Nguyễn Phú Trọng sẽ giữ chức vụ Chủ tịch nước CSVN

https://www.baocalitoday.com/viet-nam/nguyen-phu-trong-se-giu-chuc-vu-chu-tich-nuoc-csvn.html

Chiều 3/10, Hội nghị Trung ương 8 làm việc tại Hội trường về công tác nhân sự.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN đã giới thiệu Nguyễn Phú Trọng được giữ chức vụ Chủ tịch nước tại kỳ họp thứ 6, Quốc hội khoá XIV khai mạc vào ngày 22/10.

Việc đương kim Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam kiêm nhiệm chức vụ Chủ tịch nước như một phương án ‘nhất thể hóa’ hai chức vụ cấp cao đang được công luận quan tâm là ‘không trái với Hiến pháp’, một chuyên gia về Luật Hiến pháp từ Hà Nội nói với BBC hôm 01/10/2018.

Tuy nhiên cùng ngày, một luật sư và nhà vận động nhân quyền từ Sài Gòn nói với BBC Tiếng Việt phương án nhất thể hóa vào một nhân vật lãnh đạo sẽ ‘chỉ mang tính tượng trưng’ mà không giải quyết ‘phần gốc rễ của vấn đề thể chế’.

Một ý kiến khác từ nhà nghiên cứu và quan sát chính trị Việt Nam từ trong nước trong dịp này cho rằng khu vực và thế giới có thể sẽ quan tâm tới hiệu quả của việc lãnh đạo, quản lý, quản trị hơn là ‘tam trụ’ thay ‘tứ trụ’, nếu việc điều chỉnh, hợp nhất không đem lại thực chất.

Nhà báo Huy Đức đã đưa lên facebook của blogger này bài ‘Nhất thể hóa’, với lời mào đầu:
“Nhất thể hoá tạo tính chính danh cho người đang thực sự nắm quyền lực tối cao ở Việt Nam. Từ thay đổi tưởng chỉ “cấu thành hình thức” này, trong quá trình vận hành, chắc chắn sẽ làm xuất hiện nhiều tình huống, gợi ý cho Việt Nam cải cách. Cho dù vẫn một đảng, về mặt lý thuyết, VN sẽ tiến gần hơn tới một nền cộng hoà bán tổng thống.”

Gần 4 năm sau Đại hội 12, có thể cho rằng đây là lần thứ hai Huy Đức tung ra một bài viết có trọng lượng với quan điểm vận động sự ủng hộ cho ‘người đang thực sự nắm quyền lực tối cao ở Việt Nam’, dù trong bài viết này không hề nhắc đến cái tên Tổng bí thư Trọng – người đã chiếm thế thượng phong sau khi tái cử tổng bí thư tại đại hội 12 đầu năm 2016, được tụng ca như ‘Người đốt lò vĩ đại’ và ‘Bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo’ sau vụ chỉ đạo bắt Ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng vào cuối năm 2017, và trong thực tế đã mất sạch đối thủ chia sẻ trách nhiệm ‘thống lĩnh các lực lượng vũ trang’ sau cái chết của Trần Đại Quang chỉ ít ngày sau lễ quốc khánh 2 tháng Chín năm 2018.

“Đừng sợ tập trung quyền lực vào một người. Nếu tôn trọng các nhánh quyền lực nhà nước theo thẩm quyền được ghi trong Hiến pháp thì không ai có thể lạm quyền dù họ là nguyên thủ. Nước cũng chỉ nên có một “vua”. Ai cũng muốn đứng đầu. Ai cũng làm chính trị mà thiếu một người kỹ trị thì chính trường rất dễ thành đất “quần ngư tranh thực”; thị trường chỉ là chợ đen; hành chính rối ren và xã hội không thể nào ổn định.” – vẫn Huy Đức viết trong bài ‘Nhất thể hóa’.

Hiện chưa rõ việc “nhất thể hóa” chỉ áp dụng cho cá nhân Nguyễn Phú Trọng nắm cả hai chức Tổng Bí thư Đảng và Chủ tịch nước, hay sẽ thành định chế được hợp thức hóa từ nhiệm kỳ đại hội Đảng CSVN lần tới.

Có thể nói, Nguyễn Phú Trọng không thể có được tầm ảnh hưởng của người khai sinh ra chế độ cộng sản Việt Nam như Hồ Chí Minh. Nhưng bằng bản chất ma mãnh lại nghiên cứu kỹ về bản chất cộng sản và văn hoá Việt Nam, Trọng đã chọn lọc và rút ra từ quá khứ những gì có lợi cho mình, để áp dụng đưa mình thành một nhân vật được kính trọng trong ban chấp hàng trung ương ĐCSVN khoá 12. Đó là cách đẻ ra cái cơ cấu ba độ tuổi và mình Trọng được làm bậc lão làng.

Cái lão làng Trọng tạo ra mà không cần những nguyên nhân khách quan như Hồ Chí Minh. Vị thế lão làng được cấp dưới kính nể Trọng tạo ra được nhờ mánh khoé lưu manh, biết tận dụng tâm lý đồng chí của mình. Ở lứa tuổi sàn sàn nhau tất sẽ sinh ra động lực tranh đua, nhất là trong chốn quan trường của cộng sản thì cuộc tranh đua càng nhiều thủ đoạn tinh vi. Những đồng chí ở lứa tuổi sàn sàn đang tranh đua ấy cần phải có một vị trọng tài, một người cao tuổi đứng ra để làm chỗ phân xử. Ở hoàn cảnh ấy thì ai cũng muốn phải được lòng Nguyễn Phú Trọng, sự phán xét của Trọng về nhân vật nào tốt hay xấu đều ảnh hưởng rất lớn đến số phận của nhân vật ấy. Một nhận xét xấu của Trọng dễ được đồng tình trong Bộ Chính Trị vì các uỷ viên còn lại đều nghĩ bớt đi một đối thủ cạnh tranh hoặc có kẻ khác đã chịu trận thay cho mình.

Dùng cách cho đồng chí tranh giành nhau để lấy quyền lực của mình là phương pháp của nhân vật bí thư cộng sản trong tác phẩm Lối Thoát Cuối Cùng của nhà văn Gheorghiu đã miêu tả. Ở cách này Trọng sử dụng tinh vi hơn là chỉ dùng biện pháp bắt lỗi, tức chiến dịch làm trong sạch đảng để reo rắc lo ngại cho các đồng chí của mình. Tuyệt đối không khen ngợi bất kỳ đồng chí uỷ viên bộ chính trị nào từ miệng Trọng, việc khen ngợi một nhân vật trong đám uỷ viên BCT đó sẽ gây bất mãn và thất vọng cho số còn lại, vì họ nghĩ cuộc đua đã kết thúc và đã có kẻ chiến thắng.

Với kiểu sắp đặt gian manh như thế này, khó ai trong đám uỷ viên BCT đảng CSVN dám đề nghị Trọng về hưu vì quá già. Bởi nếu đề nghị ắt kẻ đó thành đối tượng Trọng dồn sức triệt tiêu và các đồng chí khác cũng nhân cơ hội đánh hùa theo vừa lấy lòng Trọng và vừa loại được đối thủ.

Trường hợp vừa qua của Đinh Thế Huynh chớm ốm, Trọng đã chỉ đạo cho Trần Quốc Vượng thế chỗ Huynh trên cương vị thường trực ban bí thư. Huynh cũng từng mơ ước chức tổng bí thư nên đã nghe theo Trọng đồng tình trong việc kỷ luật Đinh La Thăng. Nay chính Huynh cũng bị các Uỷ viên BCT khác đồng tình để Trọng loại Huynh ra khỏi cuộc chơi. Giờ đây Huynh đã khoẻ lại, muốn làm việc nhưng Trọng lờ đi không đưa ý kiến gì, Huynh không thể tự mình đòi Trần Quốc Vượng phải trả chức vụ, số phận chính trị của Huynh trở thành lơ lửng như ra rìa khỏi cuộc chơi quyền lực.

Cái khoảng cách tuổi tác tưởng như không quan trọng lại cực kỳ quan trọng trong cơ cấu chính trị đảng CSVN là vậy, nhất là nó có trong bối cảnh tranh giành, xâu xé nhau để ngoi lên. Nó cho Nguyễn Phú Trọng thành một kẻ có quyền lực phán xét các uỷ viên BCT khác. Và ai cũng muốn bợ đỡ Trọng, từ “Cụ Tổng” được gọi ra như vậy, để ví Trọng quyền lực không khác gì Hồ Chí Minh.

Nếu xét theo chủ nghĩa tôn thờ lãnh tụ ở Việt Nam, những bậc cựu nguyên thủ còn sống cần phải chấn chỉnh thái độ mạo phạm của Nguyễn Phú Trọng khi để người ta gọi bằng Cụ Tổng. Gọi thế khác nào Nguyễn Phú Trọng ngang hàng với Hồ Chí Minh. Ngạo mạn hơn là Trọng còn để báo chí đôi lần bóng gió gọi Trọng là ”minh quân ” như đã từng ca tụng Hồ Chí Minh.

Nguyễn Phú Trọng là một uỷ viên BCT lão làng nhất hiện nay, Bộ chính trị là nơi đầu não điều hành đất nước. Thử hỏi những nợ nần, thua lỗ hay những thứ tệ hại khác xảy ra trên đất nước này, gần 20 năm ở trong Bộ Chính Trị Nguyễn Phú Trọng thể hiện được điều gì, mà đến khi sắp chết dùng mọi thủ đoạn bám lấy cái ghế tổng bí thư và để thiên hạ gọi mình là Cụ Tổng với ”minh quân”.

Chỉ bằng một chiêu thức đơn giản là hơn người khác nhiều tuổi, Nguyễn Phú Trọng đã đặt được mình vượt hẳn các uỷ viên BCT khác bởi tính đua chen. Nếu như không có tham vọng đua chen nhau giữa những người cộng sản, chắc hẳn chiêu thức này của Trọng vô giá trị. Cuộc đua chen ở trước thềm đại hội 12 giữa các uỷ viên BCT sàn sàn tuổi nhau đã dẫn đến tất cả về để Trọng lớn tuổi hơn ở lại. Giờ đây càng lớn tuổi hơn số uỷ viên BCT còn lại, ưu thế này của Trọng càng được phát huy hơn qua chiêu bài xử lý cán bộ làm trong sạch đảng.
Với chiêu thức thế này, có lẽ mọi quyền lực sẽ nằm trong tay Nguyễn Phú Trọng đến suốt đời. Nguyễn Phú Trọng không phải mất nhiều công sức bôn ba như Hồ Chí Minh, cuối cùng thì ông ta cũng tự hình thành cho dân chúng rằng ông ta chả kém gì Hồ Chí Minh thần thánh kia cả, ông ta, Nguyễn Phú Trọng rút cục cũng là Cụ Tổng như người ta gọi Cụ Hồ, cũng thành “Minh Quân” như Chí Minh.

TH

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s