2 D có biết đâu vận hành cty ở kinh tế thị trường khó gấp ngàn lần hơn thời bao cấp. Hậu quả là vì không có người giỏi nên mang nợ 215 tỉ usd cho dân VN. Bây giờ nếu không tháo gỡ thì 2 năm nữa sẽ đi đong (như lời tôi cảnh báo 2 năm về trước.

6. Tất cả công dân Vn đều phải có bổn phận áp lực 3 Dũng bán hết TD và DNNN vì đó sẽ là nguồn mà mình mang thêm nợ cho vợ con, cháu chít, chắc, chút chít sau này

Melbourne
24.01.2012
Châu Xuân Nguyễn

———————————————————————
Ông Nguyễn Duy Hưng: Chưa bao giờ có thể mua lại doanh nghiệp với mức giá rẻ như bây giờ Thứ bảy, 21/01/2012 14:25

Bước sang năm mới, lãnh đạo các công ty chứng khoán dự báo còn nhiều thách thức, thị trường chứng khoán sẽ vẫn chịu những diễn biến khó lường.Báo cáo từ Đề án tái cấu trúc các công ty chứng khoán của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước đã chỉ rõ, thời gian qua thị trường chứng khoán có nhiều biến động, lúc tăng trưởng nhanh, lúc suy giảm do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế thế giới và yếu tố vĩ mô trong nước.

Vì vậy, hoạt động công ty chứng khoán cũng rơi vào các trạng thái lãi, lỗ không ổn định. Thêm vào đó các tài sản đầu tư kém thanh khoản đã khiến khả năng tài chính (vốn khả dụng) của công ty chứng khoán gặp khó khăn.

“Chèo lái con thuyền” vững vàng trong bối cảnh hiện tại quả là điều không dễ dàng đối với những người đứng đầu tại các công ty chứng khoán.

Ông Nguyễn Duy Hưng, Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty chứng khoán Sài Gòn (SSI) cho biết, đầu năm 2011, SSI đã lường trước những thách thức sẽ gặp phải, theo đó chính sách điều hành đã nghiêng về rút gọn chứ không mở rộng, do dự báo tốt nhờ đó con thuyền có thể vững vàng đi qua sóng gió.

Ông Nguyễn Duy Hưng: Chưa bao giờ có thể mua lại doanh nghiệp với mức giá rẻ như bây giờ
Báo cáo từ Đề án tái cấu trúc các công ty chứng khoán của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước đã chỉ rõ, thời gian qua thị trường chứng khoán có nhiều biến động, lúc tăng trưởng nhanh, lúc suy giảm do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế thế giới và yếu tố vĩ mô trong nước.

Vì vậy, hoạt động công ty chứng khoán cũng rơi vào các trạng thái lãi, lỗ không ổn định. Thêm vào đó các tài sản đầu tư kém thanh khoản đã khiến khả năng tài chính (vốn khả dụng) của công ty chứng khoán gặp khó khăn.
Dự cảm thị trường chứng khoán năm 2012, ông Hưng cho rằng sẽ còn khó khăn hơn nhiều so với năm 2011. Đối với các công ty chứng khoán, tất cả các lĩnh vực dịch vụ đều bị tác động tiêu cực.

Mặc dù dẫn đầu về thị phần giá trị giao dịch môi giới năm 2011, song SSI cũng không thể là ngoại lệ. Ông Hưng phân tích, nguồn tiền đầu tư từ phía các ngân hàng trong năm Nhâm Thìn tiếp tục bị thắt chặt, huy động từ quản lý quỹ không dễ dàng. Tuy SSI đứng đầu về thị phần môi giới nhưng đó chỉ là tỷ số phần trăm, chứ trên thực tế thanh khoản toàn thị trường năm qua sụt rất giảm mạnh.


Ông Nguyễn Duy Hưng, Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc SSI
“Tuy nhiên thị trường lại mở ra cơ hội về dịch vụ tư vấn M&A cho khách hàng. Đây là hoạt động cuối cùng có tiềm năng, chưa bao giờ có thể mua lại doanh nghiệp với mức giá rẻ như bây giờ. Tuy nhiên cũng phải ‘so bó đũa chọn cột cờ’, bởi không có nghĩa là tất cả các cổ phiếu đều rẻ và có triển vọng. Đối với các nhà đầu tư nhỏ thì có điều kiện mua rẻ được cổ phiếu tốt, những vẫn phải khẳng định dù là cổ phiếu tốt, thì cũng không thể mong sau đó giá cổ phiếu sẽ đi lên ngay được,” ông Hưng nói.

Đối với ông Phạm Đức Thắng, Tổng giám đốc Công ty Chứng khoán FCL, quan điểm là phải nhìn nhận những khó khăn của thị trường theo hướng tích cực hơn. Những biến động trong nền kinh tế sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến thị trường chứng khoán, tuy nhiên đây là thời điểm các công ty chứng khoán phải vững vàng sát cánh với doanh nghiệp, với nhà đầu tư.

Khẳng định thị trường chứng khoán không thể thiếu trong một nền kinh tế thị trường, do đó ông Thắng nhấn mạnh: “Về lòng tin, theo tôi không có gì phải hoảng sợ. Rõ ràng là rất cần phải thận trọng, tuy nhiên không nên chỉ là ngồi chờ, cần phải có những giải pháp đột phá, bắt buộc phải thay đổi để trụ vững và phát triển. Yếu tố quan trọng ở đây là tạo ra sự khác biệt đó là con người, còn về công nghệ thì hầu hết các công ty chứng khoán gần tương tự như nhau.”

Một giám đốc chi nhánh ngân hàng chuyển qua điều hành một Công ty chứng khoán và đã đưa doanh nghiệp thành công trong lĩnh vực cung cấp dịch vụ môi giới cho nhà đầu tư cá nhân tại Hà Nội cho biết, thực trạng kinh tế vĩ mô quá xấu, do Công ty may mắn không có tự doanh nên ảnh hưởng từ thị trường vẫn đang trong tầm kiểm soát, tuy nhiên khó khăn là không thể tránh khỏi.

Để tồn tại trong thị trường này, ban điều hành công ty hướng tầm nhìn tới những mục tiêu lâu dài, lường trước khó khăn ít cũng phải tới ba năm nữa. Bao giờ cũng phải tính đến phương án xấu nhất, kịch bản xấu nhất, do đó chiến lược hiện tại của công ty là làm cách nào để tồn tại, xây dựng lực lượng, lên kế hoạch đón thời cơ sau khi khủng hoảng kết thúc.

Đồng thời vị giám đốc này khẳng định, ông không cho rằng khủng hoảng là cơ hội để mua được tài sản giá rẻ. Điều này chỉ đúng một nửa và nó nghiêng về lý thuyết, bởi quan trọng là thời điểm mua vào lúc nào thì không phải ai cũng biết và không dễ gì nắm được. Đã sống trong khủng hoảng thì hầu hết là tổn thương, do đó không dễ dàng gì mà đi ngược lại xu thế. Chỉ khi thị trường phát triển, cơ hội lúc đó mới là sự thực và nó có thể chia đều cho mọi người.

“Thị trường chứng khoán đang rất u ám, do đó nên tự để nó tự đào thải. Khi thị trường tiền tệ co thắt, bắt buộc các doanh nghiệp phải tìm mọi cách quay lại thị trường vốn và khi đó chứng khoán sẽ tự hồi phục, còn các chính sách chỉ giải quyết những biện pháp tình thế, mà không đi sâu vào giải quyết thực chất vấn đề,” vị giám đốc trên nói.

Khá đồng tình với quan điểm trên, ông Nguyễn Duy Hưng bản thân thị trường chứng khoán chỉ là hàn thử biểu của nền kinh tế. Trong khi đó nền kinh tế lại phụ thuộc vốn chủ yếu vào hệ thống ngân hàng. Lạm phát vẫn ở mức cao, các doanh nghiệp còn khó khăn thì thị trường chứng khoán làm sao lội ngược dòng nước được.

“Theo tôi, chuyện doanh nghiệp này, hay doanh nghiệp kia phá sản phải cho đó là sự bình thường, không thể giải cứu bằng chính sách và giải pháp tình thế. Khi chúng ta tuân theo quy luật kinh tế thị trường, chấp nhận đau đớn thì khi đó nền kinh tế sẽ trở về quỹ đạo vốn có,” theo ông Hưng.
Nguồn Vietnamplus

xxxxx
12 comments on “CXN_012412_1378_Hãy bán tất cả DNNN (kể cả NH quốc doanh, sell of super SOE), cổ phần hóa tất cả”

  1. Tếu
    24.01.2012 @ 9:51 AM Edit
    “Nghĩ lại thấy rằng Hốt Tất Liệt, cách đây hơn 500 năm, dù từ nhỏ sống chung giữa bầy gia súc, lớn lên suốt đời ngồi trên lưng ngựa, chỉ lo đi chinh phạt cướp bóc khắp thế giới, không có chút khái niệm gì về kinh tế chính trị học nhưng không ngu chút nào. Đầu ông ta không phải là đầu bò”.
    Thế kỷ 21 rồi nhưng CSVN và 3D y tá chiến trường được anh Châu “hiến kế” nhưng vì đầu óc ngu hơn bò nên vẫn khư khư cái chủ trương “toàn súc”.
    http://huynhngocchenh.blogspot.com/2011/12/hot-tat-liet-khong-ngu-nhu-bo.htmlLike Reply

  2. DaoUu
    24.01.2012 @ 11:00 AM Edit
    Người ta mua 1 cô gái đẹp còn da còn thịt còn sexy. Ko ai muốn mua 1 bộ xương dù xưa là của cô gái đẹp!Like Reply

  3. DVT
    24.01.2012 @ 1:22 PM Edit
    Phải bán tuốt, cổ phần hóa hoặc cho thuê cũng được tất cả các DNNN nó đang chiếm trên 60% tổng nguồn lực đầu tư toàn xã hội nhưng không hề có hiệu quả về kinh tế, chính trị hay văn hóa một chút nào, không tin cứ thuê kiểm toán độc lập nước ngoài để trả lời cầu hỏi này, từ đó xem việc bán tuốt như tôi nói có đúng không ? Một số DNNN lỗ triền miên phải bơm vốn nhiều lần nhưng lãnh đạo DN này có một tài sản cá nhân quá khủng mà lại an nhàn không biết ngoài ra họ có buôn lậu gì không nữa mà giầu nhanh thế ? Không tin lại làm một phép đối chứng nhanh về nhà cửa đất đai chỉ bề nổi cũng thấy rất rõ… vậy thì sao đất nước không nghèo người dân không khổ …Like Reply

  4. DVT
    25.01.2012 @ 12:25 AM Edit
    Đúng nói như bác CXN “Bán 10 tỉ để 2 năm sau ko lỗ thêm 30 tỉ usd mỗi năm thì rất nên bám” tôi ủng hộ … đó mới là tái mới chín đấyLike Reply

  5. misslotus12
    25.01.2012 @ 3:35 AM Edit
    Nghe nói ngày xưa Mỹ đưa (chỉ định) ông D lên phải không? Vì đó là lý do để Mỹ chấp thuận cho VN gia nhập WTO.Like Reply
  6. misslotus12
    25.01.2012 @ 4:00 AM Edit
    Dùng tiền bạc mà kết giao, hết tiền thì hết tình.http://tintuchangngay.info/2012/01/22/vn-mu%E1%BB%91n-vao-nhom-kinh-t%E1%BA%BF-dung-dua/#comment-78321

xxxxxxxxxx

http://cafef.vn/thuoc-thu-ipo-nang-do-ke-tiep-cho-ttck-20180225194312384.chn

Thuốc thử IPO nặng đô kế tiếp cho TTCK

25-02-2018

Thuốc thử IPO nặng đô kế tiếp cho TTCK

Những ảnh hưởng cộng hưởng từ đợt IPO khủng trước đó tạo nên lo ngại cho đợt IPO gần 2.500 tỷ sắp tới đây.

Ngay từ đầu năm 2018, thị trường chứng khoán (TTCK) đã bị ảnh hưởng từ liều thuốc thử IPO tỷ đô của 5 ông lớn gồm Công ty Lọc hóa dầu Bình Sơn (BSR); Tổng công ty Dầu Việt Nam (PV Oil); Tổng công ty Điện lực dầu khí Việt Nam (PV Power); Tập đoàn Công nghiệp cao su Việt Nam (VRG) và Tổng công ty Phát điện 3 (EVNGenco3).

 

xxxxxx

http://www.rfavietnam.com/node/4363

Thấy gì qua vụ án Đinh La Thăng? Phần III: Từ “Ai thắng ai” đến “Ta đánh ta” trong “thời đại rực rỡ nhất”

Chủ Nhật, 03/25/2018 – 17:18 — nguyenhuuvinh

Ai thắng ai?

Nếu như trong những năm trước đây, khi hệ thống cộng sản đang tồn tại, cứ mở miệng là hệ thống tuyên truyền của đảng CSVN luôn kêu gào rằng cuộc đấu tranh trên thế giới mà đảng đang dẫn toàn dân đi theo là cuộc chiến “Ai thắng ai” giữa giai cấp vô sản và giai cấp tư sản. Điển hình là giữa hai phe Tư bản chủ nghĩa và Cộng sản chủ nghĩa. Rằng thì là cuộc đấu tranh đó rất vất vả, gian nan nhưng rồi Chủ nghĩa Cộng sản sẽ thắng, rằng giai cấp công nhân sẽ là lực lượng đào mồ chôn chủ nghĩa Tư bản…

Thế rồi, như căn nhà mối mọt lâu ngày, cả hệ thống đua nhau sụp đổ không thể cưỡng nổi, hệ thống tuyên truyền cộng sản lúng túng trên mọi phương diện, nhất là về lý luận. Bởi chính họ chứ không ai khác, thừa nhận rằng thực tiễn là cơ sở chứng minh lý luận và điều chỉnh lý luận. Nhưng khi cái thực tiễn của hệ thống cộng sản sụp đổ ụp xuống không kịp trở tay, cơn khủng hoảng lý luận đã làm các nhà lý luận của đảng hoặc hoảng hốt, hoặc nhai lại những luận điệu cũ rích để mua cười cho thiên hạ như “Chủ nghĩa tư bản đang giãy chết”, “Ta nhất định thắng, địch nhất định thua”, “Đảng CS là đội quân tiên phong của giai cấp công nhân”…

Đó chỉ là những màn mua vui và là trò cười cho thiên hạ của những tay ngộ độc thông tin cộng sản một cách trơ lỳ nhất.

Và như phần trên chúng tôi đã phân tích, khi đảng CS vững chắc cái ghế ngồi và sắm đủ nhà tù cho người dân rồi trở mặt để hiện nguyên hình là những “Tư bản đỏ” thì hệ thống tuyên truyền đã không nhắc đến cụm từ “Ai thắng ai” nữa. Bởi đơn giản là ai cũng thấy rằng hệ thống chính trị của các nước cộng sản còn lại như Trung Cộng, Bắc Hàn, Việt Nam, Cuba hay Venezuela… đã chứng minh rõ ràng rằng cái gọi là “giai cấp công nhân” đã trở về vị trí của nó là tay trắng và đem sức lao động của mình cho đảng bóc lột.

Điều khác duy nhất của đám tư bản đỏ này so với tư bản ở các nước là: Tư sản các nước làm giàu, tích lũy tư bản bằng các hoạt động kinh doanh, sản xuất minh bạch theo luật pháp, còn đám tư bản đỏ trong các nước cộng sản lại làm giàu, tích lũy tư bản bằng nguồn cướp bóc, trấn lột của người dân, khai thác đến cạn kiệt tài nguyên đất nước và tham nhũng, ăn cắp bằng nhiều cách bất minh.

Thậm chí là đảng bóc lột chính giai cấp tiên phong mình còn tinh vi và thậm tệ hơn cả chủ nghĩa tư bản đang “giãy chết”. Điển hình là hàng vạn công nhân, nông dân, người lao động Việt Nam đang ùn ùn đua nhau ra nước ngoài bằng mọi cách để xin được “bọn tư bản” bóc lột như một ân huệ. Và tệ hại thay, đó cũng là cơ hội để đảng lại kiếm tiền.

Chính vì vậy, để bảo đảm cho những việc cướp bóc trắng trợn mà không bị ngăn cản, hệ thống đảng độc tài đã vận dụng đủ mọi cách từ dối trá đến bạo lực được ngụy trang dưới cái từ rất “cách mạng” là “Chuyên chính vô sản”. Đảng CS đã lập ra đủ mọi loại luật pháp, quy định… Nhưng mục đích duy nhất là bảo vệ sự tồn tại của nó. Tất cả những mối đe dọa đến sự an nguy của nó, đều bị tiêu diệt.

Với lý thuyết và cách làm đó, hệ thống “đầy tớ nhân dân” này đã giàu có lên một cách hết sức bất ngờ và nhanh chóng, biến cả hệ thống chính trị thành một hệ thống cướp bóc và ăn cắp, tham nhũng.

Có thể nói không ngoa rằng: Không hẳn 100% đảng viên đều có thể ăn cắp và tham nhũng. Nhưng những kẻ tham nhũng, ăn cắp của công thì chắc chắn 100% là đảng viên. Sở dĩ có thể nói điều đó, bởi không một lực lượng, thành phần nào được nắm những vị trí quyền lực mà dân gian gọi là “ho ra bạc, khạc ra tiền” nếu không là đảng viên cộng sản.

Và khi hình thành các Tư bản đỏ trong Đảng Cộng sản của giai cấp vô sản, thì câu hỏi “Ai thắng ai” đã được trả lời bằng thực tế.

Chủ nghĩa Tư bản độc quyền và chủ nghĩa Cộng sản độc tài

Theo Chủ nghĩa Mác – Lenin thì “tổ chức độc quyền là tổ chức liên minh giữa các nhà tư bản lớn để tập trung vào trong tay phần lớn việc sản xuất, tiêu thụ một số hàng hóa nào đó nhằm mục đích thu được lợi nhuận độc quyền cao”. Và sau đó, khi phát triển hơn, thì hình thành các hình thức độc quyền khác như Cartel, Syndicate, Trust, Consortium… độc quyền nhiều lĩnh vực và chi phối xã hội, chi phối chính sách quốc tế của chủ nghĩa tư bản.

Cả hệ thống cộng sản ra sức chống lại “Hệ thống tư bản độc quyền” bằng muôn vàn lời lẽ bóng bẩy và mị dân.

Thế nhưng khi sự tan rã của mớ lý thuyết đó đã và đang diễn ra trước mắt, nguy cơ chết đói vì nguồn xin viện trợ đã không còn nữa, các quốc gia cộng sản đã không ngại ngần áp dụng mô hình đó. Đặc biệt là sự áp dụng này ở mức cao hơn, theo hình thức được chính nhà nước độc “tài tổ chức và lãnh đạo”.

Đó là hình thức Chủ nghĩa Cộng sản độc tài Tư bản đỏ.

Hệ thống độc quyền những nhu cầu thiết yếu của người dân như điện, nước, xăng dầu, nhu yếu phẩm, công nghiệp đóng tàu, hàng hải… đã được tổ chức và hoạt động trắng trợn trên cả những hình thức tư bản độc quyền. Ở đó, giá cả không bị khống chế theo quy luật giá trị mà theo lệnh đảng. Ở đó thuế má không áp dụng theo nhu cầu chính sách, mà áp dụng bằng mọi hình thức mọi cách để bóp nặn đến đồng xu cuối cùng của người dân. Và đảng có hẳn những bộ phận chuyên nghiên cứu và hiến kế, phụ họa… đủ mọi mưu chước để tăng thuế, tăng phí lột người dân đến đồng xu cuối cùng.

Chính vì vậy, mới hình thành ở Việt Nam các “Tập đoàn nhà nước”, các Tổng công ty nhà nước được ca ngợi là “những quả đấm thép” nhằm đột phá và vực dậy nền kinh tế nhà nước chủ đạo. Những tập đoàn như Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, Tập đoàn Than, Khoáng sản Việt Nam, Tập đoàn Viễn thông, Tập đoàn Hóa chất, Vinashin…

Đó chính là các mô hình “tổ chức Tư bản độc quyền” của tư bản được cộng sản đưa vào áp dụng trong một ngành, một lĩnh vực tương tự Cartel, Syndicate, Trust… Đỉnh điểm là các Consortium cũng dần dần được đưa vào Việt Nam bằng ngôn ngữ rất “sáng tạo”: “Kinh doanh đa ngành nghề, đầu tư ngoài ngành”…

Với những nghị quyết, chính sách, phương hướng được ca ngợi rằng nào là “đột phá”, “cởi mở”, “tiến ra biển lớn”, “đi tắt đón đầu”… nghe xủng xoảng cứ như trí tuệ “đảng ta” đã phát minh được những điều mới mẻ lắm. Thực chất là họ đang nuốt lại những bãi nước bọt họ đã nhổ ra xưa nay.

Thế nhưng, tất cả đều đã thất bại thê thảm và có tác dụng ngược. Lý do rất đơn giản là nền kinh tế Việt Nam đã không tuân theo quy luật kinh tế thị trường. Ngược lại luôn bị áp đặt bởi một thể chế độc đảng, độc tài với nòng cốt là “quyền làm chủ tập thể” – tập thể của những ông vua.

Những quả đấm thép kia đã liên tục hoạt động theo như cách dân gian nói rằng: Vén tay, đốt nhà táng. Thậm chí đào tài nguyên lên để bán chịu lỗ. Kết quả là đấm vào những khuôn mặt méo mó của người dân bằng những khoản thua lỗ khổng lồ và phá sản hàng chục, hàng trăm nghìn tỷ đồng như không.

Ngoài những tập đoàn lớn như Vinashin, Vinaline… vỡ nợ phá sản, Tập đoàn Than, khoáng sản, Hóa chất… đã được báo chí đưa ra, thì hàng loạt tập đoàn khác đang tiếp tục đấm những quả thôi sơn vào nền kinh tế đất nước.

Theo báo chí công bố, chỉ riêng 17 tập đoàn, Tổng công ty nhà nước, năm 2016 đã lỗ lũy kế hơn 12.000 tỷ đồng. Trong khi con số tập đoàn, Tổng Công ty nhà nước độc tài khác chưa được tính đến.

Và trong bối cảnh đó, đã xuất hiện những ông vua do đảng cử ra cầm đầu một Consortium nào đó. Đinh La Thăng là một điển hình trong số đó.

Từ một kẻ xuất thân là “con ông, cháu cha” Đinh La Thăng được cất nhắc, phù phép nhanh chóng như bao trường hợp các “Thái tử đảng khác” để trở thành một lãnh đạo Tổng Công ty, rồi Phó bí thư Tỉnh ủy… leo dần lên nấc thang cuối cùng của bộ máy cộng sản là Ủy viên Bộ Chính trị.

Được trao nhiều quyền hành, có một hệ thống lúc nhúc báo chí đi theo kiếm ăn và thổi ống đu đủ, Đinh La Thăng được đưa lên thành một “hiện tượng”, nổ như bom phá.

Thế rồi, với cách sử dụng người “hồng hơn chuyên” các chính trị gia Việt Nam là thành phần chủ chốt của đảng. Mà đảng thì luôn là “trí tuệ, tài tình” do vậy các lãnh đạo đảng có thể nhảy từ lĩnh vực này sang lĩnh vực khác. Ở đó, cấp thấp nhất là trưởng trạm Thú y lên làm Trưởng phòng giáo dục huyện, lái xe được điều về làm Giám đốc các dự án Miền Nam, lái xe vào làm chánh văn phòng, cho đến cấp cao hơn là Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng cầm quân sang làm Trưởng ban sinh đẻ có kế hoạch…

Và hẳn nhiên một điều rằng khi giao cho thằng mù đi tiên phong, đứa đào mả đi chữa bệnh, thì việc sa xuống hố là điều không thể tránh khỏi. Xưa nay vẫn thế, hơn 2/3 thế kỷ nay dưới chế độ cộng sản vẫn thế.

Thế nhưng, cũng trong chế độ cộng sản, công đó và tội đó. Có điều từ tội có thể thành công, và từ công có thể biến thành tội nhiều khi chỉ trong chớp mắt. Nó phụ thuộc rất nhiều vào từng cá nhân, từng giai đoạn.

Đã có thời, các đồng chí đảng viên cốt cán, các ân nhân của đảng như Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) và nhiều Bí thư huyện ủy, đảng viên cốt cán, địa chủ đã giúp đỡ đảng tận tâm nhất… đã bị đảng đưa ra giết trước tiên, chỉ vì đảng phải thực hiện sắc lênh Cải cách ruộng đất của Hồ Chí Minh, mà sau được giải thích là do lệnh của quan thầy Trung Cộng.

Đã có thời, các đồng chí trong đảng giết nhau, bỏ tù nhau như quân thù quân hằn chỉ vì việc phân chia, bè phái trong nội bộ đảng như vụ “Xét lại”.

Và thời nay, các đồng chí lại chém giết, bỏ tù nhau bởi việc phân chia quyền lợi được tích lũy từ quá trình “tích lũy tư bản” để trở thành tư bản đỏ với danh nghĩa “Chống tham nhũng”.

Điều đó phụ thuộc vào phe cánh, lợi ích được phân chia, chia chác ra sao.

Và đến giai đoạn đó, cuộc chiến “Ta đánh ta” như lời Nguyễn Phú Trọng – TBT Đảng CSVN nói – đã bắt đầu và ngày càng khốc liệt.

Ngày 26/3/2018
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s