‘Philippines, một tỉnh của TQ’ gây giận dữ

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-44816707

Philippines, Trung QuốcBản quyền hình ảnhREUTERS

Dòng chữ ‘Philippines, một tỉnh của TQ’ trên tấm vải đỏ xuất hiện bí hiểm tại Manila khiến người dân nước này nổi giận và người dùng mạng xã hội VN lo ngại.

Tấm băng rôn với dòng chữ nói trên xuất hiện đúng vào ngày 12/7, kỷ niệm hai năm Manila thắng trong vụ kiện chống lại yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông tại tòa Trọng tài ở Hague, theo Reuters.

Dòng chữ ‘Chào mừng đến Philippines, một tỉnh của TQ’ được viết bằng cả tiếng Anh và Trung, kèm hình cờ Trung Quốc và hai con rồng bay hai bên.

Thuật ngữ “một tỉnh của Trung Quốc” và “Biển Đông” hiện đang là trào lưu nổi bật trên Twitter.

Tin tức về sự xuất hiện đột ngột của biểu ngữ màu đỏ dọc các đường phố chính được chia sẻ và bình luận hàng ngàn lần trên Facebook.

Không có nhóm nào nhận trách nhiệm về vụ việc này.

Giới chức Philippines đã cho gỡ bỏ các băng rôn này, hiện được phát hiện tại ít nhất năm địa điểm khác nhau ở Manila.

Người dùng mạng xã hội tại Philippines đăng biểu tượng mặt giận giữ cạnh tấm ảnh các băng rôn nói trên.

Vụ áo phông lưỡi bò: ‘VN để dành sự giận dữ’

Lý do biểu tình: ‘Chống TQ và mong mỏi dân chủ’

VN yêu cầu TQ chấm dứt đưa phi cơ ném bom đến Hoàng Sa

Một số người chỉ trích đảng chính trị đối lập đã làm việc này với mục đích làm hỏng mối quan hệ đang ấm lên giữa Philippines và Trung Quốc.

Nhưng một số khác lại cho rằng chính phủ không thách thức Trung Quốc trong vấn đề tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông. “Quá lắm rồi, đất nước này đã bị bán,” một người viết trên Facebook.

Câu ‘đùa’ của Tổng thống Philippines

Cũng theo Reuters, hồi tháng Hai, Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte từng có lời bông đùa liên quan đến vấn đề này.

Phát biểu trước các doanh nhân Trung Quốc và Philippines hôm 19/2, ông Duterte đề nghị trao và biến Philippines thành một tỉnh của Trung Quốc.

“Nếu quý vị muốn, quý vị có thể biến chúng tôi trở thành một tỉnh như Phúc Kiến. Tỉnh Philippines, nước Cộng hòa Trung Hoa”, ông Duterte được cho đã đùa như vậy.

Tòa trọng tài thường trực ở Hague năm 2016 từng tuyên bố Trung Quốc không có chủ quyền trên vùng Biển Đông.

Tòa cũng tuyên bố Trung Quốc đã vi phạm quyền chủ quyền của Philippines bằng cách cản trở ngư dân nước này đánh cá trên Biển Đông, và xây dựng đảo nhân tạo trong vùng đặc quyền kinh tế.

Philippines, Trung QuốcBản quyền hình ảnhREUTERSPhilippines, Trung QuốcBản quyền hình ảnhREUTERS

Phản ứng của người dùng mạng XH tại VN

Hình ảnh băng rôn với dòng chữ ‘Chào mừng đến Philippines, một tỉnh của Trung Quốc’ cũng gây xôn xao, thu hút nhiều bình luận và chia sẻ trong cộng đồng người dùng mạng xã hội tại Việt Nam.

Facebooker Lê Vĩnh Thuận viết: “Đã nói có lịch sử ngàn năm còn lạ gì ông bạn môi hở răng lạnh này nữa! Không khéo lan tới Việt Nam!”

Một người dùng Facebook tên Kate Nguyễn bày tỏ lo ngại rằng Việt Nam cũng có nguy cơ trở thành một ‘thuộc địa kiểu mới’ của Trung Quốc.

“Chúng ta không cần đợi lâu đâu, vì cứ tình hình như hiện tại, thì việc nước ta trở thành thuộc địa kiểu mới của Trung Quốc đã nhìn thấy rồi,” Facebooker này viết.

Mối nguy của kinh tế VN khi bất mãn gia tăng

Tranh chấp Biển Đông: Bản đồ ‘có giá trị giới hạn’

“Quan sát thực tế, rõ ràng ‘bóng dáng’ của người Trung Quốc đang ngang dọc khắp nơi trên đất nước ta, từ thành thị, đến nông thôn, từ đường sá, công trình xây dựng, nhà máy, đến đất đai, các sản phẩm nông nghiệp, thực phẩm.”

“Tệ ở chỗ là, họ tùy thích mang đến những thứ gì họ muốn, những thứ có thể đầu độc chúng ta chết dần vì bệnh tật, vì ô nhiễm. Nhưng tệ hơn thế là chúng ta bằng lòng để họ thích làm gì thì làm.”

“Tại sao nói chúng ta bằng lòng ư? Chúng ta hiện đang là nước có chủ quyền, nếu cần, chúng ta có thể từ chối thẳng thừng, đuổi thẳng cổ những ai đến đất chúng ta làm bậy! Nhưng không! Chúng ta im lặng, kệ thôi, vì chúng ta nghĩ việc đó đã có ai đó lo cho mình rồi…”

Facebooker này cũng nhắc lại bài viết của cây bút Đỗ Ngà về các ‘bài học lịch sử’ trong đó các nước từng có “lịch sử đánh nhau lâu đời thì chuyện thanh trừng sắc tộc khi thôn tính xong kẻ thù là điều khó tránh khỏi.”

Facebooker Linh Nguyen viết: “Bao giờ đến Việt Nam đây?”

Người dùng Facebook khác tên Lê Minh thì dẫn link bài báo về sự việc này với bình luận: “Bạn thờ ơ với thời cuộc, bạn không quan tâm chính trị, bạn thích an phận thủ thường,… đừng lo…”

Lê Vĩnh Thuận
11 hours ago

Đã nói có Lịch Sử Ngàn Năm Với Việt Nam! Còn Lạ gì Ông Bạn “Môi Với Răng”này nữa? Ko khéo sẽ Tới Việt Nam!

Biểu ngữ “Philippines là một tỉnh của Trung Quốc” châm ngòi phẫn nộ
(NLĐO) – Biểu ngữ đề Philippines là một tỉnh của Trung Quốc xuất hiện bí ẩn trên các cây cầu ở thủ đô Manila – Philippines hôm 12-7 gây ra làn sóng giận dữ trên mạng xã hội.
NLD.COM.VN

Kate Nguyen

July 7 at 6:47 PM ·

Mình đã từng nghe nhiều người nói rằng, thôi thì cứ để Việt Nam trở thành một tỉnh của Trung Quốc đi, như thế lại hay. Chúng ta không cần đợi lâu đâu, vì cứ tình hình như hiện tại, thì việc nước ta trở thành thuộc địa kiểu mới của Trung Quốc đã nhìn thấy rồi.

Quan sát thực tế, rõ ràng ‘bóng dáng’ của người Trung Quốc đang ngang dọc khắp nơi trên đất nước ta, từ thành thị, đến nông thôn, từ đường sá, công trình xây dựng, nhà máy, đến đất đai, các sản phẩm nông nghiệp, thực phẩm…. Tệ ở chỗ là, họ tùy thích mang đến những thứ gì họ muốn, những thứ có thể đầu độc chúng ta chết dần vì bệnh tật, vì ô nhiễm. Nhưng tệ hơn thế là chúng ta bằng lòng để họ thích làm gì thì làm. Tại sao nói chúng ta bằng lòng ư? Chúng ta hiện đang là nước có chủ quyền, nếu cần, chúng ta có thể từ chối thẳng thừng, đuổi thẳng cổ những ai đến đất chúng ta làm bậy! Nhưng không! Chúng ta im lặng, kệ thôi, vì chúng ta nghĩ việc đó đã có ai đó lo cho mình rồi. Mà cũng phải, ai đó lo là đúng, vì đó là nhiệm vụ của họ, vì ta thuê họ làm đại diện cho mình để lo việc đại sự quốc gia. Tiếc rằng, giờ ai đó thì lại nói, do dân ta kém hiểu biết, trình độ dân trí thấp, nên một số thì nhẹ dạ cả tin bị dân Trung Quốc lừa, số khác xấu hơn thì ‘câu kết’ với người Trung Quốc gây hậu quả nghiêm trọng. Chúng ta kệ thôi nhỉ, cứ hưởng thụ những ngày tháng tươi đẹp đã, vì đời là bây nhiêu đâu.

Tham khảo bài viết sau của tác giả Đỗ Ngà:

BÀI HỌC LỊCH SỬ

Champa và Đại Việt là 2 nước láng giềng. Đại Việt thì lúc nào cũng lăm le chiếm lấy Champa bằng nhiều cách, kể cả gả công chúa cho vua Champa đổi đất. Ranh giới giữa Champa và Đại Việt bị dịch chuyển dần về phía nam và Champa mất nước. Từng triều đại là mỗi cách lấn chiếm, có thể kể ra các cột mốc đau:

Trước năm 1069 ranh giới là dãy Hoành Sơn, là ranh giới Quảng Bình – Hà Tĩnh ngày nay. Năm 1069 vua Lý Thánh Tông của Đại Việt đánh bại vua Chăm – Chế Củ. Thế là Đại Việt mở rộng lãnh thổ đến Quảng Trị. Đường ranh giới được dời về sông Thạch Hãn.

Năm 1306 vua Trần gả Huyền Trân Công chúa cho vua Chăm Chế Mân, đổi lại vua Chăm giao cho Đại Việt vùng đất từ phía nam sông Thạch Hãn đến đèo Hải Vân. Thế là biên giới được dời về đây.

Năm 1402 Hồ Quý Ly tấn công Champa và lấy thêm từ đèo Hải Vân đến đèo Bình Đê, ranh giới giữa Bình Định và Quảng Ngãi ngày nay. Lúc này giờ biên giới đã tiến rất gần đến kinh đô Đồ Bàn của vương quốc Champa, thuộc Bình Định ngày nay.

Năm 1471 vua Lê Thánh Tông đánh chiếm thủ đô Đồ Bàn và mở rộng lãnh thổ đến đèo Cù Mông ranh giới giữa Bình Định và Phú Yên ngày nay. Thế là đường biên giới lại dời.

Năm 1597 chúa Nguyễn Hoàng cho đánh chiếm phía nam đèo Cù Mông, và đến 1611 chúa Nguyễn đã mở rộng lãnh thổ đến đèo Cả, ranh giới giữa Phú Yên và Khánh Hòa ngày Nay.

Năm 1653 chúa Nguyễn Phúc Chu đánh vào Champa và mở rộng bờ cõi đại Việt đến hết Khánh Hòa. Và năm 1692 chúa Nguyễn cho Nguyễn Hữu Cảnh lấy đến Bình Thuận. Và kết thúc vương quốc Champa.

Qua lịch sử vương quốc Champa ta thấy gì? Đấy là sự hòa thuận giữa 2 quốc gia láng giềng chỉ là tạm thời. Phía mạnh luôn truyền đời ấp ủ tham vọng xâm lấn bờ cõi phía yếu hơn. Từ có có những cuộc sáp nhập nhỏ làm một phía mở rộng dần và một phía teo dần. Rồi cũng có những cuộc thôn tính lớn dẫn đến khai tử một quốc gia. Đừng để mất nước, nếu mất nước thì mình sẽ như con cá trên thớt, số phận mình do bên thắng cuộc quyết. Với lịch sử đánh nhau hàng ngàn năm, nếu không diệt phía chiến bại thì ngay trong lòng quốc gia chiến thắng sẽ muôn đời bất ổn. Vì thế khi thua trận, không đơn giản là mất chủ quyền, còn những mưu toan của quân chiến thắng mới đáng nói.

Trên thế giới, những quốc gia có lịch sử đánh nhau lâu đời thì chuyện thanh trừng sắc tộc khi thôn tính xong kẻ thù là điều khó tránh khỏi. Trung Hoa – Việt Nam hay Việt Nam – Champa cũng vậy thôi. Cũng là láng giềng đánh nhau hết thế hệ này đến thế hệ khác. Kết quả Champa đã bị khai tử bởi Đại Việt và dân tộc Chăm bị diệt gần hết.

Ngày nay dân số của người Chăm tại Ninh Thuận – Bình Thuận còn chỉ vỏn vẹn 98.000 người. Còn lại họ tản mác khắp thế giới khoảng 300.000 người nữa. Như vậy câu hỏi đặt ra là, đằng sau những lần thất thủ phải mất lãnh thổ thì kèm theo đó là gì? Tại sao dân tộc Chăm từng là một quốc gia trải rộng hết dải đất miền Trung, có lần họ đem quân đánh ra Thăng Long, nhưng sao nay họ biến đâu mất hết vậy? Điều đó chứng tỏ sau những trận chiến lấy bờ cõi, phải có những cuộc thanh trừng sắc tộc dai dẳng và kéo dài mới diệt gần hết một nòi giống một dân tộc như thế. Những cuộc thanh trừng này lịch sử đã không ghi lại nhưng chắc chắn nó có xảy ra. Đấy là cái khủng khiếp của kẻ thua cuộc phải gánh lấy.

Nhìn lại lịch sử các nước láng giềng Trung Hoa, thì cũng đã có quốc gia bị Trung Hoa khai tử, và dân tộc của họ đã phải tản mác khắp nơi mà giờ cũng chỉ làm thân phận dân tộc thiểu số. Vương quốc Đại Lý nằm phía Tây Bắc Đại Việt đã bị nhà Nguyên tiêu diệt và họ mất nước từ đó. Bây giờ tộc người Thái phía bắc Việt Nam chính là con cháu dân Đại Lý khi xưa. Họ phải tản mác khắp Đông Năm Á sống như một tộc thiểu số và quên hẳn cội nguồn của họ. Từ một quốc gia rộng lớn gồm tỉnh Vân Nam – Trung Quốc, một phần lãnh thổ tây bắc Việt Nam, một phần bắc Myanmar, phần bắc Lào nhưng nay là đất của người Hán. Người Thái và người Chăm số phận chẳng khác nhau mấy.

Nay trong suy nghĩ không ít người, đã cho rằng Việt Nam là 1 tỉnh của Trung Hoa sẽ có lợi vì dân Việt Nam sẽ được hưởng những quyền lợi như người Hán. Không đâu, đừng có tin ngây thơ như vậy. Việc các bang trong Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ đứng chung trong một nhà nước liên bang hoàn toàn khác với trường hợp Việt Nam bị thôn tính bởi Trung Hoa, vì sao?

Để giải thích, tôi xin đi vào bản chất của nhà nước liên bang trong một thể chế tự do dân chủ. Trong nhà nước liên bang thì vai trò các bang là đồng làm chủ nhà nước liên bang. Nhà nước liên bang tựa công ty cổ phần, chính quyền bang tựa các cổ đông. Trong cơ cấu tổ chức này, nó luôn đảm bảo sự công bằng giữa các bang. Bất cứ người dân của bang nào cũng đều có quyền ứng cử tổng thống. Và bang nào cũng có 2 thượng nghị sĩ đại diện cho chính quyền bang, bang nào cũng có nhiều dân biểu đại diện cho nhân dân bang đó trong quốc hội liên bang. Chính vì ai là bang thành viên Hợp Chúng Quốc thì được làm chủ một phần chính quyền liên bang nên Porto Rico mới muốn trở thành bang thứ 51 của Hoa Kỳ. Làm một bang của Hoa Kỳ nghĩa là có tiếng nói trong chính quyền liên bang, là một trong các ông chủ của chính quyền liên bang thì ai mà không thích? Như vậy làm một tiểu bang của Mỹ không hề vong quốc, và cũng không hề bị tiêu diệt nòi giống, mà là được đứng chung cùng bang khác để hưởng sự thịnh vượng chung của một Hoa Kỳ giàu mạnh.

Nhà nước độc tài phương đông không bao giờ chịu đứng chung một cách dân chủ với nước khác. Mà đặc biệt, nước lớn bao giờ cũng mặc định mình mới là chủ của nó. Khi chưa chiếm Đại Việt, các hoàng đế Trung Hoa còn mặc định Đại Việt phải sang triều cống. Tức là trong mắt của các hoàng đế Trung Hoa, Đại Việt là thứ mọi rợ cho nên họ gọi ta là tộc man di. Nếu Trung Hoa chiếm Việt Nam thì số phận dân Việt sẽ bị diệt vong như dân tộc Chăm đã từng chịu dưới bàn tay Đại Việt. Cũng tựa như 800 năm trước,Trung Hoa đã thâu tóm Đại Lý. Giờ đây đất nước Đại Lý cũ (tức tỉnh Vân Nam ngày nay) cũng sẽ là nơi người Hán ở, còn người chủ thực sự của Đại Lý hoặc bị tiêu diệt hoặc phải tản mác khắp nơi tránh sự thanh trừng sắc tộc. Đó là bài học lịch sử, thực ra chúng ta mất nước thì nòi giống cũng sẽ bị diệt vong bởi bàn tay Tàu. Ngày nay vị trí chủ tịch Trung Quốc ngang bằng với hoàng đế Trung Hoa trước đây. Vì vậy nếu Việt Nam bị Tàu thôn tính, Việt Nam sẽ bị diệt vong. Nếu con người nhận thức sai lầm về mối nguy thì sẽ mất mạng, nếu dân tộc nhận thức không đúng mối nguy thì dân tộc đó sẽ bị diệt vong.

Ngày xưa Champa nhượng đất cho Đại Việt nhiều lần và cuối cùng bị diệt vong. Ngày nay CS cũng đang nhượng đất cho Trung Cộng và co cụm dần. Thấy 2 hình ảnh hao hao. Dân Việt không thể lùi mãi trước Tàu. Vì vậy không kéo đổ CS thì đất nước sẽ cứ trượt thẳng về con đường vong quốc và khi vong quốc thì dân tộc sẽ trượt tiếp về điểm diệt vong. Chống Tàu là phản xạ đã giúp dân tộc này vẫn còn tồn tại trước răng nanh Trung Hoa, nếu buông xuôi để thân Tàu thì kể như số phận của dân tộc dân tộc có nguy cơ bị diệt vong

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s