‘Hậu tiếp xúc cử tri: Dương về, giày ở lại’ (Phùng Hoài Ngọc -VNTB)

https://www.sbtn.tv/hau-tiep-xuc-cu-tri-duong-ve-giay-o-lai-phung-hoai-ngoc-vntb/

‘Hậu tiếp xúc cử tri: Dương về, giày ở lại’ (Phùng Hoài Ngọc -VNTB)

Ba hôm nay, ngay từ sau sự kiện 1 chiếc giày cao gót của Nguyễn Thùy Dương sinh 1990 bay thẳng về phía Nguyễn Thị Quyết Tâm ngồi bàn chủ tịch đoàn (cạnh ông Nguyễn Thiện Nhân, Phan Nguyễn Như Khuê) trong cuộc tiếp xúc bà con cử tri quận 2 Thủ Thiêm, mạng xã hội “tràn ngập” giày dép từ Nam ra Bắc.

Những bức ảnh chiếc giày cao gót bay khắp mạng xã hội; những bức tranh vẽ mô phỏng giày cao gót; những bức tranh affiche bộ phim chưởng “Tiểu Lý phi dép” mô phỏng gương mặt trái xoan của Nguyễn Thùy Dương đang phi thân, vung tay về phía Nguyễn Thị Quyết Tâm.

Đặc biệt bức đồ họa mô hình Nhà hát giao hưởng Thủ Thiêm nguyên mẫu chiếc giày cao gót xuất hiện dự thi vẽ mẫu.

Cô Nguyễn Thùy Dương, trở thành nhân vật nổi tiếng nhất cộng đồng xã hội Facebook từ ba ngày qua. Trong một chia sẻ ngắn cho cho hay, sau khi ký tờ biên bản của CA vào lúc 14 giờ ngày 21/10: “Hậu tiếp xúc cử tri, Dương về, giày ở lại”.

Đó 1 câu viết bình thường nhưng lại là 1 câu đối chỉnh và tràn đầy chất thơ.

“Dương về” là một thông tin: nhà cầm quyền không dám bắt giữ cô. Chỉ viết một tờ biên bản vi phạm hành chính. Phạt 750 000. Không năn nỉ kỳ kèo trả giá, Nguyễn Thùy Dương móc bóp đóng phạt luôn, cầm chiếc giày kia mang về. Những người cầm quyền đã hiểu sức nặng và nỗi đau chiếc giày đè nặng lý tưởng của họ. Chiếc giày báo hiệu một thời kỳ phản kháng mới mà họ không thể kết tội “chống người thi hành công vụ”. Chiếc giày không phải vũ khí sát thương, nó chỉ là vật dụng “non-violent”. Nhưng chiếc giày gây tổn thương vô hạn cho kẻ bị ném. Không thể tính bằng tiền.

“Giày ở lại” như một câu thơ hàm xúc kỳ lạ.

Chiếc giày ở lại trong lòng nhân dân, trong lòng lịch sử và mãi mãi mang tên “Chiếc giày Thủ Thiêm”.

“Giày cũng ở lại” cùng với nỗi ô nhục của những kẻ thất bại phải ôm về cơ quan cầm quyền mà bàn bạc với nhau.

Từ hôm qua, chiếc giày làm nên một thành ngữ mới, như một điển tích, điển cố cho đời sau dùng trong những trường hợp tương tự.

Sự kiện lần này cũng tạo nên trào lưu thơ nhái, thơ tráo phúng, thơ trữ tình trên Facebook. Nổi bật là “Chiếc giày Thủ Thiêm bay lên” của tác giả Trần Viêt. Dòng thơ này lên án những người nhận giày dù không trúng ngay mặt ai. Anh đã kịp nhận ra sức mạnh kỳ diệu, màu nhiệm của chiếc giày bay lên. Gọng thơ anh đanh thép hào hùng khi kết án.

“Một chiếc giày đã bay

Nhằm mặt quân sâu hại

Và mang theo thời đại

Vào lịch sử mai sau

Ôi chiếc giày nhiệm mầu!

Đang in vào lịch sử

Lòng hờn căm thác lũ

Của thân phận lầm than

Một thời đại suy tàn

Giày bay lên báo hiệu

Giày bay lên hiệu triệu

Muôn trái tim can trường

Này này lũ bất lương

Ngày tàn bay đã điểm

Dù hôm nay lấp liếm

Lấy tàn bạo che thân

Tương lai thuộc nhân dân

Tương lai rồi nhìn lại

Có một thời tàn hại

Nỗi nhục bốn ngàn năm”.

Trong khi, tác giả Nguyễn Văn Trung lại viết “Khi chiếc giày bay lên” theo cảm hứng trữ tình anh hùng ca cổ điển. Anh nhận thấy chất thơ của chiếc giày bay. Hình ảnh giày bay lên như “Bài ca chim báo bão”, “Bài ca con chim ưng” hai sáng tác của nhà văn Maxim Gorki trong thời buổi suy tàn chế độ phong kiến Nga hoàng cuối thế kỷ 19. Ông viết hai truyện ngắn trong không khí nhiều cuộc cách mạng hừng hực của Nước Nga chớm nở (Việt Nam từ sau khi chấm dứt Nội chiến thảm khốc 1975, văn học nghệ thuật không còn chút “anh hùng ca” nào nữa).

Người viết thơ am hiểu rất rõ tâm trạng ý chí của cô gái 28 tuổi người ném giày – người mẹ trẻ mới có một đứa con bốn tuổi.

“Khi chiếc giầy bay lên

Không còn là giầy nữa

Là tia chớp phẫn nộ

Xé trời xanh vút lên.

Khi chiếc giầy bay lên

Là cùng đường, tuyệt vọng

Là tiêu tan hy vọng

Là mất hết niềm tin.

Khi chiếc giầy bay lên

Là những lời tuyên chiến

Không phải bằng súng đạn

Bằng thánh thiện lòng dân.

Khi chiếc giầy bay lên

Đất trời sẽ thay đổi

Vun đắp cho nguồn cội

Của nhân tâm sáng ngời.

Rồi sẽ đến một ngày

Giầy không bay lên nữa

Giầy nâng gót sen đỏ

Trên trời xanh bao la”.

Riêng tác giả Nguyễn Xuân Lộc, ông lại sử dụng một nghệ thuật khác. Nghệ thuật trần tình giãi bày. Anh thác lời cô gái ném giày, kể tội thế lực cầm quyền. Nói với những người bị ném, hầu giúp cho thế lực đen tối đó hiểu mình. Bài thơ như lời chú thích cho chiếc giày lao vun vút. Mình không phải là kẻ gây rối trật tự công cộng. Mình chính là Dân oan. Mình đấu tranh đòi quyền sống. Thế thôi!

“Cô chú huyên thuyên nhiều rồi

Chiếc dép cao gót là Lời của em,

Lời người dân của Thủ Thiêm

Mất nhà, mất đất, ngày đêm kêu gào.

Nghiến răng, gan tím, máu trào

Chính quyền bưng bít, đảng nào có nghe,

Dùi cui, khóa sắt gằm ghè

Kiêu binh cùng lũ ma-fia một bầy…

Bao nhiêu oan trái lâu nay

Dân đen còn một chút này nữa thôi,

Đất thành nhà hát, sân chơi

Còn ba hoa nói những lời mị dân…

Bà là Nguyễn Thị – Quyết Tâm

Con quan nhờ dựa cha ông mà thành,

Còn em, con gái nhà lành

Quyền chức không có, nên đành trái ngang.

Hôm nay chiếc dép em mang

Nói thay lời của dân oan bao ngày”.

Còn rất nhiều vần thơ hả hê, chế nhạo phong cách nôm na khác. Đó là không khí tấp nập chia sẻ tin tức và hình ảnh cô gái ném giày trên MXH hai ngày qua, không thể chép lại hết.

Nhà văn Trần Thanh Cảnh ở Hà Nội cám cảnh Thủ Thiêm viết. Anh cũng như niều người ngạc nhiên về hiệu ứng domino ngày nay. Nghĩ cũng lạ, một cô ca sĩ thị trường ở Hà Nội lên tiếng bênh vực “Nhà hát giao hưởng Thủ Thiêm” đã gây chấn động mạnh đến mức dư luận công chúng Hà Nội nổi giận thúc giục cơ quan chức năng Hà Nội phải lao vào xới lại “Vụ vi phạm đất rừng huyện Sóc Sơn” mà vợ chồng ca sĩ này là một trong các thủ phạm.

Nhà văn viết một thứ văn chương phi thể loại, tạm gọi là nghệ thuật “nhại/ nhái”.

“Thủ Thiêm gọi, Sóc Sơn trả lời !

Thế gọi là Nước Việt Nam Thống Nhất

Nước Việt Nam là một,

Quan chức Việt Nam là một…giuộc.

Núi rừng có thể xẻ, sông hồ có thể lấp.

Tất cả đều có thể thành biệt phủ quan tham.

Chân lý đó không bao giờ thay đổi !”.

Kết

Lướt qua báo chí nhà nước gần hai ngày qua, 100% tuyệt nhiên không có từ “giày dép” nào cả. Người ta nói, đa phần các nhà báo vui thầm trong bụng nhưng biết rằng không thể viết và đăng bài. Những qui tắc kiêng kỵ đã được “học tập quán triệt” bởi Ban tuyên giáo rồi – bài học nằm làm lòng rồi. Đến chiều hôm nay 22/10, báo Thanh Niên mới tìm ra thủ thuật tiếp cận cô gái ném giày để đăng báo chính thức. Với cái tựa đề có vẻ dửng dưng khách quan, hàm một chút phê phán nhẹ:“Người phụ nữ ném giày trong buổi đại biểu Quốc hội tiếp xúc cử tri bị phạt 750.000 đồng”. Dù sao cũng là một chút cố gắng lách khỏi “vòng kim cô” báo chí mà các báo khác bó tay.

Tuy nhiên “chiếc giày bay” của cô gái một con, sinh trong một gia đình cách mạng, khiến cho một Facebooker tên ĐKP giảng viên một trường đại học ở TP.HCM ghi cảm tưởng trên FB của anh “Con gia đình cách mạng ném giày vào mặt cán bộ cách mạng là hồng phúc của dân tộc”.

Phùng Thị Hoài Ngọc

Nguồn: Việt Nam THời Báo

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s