Venezuela, « vùng đất ân sủng » bị hiến sinh trên bàn thờ xã hội chủ nghĩa

http://thuymyrfi.blogspot.com/2019/02/venezuela-vung-at-sung-bi-hien-sinh.html

rac_02.jpg
Người dân ngoại ô Caracas bới rác kiếm sống. Ảnh chụp ngày 30/01/2019.

(Luc De Barochez, Le Point 31/01/2019) Sự phá sản của Venezuela là sự phá sản của chủ nghĩa dân túy Nhà nước. Đất nước châu Mỹ la-tinh này rất giàu tài nguyên. Venezuela chiếm đến một phần năm trữ lượng dầu lửa toàn cầu, nhiều hơn cả Ả Rập Xê Út ! Chưa kể đến vàng, bauxite, sắt, nickel…

Khi Christophe Colomb cập bến ở vịnh Maracaibo năm 1498, ông đã đặt tên cho vùng đất giàu có này là « miền đất ân sủng ». Huyền thoại thiên đường hạ giới ra đời từ đó. Chỉ mới cách đây khoảng hơn một thế hệ, nền kinh tế Venezuela mỗi năm vẫn còn sản sinh ra nguồn lực ngang bằng với Pháp.

Đất nước được Thượng đế ban hồng ân nay đã bị mục rỗng tận xương tủy. Nạn lạm phát còn kinh hoàng hơn cả nước Đức những năm 1920. Tỉ lệ lạm phát năm 2018 là 1,7 triệu %, và năm 2019 Quỹ Tiền tệ Quốc tế dự báo lên đến 10 triệu phần trăm. Tổng sản phẩm nội địa rớt xuống còn phân nửa, thất nghiệp bùng nổ, chiếm đến một phần ba dân số. Các bệnh viện không còn phương tiện để chữa trị cho bệnh nhân, các siêu thị trống rỗng, Caracas trở thành thủ đô thế giới về các vụ giết người.

Với tỉ lệ 18,6 trên 1.000, số trẻ em tử vong ở Venezuela còn cao hơn cả Syria. Nhân dân đã bỏ phiếu bằng chân. Trên ba triệu người đã bỏ xứ ra đi trong những năm gần đây, tức cứ 10 người Venezuela thì có 1 người phải tha phương cầu thực.Để đưa đất nước vào bước lùi khủng khiếp này, chỉ cần hai thập niên « chủ nghĩa xã hội của thế kỷ 21 » ; được tổng thống Hugo Chavez – qua đời năm 2013 – tiến hành, rồi đến người kế nhiệm Nicolas Maduro. Một thất bại thảm hại như thế tại một nước phát triển là chưa có tiền lệ.

Kinh nghiệm thê thảm này chứng tỏ dân túy cánh tả chẳng kém độc hại so với dân túy cánh hữu. Giải pháp giản đơn của Chavez và Maduro – phân phối bừa bãi, chẳng hề quan tâm đến bộ máy sản xuất lẫn tương lai – cũng giống như lãnh tụ cực tả Pháp Jean-Luc Mélenchon và những người ủng hộ hứa hẹn. Chủ tịch đảng Nước Pháp Bất Khuất, lớn tiếng ủng hộ những kẻ đang đào mồ chôn Venezuela, thấy trong chương trình của họ « nguồn cảm hứng » cho đảng của ông ta. Trong chương trình vận động tranh cử tổng thống năm 2017, Mélenchon còn đòi đưa nước Pháp vào « Liên minh Bolivar ».Thật là sáng suốt !

Trên các diễn đàn châu Mỹ la-tinh, Mélenchon tố cáo « đế quốc Mỹ ». Ông ta đã lẫn lộn hậu quả với nguyên nhân. Nếu Venezuela là vấn đề địa chính trị thế giới vào đầu năm 2019, đó là vì đất nước này đã mất toàn bộ sự kiểm soát định mệnh của mình, do sai lầm của các lãnh đạo. Venezuela đã trở thành con cờ trong tay những chế độ độc tài, ủng hộ chỉ để thủ lợi nhiều hơn trong sự bất hạnh của Venezuela.

Bắc Kinh và Matxcơva thu về tràn trề dầu lửa với giá rẻ mạt, đổi lấy các món tín dụng. Nga với giấc mộng siêu cường, coi Venezuela là căn cứ cho các oanh tạc cơ của mình để thách thức Hoa Kỳ ngay tại sân sau của Mỹ. Matxcơva vừa gởi những lính đánh thuê đến hỗ trợ cho Maduro. Những nước khác ủng hộ Caracas như Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, Bolivia, Nicaragua, Cuba thì hy vọng kiếm được vài mảnh vụn của cái xác bị xâu xé.

Venezuela trước hết là nạn nhân của chính quyền tham nhũng, đã bóc lột tài nguyên đất nước mà không hề xấu hổ. Trong tác phẩm « El Gran Saqueo » xuất bản năm 2016, cựu chủ tịch Ủy ban bài trừ ma túy Venezuela, Carlos Tablante tố cáo bè đảng cầm quyền « cướp bóc tàn bạo, nhân danh người nghèo ». Theo ước tính của ông, trong 1.000 tỉ đô la tiền bán dầu lửa và đi vay từ 2004, có đến 300 tỉ đô la đã biến mất một cách khó hiểu, hầu hết rơi vào các tài khoản ở nước ngoài.

Không có gì ngạc nhiên khi các tướng lãnh mà Maduro đã trao cho những khu mỏ dầu lửa và khoáng sản rộng lớn là những người ủng hộ cuối cùng của ông ta. Theo Bộ Tài chính Mỹ, bộ trưởng Quốc phòng Venezuela, Vladimir Padrino là một trong những người hưởng lợi chính trong việc buôn bán ma túy được sản xuất từ cây coca ở nước láng giềng Colombia rồi xuất sang châu Âu và Bắc Mỹ.

Maduro và những người thân cận đã mất đi toàn bộ tính chính danh về dân chủ, từ khi lập ra một Quốc hội song hành năm 2017 không có sự tham gia của đối lập, trong một cuộc bầu cử gian lận. Quốc hội « lập hiến » này chiếm lấy các quyền lập pháp của Quốc hội hiện hữu được bầu lên vào năm 2015 – trong cuộc bầu cử còn đôi chút tự do tại Venezuela, và phe trung hữu đã giành được chiến thắng.

Chủ tịch Quốc hội Juan Guaido, người đã tuyên thệ tổng thống lâm thời hôm 23/1 trong khi chờ đợi bầu cử tự do, là nhà lãnh đạo hợp pháp duy nhất hiện nay. Hành động mạnh dạn của ông đã chuyển đổi trọng tâm vấn đề : nay không chỉ là nạn nghèo đói và siêu lạm phát, mà còn là quyền lực và dân chủ. Các nước châu Âu mà đứng đầu là Pháp đã có lý khi ủng hộ ông.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s