TRẬN MÙA HÈ 1972, (3) MẤT QUẢNG TRỊ

http://quanvan.net/tran-mua-he-1972-3-mat-quang-tri/

*( Trích sách “Giải Mã Những Bí Ẩn Của Chiến Tranh Việt Nam” của Bùi Anh Trinh )

Năm 1972, ngày 27-4, 2 sư đoàn trừ bị của CSVN là Sư đoàn 320, Sư đoàn 325 tham gia cuộc chiến, tổng tấn công khắp các vị trí phòng thủ của VNCH tại Quảng Trị, đồng thời Sư đoàn 324 CSVN di chuyển đến thung lũng A Shao là khu vực phía Tây tỉnh Thừa Thiên. Sư đoàn 312 CSVN nằm trừ bị tai khu vực biên giới Lào ( Mỗi sư đoàn khoảng 10.000 người ).

-Trong đêm quân CSVN pháo vào căn cứ Ái Tử trúng kho đạn, phá hủy phần lớn số đạn dự trữ.

Ngày 28-4,

-Buổi sáng, quân CSVN tấn công phòng tuyến Bắc Ái Tử do Liên đoàn 5 BĐQ ( 2.000 người ) và Thiết đoàn 20. Có 12 xe tăng T.54 bị hạ do trúng mìn, bị quân BĐQ bắn cháy bằng súng chống tăng M.72, và bị trúng đạn của xe tăng M.41 thuộc Thiết đoàn 20. Một chiếc xe tăng T.54 khác bị BĐQ bắt sống do xe hết nhiên liệu, lính trên xe đầu hàng. Tuy nhiên phía BĐQ và Thiết đoàn 20 cũng bị thiệt hại nặng nên được lệnh rút về căn cứ Ái Tử, phòng thủ mặt Đông và Đông Bắc của căn cứ.

-Bộ chỉ huy Trung đoàn 57 BB và các đơn vị trực thuộc đang phòng thủ căn cứ Ái Tử được lệnh rút về phòng thủ tại thành phố Quảng Trị.

-Trong đêm quân CSVN cùng với xe tăng đã tràn qua cầu Ga Quảng Trị nhưng bị đẩy lui.

-Cũng trong đêm, tại tỉnh Thừa Thiên, Trung đoàn 29 biệt lập và Trung đoàn 803 biệt lập ( 2.500 người ) của CSVN tấn công tràn ngập căn cứ Bastone tại phía Tây thành phố Huế. Căn cứ do 1 tiểu đoàn Bộ binh ( 500 người ) thuộc Sư đoàn 1 BB trấn giữ. Căn cứ Checkmate gần đó được lệnh di tản để bảo toàn lực lượng.

Ngày 29-4, trong đêm, quân CSVN pháo kích và tấn công tuyến phòng thủ của TQLC tại mặt Tây của căn cứ Ái Tử, đồng thời cũng tấn công mặt Tây Nam của căn cứ do Sư đoàn 2 BB trấn giữ, tới gần sáng thì quân CSVN rút lui vì sợ phi cơ tấn công.

Ngày 30-4,

-Buổi sáng, Tướng Vũ Văn Giai họp bộ tham mưu Sư đoàn 3 và ra lệnh cho Trung đoàn 2 BB ( 2.500 người ) từ căn cứ Ái Tử rút về lập phòng tuyến phía Nam sông Thạch Hãn, bảo vệ mặt Tây của Cổ thành Quảng Trị là nơi Tướng Giai đang đặt bộ chỉ huy hành quân.

-Tại căn cứ Ái Tử, sau khi Trung đoàn 2 BB rút đi, Chỉ huy trưởng căn cứ Ái Tử là Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 147 TQLC ( 2.400 người ) ra lệnh điều động lực lượng chiến xa M.48 đang phòng thủ mặt Bắc của căn cứ di chuyển qua mặt Tây để trám chỗ cho Trung đoàn 2 BB.

-Do không có liên lạc, Liên đoàn 5 BĐQ đang phòng thủ mặt Đông của căn cứ tưởng rằng quân Thiết Kỵ được lệnh bỏ trống tuyến để rút về phía sau, cho nên Liên đoàn 5 BĐQ cũng tự động rút quân về Quảng Trị.

-Căn cứ Ái Tử chỉ còn Liên đoàn 147 TQLC ( 2.400 người ) và Thiết đoàn Kỵ binh 17 tiếp tục phòng thủ tại mặt Tây của căn cứ, tạm bỏ trống mặt Bắc và mặt Đông.

-Buổi trưa, Tướng Vũ Văn Giai ra lệnh cho Lữ đoàn 147 và Thiết đoàn 17 bỏ căn cứ Ái Tử, rút về phòng thủ bờ nam sông Thạch Hãn, tức là mặt Bắc thành phố Quảng Trị

*[ Chỉ trong vòng 1 ngày, một lực lượng phối hợp tương đương 1 sư đoàn đã rút khỏi vị trí chiến lược quan trọng bậc nhất của phía Bắc Quảng Trị mà không có một trận tấn công nào có thể uy hiếp đến độ bắt buộc phải rời bỏ căn cứ.  Sai lầm trầm trọng của quân đội VNCH là để cho Tướng Vũ Văn Giai chỉ huy chiến trường ].

-Buổi trưa, đoàn quân của Lữ đoàn 147 TQLC gồm BCH Lữ đoàn, Tiểu đoàn 2 Pháo binh TQLC, Tiểu đoàn 1, Tiểu đoàn 4 và Tiểu đoàn 8 TQLC về đến bờ bắc sông Thạch Hãn thì cây cầu bắc ngang sông Thạch Hãn đã được Tướng Vũ Văn Giai ra lệnh giật sập trước đó.

-Đoàn quân phải dùng thuyền của dân chúng để qua sông, 12 khẩu đại bác 105 ly đành phải phá hủy trên bờ Bắc sông Thạch Hãn cùng với tất cả cấp số đạn 105 ly mang theo.

Ngày 1-5,

-Lúc 2 giờ sáng, quân CSVN với xe tăng T.54 tấn công tuyến phòng thủ mặt Tây thành phố Quảng Trị đang do Trung đoàn 2 BB và Thiết đoàn 17 trấn giữ. Quân CSVN không ngờ đụng phải lực lượng tăng cường phòng thủ mới được bố trí trong ngày nên bị thất bại, phải rút lui

-Cùng giờ, quân CSVN với xe tăng PT.76 tấn công lực lượng Địa phương quân của Tiểu khu Quảng Trị đang phòng thủ mặt Đông của thành phố Quảng Trị. Lực lượng CSVN đã tràn ngập tuyến phòng thủ trong đêm nhưng đến gần sáng phải rút lui về phía biển vì sợ bị phi cơ tấn công.

-Buổi sáng, theo tài liệu của BTTM/QLVNCH : Sáng ngày 1/5/72, BTL/SĐ3/BB thông báo cho các đơn vị trú phòng nguồn tin: “5 giờ chiều địch sẽ pháo trên 10,000 đạn pháo binh và hỏa tiễn vào thị xã Quảng Trị”, và cho lệnh các đơn vi lui quân khỏi thành phố để tránh pháo. Từ lệnh lui quân tránh pháo nầy đã đưa đến cảnh rút lui hỗn loạn”.

Lệnh của Tướng Giai đã tạo ra một cảnh hỗn loạn chưa từng có. Trong vòng 10 tiếng đồng hồ dân chúng của cả một thành phố đã bồng bế nhau chạy loạn với tất cả các phương tiện mà họ có, kể cả đi bộ (sic). Rồi binh sĩ có gia đình tại Quảng Trị cũng bỏ súng để dắt díu gia đình chạy loạn.

-Tướng Hoàng Xuân Lãm, Tư lệnh Quân đoàn 1, nhận được thông báo rút lui của Tướng Giai liền gọi điện thoại cho Tướng Giai và nói rằng ông không chấp thuận chuyện rút lui. Tướng Lãm chỉ thị Tướng Giai ra lệnh cho các đơn vị phải giữ vững vị trí bằng mọi giá. ( Ngô Quang Trưởng, The Easter Offensive 1973, trang 44 ).

( Cũng theo Tướng Trưởng thì lệnh tử thủ của Tướng Lãm chỉ là lặp lại lệnh của Tướng Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn. Tướng Trưởng cho rằng có lẽ Tướng Thiệu ra lệnh đó bởi vì có tin hòa đàm Paris sắp được mở trở lại sau khi VNCH tẩy chay hòa đàm do Bắc Việt trắng trợn xua quân xâm lăng Miền Nam. Tuy nhiên các tài liệu về hòa đàm Paris được giải mật sau này cho thấy sự phỏng đoán của Tướng Trưởng không đúng ).

-Lúc 5 giờ chiều, 10 ngàn quả đạn của CSVN không pháo vào thành phố Quảng Trị như loan báo của Tướng Giai mà pháo vào đoàn người chạy loạn trong 9 cây số từ Hải Lăng đến Mỹ Chánh. Báo chí đặt tên cho đoạn đường này là Đại Lộ Kinh Hoàng (sic). Tổng số thường dân và quân lính bỏ ngũ chạy theo gia đình bị pháo kích trên đường chạy loạn kể từ 1-4 đến 2-5-1972 lên đến 20 ngàn người.

-Đối với quân CSVN thì những người người cố chạy thoạt khỏi Quảng Trị đều là “bọn địch”, những người này có nợ máu rất lớn đối với “nhân dân”, đối với “cách mạng”. Tâm lý của những pháo thủ CSVN lúc đó là quyết không để cho “bọn địch” chạy thoát. Sau này nhà văn CSVN Bảo Ninh đã thú nhận rằng lúc đó các ông rất “hả hê” khi thấy xác bọn địch tung lên không dưới làn mưa pháo. Qua ông dòm pháo thủ Bảo Ninh thấy cả xác đàn bà nhưng lúc đó ông lại cho rằng đó là bọn “đỉ điếm” hoặc là vợ con của bọn “tay sai ác ôn” ).

Ngày 2-5,

-Sáng sớm, quân CSVN với 18 xe tăng tấn công tuyến phòng thủ của Liên đoàn 369 TQLC tại sông Mỹ Chánh. Đến trưa quân CSVN phải rút lui dưới hỏa lực của Không quân VNCH và hải pháo của HK. 17 xe tăng trong số 18 chiếc bị bắn cháy, quân CSVN để lại tại chiến trường trên 500 xác.

-Buổi sáng, trong khi trận đánh tại sông Mỹ Chánh đang diễn ra ác liệt, Tướng Vũ Văn Giai tuyên bố bỏ ngỏ thành phố Quảng Trị và di tản chiến thuật.

-Lúc 4 giờ 55 chiều, Tướng Giai cùng với các cố vấn HK và một số sĩ quan tham mưu đã bay về Đà Nẵng bằng 3 chiếc trực thăng C.54 của HK. Tại Đà Nẵng tướng Giai bị bắt và giải về Sài Gòn; sau đó bị giam tại Bộ Tổng tham mưu.

-Trong đêm, quân CSVN chiếm Cổ thành Quảng Trị, một vị trí phòng thủ kiên cố gấp trăm lần Thị xã An Lộc, mà không tốn một viên đạn. Sau này quân đội VNCH trả giá quá đắt về nhân mạng khi phải chiếm lại Cổ thành Quảng Trị chỉ còn là đống gạch vụn.

BÙI ANH TRINH

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s